Truyện Dưỡng Thê tại Lão Phật Gia
Trần Thịnh là một kẻ c.u.ồ.n.g kiểm soát điểm số. Đứa nào thuộc top 10 toàn khối mà không nộp "phí bảo toàn vị trí" cho cậu ta thì sẽ bị cậu ta đá văng ra khỏi top 10 ngay lập tức. Còn tôi, một kẻ ngàn năm xếp hạng mười hai. Mỗi lần thấy cậu ta kiểm soát chuẩn xác điểm số để đứng chễm chệ ở vị trí thứ mười một, cái tên luôn đ.è đầu cưỡi cổ tôi, tôi lại tức đến nghiến răng nghiến lợi. Sau đó, cả hội top 10 toàn khối rủ nhau đi tìm tôi. "Cậu thực sự cam lòng để cậu ta đ.è đầu cưỡi cổ mãi thế à?" Tôi im lặng mất hai giây: "Thực ra... tôi còn bị các cậu đ.è tới mười cái đầu lận." Tôi hiểu rồi, đám này ghét Trần Thịnh vì cái thói thích làm màu, muốn tôi đi cưa cẩm cậu ta để kéo cậu ta xuống nước cùng. Tôi bật cười. Giờ ra chơi, tôi đi thẳng sang lớp bên cạnh, túm cổ áo Trần Thịnh khi cậu ta đang gục mặt xuống bàn ngủ. "Biết tôi là ai rồi chứ?" "Bắt đầu từ tháng này, tôi sẽ thu phí bảo toàn vị trí của hạng mười một toàn khối. Nếu cậu không nộp, thì cứ chuẩn bị tinh thần bị tôi vượt mặt đi!"
Ta là con gái duy nhất của Lễ Bộ Thượng Thư. Từ nhỏ ta đã có một năng lực: phân biệt người tốt kẻ xấu. Cái mũi của ta khác người bình thường, có thể ngửi thấy mùi trên người người khác. Người tốt có hương thơm. Người xấu là mùi thối. Phụ thân nói năng lực này nếu để người khác biết, nhất định sẽ mang đến tai họa lớn. Cho nên ta ít khi ra ngoài, cũng không nói chuyện với người khác nhiều. Mãi đến khi ta đến tuổi cập kê, phụ mẫu ta mới phát hiện không chỉ cái mũi của ta khác người thường… Mà đầu óc ta cũng không giống người khác. Đại phu nói ta tâm trí chưa khai. Ta không hiểu lắm. Chắc đại khái là nói ta hơi ngốc. Từ đó phụ mẫu không còn nhốt ta trong nhà nữa. Không chỉ mời tiên sinh dạy học cho ta, còn thường dẫn ta ra ngoài chơi. Ta dĩ nhiên vui sướng vô cùng.
Ngô trong nhà sắp chín rồi. Vì thế tôi lên mạng quen một cậu sinh viên đại học để làm lao động miễn phí. Thương Quyết vừa khỏe, vừa chăm, nhu cầu tập luyện cực cao, ngày nào cũng bám lấy tôi gửi ảnh khoe body. Đến ngày gặp mặt, cậu ấy ngồi chiếc xe ba bánh chạy đến đầu làng, anh trai tôi ra đón. Kết quả chờ đến tận tối mịt mà cả hai vẫn chưa thấy về. Đang khó hiểu thì tôi lướt thấy một video hot trong khu vực. Tiêu đề ghi: "Không muốn sống nữa rồi! Bẻ xong ba mẫu ngô mới phát hiện người yêu quen qua mạng suốt một tháng là con trai!" Đúng lúc ấy, cửa phòng bật mở. Anh trai tôi bưng khuôn mặt bầm tím xanh tím bước vào. Tôi: "…?"
Vị giáo sư của tôi vừa bạc tình vừa đẹp trai, tính cách thì lạnh lùng, vô cảm. Sau nhiều lần tỏ tình bị từ chối, tôi vẫn chưa chịu c.h.ế.t tâm. Ngay vào cái lúc tôi lại bám lấy đóa hoa cao lãnh ấy để quấy rầy. Tôi bỗng nhận được tin nhắn từ chính bản thân mình ở tương lai gửi đến: [Chạy mau! Đừng tỏ tình nữa, anh ta là một tên bệnh kiều nặng đấy!] [Trên giường thì như chó đ.i.ê.n nhập, dưới giường thì giả vờ ngoan ngoãn ngây thơ!] [Ch.iế.m hữ.u d.ụ.c siêu mạnh, hở chút là đòi tự t.ử.] [Để giữ chân mày, anh ta còn không tiếc tham gia thí nghiệm phi pháp, sinh cho mày một đứa con luôn kìa!] Tôi vừa ngước mắt lên. Đã nghe thấy Thẩm Khác cười nhạo một tiếng, ánh mắt không chút nhiệt độ lướt qua người tôi. "Xin lỗi, tôi không có hứng thú với loại giá đỗ chưa phát triển toàn diện."
Đêm ta gả cho Bùi Quan Lễ, khóc ướt mất nửa chiếc khăn trùm đầu. Không phải vì ta không nguyện gả, mà là vì cả kinh thành đều biết — người tên Bùi Quan Lễ này, còn đoan chính hơn cả bài vị trong từ đường. Chàng chưởng quản Nghi chế của Lễ bộ, tu sửa điển chương quốc triều. Nhà ai thành hôn dùng sai biến đậu (văn hóa lễ nghi thời xưa), chàng có thể nhớ kỹ ba năm. Nhà ai tang lễ khóc nhiều hơn một tiếng, chàng có thể viết sớ tấu lên trước ngự tiền. Ta là một nữ nhi nhà thương hộ vùng Giang Nam, sợ nhất loại người này. Trước khi nương tiễn ta lên hoa kiệu, bà nắm tay ta, khóc còn dữ dội hơn cả ta. "A Ninh, đến Bùi gia rồi, nói ít thôi, cười ít thôi, ăn ít một chút." Ta hỏi: "Vì sao phải ăn ít?" Nương ta nghẹn ngào nói: "Quý nữ kinh thành ăn cơm đều như vẽ hoa, con một bữa ba bát, dễ lộ vẻ thô thiển." Ta khựng lại một chút, cảm thấy mối hôn sự này có lẽ còn chưa vào động phòng, ta đã thua ngay từ lượng cơm ăn rồi.
Ngày đi đăng ký kết hôn, tôi và vị hôn phu Giang Tự gặp tai nạn xe, cùng mất trí nhớ, quên sạch về nhau. Chẳng bao lâu sau, anh lại yêu cô trợ lý của mình, nhanh chóng công khai hẹn hò. Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện giữa anh và người bạn thân trong tiệm hoa. "Mạnh Thính Hạ ở bên cậu mười năm, cố chấp nhất, lại còn hay ghen." "Đợi cô ấy khôi phục ký ức, biết cậu chỉ giả vờ mất trí nhớ để dỗ dành cô trợ lý..." "E rằng sẽ suy sụp, khóc lóc đòi nhảy sông tự tử." Tôi sững người. Giả mất trí nhớ sao? Trùng hợp thật... Tôi cũng vậy.
Trước ngày cập kê một hôm, Tạ Lâm Xuyên lấy đi miếng ngọc bội hợp hoan từ trong rương sính lễ. Ta cứ ngỡ hắn muốn tự tay trao cho ta. Nào ngờ ngày hôm sau, trong yến tiệc mùa xuân, ta lại nhìn thấy miếng ngọc bội ấy được đeo bên hông Tô Vãn Ngưng. Nàng ta vịn lan can, dịu dàng hỏi ta: “Khương cô nương, cô sẽ không để bụng chứ?” Tạ Lâm Xuyên đứng bên cạnh nàng ta, giọng điệu thản nhiên. “Vãn Ngưng thân thể yếu nhược, ngọc có thể giúp an thần, cho nàng ấy mượn đeo vài ngày.” “A Hành, từ nhỏ nàng đã hiểu chuyện, đừng khiến nàng ấy khó xử.” Ta nhìn miếng ngọc bội vốn nên theo sính lễ vào phủ nhà ta, bỗng nhiên bật cười. Sau khi trở về phủ, ta trả lại hôn thư của Tạ gia. Ba ngày sau, ta nhận lời một mối hôn sự khác. Tân lang là thiếu niên tướng quân vừa từ biên cảnh phương Bắc trở về kinh thành, Cố Hành Chu.
Vì muốn điều tra sự thật đằng sau cái chết của cha mình, Tang Vãn cố ý tiếp cận Thương Dục Hoành, cô dùng mọi cách để ở gần anh. Nhưng cô không ngờ, người rung động trước lại là chính là mình. Cho đến một lần, trong bữa tiệc rượu, cô tình cờ nghe thấy anh nói: “Chỉ là món đồ chơi mà thôi.” Kể từ đó, trái tim cô nguội lạnh, cô chọn cách rời đi. Nhưng Thương Dục Hoành lại như phát điên, lục tung cả thành phố để tìm cô. Đêm hôm ấy, trong đôi mắt đỏ hoe, anh nghẹn giọng nói: “Vãn Vãn, là em chủ động trêu chọc anh trước.”
[Tân binh năng động nơi công sở VS Lạnh lùng độc miệng, kiêu ngạo tổng tài] [Song khiết, nam chính về sau theo đuổi vợ đến mức "cháy nhà thiêu thân"] Vì muốn điều tra sự thật đằng sau cái chết của cha mình, Tang Vãn cố ý tiếp cận Thương Dục Hoành, cô dùng mọi cách để ở gần anh. Nhưng cô không ngờ, người rung động trước lại là chính là mình. Cho đến một lần, trong bữa tiệc rượu, cô tình cờ nghe thấy anh nói: “Chỉ là món đồ chơi mà thôi.” Kể từ đó, trái tim cô nguội lạnh, cô chọn cách rời đi. Nhưng Thương Dục Hoành lại như phát điên, lục tung cả thành phố để tìm cô. Đêm hôm ấy, trong đôi mắt đỏ hoe, anh nghẹn giọng nói: “Vãn Vãn, là em chủ động trêu chọc anh trước.”
Đến năm thứ ba của ngày tận thế, tôi bỗng nhìn thấy những dòng bình luận trôi lơ lửng. Lúc đó tôi mới biết, mình là nhân vật thụ trong một tiểu thuyết đam mỹ về ngày tận thế. Còn đối thủ không đội trời chung của tôi, Lạc Vân Trầm, chính là nhân vật công đã thầm yêu tôi suốt mười năm, cuối cùng sẽ vì cứu tôi mà mất mạng. Vì không chịu nổi cảm giác áy náy trong lòng, tôi bắt đầu vô thức đối xử tốt với anh. Kết quả, tôi lại phát hiện những dòng bình luận ấy vốn xuất phát từ một bộ đồng nhân. Tất cả chỉ là tôi tự mình đa tình. Ngay lúc định lẳng lặng chuồn đi, đối thủ không đội trời chung chỉ cười lạnh một tiếng rồi ép tôi sát vào tường, "Đã trêu chọc tôi rồi còn định chạy? Em xem tôi là gì?"
Năm mười tuổi, vì cứu Lục Tư Ngôn, tôi đã trở thành một kẻ ngốc. Để bù đắp cho tôi, nhà họ Lục đã định hôn ước giữa tôi và Lục Tư Ngôn. Lục Tư Ngôn từng hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời. Đến năm hai mươi tuổi, chỉ vì có người buột miệng nói một câu: "Cái tên ngốc đó lại đến tìm Lục thiếu gia nữa kìa, phiền chết đi được." Lục Tư Ngôn liền cảm thấy tôi làm cậu ấy mất mặt, cậu ấy tiện tay chỉ vào một người rồi nói: "Từ nay cậu đi theo người đó. Không có sự cho phép của tôi thì không được đến tìm tôi nữa." Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn nghe lời cậu ấy. Sau này, cuối cùng Lục Tư Ngôn cũng nhớ ra để đón tôi về nhà. Tôi lấy từ sợi dây đeo trên cổ chiếc nhẫn mà người tôi yêu đã chuẩn bị cho mình, rồi nói với cậu ấy: "Tôi kết hôn rồi, không thể đi với cậu nữa."
Khi vào cung làm Kế hậu, người người đều nói, Tiểu Thái tử do tiên Hoàng hậu sinh ra tính tình quái gở, khó chung đụng. Nhưng thực tế thì—— Nó xin an trễ giờ, ngẩng đầu nhìn rõ gương mặt ta, thần sắc nó khẽ biến: "Là cung nhân không gọi ta dậy! Không phải tự ta muốn đến trễ!" Nó đá-nh nhau với người ta ở Quốc Tử Giám, ta vô thức nhíu mày, sắc mặt nó bỗng chốc đỏ bừng: "Ta không so đo với hắn ta là được chứ gì!" Ta: "?" Hình như ta đã tìm ra cách mở khóa chính xác cho gương mặt nữ phụ độc ác này rồi.
Trước khi ta gả vào Đông cung đã giấu Thái tử nuôi một ngoại thất ở Giang Nam. Ngoại thất kia vai rộng eo hẹp, trên giường lại rất bán mạng. Chỉ có một khuyết điểm, đó chính là quá hay khoác lác. Hắn rõ ràng chỉ là một gã thô kệch chốn núi rừng, nhưng khi nhắc đến trân phẩm hoàng gia lại tỏ vẻ khinh thường. Hắn nói trà Vân Vụ chuyên cung cấp cho hoàng thất chẳng khác gì nước vo gạo, hắn toàn lấy để cho bò uống. Hồng bảo thạch giá trị liên thành, hắn lại đem ra chơi bi. Cho đến khi ta muốn chia tay với hắn, hắn vẫn còn khoác lác. Hắn quỳ bên cạnh ta, ôm lấy chân ta cầu xin: "Vi Vi, đừng đi, ta sẽ để nàng làm Thái tử phi!" Ta liếc hắn một cái rồi nói: "Ta không coi trọng cái vị trí Thái tử phi đó." Hắn chấn động, lẩm bẩm: "Vi Vi, sao nàng còn biết khoác lác hơn cả ta thế!" Sau này ta gả vào Đông cung. Nghe nói trong lòng Thái tử sớm đã có bạch nguyệt quang. Thái tử tuy đã mất trí nhớ, nhưng vẫn thủ thân như ngọc vì người đó. Thái tử lạnh lùng nói với ta: "Cô không yêu nàng, đừng đặt kỳ vọng vào cô." Ta nhìn khuôn mặt quen thuộc đó, chớp chớp mắt. Cho đến tận khi hắn ngồi xổm xuống đất rửa chân cho ta, hắn vẫn vô cùng khó hiểu. Hắn ngu ngơ hỏi ta: "Sao lại thế này nhỉ, sao ta lại chăm sóc nàng thành thục đến thế!"
Tôi theo đuổi Tần Dã, Thái tử gia của giới hào môn kinh thành, suốt ba năm, thậm chí còn vì anh ta mà mất đi một chân. Thế nhưng tiến độ công lược vẫn mắc kẹt ở mức 80%, không nhúc nhích dù chỉ một điểm. Có người từng hỏi anh ta: “Tống Hải theo đuổi cậu lâu như vậy rồi, sao vẫn chưa cho cậu ta một danh phận?” Tần Dã chẳng mấy để tâm: “Có gì mà phải cho chứ? Dù sao cậu ta cũng chẳng chạy được.” Về sau, Hệ thống thấy tôi quá thảm nên cho tôi một cơ hội tự lựa chọn. Tôi đổi lấy một cơ thể khỏe mạnh, sau đó quay đầu chuồn mất dạng!
Thầm thương trộm nhớ bao nhiêu năm, cuối cùng tôi cũng hạ thủ với anh. Đêm hôm họp lớp, tôi giả vờ say rượu để lột sạch đồ rồi "thịt" anh luôn. Thế nhưng, đang hành sự được một nửa thì tôi bỗng thấy hối hận. Thế là tôi lại mặc quần áo vào cho anh như cũ, mưu đồ khôi phục lại hiện trường nguyên vẹn. Ngặt nỗi áo quần bị tôi xé hơi rách, còn cái thắt lưng thì loay hoay mãi chẳng tài nào thắt lại được... Tôi đứng c.h.ế.t trân bên cạnh anh, suy ngẫm cuộc đời mất ba giây, thầm cầu nguyện sau khi tỉnh dậy anh sẽ quên hết hành vi lưu manh này của tôi. Sau đó, tôi bỏ trốn. Tôi bắt ngay một chuyến tàu hỏa chậm, suốt đêm chạy trốn về quê mẹ đẻ.
Ta đi ăn tiệc tại nhà đối thủ một mất một còn, vô tình ăn nhầm nấm. Ta ảo tưởng mình là phu nhân dịu dàng, dễ bị bắt nạt của hắn. Còn hắn là mộ tên tra nam nuôi ngoại thất, muốn đuổi ta về nhà mẹ đẻ nghèo khó để bán rẻ. Người nhà mẹ đẻ đòi đưa ta về, ta liều mạng bám chặt lấy đối thủ một mất một còn, gào khóc xé lòng. "Ta không đi, ta không đi, đừng hòng bắt ta thành toàn cho hắn và con hồ ly tinh kia." Ai nấy đều tưởng ta sẽ bị đá-nh đuổi ra ngoài. Chẳng ngờ, đối thủ một mất một còn với khuôn mặt liệt quanh năm lại ôm ta vào lòng, cười lạnh. "Tốt nhất là nàng cứ diễn tiếp đi."
Năm 18 tuổi, tôi lén lút ở bên Cố Hoài An. Thế nhưng anh ta lại không dám công khai với bất kỳ ai, chỉ vì chúng tôi đều là đàn ông. Vậy mà ở bên ngoài, anh ta thay hết bạn gái này đến bạn gái khác. Tôi từng hỏi anh ta, nhưng mỗi lần như vậy, Cố Hoài An đều nói cần phải đối phó với gia tộc, bảo tôi đừng vô lý gây chuyện. Cho đến ngày kỷ niệm hai năm quen nhau, tôi lại bất ngờ nghe được tin Cố Hoài An sắp đính hôn. Tôi không dám đi chất vấn, chỉ lặng lẽ một mình xuất ngoại. Năm năm sau, người chị đối xử tốt với tôi nhất trong gia đình chuẩn bị kết hôn. Chị ấy hết lời cầu xin tôi trở về tham dự hôn lễ, tôi đồng ý. Nhưng không ngờ, chỉ đến ngày thứ ba sau khi về nước, tôi đã gặp lại Cố Hoài An.
Mạnh Tầm Kỳ đã bỏ ra một số tiền lớn để mua tôi từ một cửa hàng mị ma, làm bạn gái của hắn. Nhưng chưa đầy ba tháng, hắn đã chán. Hắn nói tôi không hiểu linh hồn của hắn, chỉ biết thèm khát thân thể hắn. Quay đầu liền đem tôi tặng cho người anh trai thanh tâm quả dục của mình. Thế nhưng về sau, hắn lại hèn mọn cầu xin qua điện thoại: “Anh, anh có thể trả cô ấy lại cho em không? Em thật sự biết sai rồi.” Anh hắn thản nhiên từ chối: “Đừng làm anh mày cười. Vợ anh vừa mới tìm về, đang lúc nghiện nhất đấy.”
Sáng ngày thứ hai của buổi họp lớp, tôi còn chưa mở mắt đã quờ quạng trúng một chiếc chân đầy lông lá. Sẵn tính tò mò, tôi còn không nhịn được mà vuốt qua vuốt lại mấy cái liền... Ngay giây tiếp theo, rầm một tiếng! Cửa phòng bị đẩy toang, một đám người ùa vào. Tôi hú hồn hú vía vội rụt tay lại, mở choàng mắt ra rồi ôm chặt lấy chăn. "Bác sĩ Lục, trưởng khoa gọi anh..." Mấy người đàn ông vừa bước vào dường như cũng bị cảnh tượng trước mắt làm cho đứng hình, không kìm được mà đồng thanh ầm ĩ. Tôi: ??? Bác sĩ Lục nào cơ?
Quý phi thưởng cho ta một bát hồng hoa, cười nói đó là thuốc an thai. Uống vào thì chế-t, không uống thì là kháng chỉ. Ta bưng bát lên, cảm động rơi nước mắt quỳ xuống: “Nương nương! Thần thiếp xuất thân nghèo khó, từ nhỏ chưa từng uống thứ gì thơm ngon thế này! Nhưng bát thuốc này quá trân quý, thần thiếp không dám độc hưởng! Hoàng thượng hiện đang phê duyệt tấu chương ở Ngự thư phòng, để bày tỏ tấm lòng của nương nương dành cho Hoàng thượng, thần thiếp xin mang bát thuốc này đi dâng cho Hoàng thượng nếm thử! Nếu Hoàng thượng không uống, thần thiếp mới uống!” Ta bưng bát lao ra ngoài, tốc độ nhanh đến mức thị vệ cũng không cản nổ. Phía sau truyền đến tiếng gầm thét xé lòng của Quý phi: “Cản nàng ta lại!!!”
Bạn cùng phòng thuê chung nhà là một người đàn ông cực kỳ đẹp trai. Anh sở hữu một đôi mắt mang tính công kích rất cao, trông lúc nào cũng lạnh lùng, xa cách. Cho đến một ngày, anh bỗng nhiên ghé sát vào cổ tôi rồi khẽ ngửi, bảo rằng: "Em động d.ụ.c rồi." Đứa vừa cày xong một bộ truyện H như tôi lập tức đỏ bừng cả mặt. Tôi vừa nhát vừa cố gào lên mắng: "Anh... anh mới động d.ụ.c ấy!" Anh bế thốc tôi lên, liếm nhẹ vào cổ tôi một cái: "Đúng vậy, bị em ảnh hưởng nên anh động d.ụ.c rồi." "Anh là chó à?" "Anh là mèo, mèo lớn." Tôi: "..." Đúng là "lớn" thật.
Tôi là thiên kim thật, lại còn mắc chứng sợ giao tiếp xã hội. Tôi có một bạn trai quen qua mạng, anh ta vừa ham muốn mạnh lại còn dính người. Vì thế, khi nhà họ Ôn đón tôi về, tôi chủ động nói chia tay: “Bố mẹ em rất coi trọng quy củ, em không thể ở bên anh được nữa.” Anh ta sững người, rồi ra sức níu kéo. Bên kia màn hình chỉ hiện lên một dấu chấm than đỏ chót. Cho đến khi bố mẹ dẫn cả nhà đi dự yến tiệc của một đại lão ở Hải Thành. Họ dắt theo “thiên kim giả”, giới thiệu cô ta xuất sắc ra sao, hiểu lễ nghĩa thế nào. Vị đại lão kia lại suýt bóp nát chiếc ly thủy tinh, như một chú chó ngoan, vùi đầu vào lòng tôi. “Chủ nuôi của tôi, cuối cùng em cũng tìm thấy tôi rồi.”
Từ nhỏ ta đã khờ khạo ngu ngơ, nương thương tình nên đã dốc sức mưu tính cho ta một môn thân sự cực tốt, gả cho Sở Nhị công tử – người tài hoa bậc nhất kinh thành. Còn Nhị tỷ thân phận thấp kém, bị phụ thân ép gả cho Sở Đại công tử vốn là kẻ tàn tật. Thành thân được một năm, ta hạ sinh một tiểu lân nhi kháu khỉnh. Thế nhưng phu quân lại chê ta khờ dại, nhẫn tâm bế hài tử sang cho Nhị tỷ nuôi dưỡng. Hắn gắt lên: "Khóc nháo cái gì, sau này sinh đứa khác chẳng phải là được rồi sao?" Nào ngờ chưa đầy nửa tháng, hài tử đã nhiễm phải chứng bệnh phổi nghiêm trọng, bị bọn họ vứt bỏ tận một trang viên nơi ngoại thành, mặc cho tự sinh tự diệt. Ta điên cuồng cầu xin người ta rủ lòng thương cứu mạng nhi tử mình, quỳ rạp trên nền tuyết lạnh giá suốt một đêm ròng. Nỗi uất nghẹn công tâm, khí huyết đảo lộn, ta bỏ mạng ngay tại chỗ. Đến khi mở mắt ra một lần nữa, ta ngỡ ngàng nhận ra mình đã quay trở lại đúng ngày cùng Nhị tỷ xuất giá năm đó.
Thư Quân bị vị hôn phu và đường tỷ phản bội nên quyết định từ hôn. Sau đó, nàng tình cờ gặp Hoàng đế Bùi Việt, được hắn yêu thương hết mực và lập làm Hoàng hậu. Trải qua nhiều sóng gió, nàng sinh hạ long phượng thai, còn những kẻ từng phụ bạc nàng phải nhận báo ứng. Cuối cùng, Thư Quân và Bùi Việt bên nhau trọn đời, hưởng hạnh phúc viên mãn.