Truyện của tác giả Vu Cổn Cổn tại Lão Phật Gia
Năm thứ ba thành thân cùng Bùi Huyền Chỉ, mọi người mới biết ta không phải là thiên kim thật sự của Hầu phủ. Thiên kim thật sự từ lâu đã bị h/ành h/ạ ở chốn dân gian đến mức hai mắt m/ù l/òa, hình dáng như một kẻ ngốc. Nhưng trước đó ta đã mất trí nhớ, căn bản không nhớ rõ nguyên do. Bùi Huyền Chỉ vì thế mà khẳng định ta cố ý mạo danh thay thế, tham hư vinh phú quý, l/ừa g/ạt hắn. Hắn còn gi/am c/ầm ta nơi hậu cung, lăng nh/ục suốt mười tám năm. Vào giây phút lâm chung, bậc đế vương rũ mắt, đưa tay vuốt mắt cho ta. Lời thốt ra từng chữ đều là sự hối hận tột cùng: "Kiều Ngọc Chiêu, kiếp này cả nàng và trẫm đều sai rồi." "Nếu có kiếp sau, đừng xuất hiện trước mặt trẫm nữa..." Thế nên, vào cái ngày sống lại và trở về kinh thành này. Ta tay cầm ngọc bội, gõ vang cánh cửa lớn của Hầu phủ. "Ta biết tung tích tiểu thư nhà các người." "Mau đi cứu muội ấy!"
Trước khi A tỷ gả vào Đông cung, nàng cũng tìm cho ta một mối hôn sự. Nàng đỏ hoe vành mắt, tựa như có muôn vàn không nỡ: “Những năm ta lưu lạc dân gian, Tiết lang đối đãi với ta vô cùng tốt. “Muội là muội muội của ta, sau này hắn nhất định sẽ tử tế với muội.” “Hơn nữa hắn có tài kinh thế, sau này tên đề bảng vàng, thẳng bước mây xanh, cũng chỉ là chuyện sớm muộn.” Nàng nói đúng, chỉ vỏn vẹn ba năm, Tiết Ngọc Hành đã từ một kẻ áo trắng bình dân vươn tới địa vị cực phẩm nhân thần, tay nắm trọng quyền. Nhưng hắn không yêu ta. Vì không nỡ hận A tỷ, hắn liền hận ta đến tận xương tủy. Ngày b/ ứ/ c cung, hắn toàn thân m/ á/ u tanh xông vào điện Phượng Nghi, ngay trước mặt A tỷ đ/ è ta xuống giường. Hắn cười lạnh hỏi nàng: “Hoàng hậu từng nói trong thư, nguyện thần cùng lệnh muội bách niên hảo hợp.” “Nay thấy chúng ta ân ái như vậy, người có hài lòng không?” Hắn như muốn trút hết hận ý ngập trời, mặc cho ta van xin đủ điều cũng không chịu dừng lại. Nhưng ngoài điện A tỷ vừa bật khóc, hắn đã vội vàng khoác áo rời đi. Hắn bất lực nói với nàng: “Là nàng tự tay đẩy nàng ấy đến bên cạnh ta.” “Rốt cuộc ta… nên làm gì với nàng đây?” Không ai hay biết, khi bọn họ thì thầm với nhau, ta đã lặng lẽ sảy thai, băng huyết mà ch. ế/ t trong điện. Vì vậy, khi trọng sinh trở về ngày A tỷ bàn chuyện hôn sự cho ta. Ta thấp giọng nói: “Nếu hắn tốt như vậy, sao tỷ tỷ không gả?”