Truyện Dưỡng Thê

Truyện Dưỡng Thê tại Lão Phật Gia

[thập Niên 60] Bác Sĩ Thú Y Trên Thảo Nguyên

“Hy vọng có thể đến một nơi mà thú y được tôn trọng hơn!” Lâm Tuyết Quân chỉ buông một tiếng thở dài như vậy, liền xuyên không về đại thảo nguyên những năm thập niên 60, trở thành một nữ thanh niên tri thức đang trong cảnh đói rét bủa vây. Ở thời đại này, y học thú y hiện đại mới chỉ vừa bắt đầu nhen nhóm. Một trận dịch bệnh nhỏ cũng có thể khiến hàng ngàn hàng vạn trâu bò, dê cừu ngã xuống, hủy hoại tâm huyết cả năm trời của người dân du mục, khiến những người dân thảo nguyên nhiệt tình hiếu khách nhất cũng phải đánh mất nụ cười. Mà cô, một nghiên cứu sinh ngành chăn nuôi thú y bình thường, chính là loại nhân tài khan hiếm và được tôn trọng nhất trên thảo nguyên này. … Trên thảo nguyên, Lâm Tuyết Quân đã —— Cưỡi tuấn mã, ăn thịt cừu, chơi ném tuyết, đối đầu với bầy sói, cứu trợ các loại động vật hoang dã trên thảo nguyên và dãy Hưng An Lĩnh; Cô dẫn dắt các xã viên của Đội sản xuất số 7 làm thức ăn ủ chua, xây dựng cơ sở hạ tầng, đào hầm đất, làm công tác phòng dịch cho gia súc, phấn đấu trở thành đại đội kiểu mẫu của toàn công xã với mức dự trữ mùa thu dồi dào nhất, tỷ lệ xuất chuồng cao nhất, mùa đông ở ấm nhất và ăn uống phong phú nhất! Sau này, cô đem cuộc sống nơi biên cương viết thành bài gửi đăng báo, một nhà văn thế hệ mới đã ra đời từ trong lao động. Cùng đất nước bước vào mùa xuân, nhân dân có cuộc sống ngày càng đi lên cuối cùng cũng biết được rằng, sữa và thịt xuất hiện trên bàn ăn của mình đã được tạo ra bởi những người dân du mục cụ thể và đáng yêu nào… Từng bước một, Lâm Tuyết Quân từ một bác sĩ thú y chân đất, trưởng thành thành Quan mục y đầu triều của nước Cộng hòa. ……   Nhãn nội dung: Xuyên không, Sảng văn, Niên đại văn, Nhẹ nhàng, Nhiệt huyết. Góc nhìn nhân vật chính: Lâm Tuyết Quân cùng tất cả mọi người và động vật đáng yêu ~ Phối hợp: Ốc Lặc, Đường Đậu, A Mộc Cổ Lăng, Ba Nhã Nhĩ, Tháp Mễ Nhĩ, Mục Tuấn Khanh, Quỷ Kiêu, Nhất Chỉ Nhĩ, Y Tú Ngọc. Khác: Bản thảo mới Tiến hóa cầu sưu tầm. Giới thiệu tóm tắt trong một câu: Thanh niên tri thức thảo nguyên, bác sĩ thú y cấp quốc bảo! Lập ý: Dùng kỹ nghệ của bản thân, cùng xây dựng non sông tươi đẹp. Đánh giá tác phẩm: Nghiên cứu sinh ngành thú y Lâm Tuyết Quân tình cờ đến với vùng chăn nuôi thảo nguyên biên giới phía Bắc những năm 60. Trong bối cảnh xã hội khi ngành thú y mới khởi bước, một trận dịch nhỏ cũng có thể cướp đi hy vọng của người dân du mục, cô đã dẫn dắt những người chăn bò, chăn cừu trong đội sản xuất cùng nhau phòng dịch, chữa bệnh cho vật nuôi, tối ưu hóa đồng cỏ, xây dựng cơ sở hạ tầng. Từng bước một, cô từ một bác sĩ thú y chân đất trưởng thành thành một Quan mục y được mọi người kính trọng. Cuốn sách thông qua những tình tiết được đan cài khéo léo, đã phác họa cho độc giả thấy phong cảnh bốn mùa bao la tráng lệ của thảo nguyên thời kỳ cũ, và câu chuyện nhiệt huyết của những thanh niên tri thức cùng người dân du mục thông qua lao động và kiến thức để vượt qua muôn vàn khó khăn, xây dựng biên cương Tổ quốc. Cốt truyện của tiểu thuyết lôi cuốn, dàn nhân vật phụ phong phú, hình tượng nhân vật đa chiều, tình cảm chân thành cảm động, là một tác phẩm hay hiếm có.

0.0
802 ch
Hào Môn Thế Gia
Bị Cướp Hôn, Ta Gả Cho Quan Quân Trẻ Tuổi Nhất

Tống Vân – truyền nhân cổ y trong thời hiện đại – bất ngờ xuyên về năm 1973, trở thành một kẻ xui xẻo điển hình: cha không thương, mẹ không yêu, sống chẳng khác gì người thừa trong nhà. Chưa kịp hưởng một ngày nào thân phận thiên kim tư bản, cô đã bị ép gánh lấy cái mác “con nhà tư bản”. Vị hôn phu từng thề non hẹn biển lập tức trở mặt, hối hả đòi từ hôn. Từ hôn thì từ hôn! Lui càng xa càng tốt! Nữ trọng sinh cho rằng chỉ cần cướp đi vị hôn phu của Tống Vân, cô ta sẽ sống được cuộc đời huy hoàng của kiếp trước, trở thành phu nhân quan lớn, vinh hoa phú quý trong tầm tay. Nhưng ai ngờ, sau khi kết hôn, năm này qua năm khác chờ đợi, người đàn ông từng có quan vận hanh thông ở kiếp trước lại dậm chân tại chỗ, cả đời không ngóc đầu lên nổi. Điều khiến cô ta không thể chấp nhận hơn nữa là: đôi vợ chồng dưỡng phụ mẫu từng bị cô ta vô tình vứt bỏ, không những không chết thảm nơi chuồng bò ở nông thôn, mà sau khi được minh oan còn chuyển về Kinh Thị, sống trong tứ hợp viện, nắm trong tay khối tài sản mấy đời cũng tiêu không hết. Còn Tống Vân – người bị xem thường năm nào – lại lật ngược số phận, trở thành thần y danh chấn một phương, gả cho vị sĩ quan trẻ tuổi nhất, tiền đồ sáng lạn trong quân đội, sống cuộc đời rực rỡ, hoàn toàn đè ép nữ trọng sinh không chừa một con đường lui.

0.0
876 ch
Ngôn Tình
Người Vợ Ngọt Ngào Tn60

Tống Ân Lễ – một cô nàng nhà giàu vốn mang số mệnh "cá chép may mắn" trời sinh. Trong một vụ tai nạn nổ kho hàng, cô đã mang theo cả căn cứ kho hàng khổng lồ bất ngờ xuyên không về những năm 60 ở một vùng nông thôn miền Bắc thiếu thốn vật tư.   Tại đây, cô kết hôn với một người đàn ông sắt đá, trừng trị những gã hàng xóm xấu tính, dọn dẹp những kẻ tiểu nhân. Tay cầm không gian làm giàu, từ đó cô gánh nước tưới vườn, dệt vải cày ruộng... (Đã mở bàn tay vàng thì phải mở cho thật lớn!)

0.0
684 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 80: Cô Thôn Nữ Làm Công Nhân, Đạp Trúng Thời Cơ Phát Tài

Kỷ Thư khởi đầu không tính là quá tệ. Xuất thân nông thôn, nhưng cô học giỏi, thi đỗ trung cấp chuyên nghiệp hệ công phí, sau khi tốt nghiệp còn được phân vào làm việc tại một xí nghiệp quốc doanh lớn trong thành phố. Chỉ là trong nhà thì rối ren đủ đường: Bà nội trọng nam khinh nữ, cha là ông bố tệ bạc, em trai cũng chẳng ra gì, may mà mẹ và em gái lại là những người lương thiện, ấm áp như thiên thần. Vậy rốt cuộc mọi chuyện bắt đầu sai từ khi nào? Năm cô mười tám tuổi. Nghe theo sự sắp xếp của bà nội, Kỷ Thư nhường lại vị trí công tác xí nghiệp quốc doanh cho anh họ để “thế chỗ”, rồi gả cho một gã “phượng hoàng nam”…

0.0
230 ch
Ngôn Tình
Tn90: Tôi Trọng Sinh Đổi Chồng Cũ Lấy Tám Căn Nhà

【Nữ cường × không không gian × không hệ thống × song cường × làm giàu × sự nghiệp trước, tình cảm sau】 Bạch Trân Châu trọng sinh trở về đúng ngày ly hôn với gã chồng cặn bã. Tiểu tam ném tiền ra hỏi cô: “Cô muốn bao nhiêu mới chịu ly hôn?” Bạch Trân Châu đáp gọn: “Mười vạn, thiếu một xu cũng không được.” Mười vạn bán chồng cặn, tiền bồi thường ly hôn, tiền nuôi con—cô cầm tiền, giả mà thành thật, xoay người rời đi đầy tiêu sái. Đá bay chồng cũ, tránh xa nhà chồng cực phẩm. Mua nhà, mua cửa hàng, mở xưởng, làm ăn phát đạt, từng bước đi lên đỉnh cao cuộc đời. Chỉ là… ánh mắt của một “đại lão” nào đó nhìn cô càng lúc càng không ổn Vừa biết nấu ăn, vừa chống lưng, ngoài giỏi xã giao trong giỏi việc nhà — lại còn cực kỳ nguy hiểm.

0.0
720 ch
Ngôn Tình
Tn70: Đại Mỹ Nhân Đoàn Văn Công

Quân Nhân - Niên Đại - Quân Hôn - Xuyên Thành Nữ Phụ - Ngược Tra 【Quân thiếu lạnh lùng, cấm dục VS mỹ nhân đoàn văn công eo thon xương mềm】 Tống Đường xuyên vào một cuốn truyện niên đại, trở thành nữ phụ ác độc – một mỹ nhân não rỗng, suốt ngày chỉ biết quyến rũ đàn ông. Vừa tỉnh lại, cô đã bị viên sĩ quan mặt lạnh Lục Kim Yến – người bị cô chiếm đủ tiện nghi – lạnh lùng cảnh cáo: “Đừng hôn tôi, đừng chạm tôi, đừng quyến rũ tôi, và đừng xuất hiện trong phạm vi hai mét quanh tôi.” Tống Đường không muốn tự chuốc mất mặt, liền cố gắng không xuất hiện trong bán kính mười mét quanh anh. Về sau, cô thấy những “chú sói con” mà gia đình giới thiệu cho mình cũng khá là có sắc có vóc, liền muốn chọn một người để tìm hiểu. Còn chưa kịp chọn ra ai khỏe mạnh, đẹp trai nhất, thì đã bị Lục Kim Yến cắn chặt lấy đôi môi đỏ của cô. “Cho em hôn, cho em chạm, cho em quyến rũ.”

0.0
392 ch
Ngôn Tình
Vai Ác Sư Tôn Bị Nhóm Nam Chính Hắc Hóa Dụ Bắt

Tu tiên - hệ thống - nữ phụ Yến Kiều vì chữa lành thân thể mà xuyên vào tiểu thuyết, trở thành sư tôn đại phản diện ích kỷ bị người người hô đánh. Trong nguyên tác, Yến Kiều làm đủ điều ác, hành hạ nhân vật chính, thả Ma Tôn khiến tu chân giới diệt vong. Cuối cùng nàng bị ba đồ đệ dưới tay phản cắn, giam vào địa lao, lúc ấy mới biết hận ý ngập trời của họ. Yến Kiều bị phế gân cốt, ăn cổ trùng, chịu đủ loại hình cụ, đúng là luyện ngục trần gian, sống không bằng chết. Mà nhiệm vụ của nàng — Hệ thống: 【Ký chủ cần nâng cao độ hảo cảm của nhân vật công lược, thay đổi cốt truyện sụp đổ!】 Yến Kiều: Tôi á??? Vừa mở màn đã là chế độ địa ngục với độ hảo cảm âm, Yến Kiều không bỏ cuộc, xắn tay áo lên cố gắng làm việc. Chỉ là… mấy nhân vật công lược này sao càng lúc càng không ổn vậy? Đại đồ đệ ngoài lạnh trong đen xoa môi nàng sưng đỏ, nghiến răng thì thầm bên tai: “Biết sớm sư tôn không chỉ quyến rũ một mình ta, vậy có thể để tâm đến ta nhiều hơn một chút không, đừng dùng xong rồi chạy!” Nhị đồ đệ cô độc âm u từng thìa đút cho nàng bát cháo trộn cổ khôi lỗi, thấp giọng dỗ dành: “Sư tôn nói chuyện chưa bao giờ dối trá, chỉ thích một mình ta thôi, đúng không?” Tam đồ đệ điên cuồng vô tình liếm máu bị cắn rách nơi khóe môi nàng, chuông trên người vừa động liền leng keng vang lên: “Sư tôn miệng nói không cần, nhưng ta thấy thân thể sư tôn rất thích, rốt cuộc câu nào là thật?” Tiểu đồ đệ ma tộc trà xanh ngoan ngoãn, đến kỳ phát tình thì đuôi mắt đỏ bừng, giọng khàn khàn: “Đồ nhi khó chịu quá, sư tôn có thể gọi tên đồ nhi nhiều hơn một chút không?” Cho đến khi các đồ đệ vì chuyện sư tôn yêu ai nhiều hơn mà cãi nhau không ngớt, bốn đôi mắt cùng nhìn Yến Kiều đang ngồi trên cao, im lặng ép nàng phải cho một đáp án. Yến Kiều: … Câu hỏi mất mạng này ai trả lời nổi?!

0.0
153 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 80: Hạnh Phúc Ngọt Ngào Khi Làm Vợ Quân Nhân

【Hôn nhân quân nhân + Song khiết + Sủng vợ + Cực phẩm ít + Không gian song song】 Giang Hiểu Chân - một họa sĩ mắc chứng sợ xã hội ở thế kỷ 21, cuối cùng cũng xuyên không rồi. Cô xuyên về những năm tám mươi, nhập vào thân xác một cô vợ quân nhân vốn tính tình ngang ngược, hở ra là làm mình làm mẩy, tự tìm đường chết. Đang yên đang lành là "gái ế bền vững" bao nhiêu năm, ai mà ngờ vừa xuyên qua một cái đã có ngay một anh chồng quân quan cực phẩm. Chồng bị nguyên chủ quậy phá đến mức chỉ muốn ly hôn, nhà ngoại thì toàn thành viên "ác nhân" không thể quay về, chuyện này xem ra cần phải bàn bạc kỹ lưỡng lại từ đầu. Tiếng xấu của nguyên chủ vang xa đến tận chân trời, cô phải từ từ vớt vát lại danh tiếng, biến mình thành đóa hoa phú quý người gặp người yêu. Đóa hoa phú quý lặng lẽ nổi danh, phát tài, thân thế thật sự lại cao quý không thể với tới, làm chói mù mắt tất cả mọi người. Anh chồng quân quan đẹp trai ngời ngời, dáng người chuẩn không cần chỉnh, càng nhìn lại càng thấy thuận mắt. Giang Hiểu Chân cứ ngỡ mình đã chinh phục được anh lính ấy, nào ngờ anh chồng quân quan lại là một kẻ "trong đen ngoài trắng", âm thầm lặng lẽ đánh cắp trái tim cô. Anh chồng quân quan ôm chặt lấy cô, cưng chiều xoa đầu: "Ngoan nào, chúng ta chỉ cần sinh một lứa thôi, cộng thêm cả em nữa là anh cũng đủ nếp đủ tẻ rồi."

0.0
104 ch
Hệ Thống
Bất Ngờ Xuyên Về Thập Niên 60, Cô Gái Sở Hữu Nông Trường Thông Vạn Giới

【Niên đại】【Cặp song sinh + sinh ba】【Thiên đạo lâu lâu lại giở trò】【Hoán đổi linh hồn】 (Sau chương 400, vợ chồng hoán đổi linh hồn để trải nghiệm nỗi khổ của nhau.) Đúng là người tốt thì chẳng sống lâu, tai họa thì sống ngàn năm. Lam Mạt – bác sĩ sản khoa “thần thủ” 28 tuổi – vì cứu người mà tạch luôn, mở mắt ra đã xuyên về những năm 60 đói không đủ ăn, rét không đủ mặc. Người ta xuyên không thì mang theo không gian, tích đầy vật tư? — Cô không có! Người ta có đại lễ bao gồm hệ thống, không gian bung mở? — Cô cũng không có! Ngay lúc Lam Mạt đang oán trời bất công thì…

0.0
527 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 80: Hào Môn Giả Thiên Kim Gả Cho Sĩ Quan

Phương Hiểu Lạc xuyên không rồi, xuyên thành một vị tiểu thư giả ở những năm tám mươi, lại còn trở thành bảo bối trong lòng bàn tay của anh chồng sĩ quan. Mang theo không gian linh tuyền, Phương Hiểu Lạc nuôi con, kiếm tiền, trồng trọt việc gì cũng giỏi, cuộc đời cô hạnh phúc mỹ mãn như được gắn thêm công cụ hack vậy. Từ Nhã Thu trọng sinh, kiếp trước cô ta gả cho sĩ quan, chịu khổ cả đời, chết đi trong thê lương. Kiếp này cô ta muốn cướp lại cuộc đời của chính mình, để Phương Hiểu Lạc phải nếm trải một đời khổ cực. Thế nhưng tính tới tính lui, rõ ràng cô ta đang sống cuộc đời kiếp trước của Phương Hiểu Lạc, tại sao vẫn không có được cuộc sống tốt đẹp?

0.0
596 ch
Chữa Lành
Thập Niên 70: Sau Khi Chạy Trốn Được Đại Lão Nhất Kiến Chung Tình

Niên đại văn - Tùy Thân Không Gian - Nữ Cường - Quân hôn Nhất - Kiến Chung Tình Tống Nguyệt vừa mở mắt đã thấy mình ở trong ổ buôn người, đối mặt với kết cục bị bán cho một lão già nơi thâm sơn cùng cốc. Là một quân y, cô liều mình đánh cược, từ vách núi nhảy xuống, không ngờ vừa hay rơi trúng chiếc xe của Lục Hoài đang đi làm nhiệm vụ. Trải qua cửu tử nhất sinh, cô cuối cùng cũng trở về nhà. Đối mặt với bà mẹ kế không chỉ bán mình mà còn tiện tay đăng ký cho mình xuống nông thôn—xin mời ăn đất đi! Gã anh trai côn đồ muốn cướp việc làm? Trở tay tống thẳng vào tù. Ông bố khốn nạn? Một lá thư tố cáo, tiễn đi đoàn tụ với con ruột trong trại giam. Cuỗm sạch tài sản, vui vẻ nhận được “kim thủ chỉ” không gian, bán nhà rồi xuống nông thôn. Đám cực phẩm ở nông thôn tìm tới gây chuyện, nói lý không nghe? Dùng nắm đấm nói chuyện—đánh! Ơ? Kẻ nào lén lút phía sau trùm bao bố lên đầu đám cực phẩm thế kia? À~ hóa ra là vị đại lão từng cứu cô năm đó—cũng—ở—đây—sao!

0.0
596 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 80: Gả Cho Chồng Cũ Của Nữ Phụ, Quân Tẩu Gây Bão Cả Đại Viện Quân Khu

Bạch phú mỹ tiểu yêu tinh Tô Hi Hi xuyên vào một quyển truyện niên đại mà cô vô tình đọc được. Vừa tỉnh lại, cô ôm ngực đang đập thình thịch tự an ủi mình: May mà là thập niên 80, ít nhất vật chất ngày càng đầy đủ hơn rồi. Nhưng rất nhanh, cô không cười nổi nữa. Cô không xuyên thành nữ chính, cũng không phải nữ phụ có tên tuổi, mà lại xuyên thành một bà mẹ kế nền không có tuyến cốt truyện chính. Trong nguyên tác, nhiệm vụ của cô là: tận lực ngược đãi phản diện khi còn nhỏ, trở thành bóng ma tuổi thơ của hắn, ép hắn hắc hóa. Tô Hi Hi run rẩy nhớ lại kết cục của nhân vật này: Bị phản diện nhốt vào bệnh viện tâm thần, sống không được mà chết cũng không xong. Muốn chạy cũng đã muộn, đoàn rước dâu đang trên đường tới. Cô run lẩy bẩy nghĩ: Bây giờ bắt đầu học cách làm một bà mẹ kế “cực phẩm” còn kịp không vậy?!

0.0
147 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 70: Bị Bạn Thân Cướp Hôn, Tôi Gả Cho Sĩ Quan Mang Thai Đôi Nằm Thắng

【Niên đại + Xuyên thư quân hôn + Vả mặt ngược tra + Được cả nhà cưng chiều + Nuôi con + Nữ phụ nghịch tập + Y thuật】 Ngu Lê xuyên vào một truyện niên đại, trở thành vị hôn thê của nam chính — người trong nguyên tác vì bị bắt quả tang ngoại tình mà xấu hổ phẫn uất tự vẫn. Đến khi mở mắt ra cô mới biết, bản thân mình đã cật lực chăm sóc cả gia đình nam chính, vậy mà nam chính từ lâu đã lén lút qua lại thành công với chính cô bạn thân của cô. Để vứt bỏ cô, cả nhà nam chính bày mưu thiết kế khiến Ngu Lê ngủ với chiến hữu của hắn, rồi bắt gian tại giường, khiến cô thân bại danh liệt! Ngu Lê không thể nhịn thêm được nữa, thẳng tay đánh cho bà mẹ极品 của nam chính một trận, vạch trần bộ mặt thật của tên đàn ông cặn bã, quay đầu liền chớp nhoáng kết hôn với anh lính chiến hữu vô tội kia! Không ngờ người lính trông thì anh tuấn, nho nhã ấy, vừa tắt đèn liền như biến thành người khác — ban ngày làm trâu làm ngựa cưng chiều vợ, ban đêm thì cả vốn lẫn lãi đều đòi lại…… Hạ Ngọc Oánh ghen tị…

0.0
436 ch
Ngôn Tình
Tn 70: [xuyên Không - Trọng Sinh] 《cẩm Nang Hạnh Phúc Của Nữ Phụ Thập Niên 70》

    Tiếng sấm kinh trập vang lên, Sơ Hạ tình cờ biết được mình là một nữ phụ si tình trong cuốn tiểu thuyết niên đại nam chủ hướng, cả đời đều hy sinh vì nam chính. Khi nam chính cần tình yêu, cô nhường lại tất cả cơ hội thay đổi cuộc đời mình cho nữ chính mà anh ta yêu. Khi nam chính thất tình cần một gia đình, cô mang theo gia sản kết hôn với anh ta. Khi nam chính cần sự nghiệp, cô bán đi căn nhà tứ hợp viện và tiệm cơm nhỏ của gia đình, dốc toàn bộ vốn liếng ủng hộ anh ta khởi nghiệp. Đến khi nam chính công thành danh toại, ngoài việc ở nhà giúp anh ta hiếu kính cha mẹ, cô còn giúp anh ta nuôi dưỡng đứa con riêng do nữ chính gửi đến. Sơ Hạ: ??? Đừng có quá đáng như thế chứ. Cái kiểu nữ phụ làm "oan gia đại đầu" này ai thích làm thì làm, dù sao cô cũng không thèm! Cô có tiền không biết tự tiêu sao? Có tài không biết tự mình phát đạt sao? Rời xa nam nữ chính, không làm kẻ hy sinh. Nắm giữ tứ hợp viện, làm mỹ thực, mở tiệm cơm. Từ nhan sắc đến tài sản, nghịch tập toàn diện.  Nhân vật chính: Sơ Hạ  Nhân vật phụ: Lâm Tiêu Hàm. Một câu giới thiệu: Nghịch tập xinh đẹp toàn diện. Lập ý: Hãy làm nhân vật chính trong cuộc đời của chính mình. Nhận xét tác phẩm: Một tiếng sấm kinh trập vang lên, Sơ Hạ tình cờ thức tỉnh, phát hiện mình là một nữ phụ si tình trong cuốn tiểu thuyết niên đại nam chủ hướng. Sự tồn tại của cô chỉ để cống hiến cả đời cho nam chính, giúp nam chính có được một cuộc đời viên mãn nhất. Khi nam chính cần tình yêu, cô hy sinh bản thân để giúp đỡ nữ chính; khi nam chính cần hôn nhân, cô hiến dâng gia sản để kết hôn cùng anh ta; sau khi kết hôn lại càng làm một bà nội trợ hiền thục để anh ta yên tâm khởi nghiệp. Sau khi thức tỉnh, Sơ Hạ nỗ lực thoát khỏi sự trói buộc của cốt truyện và thiết lập ban đầu, từng bước trở nên xinh đẹp hơn, thi đại học, phát triển sự nghiệp, trở thành nhân vật chính tỏa sáng trong cuộc đời mình. Văn phong lưu loát, câu chuyện đặc sắc, giữa các dòng chữ tràn ngập hơi thở nhân gian khói lửa. Tác giả kể lại câu chuyện một cách tỉ mỉ, viết về quá trình Sơ Hạ sau khi thức tỉnh đã không ngừng nỗ lực, trưởng thành và lớn mạnh qua các giai đoạn xuống nông thôn, thi đại học, cải cách, cuối cùng nghịch tập về nhan sắc và sự nghiệp, thu hoạch được cả tình yêu lẫn thành công, sở hữu một cuộc đời viên mãn thuộc về chính mình.

0.0
418 ch
Hào Môn Thế Gia
Hai Anh Chồng Từ Địa Phủ

Dương Lệ bị tiểu tam xiên lên xuống địa phủ rồi Tưởng là hết nhưng ai ngờ cô được quay về nhân gian, khuyến mãi thêm hai anh Hắc Bạch Vô Thường đi theo. Hắc thì cổ quái tinh nghịch, thích xem đam mỹ và biến thành chó cho nàng ôm (Đánh giá mềm mịn :>>) Bạch di lịch lãm, trưởng thành, nấu ăn ngoan, tài hoa cái gì cũng biết (Gia trưởng mới lo được cho em·_·) Nhưng nàng chỉ có hai năm thời gian, phải làm sao giờ, thôi thì trước khi về lại địa phủ đầu thai chơi cho sướng đã. Thế là mỗi đêm cô không ôm Hắc thì tới tìm Bạch, nhưng Dương Lệ thảm rồi.  Hắc không nhẹ nhàng với cô, Bạch càng mạnh bạo thú tính. -Cô nói xem trong hai bọn tôi ai hơn? -Um~ cả hai đều ngang nhau á tôi không biết trả lời sao nữa -Vậy để miệng dưới của cô trả lời hộ đi

0.0
42 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Mang Thai Con Của Phản Diện Long Quân, Ta Bỏ Trốn

Vừa mở mắt tỉnh dậy, Cố Ngôn Âm liền phát hiện mình đã cùng một người xa lạ xuân phong nhất độ. Trong căn phòng còn vương mùi hỗn độn, đối diện với ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương của người đàn ông, nàng xui xẻo nhận ra một sự thật còn đáng sợ hơn cả — nàng xuyên sách rồi. Xuyên vào một cuốn truyện cẩu huyết lỗi thời. Mà thân phận lại càng thảm: nữ phụ pháo hôi tiêu chuẩn. Vị hôn thê trên danh nghĩa của nam chính Long Ngạo Thiên, em gái kế của nữ chính trọng sinh, một nhân vật sinh ra chỉ để làm nền cho nữ chính tỏa sáng. Kết cục đã sớm được định sẵn: sau khi đắc tội nữ chính, nàng sẽ bị kẻ theo đuổi nữ chính đẩy xuống vách núi, chết không toàn thây. “…QAQ” Nhưng đó còn chưa phải điều đáng sợ nhất. Trong cuốn truyện cẩu huyết kia, còn tồn tại một đại phản diện — Long Quân. Tu vi nghịch thiên, tính tình tàn bạo, hỉ nộ vô thường, giết người như ngóe. Hắn từng một mình bức ép nam nữ chính phải đồng loạt tự bạo bỏ trốn, là nhân vật khiến cả Tu Tiên Giới nghe tên đã biến sắc. Cố Ngôn Âm trầm mặc một lát. Rồi nàng cúi đầu nhìn người đàn ông vừa cùng mình xuân phong nhất độ — dung mạo tuấn mỹ vô song, mày mắt sâu thẳm, sống mũi cao thẳng, trên đó có một nốt ruồi son đỏ rực. Chính là Long Quân phản diện, bản real. “……” Gáy nàng lạnh toát. Không nói hai lời, nhấc chân bỏ chạy. — Sau đó, Cố Ngôn Âm sinh ra một quả trứng. Một quả trứng rồng màu vàng. “…(p_q)” — Long Tộc là chủng tộc mạnh nhất Tu Tiên Giới. Trời sinh thần lực, từ khi xuất hiện đến nay chưa từng có đối thủ. Thế nhưng vạn năm trước, Long Tộc buộc phải lui về vùng biên của Tu Tiên Giới, chỉ vì trong tộc đã ngàn năm không có trứng rồng nào nở. Long mạch suy kiệt, bất cứ lúc nào cũng có thể long tuyệt tộc diệt. Cho đến một buổi sáng nọ. Trong thánh địa Long Tộc vốn tĩnh mịch vạn năm, hư ảnh của một quả trứng rồng màu vàng bỗng nhiên xuất hiện, hơn nữa… đã nở rồi. “^O^/” Trong hư ảnh, một tiểu nãi long vàng óng được một nữ nhân tộc ôm trong lòng, giơ vuốt nhỏ, lộ răng sữa, ngao ngao kêu loạn. Khoảnh khắc ấy, trái tim của toàn bộ Long Tộc đều mềm nhũn ra. QAQ

0.0
164 ch
Ngôn Tình
Niên Đại: Gả Nhầm Trai Quê, Ai Ngờ Là Bảo Bối

Thể loại: Niên đại, Tháo Hán (chồng quê), Sủng Thê, Sinh Hoạt Hằng Ngày, Song Khiết 1V1. Bạch Nguyệt Quý xuyên vào cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành nữ phụ "làm tinh" mười tám tuyến. Theo kịch bản gốc, cô ta nhất định sẽ bị gán ghép với một kết cục bi thảm, đáng tiếc và đáng buồn. Nhưng xin lỗi, nhân vật chính của hiện tại đã là tôi rồi. Nhìn người đàn ông đứng trước mắt mình, dáng người anh ta đĩnh bạt như tùng, sở hữu đôi đơn phượng nhãn sắc sảo, sống mũi cao thẳng. Dù là khuôn mặt hay vóc dáng, anh ta đều hoàn toàn vừa vặn với gu thẩm mỹ của cô. Bạch Nguyệt Quý nghĩ: Rốt cuộc phải bị giảm chỉ số thông minh đến mức nào, mới khiến một người phụ nữ từ bỏ người đàn ông tuyệt vời như vậy mà vội vàng chạy đi tìm đường bị người khác chà đạp? Sau này, có người hỏi cô với giọng điệu hoài nghi: Gả cho một người chân đất ở nông thôn như thế này, cô có hối hận không? Bạch Nguyệt Quý chỉ đáp lại đơn giản: Có một nói một, nhà có Tháo Hán thực sự là rất ngọt ngào.

0.0
473 ch
Ngôn Tình
Bị Trả Hôn, Tôi Xuống Biển Đảo, Vị Sĩ Quan Mặt Lạnh Lại Quá Đỗi Đeo Bám

Khương Uyển vừa mở mắt đã rơi thẳng vào một cái bẫy chết người — em gái nuôi bạch liên hoa cấu kết với đám côn đồ, định hủy hoại cả đời cô. Em nuôi rơi nước mắt: “Chị ấy hay không về nhà ban đêm, nhưng chắc chắn không phải người xấu đâu…” Anh ruột nổi giận: “Tiểu Kiều yếu ớt như thế, sao có thể làm ra chuyện bẩn thỉu đó? Em đúng là quá đáng!” Hôn phu thì khinh miệt: “Một đôi giày rách mà cũng dám mơ leo lên giường tôi? Bẩn!” Khương Uyển cười lạnh. Bạch liên xứng chó, trời sinh một cặp. Đám đàn ông rác rưởi đó, ai thích thì lấy, cô không thèm! Muốn cướp tài sản thừa kế? Muốn đoạt thân phận? Muốn dẫm lên cô để thượng vị? Xin lỗi — luật nhân quả chưa từng bỏ sót ai. Từ giây phút này, Khương Uyển chính thức bật chế độ phản công. Xé toạc lớp mặt nạ thánh thiện. Đạp nát mộng tưởng của kẻ thù. Từng bước từng bước, khiến bọn họ sống không bằng chết. Còn cô? Chỉ cần xinh đẹp, giàu có, được cưng chiều đến tận trời.

0.0
241 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 80: Bác Sĩ Tư, Vợ Anh Lại Đi Hóng Hớt Rồi!

Đồng Dao không ngờ chỉ đi mua một ly trà sữa mà giữa trời nắng chang chang lại bị sét đánh. Mở mắt ra đã xuyên về thập niên 80, trở thành cô vợ tai tiếng chuyên làm loạn của vị bác sĩ đỉnh lưu tương lai. Có ngày lành tháng tốt không chịu sống, lại đi trộm tiền rồi tư tình bỏ trốn, bị bắt còn khóc lóc, làm ầm ĩ, thậm chí đòi đâm đầu vào tường. Thập Niên - Vả mặt - Làm giàu - Xuyên không - Cưới trước yêu sau Trong lúc muốn khóc cũng không ra nước mắt, cô lại phát hiện mình có thể nghe hiểu tiếng động vật. Người khác xuyên không thì bận rộn kiếm tiền nuôi gia đình, còn cô chỉ mải… hóng drama xem kịch. “Vợ phó trưởng khoa nhận năm cân thịt heo của người nhà bệnh nhân, hai ông bà già đang đóng cửa cãi nhau kịch liệt.” “Mấy hôm nay viện trưởng bị trĩ tái phát, không ngồi ghế được.” “Ông chủ Lý sợ vợ như sợ cọp, cái răng cửa bên trái là bị vợ đánh rụng đấy.” “Đồng Dao tác phong không đứng đắn, trước kia ở trong thôn hay lén lút hẹn hò với người ta.” Đồng Dao không ngờ có một ngày mình còn được… ăn chính cái ‘dưa’ của bản thân. …… Một ngày nọ, Đồng Dao nghe con mèo hoang trước cửa lẩm bẩm: “Bác sĩ Tư đang hẹn hò với cô y tá nhỏ ở hành lang.” Cô hùng hổ lao đi bắt gian, lại thấy vị bác sĩ nào đó đang trao đổi tình hình bệnh nhân với một nữ y tá ngoài năm mươi tuổi. Đồng Dao quay đầu định chuồn thì bị người kia dồn vào góc tường: “Nghe nói em đến để bắt gian à? Ừm?” Đồng Dao vạn lần không ngờ, đi đêm lắm cũng có ngày… ướt giày.

0.0
887 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 70: Xuyên Thành Nữ Phụ Hóng Hớt Trong Tiểu Thuyết Niên Đại

Tài xế xưởng cơ khí Hình Phong dẫn ba đứa trẻ từ bên ngoài về, cả khu tập thể như nổ tung, phen này có kịch hay để xem rồi! Ai mà không biết vợ của Hình Phong là Thạch Lập Hạ vốn là một kẻ thích gây chuyện, ngày thường không có việc gì cũng phải khuấy đảo lên vài phần, giờ chắc chắn phải đại náo một trận ra trò. Kết quả mọi người đợi mãi, đợi mãi, vậy mà chẳng thấy có động tĩnh gì cả. Hơn nữa Thạch Lập Hạ không còn làm mình làm mẩy, không còn quậy phá nữa, giống như biến thành một người khác, suốt ngày cười híp mắt, tay bưng cốc trà, đi loanh quanh khắp nơi. Chỉ cần nơi nào có chuyện náo nhiệt, nhất định có thể nhìn thấy cô. Hoặc là cô sẽ bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ra sân khu tập thể sưởi nắng, tụ tập cùng một đám bà lão, nghe họ kể chuyện nhà họ Đông nhà họ Lý, cả ngày không thấy ở nhà. "Cái anh chàng nào đó trông cao lớn vạm vỡ như thế, mà cái thứ kia lại chẳng bằng ngón tay út." "Con gái nhà xưởng trưởng xưởng thép bị bế nhầm rồi, giờ đang chuẩn bị đổi con lại kìa." "Nhà XX thành phần là bần nông, thế mà trong nhà lại giấu tận mười thỏi vàng ròng..." Thạch Lập Hạ giống như con lợn rừng lạc vào ruộng dưa, chạy đôn chạy đáo khắp nơi để ăn dưa (hóng hớt), vui vẻ đến quên cả lối về. Mọi người lắc đầu, nhìn là biết đây không phải hạng người biết vun vén làm ăn qua ngày, tội nghiệp Hình Phong một thanh niên ưu tú, lại lấy phải cô vợ đáng sầu đời như thế. Nhìn sang phu nhân phó xưởng trưởng Thạch Doanh Doanh mà xem, cũng là đi làm mẹ kế cho người ta, nhưng người ta quán xuyến việc trong việc ngoài đâu ra đấy, mỗi ngày mùi thức ăn thơm phức bay ra từ nhà họ có thể làm người ta thèm chết đi được, đúng chuẩn hiền nội trợ, mẹ hiền. Còn Thạch Lập Hạ ấy à, có thể dùng miệng thì tuyệt đối không động tay, việc nhà đều quăng hết cho lũ trẻ và đàn ông. Cái miệng có thể nói ra hoa, nhưng động tay vào là chỉ biết làm mấy món "duy trì dấu hiệu sinh tồn". Hai người còn là chị em họ, sao mà khoảng cách lại lớn đến thế! Đột nhiên một ngày, mọi người phát hiện Thạch Lập Hạ được lên báo khen ngợi, trở thành một đại anh hùng. Cô nhận diện ra chiêu trò của băng nhóm lừa đảo, bắt được kẻ sát nhân ngụy trang, vạch mặt kẻ ác ẩn nấp trong lòng nhân dân... Chấn động chưa, Thạch Lập Hạ hóa ra lại là người làm nên chuyện lớn! Thạch Lập Hạ: Tôi thật sự chỉ đơn thuần là hóng hớt ăn dưa để giết thời gian thôi, những chuyện này hoàn toàn là ngoài ý muốn, mọi người tin không? Hình Phong: Vợ tôi đúng là lợi hại nhất! Nhãn nội dung: Xuyên không, Điền văn, Xuyên sách, Niên đại văn, Đời thường.   Nhân vật chính: Thạch Lập Hạ  Nhân vật phụ: Hình Phong Giới thiệu tóm tắt bằng một câu: Hóng hớt giúp tôi phát tài làm giàu. Lập ý: Có công mài sắt có ngày nên kim. Danh hiệu tác phẩm: "Chiến thần làm việc" Thạch Lập Hạ đã xuyên không vào đúng ngày trước khi dọn vào nhà mới. Từ một quý tộc độc thân có xe có nhà, cô xuyên thành một người phụ nữ đã có gia đình, trở về thập niên 70 thiếu thốn tài nguyên. Cô hoàn toàn buông xuôi, không muốn tiếp tục "gồng" như trước nữa, sau khi nỗ lực có được công việc ổn định thì bắt đầu sống an nhàn. Có thể dùng miệng tuyệt đối không động tay, mỗi ngày chỉ phụ trách đi khắp nơi hóng hớt, giống như con lợn rừng trong ruộng dưa, nơi nào có dưa là nơi đó có bóng dáng cô. Quần chúng hóng hớt cũng có thể làm nên chuyện lớn, Thạch Lập Hạ dựa vào việc hóng hớt mà đánh hạ một mảnh trời riêng ở thập niên 70. Bài viết hành văn lưu loát, phong cách nhẹ nhàng, nhân vật sống động thú vị, từ nhân vật chính đến nhân vật phụ đều có hình tượng rõ nét. Những cảnh diễn nhóm trong truyện thể hiện được muôn vàn trạng thái cuộc sống của người dân thời bấy giờ, cho thấy những lựa chọn và vận mệnh khác nhau của mỗi người trong bối cảnh đại thời đại, là một cuốn truyện điền văn đời thường rất đáng đọc.

0.0
583 ch
Hào Môn Thế Gia
Thập Niên 70: Mang Theo Kho Vật Tư Cùng Con Gái Xuyên Không

Thẩm Mỹ Vân là một mỹ nhân giàu có sở hữu khối tài sản hàng chục triệu sau khi ly hôn, cô một mình nuôi nấng con gái cưng khôn lớn. Gần đây, cô liên tục mơ thấy cùng một giấc mơ. Trong mơ, con gái cưng của cô mặt vàng da bọc xương, vừa khóc vừa gọi:   "Mẹ ơi, con đói."   Thẩm Mỹ Vân không hiểu nổi, con gái cô vốn được chiều chuộng từ nhỏ, lại còn mắc tật kén ăn, sao có thể bị đói được? Cho đến khi, một không gian tùy thân bất ngờ xuất hiện trên người con gái.   Thẩm Mỹ Vân biết rằng chuyện này không hề đơn giản. Cô dứt khoát bán nhà, tích trữ hàng chục triệu tiền vật tư, ngồi chờ xuyên không. Vừa mở mắt ra, Thẩm Mỹ Vân và con gái đã xuyên về năm 1970.   Lúc này, con gái cưng của cô chính là cô con gái thật bị thất lạc bên ngoài trong một cuốn tiểu thuyết niên đại, còn cô là người mẹ mỹ nhân khuynh đảo chúng sinh của cô bé. Sau khi cô qua đời, con gái được đón về gia đình ở đại viện, vì khao khát tình yêu thương của cha mẹ mà cô bé liên tục đối đầu với cô con gái giả, cuối cùng nhận lấy cái chết thảm khốc!   Thẩm Mỹ Vân: ... Cô chọn đi xem mắt để gả vào nhà đại lão, chính là gia đình mà cô con gái giả kia luôn muốn trèo cao. Dù sao thì nhà họ Quý không chỉ nổi tiếng trung thành trong tình cảm, mà ba đời nay toàn là con trai! Nắm giữ kịch bản nguyên tác trong tay, Thẩm Mỹ Vân dĩ nhiên phải chọn cho con gái cưng một gia đình tốt nhất!   Quý Trường Tranh là con trai út nhà họ Quý, nổi danh là kẻ phản nghịch gai góc, lại còn tuyên bố khẩu hiệu không kết hôn, cả đời cống hiến cho sự nghiệp, khiến gia đình tức giận đến mức muốn đoạn tuyệt quan hệ với "thằng con trai vô dụng" này.   Thế nhưng vì gia thế ưu việt, ngoại hình xuất sắc, không ít người vẫn nhìn chằm chằm vào anh, quyết tâm bắt anh về làm rể, nhưng tất cả đều thất bại thảm hại. Cho đến khi cấp trên làm mai cho anh, nghe nói là một người họ hàng xa, còn dẫn theo một cô con gái năm tuổi.   Mọi người đều cho rằng, buổi xem mắt này chắc chắn sẽ hỏng bét. Quý Trường Tranh cũng nghĩ như vậy, bởi vì anh vốn không màng nữ sắc, chỉ một lòng với sự nghiệp. Cho đến khi anh nhìn thấy Thẩm Mỹ Vân với làn da trắng như tuyết, mái tóc đen mượt, đẹp đến khuynh đảo chúng sinh...   Ngày mai á? Không, bây giờ phải đi viết báo cáo kết hôn ngay, muộn một phút thôi cũng là lỗi của anh! Nhà cô con gái giả thấy nhà họ Quý danh tiếng lẫy lừng nhưng không có lấy một mụn con gái, liền muốn đưa cô con gái giả "người gặp người yêu" sang làm con nuôi cho nhà họ Quý.   Chỉ là, khi bọn họ đến nơi. Lại nhìn thấy... Ông nội Quý vốn cổ hủ nghiêm nghị đang quỳ trên đất làm ngựa cưỡi:   "Miên Miên, ông nội chở cháu đi chơi ô tô nhé."   Bà nội Quý học thức uyên thâm thì bóp giọng hát đồng dao:   "Miên Miên, bà nội đưa cháu đi mua váy hoa nha."   Còn gã cha dượng gai góc kia thì càn quét sạch bách trung tâm thương mại, vừa ghen tị vừa nói:   "Con gái của tôi, con bé muốn cái gì tôi mua cái đó!"   Nhìn thấy đứa bé gái được nhà họ Quý cưng sủng tận trời kia. Gia đình cô con gái giả rơi vào hoang mang. Con bé đó rốt cuộc là ai? Thẩm Mỹ Vân:   "Đó là con gái cưng được cưng chiều lên tận trời của tôi!"   Thiết lập nhân vật: Chị gái dịu dàng tuyệt sắc mang hơi hướng "trà xanh" * Em trai phản nghịch gai góc có máu "não yêu đương".   Tag nội dung: Xuyên thư, Sảng văn, Niên đại văn, Nghịch tập, Chính kịch.   Nhân vật chính: Thẩm Mỹ Vân.   Tóm tắt một câu: Mẹ tôi tích trữ hàng chục triệu vật tư đưa tôi nằm thắng ở năm 70.   Lập ý: Tìm kiếm sự sinh tồn trong nghịch cảnh.   Đánh giá ngắn gọn về tác phẩm:   Thẩm Mỹ Vân là một người mẹ đơn thân một mình nuôi con khôn lớn, cho đến khi con gái bất ngờ có không gian, cô dứt khoát bán nhà tích trữ vật tư, xuyên về năm 70. Lúc này, con gái cô là nữ phụ có kết cục bi thảm trong một cuốn sách. Với tư cách là mẹ, Thẩm Mỹ Vân mang theo hàng chục triệu vật tư giúp con gái "nằm cũng thắng" ở thập niên 70.   Đây là một câu chuyện ấm áp về người mẹ đơn thân đưa con gái xuyên về thập niên 70 để mưu sinh. Không chỉ người mẹ trưởng thành hơn trong thời đại đó, mà con gái cũng vậy. Cốt truyện rõ ràng, nhân vật sắc nét, rất đáng để đọc và suy ngẫm.

0.0
2663 ch
Gia Đấu
Thập Niên 70: Sau Khi Xem Mắt Mẹ Mỹ Nhân Đưa Con Nằm Thắng

Thẩm Mỹ Vân là một mỹ nhân phú bà, sau ly hôn được chia tới hàng chục triệu, một mình nuôi dưỡng cô con gái bảo bối lớn lên. Gần đây cô liên tục lặp đi lặp lại một giấc mơ, trong mơ, cô con gái yêu quý gầy gò vàng vọt, vừa khóc vừa gọi: “Mẹ ơi, con đói.” Thẩm Mỹ Vân không hiểu nổi, con gái cô được cưng chiều hết mực, còn kén ăn thành tính, sao có thể bị đói được chứ? Cho đến khi… con gái bảo bối đột nhiên thức tỉnh một không gian. Thẩm Mỹ Vân biết ngay, chuyện này không hề nhỏ. Cô quyết đoán bán nhà, tích trữ tới hàng chục triệu vật tư, bình tĩnh chờ ngày xuyên không. Mở mắt lần nữa, Thẩm Mỹ Vân và con gái đã xuyên về năm 1970. Khi ấy, con gái bảo bối của cô là thiên kim thật bị thất lạc trong một cuốn niên đại văn, còn cô là người mẹ mỹ nhân khuynh đảo chúng sinh của thiên kim thật. Sau khi cô qua đời, con gái bị đón về đại viện, khao khát tình thương của cha mẹ, nhiều lần đối đầu với thiên kim giả, cuối cùng lại chết thảm! Thẩm Mỹ Vân: … Cô lựa chọn xem mắt gả cho đại lão, chính là nhà mà thiên kim giả luôn mơ ước trèo cao. Dù sao thì nhà họ Quý không chỉ chung thủy trong tình cảm, mà ba đời liên tiếp đều toàn con trai! Nắm trong tay cốt truyện nguyên tác, Thẩm Mỹ Vân đương nhiên phải chọn cho con gái bảo bối một gia đình tốt nhất! * Quý Trường Tranh là con út nhà họ Quý, nổi tiếng là kẻ phản nghịch khó thuần, lại còn lấy khẩu hiệu “không kết hôn, cống hiến trọn đời” làm châm ngôn, tức đến mức người nhà hận không thể đoạn tuyệt quan hệ với cậu “thằng con trai không đáng tiền” này. Nhưng khổ nỗi gia thế hiển hách, dung mạo xuất chúng, bao kẻ nhòm ngó muốn lôi cậu về nhà, cuối cùng đều thất bại thảm hại. Cho đến khi cấp trên đứng ra mai mối cho cậu, nghe nói là một người họ hàng xa, còn dẫn theo một cô con gái năm tuổi. Ai nấy đều cho rằng cuộc xem mắt này chắc chắn sẽ tan. Quý Trường Tranh cũng nghĩ vậy, dù sao thì cậu không gần nữ sắc, một lòng vì sự nghiệp. Cho đến khi cậu gặp Thẩm Mỹ Vân – làn da tuyết trắng, tóc đen như mực, mỹ mạo khuynh đảo chúng sinh… Ngày mai? Không, ngay bây giờ phải đi nộp đơn kết hôn, chậm một phút cũng là lỗi của cậu! * Gia đình thiên kim giả thấy nhà họ Quý danh giá hiển hách mà lại không có con gái, liền nảy ý định đem thiên kim giả được người người yêu mến nhận làm con nuôi, gọi một tiếng cha đỡ đầu. Chỉ là khi họ tới… Lại chứng kiến — Ông Quý nghiêm khắc cổ hủ quỳ dưới đất cưỡi ngựa gỗ: “Miên Miên, ông nội chở cháu đi ô tô nhé!” Bà Quý học thức uyên bác bóp giọng hát đồng dao: “Miên Miên, bà nội mua váy hoa cho cháu.” Người cha dượng “đầu sỏ phản nghịch” quét sạch trung tâm bách hóa, ghen tuông tuyên bố: “Con gái tôi, nó muốn gì tôi mua nấy!” Nhìn cô bé được nhà họ Quý cưng chiều lên tận trời, Gia đình thiên kim giả rơi vào hoang mang. Rốt cuộc cô bé đó là ai? Thẩm Mỹ Vân: Con bé là bảo bối được cưng chiều tận mây xanh của tôi!

0.0
2109 ch
Ngôn Tình
Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!

Làm Giàu - Niên đại văn - Thập Niên 70 - Quân hôn - Manh bảo - Trọng sinh

0.0
383 ch
Ngôn Tình
Bạn Thân Xuyên Sách Đến Năm 70! Gả Cho Thao Hán! Chúng Ta Cùng Ly Hôn

Thập Niên - Vả Mặt - Làm Giàu - Nữ Cường Vừa mở mắt ra, trước mặt Thẩm Vũ đã xuất hiện một người đàn ông đúng kiểu mọc trúng tim đen của cô. Nhận ra mình đã xuyên vào sách, ngay giây tiếp theo cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc, liền hiểu ra không chỉ mình cô xuyên, mà cô bạn thân cũng xuyên theo. Hai người còn trở thành chị em dâu với nhau… Hai cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết do kẻ ghen ghét họ viết ra. Trong sách, cô là “kỳ hoa” hạng nặng, bạn thân là “kỳ hoa” hạng nhẹ; cô ngang ngược vô lý, bạn thân thì chẳng nói võ đức. Cả hai bị mẹ chồng hành hạ, ly hôn, cuối cùng song song trượt chân xuống biển. Còn nữ chính thì có cuộc đời rực rỡ: là sinh viên đại học, là thanh niên trí thức xuống nông thôn, cuối cùng cùng nam chính nắm bắt thời cơ của thời đại, trở thành nhà đầu tư nổi tiếng, đứng đầu bảng xếp hạng người giàu. Đã không thể quay về, tổng không thể sống y như trong sách…

0.0
691 ch
Ngôn Tình