Truyện Dưỡng Thê

Truyện Dưỡng Thê tại Lão Phật Gia

Đại Lão Xuyên Nhanh: Cô Ấy Làm Pháo Hôi Ở Mỗi Thế Giới

Sau khi bước vào thế giới khoái xuyên, nếu không phải pháo hôi thì cũng là nữ phụ, đáng thương, yếu đuối và bất lực. Cô mang theo "bàn tay vàng" là bảo bối Thụ Tinh, sở hữu kỹ năng hacker đỉnh cao và thân thủ nhanh nhẹn để nghịch chuyển tình thế, sủng phu, đồng thời thu thập tín ngưỡng và công đức. Các nam chính (mảnh linh hồn): Vị bác sĩ thiên tài cấm dục, lịch lãm. Nhà vô địch bơi lội hệ "chó con" quấn người. Vị tướng quân sẹo có uy phong dũng mãnh. Đội trưởng đội xe những năm 70 dịu dàng, sợ vợ. Vua thây ma si tình, cố chấp thời mạt thế. Tổng tài bá đạo "tra nam" hối hận truy thê... Lưu ý: Nam chính ở các thế giới đều là cùng một người.

0.0
551 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Bị Nghe Lén Tiếng Lòng: Thái Tử Không Muốn Làm Hoàng Đế, Chỉ Muốn Cùng Ta Đi Hóng Biến.

【Đọc tâm + Hóng chuyện + Nhẹ nhàng ấm áp + Có CP】 Thẩm Minh Châu vô tình rơi xuống nước, xuyên không và bị trói buộc với hệ thống “ăn dưa” (hóng drama). Dưa còn chưa kịp ăn thì đã biết mình xuyên vào trong một cuốn tiểu thuyết! Trong sách, nàng là một nữ phụ độc ác, kéo theo cả mẫu thân và các huynh trưởng đều trở thành pháo hôi. Sao có thể như vậy được! Hệ thống Dưa Dưa: Ký chủ, chân ái của hoàng đế là hoàng hậu, bảo bối trong lòng là thái tử, còn ngươi thì được ban hôn trở thành thái tử phi! Thẩm Minh Châu: Cái gì? Mỹ cường thảm lại thành vị hôn phu của ta sao? Xem ta biến chàng thành nam thần vạn người mê! Hệ thống Dưa Dưa: Ký chủ, tổ phụ ngoại của ngươi và hai vị ca ca sắp phải hy sinh! Thẩm Minh Châu: Không được! Xem ta lôi kẻ phản bội ra, quét sạch quân địch! Hệ thống Dưa Dưa: Ký chủ à, phò mã của công chúa Triêu Dương thông dâm với nha hoàn, còn đổi con tráo quận chúa. Thẩm Minh Châu: Công chúa Triêu Dương thảm quá! Ta có nên nói cho nàng biết để đánh cho đôi tra nam tiện nữ một trận không?! Thái tử Yến Bắc Thần một giấc tỉnh dậy, bỗng dưng có thêm một tiểu thái tử phi. Nàng đi đến đâu hóng chuyện đến đó, ngày nào cũng đắm chìm trong niềm vui “ăn dưa”. Này này này! Thái tử phi, ta là thái tử đây! Làm ơn nhìn ta một cái đi chứ! Bất tri bất giác, cả triều Đại Yến đều đối đãi với Thẩm Minh Châu cực kỳ lễ ngộ. Thẩm Minh Châu: Dưa Dưa, vô tình một cái lại thành người được vạn người mê! Hehe~~~ Yến Bắc Thần: Thái tử phi của ta là vạn người mê! Ta giương cao cờ ủng hộ thái tử phi! Hệ thống Dưa Dưa: … Ký chủ thật giỏi quá!  

0.0
506 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 70: Quân Thiếu Mặt Lạnh Bị Cô Vợ Đỏng Đảnh Nắm Thóp

Khương Tri Tri gặp tai nạn khi làm nhiệm vụ, xuyên không đến thập niên 70, vừa mở đầu đã bị nữ phụ trọng sinh tính kế, gả đến Tây Bắc. Nữ phụ trọng sinh ngày nào cũng mong chồng của Khương Tri Tri chết sớm, để cô thành góa phụ bị người khác bắt nạt. Cuối cùng lại mong chờ được: Chồng của Khương Tri Tri không chết, cuộc sống ngày càng tốt đẹp, cô còn đứng trên bục vinh quang cao nhất! ——— Cả đội đều biết đội trưởng Chu bị gia đình ép cưới một người vợ, vừa xấu vừa đỏng đảnh, lại còn lòng dạ độc ác, tính kế toàn bộ tài sản của cha mẹ nuôi, còn ép con gái ruột của cha mẹ nuôi xuống nông thôn. Cả đội còn biết, đội trưởng Chu gần đây rất để tâm đến một cô gái xinh đẹp, nói là ngưỡng mộ cô ấy có võ nghệ tốt, phản ứng nhanh nhẹn, là một hạt giống tốt để làm lính. Nhưng cũng quá để tâm rồi, nào là gửi phiếu lương thực, nào là gửi phiếu vải, đi công tác ở tỉnh về còn mua một chiếc khăn lụa đỏ để tặng. Mọi người ngày nào cũng lo lắng, đội trưởng Chu liệu có chịu không nổi cám dỗ mà phạm sai lầm không? Liệu có bị tố cáo vì vấn đề tác phong không? Cho đến một ngày nhìn thấy, đội trưởng Chu ôm cô gái xinh đẹp, nhỏ giọng làm nũng: "Vợ ơi, khi nào em về nhà vậy?" Cả đội kinh ngạc: Hóa ra ngày nào cũng lo lắng chỉ có chúng ta!

0.0
250 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 80: Người Đàn Ông Lạnh Lùng Bị Người Đẹp Da Trắng Như Ngọc Kiểm Soát

Lý Ánh Đường sau khi tham gia tiệc mừng công của công ty, xuyên không về thập niên 80 thiếu thốn lương thực và quần áo. Người ba không: không nhà, không tiền, không thân phận. Không hoảng, cô sẽ lừa. Vừa nhìn thấy vị y sĩ thôn xinh đẹp, lạnh lùng, vai rộng eo thon chân dài như người mẫu, chính là anh ta. Các chị em đều nói cô tìm được người đàn ông này không uổng công. Cô luôn âm thầm đảo mắt vào lúc này. Họ đâu biết, ban ngày anh ta lạnh lùng cấm dục, ban đêm lại như hổ đói..

0.0
198 ch
Ngôn Tình
Song Xuyên Sách: Thập Niên 60 Của Hai Bà Cháu "trà Xanh", Một Tay Nuôi Con Một Tay Vả Mặt Cực Phẩm

✨ Song xuyên sách + nuôi dưỡng ấm áp thường ngày + không gian + manh bảo + đa thai + sủng thê + tích trữ vật tư ✨ Tiểu diễn viên hạng mười tám Khương Tích bề ngoài vừa trà xanh vừa ngọt ngào, trước giờ luôn hành động không theo lối mòn. Không ngờ một ngày lại xuyên vào kịch bản bối cảnh thập niên 60, trở thành nữ phụ pháo hôi mười ba tuổi, cơ thể suy dinh dưỡng. Cha bỏ đi, mẹ chết dọc đường. Còn có bốn đứa em trai em gái pháo hôi kiêm phản diện nhỏ đang chờ cô chăm sóc. Bữa trước còn chưa có cái ăn, nói gì đến bữa sau. Người xuyên không trước, đồng thời tích trữ vật tư từ sớm, lại chính là bà nội. Nhưng số vật tư bà tích trữ ấy cuối cùng lại rơi hết vào tay Khương Tích, ngay cả nông trại gia đình do bà một tay gây dựng cũng trở thành không gian mang theo bên mình của cô. Không chỉ vậy, bà nội cũng trọng sinh vào trong kịch bản, còn trẻ lại mấy chục tuổi. Chồng là quân nhân xuất ngũ, lại còn dẫn theo hai đứa con. Có vẻ như… cốt truyện cũng bắt đầu lệch hướng rồi! Nam chính thanh niên trí thức trong kịch bản và nam phụ đều xuất hiện sớm hơn dự kiến. Khương Tích còn chưa kịp hóng drama của nam nữ chính, thì đã chèo thuyền cặp CP giữa bà nội “giả kiều thê” và anh chàng thô hán trước mất rồi. Mà này… Bà nội cũng quá dễ mang thai đi! Lại còn đa thai nữa chứ? Khương Tích: ((○o○)) Mở đầu đã bị đem bán? Hãy xem Khương Tích làm thế nào lợi dụng cốt truyện đã biết trước, đè bẹp nữ chính, nghịch thiên đổi mệnh. Sau đó lại dựa vào không gian, vừa âm thầm hóng chuyện vừa nuôi con, tự lập môn hộ, lặng lẽ “giở trò xấu” sau lưng người khác…

0.0
176 ch
Ngôn Tình
Cánh Đồng Hoang

Thanh thuần ngoan ngoãn x Kiêu ngạo thâm tình.   Năm Minh Hi lên mười tám tuổi, mẹ cô qua đời vì bạo bệnh, cô phải chuyển trường về một thị trấn nhỏ xa xôi để sống cùng bà ngoại.   Ngày đầu tiên đặt chân đến trấn nhỏ, cô đã gặp phải gã tài xế xe vừa ngang ngược vừa vô lý. Trong lúc đang bất lực nhất, một giọng nói lạnh lùng đột ngột vang lên. Minh Hi ngoảnh đầu lại, thấy Trần Độ đang đứng ngược sáng ngay phía sau mình.   Sau chuyện đó, Trần Độ đưa cô về nhà. Khi bà ngoại giới thiệu hai người với nhau, bà chỉ cười bảo: “Nếu xét về vai vế thì cháu nên gọi nó là anh họ.” Minh Hi ngơ ngác, chẳng rõ đây là kiểu quan hệ họ hàng từ đâu ra.   Trần Độ vốn là kẻ ngông cuồng, hiếm khi ở nhà, trong mắt người ngoài anh là một kẻ bất cần đời. Chỉ vì một câu dặn dò của bà nội anh mà hai con người vốn chẳng liên quan gì đến nhau bắt đầu nương tựa vào nhau.   Căn nhà cũ nát ngay bên cạnh nhà bà ngoại quanh năm không lên đèn, hoang tàn như một cánh đồng hoang bị người đời lãng quên từ nhiều năm trước. Cho đến một ngày, chủ nhân của căn nhà ấy bắt đầu đứng ra che chở cho cô.   Chỉ tiếc rằng, biến cố bất ngờ xảy ra ngay giữa mùa đông giá rét, khi tuyết trắng phủ kín cả huyện thành.    Ngày cô rời đi là một ngày nắng đẹp, cô gái nhỏ khẽ ngẩng đầu, đôi mắt màu trà đẫm lệ, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu: “Em đi đây, anh không ôm em một cái sao?”   Trần Độ quay mặt đi, cố tỏ ra lạnh lùng: “Thôi bỏ đi.”   Nhiều năm sau, họ gặp lại nhau.   Lúc đó Minh Hi mới về nước được một tuần, bị bạn thân kéo đến quán bar để tiệc tùng chào đón. Trong không gian ồn ào ánh đèn mờ ảo, không khí nồng nặc mùi rượu, cô vô tình chạm mắt với Trần Độ đang đứng trong vùng sáng tối trên tầng hai.   Sống lưng Minh Hi cứng đờ, nhịp thở tức khắc loạn nhịp. Tiếng đổ vỡ vang lên, ly rượu trên tay rơi xuống sàn tan tành.   Khoảnh khắc tận mắt thấy Minh Hi trở về, máu trong người Trần Độ như sôi trào. Thấy cô rời đi, anh gần như đuổi theo theo bản năng.   Trận tuyết đầu mùa rơi xuống lả tả. Cảnh tượng trùng lặp như năm nào, Minh Hi đứng run rẩy giữa phố cầm điện thoại, thì bất chợt bị một người đàn ông dùng lực ôm chặt vào lòng.   Mắt Trần Độ đỏ hoe, giọng nói nghẹn ngào. Minh Hi vùi đầu trong lồng ngực anh, ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người anh, hốc mắt bỗng chốc nóng bừng.

0.0
60 ch
Ngôn Tình
Cô Vợ Nhỏ Thập Niên 70

Tỉnh dậy sau giấc ngủ, Thẩm Uyển Chi xinh đẹp trắng trẻo xuyên vào một cuốn tiểu thuyết lấy bối cảnh thời đại, trở thành nữ chính khổ tình trong đó. Theo cốt truyện, cô gả cho nam chính, nhọc lòng nhọc sức suốt 30 năm, hầu hạ cha mẹ chồng khó tính đến chết, chăm sóc người chồng lạnh lùng, chưa từng được hưởng một ngày hạnh phúc, cuối cùng chết năm 50 tuổi. Sau khi cô mất, người chồng công thành danh toại đã mua cho cô một mảnh mộ trị giá hàng triệu tệ, rồi quay đầu cưới một người phụ nữ trẻ hơn 20 tuổi. Thẩm Uyển Chi sau khi xuyên đến: ... Đàn ông kiểu này, ai thích thì lấy, cô không thèm. Lục Vân Sâm có vẻ ngoài anh tuấn, gia thế ưu việt, nhưng vì nhiệm vụ bận rộn nên tạm thời không có ý định kết hôn. Anh đã từ chối vài lần xem mắt gia đình sắp xếp, lần này người nhà ra lệnh tử, nếu không xem mắt thì cả đời đừng về nhà nữa. Anh đành phải vội vã về nhà xem mắt. Thẩm Uyển Chi nhìn người đàn ông đang xem mắt với mình, dáng người thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc, cô biết anh là nam phụ trong sách, người không màng tình ái, trong lòng chỉ có sự nghiệp. Người đàn ông này có trách nhiệm, kết hôn sẽ giao nộp lương, đưa tiền không đòi hỏi gì thêm, chính là anh ấy! Khi người trong thôn biết tin tiểu thư út nhà bí thư chi bộ xinh đẹp, kiêu kỳ kia thà theo chồng nhập ngũ đến nơi biên cương khổ cực chứ không chịu lấy con trai giám đốc nhà máy quốc doanh trong thành phố, tất cả đều vừa ghen tị vừa tức giận. "Cứ đợi đấy, cái vẻ kiêu kỳ đó sớm muộn gì cũng khóc lóc chạy về thôi." "Nghe nói người cô ta lấy không hiểu phong tình, không thương vợ, sớm muộn gì cũng ly hôn." Cả thôn đang đợi xem kịch vui, đợi Thẩm Uyển Chi khóc lóc trở về. Nhưng thứ họ nhận được lại là tin chồng của Thẩm Uyển Chi được thăng chức, Thẩm Uyển Chi theo chồng chuyển đến Bắc Kinh. Mà người đàn ông "không hiểu phong tình" kia đang giúp Thẩm Uyển Chi xoa bóp chân: "Chi Chi, lực này vừa không?" Đóa hoa cao quý trong quân đội (Lục Vân Sâm) VS Đóa hoa phú quý nhân gian (Thẩm Uyển Chi)

0.0
148 ch
Ngôn Tình
Trọng Sinh Thập Niên 80: Sau Đêm Tân Hôn, Tôi Vừa Làm Giàu Vừa Dạy Chồng

【Trọng sinh thập niên 80 + sủng ngọt + 1v1 + cưới trước yêu sau + nuôi con làm giàu】 Kiếp trước, Phương Hảo bị chị họ tính kế, vì tình mà bỏ trốn khỏi hôn lễ. Cuối cùng lại bị tra nam lừa đến người tiền đều mất, chết thảm nơi đất khách, không ai thu xác. Chị họ không chỉ cướp hết gia sản vốn thuộc về cô, mà còn tìm được người chồng tốt, trở thành kẻ thắng cuộc trong đời. Tâm huyết nửa đời của cha mẹ cô, cuối cùng lại làm áo cưới cho chị họ. Trọng sinh trở về đêm tân hôn của những năm 80, Phương Hảo nhìn tên trai bao mặt trắng đang chờ cùng mình bỏ trốn trước mặt, cười lạnh một tiếng, trực tiếp đưa hắn vào đồn công an. Vạch trần bộ mặt giả nhân giả nghĩa của chị họ, đoạt lại tất cả những gì vốn thuộc về mình, viết lại bi kịch của kiếp trước. Cô tiếp quản nhà máy của gia đình, mọi người đều cười nhạo cô là đồ vô dụng, nói cơ nghiệp này sớm muộn cũng sẽ bị cô phá sạch. Cô lập tức đăng ký tham gia kỳ thi đại học, một tờ giấy báo trúng tuyển Đại học Kinh Thành ném ra, khiến tất cả mọi người câm nín. Nhà máy làm ăn kém hiệu quả? Những nhân viên lười biếng, ỷ già lên mặt đều bị cô cho nghỉ việc; sản phẩm nghiên cứu phát triển thay đổi toàn diện, tiền đếm đến mỏi tay. Bà nội độc ác cùng gia đình bác cả hút máu đến gây sự? Cô ra tay dạy dỗ một trận, khiến bọn họ khóc lóc quỳ xuống xin tha. Cuộc sống nhỏ ngày càng tốt đẹp, vô tình lại trở thành nữ giàu nhất thành Lâm Thành. Ngay khi cô cảm thán rằng lần trọng sinh này thật quá tuyệt, thì một người đàn ông nào đó ở bên cạnh tủi thân kéo kéo ống tay áo cô: “Vợ à, em đã ba ngày rồi không ăn cơm cùng người ta…”

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Trọng Sinh Hào Môn Tiểu Kiều Tức

Bạch Nhất Nguyệt – cô gái bị cho là “không nhan sắc” – lại đính hôn với Chiến Diệp, người đàn ông khiến ai ai cũng khiếp sợ. Tất cả mọi người đều không xem trọng mối tình này. Chiến thiếu: thân phận tôn quý, từng trải xuất sắc. Bạch Nhất Nguyệt: Tôi có dao phẫu thuật. Chiến thiếu: anh tuấn oai phong, gia thế hiển hách. Bạch Nhất Nguyệt: Tôi có dao phẫu thuật. Chiến thiếu: phong độ ngời ngời, diện mạo xuất chúng. Bạch Nhất Nguyệt: Tôi có dao phẫu thuật. Chiến Diệp: “Vợ à, em có thể cất dao phẫu thuật đi được không? Nó đã nghiêm trọng ảnh hưởng đến việc bồi dưỡng tình cảm của chúng ta rồi.” Bạch Nhất Nguyệt: “Ai cũng nói em không xứng với anh, ly hôn đi.” Chiến Diệp nghiến răng ken két: “Đừng có mơ.”

0.0
61 ch
Ngôn Tình
Mỹ Nhân “cá Mặn" Và Hệ Thống Ác Độc: Được Chồng Cuồng Công Việc Cưng Chiều

Giang Mỹ Thư vốn là một nhân viên văn phòng chính hiệu, vì tăng ca quá độ mà đột tử, vô tình xuyên không về thập niên 70. Ở thời đại mà ai nấy đều hăng say lao động, tâm nguyện duy nhất của cô chính là: “Nằm chờ thắng – Không làm mà vẫn có ăn.” Màn Hoán Đổi Hôn Ước “Định Mệnh" Vừa mở mắt ra, Mỹ Thư đã nhận ngay một bất ngờ: “Người chị song sinh (trọng sinh): Giang Mỹ Lan vì ám ảnh kiếp trước phải “thủ tiết sống" trong căn tứ hợp viện rộng lớn nhưng lạnh lẽo, nên kiếp này khóc lóc đòi đổi hôn ước, chấp nhận gả vào đại tạp viện nghèo khó.” Giang Mỹ Thư (xuyên không): “Nghe thấy đối tượng ở tứ hợp viện là một kẻ cuồng công việc, quanh năm không về nhà, lại còn giao hết tiền bạc cho vợ quản lý, cô liền gật đầu cái rụp.” “Nhà rộng, tiền nhiều, chồng không về? Đây chẳng phải là thiên đường cho một con cá mặn sao!" Hệ Thống “Ác Độc" Và Những Nhiệm Vụ Ngược Đời Sau khi gả cho Lương Thu Nhuận – một Xưởng trưởng lạnh lùng, nghiêm túc, Mỹ Thư cứ ngỡ đời mình sẽ êm đềm, cho đến khi Hệ thống Ác độc xuất hiện. Thế nhưng, nhờ tư duy “cá mặn", cô đã biến những nhiệm vụ ác độc thành những màn tấu hài cực mạnh: “Nuôi phế con kế nghịch ngợm: Hệ thống bảo cô phải độc ác với đứa con riêng của chồng. Cô quyết định “nuôi phế" bằng cách: con trốn học cô xin nghỉ giúp, con đi đ-ánh nh-au cô đứng ngoài... canh gác. Kết quả: Thằng bé cảm động vì có người thấu hiểu, quay xe học hành chăm chỉ, đỗ hẳn Đại học Thanh Hoa.” Dạy dỗ mẹ chồng cổ hủ: “Khi mẹ chồng bị họ hàng ức hiếp, Mỹ Thư “ác độc" nhảy ra giật lấy bao bột mì, mắng mẹ chồng “nhu nhược". Kết quả: Bà mẹ chồng mắc chứng sợ xã hội cảm động rơi nước mắt, bám lấy cô con dâu “ngầu lòi" không rời.” Hành hạ người chồng cuồng việc: “Hệ thống bắt cô tát chồng một cái thật mạnh, cô liền “nhẹ nhàng" vỗ vào... m-ông anh. Kết quả: Lương Thu Nhuận tưởng vợ đang trêu ghẹo, càng thêm lụy tình.” Cái Kết “Dở Khóc Dở Cười" Lương Thu Nhuận vốn là một “khối băng" chỉ biết đến công việc, nay lại bị cô vợ nhỏ “ác độc" quyến rũ đến mức ngày nào cũng đòi về sớm. Sự thật ngã ngửa: “Mỹ Thư gả cho anh vì nghe đồn anh “không làm ăn gì được". Ai ngờ khi “cây khô gặp mùa xuân", anh lại mạnh mẽ đến mức khiến cô ngày ngày muốn trốn chạy.” Người chị hối hận: Giang Mỹ Lan nhìn em gái sống sung sướng, thành vợ đại gia, còn mình thì chật vật ở đại tạp viện, liền có ý định đòi đổi lại thân phận. Nhưng lần này, Lương Thu Nhuận lạnh lùng chặn đứng: “Đổi cái gì? Vợ tôi ai dám đụng vào?" Cốt lõi: “Một câu chuyện điền văn nhẹ nhàng, hài hước về một mỹ nhân muốn làm kẻ ác nhưng lại vô tình trở thành “vạn người mê", được chồng cuồng công việc dẫn dắt lên đỉnh cao cuộc sống.” Nhân vật chính: “Giang Mỹ Thư x Lương Thu Nhuận.” Thông điệp: “Dù ở trong nghịch cảnh hay dưới áp lực của “hệ thống", cứ sống thật với bản thân, hạnh phúc sẽ tự tìm đến.”

0.0
366 ch
Hào Môn Thế Gia
Thập Niên 70: Mẹ Kế Nuôi Con

Tô Tiếu Tiếu trước đây học giỏi bao nhiêu, thì giờ lại mất mặt bấy nhiêu. Đã sáu năm trôi qua, không ai biết khi nào kỳ thi đại học mới được khôi phục. Người trong làng thì không xứng với cô, người thành phố lại coi thường cô. Trên không tới, dưới không xong, cô cứ thế bị kéo dài thành “gái ế lớn tuổi”. Có một thanh niên trí thức nói sẵn lòng thử tìm hiểu. Cha Tô hỏi khi nào kết hôn, đối phương lại nói chính Tô Tiếu Tiếu chủ động bám lấy anh ta nên anh ta mới miễn cưỡng đồng ý tìm hiểu, sau này còn phải về thành phố, không hề có ý định cưới cô gái quê. Trong lúc quẫn trí, Tô Tiếu Tiếu nhảy giếng tự vẫn. Danh tiếng lại càng thối nát hơn, bà mối đi ngang qua nhà họ Tô cũng phải tránh đường. Cha mẹ Tô tức đến suýt “về với tiên tổ”, quyết tâm dù phải thêm bao nhiêu của hồi môn cũng phải gả con gái vào thành phố. Hàn Thành, người đàn ông góa vợ đã một năm, tranh thủ kỳ nghỉ về thành phố thăm con trai. Hai đứa con trắng trẻo mũm mĩm ban đầu lại bị cô giáo nuôi dưỡng đến mức gầy trơ xương, tính cách u ám. Tức giận, anh lập tức nhờ bà mối xuống nông thôn tìm vợ kế, yêu cầu duy nhất là biết chữ. Bà mối tìm đến cửa. Tô Tiếu Tiếu – linh hồn đến từ thế kỷ 21 – không nói hai lời liền đồng ý. Không ngờ bà mối “thiếu uy tín” lại sắp xếp cho nhiều người cùng xem mắt một lúc. Có sự so sánh, Hàn Thành hỏi Tô Tiếu Tiếu – người cúi đầu dịu dàng, trông rất dễ gần: “Biết chữ không? Có ngại chăm sóc hai đứa trẻ không?” Tô Tiếu Tiếu gật đầu: “Có học vài năm, không ngại.” Hàn Thành: “Cô có yêu cầu gì không?” Tô Tiếu Tiếu: “Có bao ăn không? Ăn no không? Có được ăn thịt không?” Người đàn ông mặc sơ mi cài kín đến tận cúc cổ như Hàn Thành hiếm hoi cong nhẹ khóe môi: “Bao. Được.” Tô Tiếu Tiếu chưa từng nuôi con. Mỗi lần lướt video ngắn thấy mấy em bé đáng yêu đến “rụng tim”, cô đều muốn bắt về nuôi. Nghĩ đến việc sắp có hai đứa, nằm mơ cô cũng cười thành tiếng. Ai ngờ Hàn Thành lại chỉ vào hai đứa nhóc đen nhẻm, vá víu đầy mình, vừa gầy vừa xấu nói đó là con anh! Không không không, đây tuyệt đối không phải “em bé loài người” mà cô muốn! Đây rõ ràng là hai đứa nhóc ăn xin vừa nhặt từ bãi rác về mà?! Giờ đổi ý còn kịp không?! Hướng dẫn đọc: Sau khi khôi phục thi đại học, với tư cách là thế hệ “tam niên lão sinh”, nữ chính sẽ thay nguyên chủ thực hiện ước mơ, tham gia thi đại học. Nam chính là quân y, sẽ theo nữ chính trở lại trường tiếp tục học nâng cao. Nữ chính nhanh chóng có con ruột của mình. Không phải kiểu “nam nữ đều mạnh”, tuyến sự nghiệp không quá nổi bật, thiên về cuộc sống gia đình ấm áp, nuôi con, lo toan cuộc sống. Câu chuyện hoàn toàn hư cấu, bán giả tưởng, không đối chiếu thực tế. Xin đọc văn minh, không thích xin đừng công kích, cảm ơn.

0.0
511 ch
Ngôn Tình
Kết Hôn Vội Với Tổng Tài Ngàn Tỷ, Các Anh Trai Quỳ Xin Tôi Tha Thứ

Diệp Sênh Ca là thiên kim thật. Nhà họ Diệp vất vả đi tìm, cuối cùng cũng tìm thấy và đón cô về. Khi về nhà, họ không hề yêu thương và quan tâm như cô đã từng mong đợi. Thậm chí, các anh trai của cô còn hết lần này đến lần khác mắng nhiếu, kiếm cớ trách móc, nhục mạ Diệp Sênh Ca. Trái ngược với cô, thiên kim giả lại được họ yêu thương, chiều chuộng hết mực. Diệp Sênh Ca quyết định rời khỏi căn nhà đó, cắt đứt quan hệ với nhà họ Diệp. Cô muốn cho họ biết cô có bản lĩnh như thế nào. Sau đó, cô kết hôn với một chàng trai bí ẩn. Từ đó, thân phận khác của cô dần được hé lộ. Bộ mặt thật của thiên kim giả liệu có bị vách trần? Nhà họ Diệp liệu sẽ gánh những hậu quả gì khi hai lần vứt bỏ chính đứa con gái ruột của mình? Liệu cô có tha thứ cho họ hay không?

0.0
474 ch
Ngôn Tình
Tn 80: Cô Cướp Chồng Tôi, Tôi Nuôi Anh Tháo Hán Nhà Cô

【Bối cảnh thập niên + chuyện gia đình đời thường + mỹ nhân “trà xanh” + hệ thống sinh con + đối chiếu phản công + sủng ngọt, sảng văn】 Xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại đầy drama, lại trở thành nữ phụ mẹ kế trong “tổ đối chiếu”, suýt bị nữ chính trong sách cướp mất hôn sự thì phải làm sao? Tô Tuế bình tĩnh đáp: “Không sao, có người tranh làm mẹ kế hộ mình, chẳng phải càng tốt à?” Thế là —— Khi nữ chính nguyên tác cần cù chịu khó, ở nhà chồng làm trâu làm ngựa vẫn bị ghét bỏ, thì Tô Tuế lại được cả nhà chồng nâng như nâng trứng, ăn thêm một bát cơm cũng bị khen giỏi. Khi nữ chính nguyên tác cãi nhau với chị em dâu, bị đè ra đánh còn bị mắng là đánh chưa đủ mạnh, thì Tô Tuế lại đang ung dung hưởng thụ việc chị em dâu xoa bóp, lực tay vừa phải, không nặng không nhẹ. Khi nữ chính nguyên tác bụng mang dạ chửa vẫn phải chăm sóc cả đại gia đình nhà chồng, chẳng được ghi nhận, còn suýt bị con riêng hại đến sảy thai, đi khóc lóc với chồng lại bị chê phiền phức, thì Tô Tuế… Tô Tuế đang được hệ thống sinh con chăm sóc tận tình, được chồng vì đồng cảm với phản ứng thai nghén mà vừa áy náy vừa xót xa, lại có mẹ chồng và chị em dâu thay nhau chăm sóc chu đáo, trở thành cô vợ trẻ khiến cả khu đại viện ai cũng phải ghen tị. Nhìn cuộc sống của Tô Tuế ngày càng tốt lên, nữ chính nguyên tác hối hận khôn nguôi —— “Tô Tuế, tất cả những gì cô có bây giờ vốn dĩ phải là của tôi! Người gả vào nhà họ Ngụy phải là tôi, người có người chồng tốt như vậy phải là tôi, người được mẹ chồng nâng niu phải là tôi, người sống cuộc đời tốt đẹp này phải là tôi!” Tô Tuế khẽ cười: “Đừng nói tuyệt đối như vậy. Sống tốt hay không… còn phải xem là ai. Cô nên thừa nhận, tôi chính là giỏi hơn cô.” Muốn giống như trong nguyên tác, lấy cô làm nữ phụ đối chiếu để giẫm đạp, tôn lên bản thân? Tô Tuế: Không có cửa đâu, cái mặt mũi này tôi nhất định không cho cô!

0.0
461 ch
Ngôn Tình
Xuyên Thành Pháo Hôi, Tôi Khiến Nhóm Nhân Vật Chính Phải Khóc Hận

Nam Kiều xuyên vào một quyển «Công Chúa Vi Hậu», trong sách là vong quốc công chúa và tân triều hoàng tử ngược luyến tình thâm. Phụ thân nàng là trung thần thà hy sinh con gái ruột cũng phải bảo vệ vong quốc công chúa. Mà nàng, chính là pháo hôi xui xẻo thay thế công chúa đi vào chỗ chết. Giờ phút này, nàng bị cha ruột đẩy xuống xe ngựa, trơ mắt nhìn phụ thân mang theo công chúa nghênh ngang rời đi, phía sau là phản quân đang truy đuổi gắt gao. Nam Kiều: Mệt mỏi quá, hủy diệt đi! “Công chúa ở chỗ này.” Nam Kiều chỉ có thể tự cứu mình, hung hăng nhéo cánh tay, nước mắt lưng tròng nhào về phía phản quân, ôm lấy một người trong đó khóc lóc thảm thiết. “Ca ca, ca ca, ta là muội muội ruột khác cha khác mẹ của huynh a.” Đám phản quân:??? Quý Quân Khanh: …… Lúc mới gặp, Quý Quân Khanh tưởng đó là một kẻ ngốc nghếch yếu đuối không thể tự lo liệu, có chút ghét bỏ, nhưng mỗi ngày làm một việc thiện nên thu lưu nàng. Về sau, sủng ái, chiều chuộng, bảo vệ, để trong lòng, luyến tiếc buông tay. Có một ngày, Nam Kiều tay cầm chủy thủ rỏ máu, trái ngược với vẻ yếu đuối, mi nhãn thanh lãnh. “Ca ca, huynh có thể lên ngựa an thiên hạ, ta có thể cầm bút định càn khôn, chúng ta đem đám ngu xuẩn kia lật đổ đi.” Quý Quân Khanh: …… Bịch bịch bịch, hỏng bét, là thanh âm rung động. Khai quốc Nữ Đế xinh đẹp yếu đuối nắm tay Hoàng phu bước lên ngôi cao, tiếp nhận thiên hạ thần dân triều bái, nhóm nhân vật chính nguyên tác ở dưới đài hối hận không kịp, khóc lóc thảm thiết. Nguyên nam chính: Ban đầu sơ ý, bị một kẻ ngốc lừa gạt. Nguyên nữ chính: Ta càng hối hận hơn, ban đầu nên giết chết kẻ ngốc kia! Nữ Đế Nam Kiều cười: Ta ngốc? Ta giả vờ đấy, các ngươi mới là kẻ ngốc thật sự! Nữ Đế cuồng kiến thiết thích giả ngốc, duệ trí, trong ngoài không đồng nhất VS Khai quốc Hoàng phu trời sinh tướng tài.

0.0
45 ch
Ngôn Tình
Xuyên Về Tn 70: Sau Khi Ép Hôn Sĩ Quan Lạnh Lùng, Tôi Dùng Y Thuật Tương Lai Càn Quét Giới Nghiên Cứu.

Năm 2076, Lâm Thanh Thanh xuyên không về năm 1976 vào thân xác một cô gái nông thôn trùng tên trùng họ. Cô gái nông thôn cực phẩm này, vậy mà lại ép cưới một sĩ quan quân đội. Lâm Thanh Thanh vô tội đổ vỏ, sau khi theo quân liền lấy ra hết công thức thuốc này đến công thức thuốc khác, trực tiếp giúp sức chiến đấu của bộ đội nâng lên một tầm cao mới. Khi chiến sĩ bộ đội toàn quốc làm nhiệm vụ bắt đầu được trang bị Cấp cứu số 1, Cấp cứu số 2. Viện nghiên cứu cũng bào chế ra các loại thuốc thành phẩm đông y điều trị bệnh tim, bệnh dạ dày, mề đay. Mọi người liền nhìn thấy tổ trưởng Tống đau khổ theo đuổi vợ......——————...

0.0
1422 ch
Ngôn Tình
Tiểu Kiều Nương Nhà Tướng Quân

Tình hữu độc chung • Ngọt sủng • Trọng sinh • Sắt đá dịu dàng A Yên biết, tuy hiện tại Tiêu Chính Phong chỉ là một võ tướng tam đẳng, nhưng tương lai hắn sẽ được phong hầu, quyền khuynh triều dã, đứng trên muôn người—vinh quang ấy không ai có thể ngờ tới. Chỉ là nàng không nghĩ, ở kiếp này, người ấy lại đến phủ nhà mình cầu thân. Đây rốt cuộc là chuyện tốt… hay chuyện xấu? A Yên không nhịn được rùng mình một cái. Nàng vẫn còn nhớ rõ, ở kiếp trước, Tiêu Chính Phong cưới một thứ nữ của gia đình Thị lang Bộ Hộ. Nghe nói vị cô nương ấy, ngay ngày thứ hai sau khi thành thân đã nằm liệt giường không dậy nổi! Không phải chứ… nàng thật sự có chút sợ… Sau khi kết hôn, toàn là cảnh rải đường ngọt ngào, phu thê ân ái quấn quýt mỗi ngày—ai không thích thể loại này thì xin đừng đọc…

0.0
640 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 70: Trọng Sinh Đá Bay Tra Nam, Quân Tẩu Một Thai Ba Bảo

[Quân hôn + niên đại + ngôn tình+ trọng sinh + ngọt sủng] Kiếp trước, ngay ngày đính hôn, Tô Kiều bị chính gia đình, vị hôn phu và cô con gái nuôi Tô Nhan Nhan liên thủ hãm hại. Cô tự tay đưa người đàn ông yêu mình nhất vào tù. Vị hôn phu tỏ ra rộng lượng nói không trách cô, vẫn nguyện cưới cô. Cô cảm động đến rơi nước mắt mà gả đi. Sống trong một cuộc hôn nhân hữu danh vô thực, cô trở thành bảo mẫu không công cho nhà họ Bùi, mặc cho nhà họ Tô và họ Bùi bám víu hút máu, còn nuôi lớn đứa con của Bùi Thiên Nghĩa và Tô Nhan Nhan. Cho đến một ngày, chính đứa trẻ cô dốc lòng nuôi nấng lại giẫm lên ngón tay cô, nhổ nước bọt vào cô, mắng cô là đàn bà hư hỏng, nói Tô Nhan Nhan mới là mẹ ruột. Lúc này cô mới biết, tất cả chỉ là âm mưu của nhà họ Tô và Bùi Thiên Nghĩa nhằm giúp Tô Nhan Nhan sống cuộc đời an nhàn sung sướng. Trọng sinh trở lại đúng ngày đính hôn, Tô Kiều đá bay tra nam, lấy lại ngọc bội không gian, dọn sạch nhà họ Tô độc ác, nhanh chóng bày tỏ tình cảm với anh lính. Tần Tranh Vinh: “Anh hơn em tám tuổi.” Tô Kiều: “Không sao, trai hơn ba tuổi là ôm được một cục vàng, em ôm tận ba cục vàng, ngủ cũng thơm hơn.” Tần Tranh Vinh: “Anh còn có ba đứa con.” Tô Kiều: “Tin em đi, em sẽ là một mẹ kế tốt.” Tần Tranh Vinh: “Anh không định có con ruột.” Tô Kiều: “Thế thì trùng hợp quá rồi! Em sợ đau, cũng không muốn sinh con!” Ai ngờ sau khi kết hôn, ông xã quân nhân ngày đêm cưng chiều trêu chọc. Tô Kiều ôm cái bụng bầu ngày càng lớn, bắt đầu hoài nghi nhân sinh… Không phải đã nói là không cần con sao?

5.0
293 ch
Ngôn Tình
Niên Đại: Sau Khi Vạch Trần Tra Nam, Tôi Cùng Chồng Quân Nhân Nuôi Con, Làm Giàu

Tỉnh dậy trong thân xác nữ phụ của một cuốn tiểu thuyết niên đại, Ngu Lê đối mặt với khởi đầu không thể thảm hơn: bị dàn dựng cảnh ngoại tình ngay tại trận để hủy hoại danh tiết. Hóa ra, bao năm qua cô dốc lòng chăm lo cho gia đình vị hôn phu chỉ để nhận lại sự phản bội. Gã hôn phu họ Ngô vốn đã tư thông với bạn thân cô, còn cùng mẹ hắn thiết kế để cô ngủ cùng đồng đội của gã nhằm "danh chính ngôn ngữ" đá cô ra khỏi nhà. Ngu Lê không chọn cách nhẫn nhục. Cô thẳng tay dạy cho bà mẹ chồng tương lai hụt một bài học nhớ đời, bóc trần bộ mặt giả tạo của gã tra nam trước bàn dân thiên hạ. Ngay sau đó, cô quyết định kết hôn chớp nhoáng với Lục Quan Sơn – anh lính vô tội bị kéo vào vũng bùn cùng cô. Lục Quan Sơn bề ngoài là một người đàn ông điềm đạm, có phần thư sinh, nhưng thực tế lại khiến Ngu Lê phải kinh ngạc. Ban ngày, anh sẵn sàng làm "trâu ngựa" cưng chiều vợ hết mực, nhưng khi đèn tắt, sự nồng nhiệt của anh lại khiến cô trở tay không kịp. Trong khi đó, Hạ Ngọc Oánh – kẻ luôn đố kỵ và đã cướp đi gã hôn phu cũ của Ngu Lê – đang tự đắc chờ xem kịch hay. Theo cốt truyện mà cô ta biết, Lục Quan Sơn sẽ sớm tử trận, để lại Ngu Lê làm góa phụ khổ sở. Thế nhưng, thực tế lại vả mặt cô ta đau đớn: Lục Quan Sơn không những không chết mà còn thăng tiến thần tốc, tìm lại được thân thế là con trai thủ trưởng, khiến Ngu Lê nghiễm nhiên được cả gia đình quyền thế sủng ái. Ngu Lê bằng tài y thuật và đầu óc kinh doanh đã trở nên giàu có, thi đỗ thủ khoa đại học, sinh đôi hai nhóc tì kháu khỉnh. Ngược lại, gã chồng mà Hạ Ngọc Oánh dày công cướp đoạt lại gặp tai nạn gãy chân, mất đi khả năng đàn ông và sống trong nghèo túng. Chứng kiến Ngu Lê ngày càng rạng rỡ, Hạ Ngọc Oánh phát điên vì không hiểu nổi tại sao mình nắm giữ kịch bản "nữ chính" mà lại thua thảm hại đến vậy.

0.0
570 ch
Ngôn Tình
Kết Hôn Chớp Nhoáng Thập Niên 80, Gả Cho Ông Chồng Vô Sinh Để Cả Nhà Nằm Không Hưởng Phúc

【Niên đại + kết hôn chớp nhoáng + sủng ngọt + nam nữ sạch + vả mặt + kinh doanh làm giàu】 Giang Tiện vừa mở mắt ra đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành nữ pháo hôi sống chưa nổi ba tập. Ngay từ đầu truyện đã bị nữ chính ghen ghét, đẩy xuống sông. Cô vốn tưởng mình sắp mất mạng đến nơi, đang cố vùng vẫy giữa dòng nước thì bỗng xuất hiện một người đàn ông. Cao hơn một mét tám, đẹp trai cực kỳ, thân hình cường tráng, lại còn có tám múi cơ bụng. Đường nét cánh tay săn chắc mượt mà, anh ta dễ dàng nhấc bổng cô lên như xách một con gà con rồi cứu khỏi dòng nước. Giang Tiện lập tức phát huy bản tính mê trai, vừa nhìn đã phải lòng ngay. Ơn cứu mạng đương nhiên phải lấy thân báo đáp, cô lập tức ép người đàn ông kết hôn với mình. Sau khi kết hôn, nữ chính nguyên tác liền nhảy ra châm chọc cô, nói rằng người đàn ông ấy là một trong những tên ác bá nổi tiếng nhất làng. Gia cảnh nghèo khó, cha mẹ đều mắc bệnh nặng. Nghe nói anh ta từng bị thương nặng khi cứu người từ nhiều năm trước, làm tổn hại căn cơ, căn bản không thể làm chuyện vợ chồng. Bởi vậy đã hai mươi sáu tuổi rồi mà vẫn chưa cưới được vợ. Giang Tiện nghe xong lập tức vui vẻ. Đẹp trai lại còn không thể sinh con, quả thực quá hợp ý cô. Cha mẹ chồng bị bệnh thì sao? Chữa là được! Trong khi cả làng đều chờ xem trò cười của cô… Thì lại phát hiện cuộc sống của nhà họ Lục ngày càng tốt lên. Giang Tiện không chỉ chữa khỏi bệnh cho cha mẹ chồng, mà còn bắt đầu buôn bán nhỏ. Từ căn nhà đất cũ kỹ, cả nhà dọn vào ở trong căn nhà lầu hai tầng khang trang. Dân làng lập tức đỏ mắt ghen tị, thậm chí còn buông lời chua chát. Nói rằng sống tốt đến mấy thì sao chứ, chồng cô vẫn không thể sinh con. Kết quả chẳng bao lâu sau, bụng của Giang Tiện dần dần nhô lên… Nghe nói còn mang thai đôi! Dân làng: Rốt cuộc là sai ở đâu vậy chứ?!!!

0.0
110 ch
Ngôn Tình
Chồng Trọng Sinh Không Chọn Tôi? Gả Cho Lính Cứu Hỏa Cực Phẩm

Lâm Kiến Sơ đã dùng hết bảy năm nhiệt huyết để yêu Lục Chiêu Dã đến chết đi sống lại. Để sinh cho anh ta một đứa con, cô đã thử mọi cách có thể: chung phòng, bài thuốc dân gian, thụ tinh ống nghiệm, phẫu thuật... Đổi lại, là mỗi lần xong việc, anh ta đều sai người hầu mang đến bát canh có pha thuốc tránh thai, tự tay bóp chết quyền làm mẹ của cô. Khi mở mắt lần nữa, cô lại quay về trận hỏa hoạn bảy năm trước. Cô nhìn người chồng kiếp trước ôm lấy ánh trăng sáng của anh ta, không ngoảnh đầu lại mà lao ra khỏi biển lửa, bỏ mặc cô một mình chết ngạt trong khói đặc.  Cô biết, anh ta cũng đã trọng sinh. Chỉ có điều lần này, anh ta đã chọn...

1.0
1438 ch
Ngôn Tình
Sản Phụ Đến Từ Tận Thế: Ép Đoàn Trưởng Phải Yêu

Văn án   Mới chớp mắt trước còn đang đứng giữa vòng vây của bầy xác sống, chớp mắt sau, chiến thần mạt thế Khương Tuyết Di đã xuyên không, trở thành nữ phụ đoản mệnh trong một cuốn tiểu thuyết thập niên cũ kỹ.   Kèm theo đó là một “món quà" bất ngờ:   “Một sinh linh nhỏ bé đang dần thành hình trong bụng.”   Tuyết Di nhìn trời không thốt nên lời.   Ở thời đại ăn chưa no mặc chưa ấm này, dù cô có bản lĩnh tay không tước đoạt mạng sống của hàng ngàn tang thi thì cũng chẳng để làm gì.   “Phải sống sót cái đã.”   Cô xoa nhẹ vòng eo hơi nảy nở, quyết định thực hiện phương án thực tế nhất:   “Tìm cha đứa trẻ để…   “vòi" cơm.”   Hạ Thừa Trạch – vị đoàn trưởng trẻ tuổi, tiền đồ xán lạn, nổi tiếng là “đóa hoa cao lãnh" nghìn năm không gần nữ sắc.   Ngày bị một cô gái xinh đẹp chặn đường, chỉ tay vào cái bụng hơi lùm lùm rồi khẳng định chắc nịch đó là con mình, đại nhân vật họ Hạ chỉ lạnh lùng đáp lại:   “Cô nhận nhầm người rồi.”   Anh trông giống kẻ sẵn sàng làm người đổ vỏ cho kẻ khác lắm sao?   Thế nhưng, chẳng biết bằng cách nào, ngôi nhà vốn ngăn nắp, kỷ luật của anh bỗng dưng xuất hiện thêm một “đại vương".   Cuộc sống bình lặng như mặt hồ của anh bị khuấy đảo đến gà bay chó sủa.   “Hạ Thừa Trạch, em thèm ăn đùi gà chiên.”   “Hạ Thừa Trạch, em thích cái váy hoa kia.”   “Hạ Thừa Trạch, vai em mỏi quá...”   Vị đoàn trưởng vốn nghiêm nghị bỗng chốc trở thành bảo mẫu toàn năng.   Vừa phải cung phụng tiền lương cho cô mua sắm, vừa phải kiêm luôn chân xoa bóp, bưng trà rót nước.   Hạ Thừa Trạch ban đầu đầy kháng cự, nhưng về sau lại tự hỏi:   “Vì sao mình lại hưởng thụ cái sự hành hạ này đến thế?”   Anh từng nghĩ thêm một người cũng chỉ là thêm một đôi đũa.   Cho đến khi thấy người phụ nữ ấy lười biếng khoác lên mình chiếc sơ mi quân phục rộng thùng thình của anh, để lộ đôi chân dài trắng nõn thấp thoáng dưới tà áo…   Sợi dây lý trí của Hạ đoàn trưởng chính thức đứt đoạn!   Trong một đêm thanh vắng, “con sói xám" mang quân hàm đoàn trưởng áp sát cô gái nhỏ trên giường, hơi thở nóng rực.   Khương Tuyết Di lại cười đến híp mắt, lấy cái bụng bầu tròn vo đẩy đẩy người anh, giọng nũng nịu:   “Hạ đoàn trưởng, bác sĩ nói không được đâu nha~”   Hạ Thừa Trạch nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, nghiến răng đầy kìm nén:   “Đợi đứa nhỏ này chui ra, xem tôi xử lý em thế nào!”  

0.0
130 ch
HE
Thập Niên 70: Tránh Xa Gia Đình Cực Phẩm, Tôi Đi Hóng Biến Khắp Thế Gian

Kim Hoa Hoa vừa trải qua một giấc mộng dài như một cuốn phim điện ảnh, để rồi khi bừng tỉnh, cô mới bàng hoàng nhận ra mình chỉ là một quân cờ tội nghiệp trong tay người mẹ “cuồng chồng" và những người thân chung một mái nhà. Ở kiếp đó, cô bị bòn rút đến tận xương tủy để làm bàn đạp cho sự vinh quang của kẻ khác. Quyết định quay xe: “Không làm “công cụ" nữa!” Khi cô chị kế Kim Minh Nguyệt đang dùng “bí kíp trọng sinh" để mưu tính chiếm đoạt những cơ hội tốt đẹp, thì Kim Hoa Hoa dứt khoát xách hành lý, chọn một địa điểm xuống nông thôn hoàn toàn khác. Cô tự nhủ: “Nhà họ Kim các người thích tương thân tương ái thì cứ việc đóng cửa bảo nhau, tôi đây không rảnh để làm vai phụ mờ nhạt!" Cứ ngỡ về vùng quê hẻo lánh sẽ là chuỗi ngày cuốc đất tẻ nhạt, nhưng không! Kim Hoa Hoa phát hiện ra nơi mình đến thực chất là một “vũ trụ hội tụ" của những kẻ bất thường: “Bên này là cặp đôi “Số hưởng" đối đầu với “Thánh đen đủi".” Bên kia là chị vợ quân nhân mang ký ức kiếp trước về làm giàu. Thậm chí còn có cả nữ tướng quân uy dũng từ cổ đại xuyên về, dẫn dắt hội chị em vươn lên làm chủ kinh tế. Hệ thống “Ăn dưa" và phần thưởng kỳ quặc Có lẽ thấy một mình Hoa Hoa đi “hóng biến" quá đơn độc, ông trời đã ném cho cô một chiếc Hệ thống chuyên săn tin vỉa hè. Chỉ cần chăm chỉ ăn dưa, cô có thể đổi được đủ thứ vật phẩm hữu ích. Nhưng đợi đã... phần thưởng đính kèm này là gì đây? Một anh bạn trai Hứa Ý Tri đẹp như tranh vẽ nhưng lại đang trong trạng thái... “ngủ đông" chờ người đ-ánh thức? Chào mừng đến với những năm 70 đầy rẫy thị phi nhưng cũng cực kỳ ngọt ngào của Kim Hoa Hoa!

0.0
202 ch
HE
Tn 70: Từ Chối Công Tử Xưởng Trưởng, Tôi Gả Cho "thiên Sát Cô Tinh"

Sau một giấc ngủ dài, cô bàng hoàng nhận ra mình đã xuyên vào thân xác của một nữ phụ có số phận bi thảm trong cuốn tiểu thuyết thời đại. Vì muốn lót đường sự nghiệp cho đứa con riêng, gã cha tồi và người mẹ kế độc ác nhất quyết ép cô phải gả cho con trai Phó giám đốc xưởng. Chúng chẳng hề bận tâm kẻ đó là một tên đốn mạt, biến thái. Theo kịch bản, chỉ một năm sau, cô sẽ qua đời vì kiệt sức khi sinh nở mà không được cứu chữa, dẫn đến kết cục một xác hai mạng đầy oan ức. Chung Ngọc dứt khoát từ chối buổi xem mắt định mệnh, quay xe kết hôn với Tạ Mân Sơn. Quyết định này khiến cả nhà máy dệt chấn động. Ai cũng biết Tạ Mân Sơn là gã đàn ông "thiên sát cô tinh" nổi tiếng, tướng mạo hung tợn, tính tình vừa thối vừa cứng lại còn đang nuôi hai đứa trẻ không rõ lai lịch. Dư luận ác ý bủa vây, người ta cá cược rằng không quá vài tháng, Chung Ngọc sẽ bị gã đánh chết hoặc bị cái vía của gã làm cho tiêu đời. Nhưng sự thật lại khiến tất cả phải ngã ngửa. Sau khi cưới, cô không những sống tốt mà còn được gã đàn ông vốn nổi danh cục cằn ấy cưng chiều lên tận trời! Cô rời xưởng để ra làm riêng, cuối cùng trở thành "ông trùm" ngành thời trang hàng đầu cả nước! Tạ Mân Sơn vốn là đại gia thế hệ đầu sau thời kỳ cải cách. Dù sự nghiệp thành đạt, con cái giỏi giang, ông vẫn giữ thân như ngọc, từ chối mọi tiểu thư khuê các. Không ai biết rằng, ông cả đời không vợ vì hai đứa trẻ kia thực chất là con của đồng đội đã hy sinh. Kiếp trước, vì cái nghèo và gánh nặng quá lớn, ông không dám cầu hôn cô gái mình thầm thương. Ông trơ mắt nhìn cô gả cho kẻ cặn bã, bị giày vò tàn nhẫn rồi chết trong đau đớn... Tạ Mân Sơn đã sống phần đời còn lại trong hối hận khôn nguôi và sự trả thù điên cuồng. Trùng sinh trở lại, Tạ Mân Sơn vừa mở mắt đã thấy mình đang ở trên giường cưới với cô gái thầm yêu bấy lâu. Cô gái nhỏ đang lén lút đưa tay sờ cơ bụng của ông. Tạ Mân Sơn nắm chặt lấy cổ tay mảnh khảnh của cô, đuôi mắt đỏ hoe, giọng khàn đặc hỏi: "Em đang làm gì thế?" Nhìn cô một lát, ông không nhịn được mà ôm chầm lấy, gằn giọng như một lời thề độc: "Đã để anh ôm được rồi, thì kiếp này đừng hòng rời đi nữa!"  

0.0
190 ch
Ngôn Tình
Tỉnh Lại Ở Thập Niên 80: Có Con Với Người Đàn Ông Lưu Manh

Sau một giấc ngủ tỉnh dậy, bên cạnh Hồ Dao bỗng dưng xuất hiện thêm một cậu con trai vừa nghịch ngợm vừa ngoan ngoãn, cùng một người đàn ông lưu manh. Những người hàng xóm quen biết trong làng đều nói rằng bốn năm trước cô bị đập đầu đến ngốc nghếch, rồi bị chính mẹ ruột đem bán đi. Trong bốn năm ấy, cô không chỉ có chồng mà còn có một đứa con trai tinh nghịch nhưng luôn ra sức bảo vệ mẹ. Người đàn ông lưu manh thô lỗ kia suốt ngày thích động tay động chân với cô, tính tình lại hung dữ, ngang ngược vô lý. Hồ Dao sợ đến mức cảm thấy trời đất như sụp đổ. Thế nhưng chính gã đàn ông thô kệch ấy, cùng với đứa con nhỏ, lại nâng niu cô trong lòng bàn tay, trở thành chỗ dựa lớn nhất và cũng là những người quan trọng nhất trong cuộc đời cô về sau.

5.0
589 ch
Ngôn Tình