Truyện của tác giả Vũ Quá Dương Quang tại Lão Phật Gia
Tô Hội mang theo dị năng “Thần bút Mã Lương” xuyên về cổ đại, vừa mở mắt đã thấy mình đang nằm trong vòng tay của một nam nhân anh tuấn uy vũ. Nam nhân ấy có một bên mặt quỷ dị, bên còn lại đẹp như tiên, liếc mắt là biết đã bị kẻ khác ngầm hãm hại. Với nàng mà nói, cũng chẳng phải việc gì lớn, ngay trong đêm liền vẽ ra hai quả lê tiên, giúp hắn kéo dài tính mạng. Cứu người xong mới phát hiện, hắn chính là Bắc Bình Vương - phu quân mà nàng phải gả thay! Vậy thì quả là giúp đúng người rồi. Nàng liền dẫn con hổ lạc đồng bằng xui xẻo này, bắt đầu giả heo ăn thịt hổ. Chê nàng nghèo hèn quê mùa? Nàng tiện tay vẽ ra kỳ trân dị bảo, khiến Thái hậu vui mừng khôn xiết. Địch nhân xâm phạm? Nàng vẽ ra cả một đàn hổ, dọa cho quân địch hoảng sợ, vừa chạy vừa tè ra quần. ... Vốn đã nói để nàng gả thay, kết quả là Vương gia không cần chết nữa, Nhị muội lại muốn đổi ý. Ta trồng cây, muội lại muốn hái đào? Nằm mơ đi. Nàng kéo nhẹ tay áo Vương gia, khẽ nói: “Vương gia...”
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Dị năng , Ngọt văn , Trạch đấu , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Manh bảo Nội dung tóm tắt: Thánh cấp Luyện đan sư Phượng Thiên Tinh độ kiếp thất bại, vừa mở mắt ra đã biến thành đích nữ Hầu phủ vừa oa oa chào đời. Nhưng nàng vừa sinh ra đã bị thiết kế đem vứt bỏ, còn bị độc câm, mãi đến ba tuổi mới có năng lực trở về nhà. 【Mẫu thân, con là con ruột của người, vừa sinh ra đã bị đánh tráo, đứa trẻ người ngày ngày nuôi dưỡng là con trai của thím hai. Đợi hắn lớn lên, sẽ đưa người vào miếu làm ni cô.】 【Cha ngu hiếu ơi, kế mẫu của cha ngày ngày mong cha chết, tất cả mọi thứ của cha đều sẽ bị gia đình chú hai cướp đi, bản thân cha cũng chết rất thảm. Bởi vì bọn họ nhắm trúng tước vị của cha.】 【Đại ca, đôi chân gãy của huynh đều là do chú hai mua chuộc người hãm hại.】 【Nhị ca, huynh ốm yếu bệnh tật đều là do kế tổ mẫu hại, trong phòng huynh...】