Truyện Gia Đấu tại Lão Phật Gia
Ta đã từng rất xấu xa. Mạo nhận công lao của huynh trưởng, cướp hôn sự của thứ muội, ép gả cho Bùi Minh để làm chính thê. Cho nên về sau, ta chết rất thảm cũng chẳng có ai muốn gặp ta. Bùi Minh thậm chí còn lạnh lùng nói: “Nếu nàng ta có gan thật sự chết đi thì càng tốt, ngày mai ta sẽ cưới Ninh Uyển vào cửa.” Ta thành toàn cho hắn. Mở mắt lần nữa, ta quay về lúc Thái hậu nương nương mỉm cười hỏi ta muốn ban thưởng gì. Ta không còn làm nũng nói muốn gả cho Bùi ca ca nữa, mà nhìn tiểu lão thái thái, nhỏ giọng nói: “Vân Hề muốn ở bên cạnh Thái hậu nương nương, cùng người đến hoàng tự thanh tu.” Hoàng tự nghiêm ngặt, cao xa vời vợi. Một chuyến đi này, mọi chuyện đều có thể như ý bọn họ, từ nay về sau sẽ không còn gặp lại ta nữa.
Ngày Bùi Chiêu đăng cơ, ta tự mình xin xuất cung. Hắn nhìn ta đang quỳ gối dưới thềm điện, cười mỉa một tiếng: "Tính khí lại lớn đến vậy sao?" "Chẳng lẽ nàng tưởng rằng sinh ra trưởng tử, trẫm nhất định sẽ đón nàng làm hoàng hậu?" "Hoàng hậu và trẫm là thanh mai trúc mã, gia thế mẫu thân nàng ấy tôn quý biết bao. Phong nàng làm tần đã là điều hiếm có, nàng rốt cuộc còn gì không hài lòng?" Ta chẳng muốn phân trần thêm nữa. Bùi Vân Ngạn từ nãy đến giờ vẫn trốn sau bức bình phong, lúc này liền bước ra: "Phụ hoàng, người đừng trách nương nữa." Nói xong, đứa trẻ ấy quay sang thúc giục ta: "Nương, ngày mai bậc đại nho trong tộc của mẫu hậu đã đến dạy học cho con rồi." "Người mau xuất cung đi, mẫu hậu nói không muốn nhìn thấy người nữa đâu."
GIỚI THIỆU: Mẫu thân ta xuất thân thế gia. Từ nhỏ, người đã dạy ta, làm nữ tử cũng nên theo “tam tòng tứ đắc”— Theo chính sự, theo luật pháp, theo thương nghiệp, Đắc quyền, đắc thế, đắc tài, đắc lợi. Người thực hành điều ấy đặc biệt triệt để. Khi cữu phụ ép ngoại tổ phụ bán rẻ hôn sự của mẫu thân. Ngay hôm sau, người liền đánh gãy cả hai chân cữu phụ, đem hắn ném cho sói đói ăn thịt. Khi phụ thân liên thủ với thiếp thất, muốn cưỡng đoạt quyền quản gia của người, còn muốn giam chết người cả đời. Ngay đêm ấy, mẫu thân liền ấn cả hai người xuống nước lạnh, để một nhà ba người bọn họ chết chìm ngay ngắn chỉnh tề như cá thối. Tổ mẫu không chịu. Bà lấy cớ mẫu thân không có con trai, bày hưu thư ra, dùng tiền đồ và hôn sự của ta để ép mẫu thân nhường lại gia nghiệp. Mẫu thân xoay người liền dùng một gậy đập vỡ đầu bà, khiến bà miệng méo mắt lệch, nước dãi chảy ròng ròng nằm liệt trên giường, trơ mắt nhìn mẫu nữ chúng ta phong quang nửa đời. Di nương biết điều không gây chuyện, mẫu thân cho tiền cũng cho lợi. Thứ tử thứ nữ ngoan ngoãn không sinh sự, mẫu thân nhường quyền cũng nhường tài. Người vốn tưởng tìm cho ta một chàng rể ở rể, tháng ngày tiêu dao có thể cứ thế kéo dài mãi. Không ngờ, một đạo thánh chỉ lại đẩy ta vào hố lửa Võ An Hầu phủ. Trong phủ, Mặc Vân Chiêu có một vị quả tẩu yếu đuối không nơi nương tựa, mang theo đứa con mồ côi từ trong bụng của huynh trưởng hắn, chuyện gì cũng không có chủ kiến, đêm đêm gõ cửa cầu hắn làm chủ. Ngoài phủ, hắn còn có bạch nguyệt quang là cô nữ đã gả vào Hoài vương phủ làm trắc phi, nắm lấy ân cứu mạng năm xưa, ăn mặc chi dùng, tiêu xài hoa phí, thứ gì cũng vươn tay về phía Hầu phủ. Cái gọi là tứ hôn, chẳng qua chỉ là túi tiền mà bạch nguyệt quang muốn có, cùng tấm bia sống để quả tẩu đâm dao mà thôi. Khi ấy ta liền biết, ta cũng nên học theo mẫu thân, thực hành “tam tòng tứ đắc” rồi.
Ta và Tạ Cảnh Thần làm phu thê ân ái suốt một đời. Tương kính như tân, cử án tề mi*, điều tiếc nuối duy nhất chính là dưới gối không có lấy một mụn con. Đến ngày ta hấp hối, hắn lại tay trái dẫn về ba đứa trẻ, tay phải ôm ngoại thất vào lòng, trong mắt đầy vẻ tiếc nuối mà nói: “Nàng không thể sinh dưỡng, ta để bọn trẻ gọi nàng một tiếng mẫu thân, để sau này nàng còn có người đưa tang, lo hậu sự, cũng coi như bù đắp nỗi tiếc nuối cả đời này của nàng.” Khi ấy ta mới biết, thì ra hắn đã sớm nuôi dưỡng ả y nữ mang từ biên quan về ở bên ngoài, mười năm sinh liền ba đứa. Ta ôm hận mà chết, đến khi mở mắt ra lần nữa, vậy mà lại trở về đúng ngày hắn đưa ả y nữ ấy về phủ. Lần này, ta không ngăn cản nữa. Ta mỉm cười cho Vân Nhược Sơ dọn vào trong phủ, rồi quay đầu dặn nha hoàn: “Đi, mời lão Hầu gia hồi phủ cho ta.” Đời trước ta đã trông thấy rồi, trong thư phòng của lão Hầu gia cất giấu một bức họa của nàng ta. Nếu nàng ta đã muốn thượng vị, vậy ta sẽ giúp nàng ta đổi sang một vị trí “tốt” hơn. (* Tương kính như tân: kính trọng nhau như khách quý → vợ chồng đối đãi với nhau rất lễ độ, nhã nhặn, tôn trọng nhau. Cử án tề mi: nâng khay ngang mày → điển tích chỉ người vợ cung kính dâng đồ ăn cho chồng, về sau dùng để chỉ vợ chồng yêu thương, hòa hợp, kính trọng nhau.)
——Hôm nay ngươi xem ta là thế thân, ngày mai ta sẽ làm chị dâu của ngươi. Mộ Minh Đường là thế thân của bạch nguyệt quang trong tiểu thuyết nam chính đại nhân vật. Gia đình cô tan nát, cô được nhà họ Tưởng nhận nuôi, sau đó thay thế bạch nguyệt quang mất tích mà đính hôn với nam chính, Tấn Vương. Cô luôn biết mình là thế thân, vì vậy mà kiềm chế móng vuốt, sống theo hình tượng bạch nguyệt quang trong tưởng tượng của Tấn Vương. Cô không dám nói cười, an phận thủ thường làm cái bóng của người khác, cho đến một ngày, đại tiểu thư Tưởng chân chính trở về. Chính chủ Tưởng đại tiểu thư trọng sinh, biết được mình vốn là bạch nguyệt quang của nam chính, lập tức trở về đoạt hôn ước, đoạt lại thân phận. Tấn Vương để làm hài lòng bạch nguyệt quang, đã đưa thế thân Mộ Minh Đường gả cho Kỳ Dương Vương, kẻ đã trở thành người thực vật. Dù sao cũng chỉ là một thế thân vụng về, dám chọc giận chính chủ thì phải để cho cô không con không cái, không ai nương tựa, cả đời sống trong cô quạnh. Bị chế giễu là kẻ vô dụng, Mộ Minh Đường bùng nổ hoàn toàn: Được thôi, ngươi đem ta gả cho người khác, ta sẽ khiến ngươi gọi ta là chị dâu. Chắc hẳn không ai ngờ rằng, Kỳ Dương Vương - sát thần, lại tỉnh dậy. Tạ Huyền Thần là con ruột của tiên đế, hơn nửa giang sơn này là do hắn chinh phục. Sau đó không hiểu sao tính tình hắn thay đổi, trở nên tàn bạo, phụ hoàng truyền ngôi cho hoàng thúc, hắn cũng không chịu nổi bệnh đau đầu, rơi vào hôn mê. Khi tỉnh lại, trước giường có một mỹ nhân đang ngạc nhiên nhìn hắn. Về sau, vì nàng tiểu yêu tinh ngang tàng này, hắn đành phải khôi phục danh hiệu chiến thần, đoạt lại ngôi báu, thống nhất thiên hạ. Từng chinh chiến khắp nơi vì dã tâm, nay tất cả dã tâm đều vì nàng. Chú thích: Thế thân bạch nguyệt quang vô dụng & Chiến thần ngã từ đỉnh cao, nữ chính xinh đẹp mà ranh mãnh, nam chính sức chiến đấu đỉnh cao.
Kiếp trước, phụ thân vì con đường công danh đã hao hết tâm tư để bồi dưỡng ta và muội muội sinh đôi. Sau này, ta nổi tiếng nhờ nhan sắc, Thái tử vừa gặp đã yêu ta, cầu cưới ta làm Thái tử phi. Mà muội muội nổi tiếng nhờ tài hoa, nhưng lại gả thấp làm thê của thương gia. Ngày lại mặt hôm đó, muội muội sinh lòng đố kị đã đẩy ta xuống hồ khiến ta c.h.ế.t đuối. Không ngờ đến chúng ta đều được trùng sinh về năm học vỡ lòng ấy. Kiếp này, muội muội giả vờ ngu dốt, trở thành mỹ nhân ngu ngốc nổi tiếng cả Kinh thành. "Tỷ tỷ, nữ tử không tài mới là đức, nam nhân chỉ nhìn vào dung mạo, tài hoa giỏi đến mấy cũng chẳng có tác dụng gì cả." Ai nói rằng vất vả đọc sách, có tài, chỉ có thể dùng trên người nam nhân chứ?
Ta đã trấn thủ nơi biên cương suốt sáu năm ròng rã, dẫn dắt quân đội chém giết lũ man di mọi rợ để bảo vệ bình yên cho giang sơn này. Thế nhưng giờ đây, người cha lại muốn con phải kết hôn với một lão thủ lĩnh man di nước Cam Lỗ đã bảy mươi tuổi. Thật là nực cười. Nếu vậy, thì xin người đừng trách đứa con gái này khi con xoay chuyển cục diện, dùng chính thủ đoạn đó để chống lại vương quốc của người. ---------
Ngày ta đỗ đầu bảng kỳ thi, cũng chính là ngày sinh thần của đích tỷ. Giữa tiệc rượu, mọi người hỏi tỷ ấy có nguyện vọng gì. Tỷ ấy khẽ nghiêng đầu nhìn phu quân chưa cưới của ta, đôi môi đỏ mọng mấp máy: “Muốn có được vị trí đứng đầu, không biết Thái phó đại nhân có thể tác thành chăng?” Người nam nhân ấy rũ mi mắt, im lặng không nói lời nào. Ngày hôm sau, vị trí đầu bảng của ta không còn nữa. Về sau, ta thậm chí còn bị đánh trượt liên tiếp năm lần. Đối mặt với sự chất vấn của ta, hắn chỉ đưa tới một miếng bánh vân phiến: “Đích tỷ của nàng đáng thương, nếu không thể năm lần liên tiếp đứng đầu Quốc Tử Giám thì sẽ bị gia tộc đưa đi liên hôn, gả cho vị vương gia tàn phế gãy chân kia.” “Còn nàng, ngày sau vẫn còn cơ hội.” Nhưng hắn đâu biết rằng, ta đã chẳng còn ngày sau nữa rồi. Thân là thứ nữ, hôn ước này là do di nương dùng cả mạng sống để giành về cho ta. Giờ đây di nương đã qua đời. Đích tỷ vì đem lòng ái mộ hắn nên ở trong phủ trăm phương ngàn kế làm khó dễ ta. Phụ thân để che mắt người đời, dung túng cho đích tỷ mở từ đường lập ra một cuộc đánh cược: Chỉ cần đích tỷ có thể năm lần liên tiếp đứng đầu bảng, liền cho phép chúng ta đổi người thành thân. Vì lẽ đó, ta đã ngày đêm thắp đèn đọc sách, chỉ sợ sẽ thua mất hắn. Nhưng giờ khắc này, khẽ niết những lớp chai mỏng trong lòng bàn tay, ta khẽ cười một tiếng, chấp nhận cam chịu số phận.
Câu chuyện kể về Hà Hoa cô gái thông minh gả vào Hách gia, bước vào đời sống nội trạch nhiều mâu thuẫn. Trong quá trình chung sống, gia tộc phát sinh tranh chấp về tiền bạc, quyền lợi và địa vị giữa các phòng, đặc biệt là mâu thuẫn mẹ chồng con dâu và đại tẩu. Những biến cố làm ăn của gia đình cùng các quan hệ thân thích bên ngoài càng khiến nội bộ rối ren. Cuối cùng, gia đình phải phân gia, mỗi người một hướng, còn Hà Hoa giữ vai trò trung tâm trong việc ổn định cuộc sống và bảo vệ gia đình nhỏ của mình.
Văn án: Ta bị phu quân bắt gặp ngay tại Nam Phong quán. Lúc ấy, tình cảnh thật sự vô cùng bi thảm. "Trước đây nàng đã nói với ta thế nào, hử?" Phó Nam Châu từng bước từng bước tiến lại gần. Ta lui không còn đường lui, cho đến khi bị hắn ép sát bên bàn. "Phu quân, thiếp biết sai rồi. Đều là Tử Dương nói đồ ăn ở đây khá ngon, thiếp mới đi cùng đệ ấy tới đây..." Mặc Tử Dương bị điểm danh thì há hốc miệng, kinh ngạc chỉ vào chính mình. Ta liều mạng nháy mắt ra hiệu với hắn. Hắn đành nhận mệnh nói: "À đúng... Xin lỗi tỷ phu, là đệ không nên nghe nói óc heo ở đây ngon, rồi dẫn biểu tỷ tới đây..." Phó Nam Châu lạnh lùng liếc hắn một cái. Hắn lập tức ngậm miệng. "Ta chợt nhớ ra mình còn có việc! Biểu tỷ, tỷ phu, đệ đi trước đây!" Ta: "..." Giờ khắc này, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại một Phó Nam Châu có sắc mặt đen như đáy nồi, cùng một ta đang run lẩy bẩy. "Nam Châu ca ca..." Ta lấy lòng kéo tay áo Phó Nam Châu, cố gắng dùng mỹ nhân kế mê hoặc hắn. "Lần này nàng gọi thế nào cũng vô dụng."
Buổi lễ cài trâm này, Trưởng công chúa không đến dự. Bà ta đi làm chính tân cho tiệc cài trâm của thiên kim nhà Thôi Thượng thư, chỉ sai người mang đến một phần hậu lễ. Mẫu thân gượng chút tàn lực tiễn hết khách khứa, vừa quay người lại đã ôm lấy ta mà rơi lệ: "Con của ta, chuyện này biết phải làm sao mới tốt đây..." "Mẫu thân." Ta nghe thấy giọng nói của chính mình bình tĩnh đến mức không giống người thường, "Hôn sự của con và Thế tử, sợ là không thành được nữa rồi. Người và phụ thân hãy tìm nơi khác mà xem xét cho con đi." Ngày đó ta đến phủ bái phỏng, muốn thỉnh Trưởng công chúa làm chính tân cho lễ cài trâm của mình, lại vô tình nghe thấy bà ta và Bùi Đàm nhắc đến ta. "Năm đó vì duyên cớ của con mới khiến con bé bị thất lạc, nay quốc công phủ đã tiến cử phụ thân con bé bổ vào chỗ khuyết của tuần muối ngự sử. Ơn nghĩa nợ nần coi như đã trả xong. Còn người... đã lưu lạc nơi chốn phong trần suốt ba năm, không xứng làm vợ." Hắn không hề lên tiếng. Từ đầu đến cuối, một chữ cũng chẳng hề phản bác.
Năm thứ hai mươi thay trưởng tỷ nhập cung, ta đã ngồi lên ngôi vị Quý phi. Ta từng nếm qua vải ngon vùng Lĩnh Nam, từng thưởng thức rượu quý xứ Tây Lương. Nhưng chỉ có trầm thủy hương do Tây Vực tiến cống hàng năm là ta chưa từng được thấy. Ta từng mở lời hỏi Hoàng thượng. Hắn chỉ mỉm cười nhạt nhòa: “Vân Y, thứ không thuộc về ngươi thì đừng gượng ép.” Sau này ta mới biết, số hương liệu đó đều được hắn đem ban tặng cho trưởng tỷ. Chỉ vì trưởng tỷ thích dùng hương trầm. Nàng không thích vải, cũng chẳng mặn mà với rượu, vậy nên những thứ đó mới đến lượt ta. Ta ôm nỗi u uất ấy suốt mười mấy năm trời. Đến lúc lâm chung, Hoàng thượng dịu dàng hỏi ta có tâm nguyện gì chưa thành. Ta bảo, ta muốn được ngửi thử mùi vị của trầm thủy hương. Hắn sai người thay cho ta bộ y phục cũ của trưởng tỷ, rồi nhìn vào đôi lông mày và ánh mắt của ta, khẽ lắc đầu thở dài: “Không được, hương liệu này chỉ có thể thuộc về trưởng tỷ của ngươi.” “Dù sao cũng chỉ là kẻ thế thân, một nửa phần dung mạo của nàng ngươi cũng chẳng bằng. Vân Y, kiếp sau đừng thay trưởng tỷ vào cung nữa.” Ta qua đời trong niềm uất nghẹn. Nào ngờ khi mở mắt ra lần nữa, ta đã trùng sinh vào đúng ngày Hoàng thượng tuyển phi. Khi ngón tay của hắn chỉ về phía ta, ta bấm chặt lòng bàn tay, cụp mắt quỳ lạy: “Thần nữ phúc mỏng, không dám trèo cao đón nhận ơn trời.”
Văn án: Ta bị phu quân bắt gặp ngay tại Nam Phong quán. Lúc ấy, tình cảnh thật sự vô cùng bi thảm. "Trước đây nàng đã nói với ta thế nào, hử?" Phó Nam Châu từng bước từng bước tiến lại gần. Ta lui không còn đường lui, cho đến khi bị hắn ép sát bên bàn. "Phu quân, thiếp biết sai rồi. Đều là Tử Dương nói đồ ăn ở đây khá ngon, thiếp mới đi cùng đệ ấy tới đây..." Mặc Tử Dương bị điểm danh thì há hốc miệng, kinh ngạc chỉ vào chính mình. Ta liều mạng nháy mắt ra hiệu với hắn. Hắn đành nhận mệnh nói: "À đúng... Xin lỗi tỷ phu, là đệ không nên nghe nói óc heo ở đây ngon, rồi dẫn biểu tỷ tới đây..." Phó Nam Châu lạnh lùng liếc hắn một cái. Hắn lập tức ngậm miệng. "Ta chợt nhớ ra mình còn có việc! Biểu tỷ, tỷ phu, đệ đi trước đây!" Ta: "..." Giờ khắc này, trong căn phòng rộng lớn chỉ còn lại một Phó Nam Châu có sắc mặt đen như đáy nồi, cùng một ta đang run lẩy bẩy. "Nam Châu ca ca..." Ta lấy lòng kéo tay áo Phó Nam Châu, cố gắng dùng mỹ nhân kế mê hoặc hắn. "Lần này nàng gọi thế nào cũng vô dụng."
Cha tôi dẫn về một người phụ nữ. Cô ta rất tài giỏi, có thể mày mò chế tạo đủ loại thứ kỳ lạ và mới mẻ. Nhưng tôi không ngờ rằng...thứ cô ta muốn phá hủy không chỉ là những món đồ mà là cả gia đình tôi. Mãi sau này tôi mới biết, hóa ra thế giới của chúng tôi chỉ là một cuốn tiểu thuyết. Cô ta là nữ chính xuyên không đến từ một thế giới khác. Còn cha tôi là nam chính kiểu "đại thúc" trong câu chuyện đó. Trong nguyên tác, mẹ tôi, người vợ cả độc ác thương cảm cho hoàn cảnh không nơi nương tựa của cô ta, đối xử với cô ta như con gái ruột. Cho đến khi chuyện cô ta dan díu với cha tôi bị phơi bày. Mẹ con tôi mới bị ép lộ ra bộ mặt "ác độc", dùng đủ mọi thủ đoạn để hãm hại nữ chính. Cuối cùng mẹ con tôi đều nhận lấy kết cục thê thảm. Ngược lại, cha tôi lại cùng người được gọi là "tình yêu đích thực" sống hạnh phúc viên mãn. Khi nữ chính gọi tôi một tiếng chị gái. Tôi lập tức hiểu ra hóa ra nguyên nhân khiến mẹ con tôi thất bại...là vì chúng tôi chưa đủ độc ác. Dựa vào đâu mà mẹ tôi phải nhường vị trí của mình cho cô ta?
Ta liều chết cứu Quận vương và thứ muội bị rơi xuống nước. Chỉ vì y phục ướt sũng dính sát vào người, ta lại bị chụp lên đầu cái mũ nhơ bẩn mang tên “cố ý quyến rũ, ép cưới để trèo cao”. Từ ân nhân cứu mạng, ta trở thành kẻ mưu mô bị cả kinh thành phỉ nhổ. Ngày đại hôn, Mộ Dung Lệnh đến cả khăn hỷ cũng chẳng buồn vén lên, trong mắt tràn ngập chán ghét: “Dùng thủ đoạn hèn hạ như vậy ép bản Quận vương cưới ngươi, bản Quận vương tuyệt đối sẽ không để ngươi sống dễ chịu.” Vân Nga, kẻ được ta kéo lên bờ, vừa xoắn khăn tay vừa bày ra vẻ tủi thân: “Tỷ tỷ thật là tâm cơ sâu nặng. Lúc cứu muội thì dứt khoát gọn gàng, vậy mà dưới nước lại cùng Quận vương kề tai sát má lâu đến thế...” Ta moi tim móc phổi cứu hai mạng người, cuối cùng lại thành kẻ không được lòng cả trong lẫn ngoài. Mọi sự giày vò trong Quận vương phủ, ta đều nếm trải đủ cả. Mở mắt ra lần nữa, nhìn hai người đang chấp chới giữa dòng sông. Ta dứt khoát rẽ sang một hướng khác. Ung dung lên phố, mua một xiên hồ lô đường. Cắn một miếng… ngọt thật.
Chồng tôi và bạch nguyệt quang của anh ta cùng chết trong một vụ tai nạn xe hơi. Họ để lại cho tôi một cặp con riêng. Chớp mắt đã mười tám năm trôi qua. Tôi dốc hết sức mình nuôi lớn hai đứa trẻ, còn dốc lòng giúp chúng thi đậu vào Thanh Hoa. Nhưng đúng vào ngày chúng nhận tin đỗ đại học… Người chồng đã mất nhiều năm của tôi cùng bạch nguyệt quang lại xuất hiện trở về. Bạch nguyệt quang ôm chầm lấy chồng tôi, nụ cười sáng rực. “Nhờ có cô chăm sóc chu đáo, con trai tôi mới đỗ Thanh Hoa.” “Nếu không có cô, chúng tôi cũng chẳng thể ung dung ở bên ngoài lâu đến thế…” Sau đó, chồng tôi đề nghị ly hôn để cưới bạch nguyệt quang, để gia đình bốn người đoàn viên thêm một lần nữa. Thế nhưng tôi không khóc, cũng không làm ầm lên. Chỉ khẽ cười: “Được thôi!”
Năm ta mười tuổi, trong nhà đón trưởng tỷ về. Mẫu thân nói: “Nàng từ nhỏ thân thể yếu ớt, bất đắc dĩ mới phải tĩnh dưỡng bên ngoài.” “Mệnh cách của con quá thịnh, đổi một cái tên, coi như nhường nàng đi.” Thế là ta đổi tên thành Tiểu Mãn. Khi đến tuổi cập kê định thân, trưởng tỷ nhìn trúng đích tử của Trưởng công chúa. Huynh trưởng nói: “Muội ấy trước nay hiểu chuyện, chưa từng đòi hỏi thứ gì.” “Thế tử khoan dung với muội, muội thu liễm vài phần, nhường muội ấy lần này đi.” Ngày xem mắt ấy, đột nhiên xảy ra biến cố, ta và trưởng tỷ đồng thời rơi xuống nước. Tỉnh lại lần nữa, đại phu chẩn đoán, ta mất trí nhớ. “Tiểu Mãn.” Bên giường, Trưởng công chúa nắm lấy tay ta: “Ta là mẹ đây.” Ta im lặng một lát, gọi một tiếng: “Mẫu thân.”
Thẩm Mi sống trong loạn thế, gia tộc bị hại, nàng lưu lạc và tu đạo, mang theo thù hận và nhiều lần suýt mất mạng. Trong hành trình đó, nàng gắn bó sâu nặng với Tiết Hàm nhưng cũng trải qua hiểu lầm, chia ly và chiến tranh. Cuối cùng, nàng giết kẻ hại cha, rửa oan cho gia tộc, vượt qua biến cố triều đình và lựa chọn ở bên Tiết Hàm. Sau mọi sóng gió, hai người rời xa nhân gian, sống ẩn dật trên núi, còn câu chuyện của họ trở thành truyền kỳ được kể lại qua nhiều kiếp.
Ngày đầu tiên kết hôn, chị gái của chồng bất ngờ ném đồ đạc của tôi từ phòng lớn ra phòng khách: “Phòng ngủ chính là của tôi, cô dựa vào đâu mà tranh giành?” Tôi nhìn đống đồ đạc mà chết lặng: “Chị, đây là nhà tân hôn của tôi mà.” Chị ta ngay lập tức đỏ mắt, quay sang mẹ của chồng: “Mẹ, con lấy chồng rồi là không có phòng nữa sao? Có con dâu thì không cần con gái nữa à?” Mẹ chồng và chị ta ôm nhau khóc than, cha chồng thì đập mạnh xuống bàn trà: “Nói linh tinh cái gì đấy? Đây mãi mãi là nhà con, phòng lớn cũng mãi mãi là của con, chỉ là cho tụi nó mượn vài ngày để kết hôn thôi!” Tôi giận đến run người, vậy mà chị gái của chồng còn đổ thêm dầu vào lửa: “Nhà tân hôn không phải chỉ của riêng cô! Muốn phòng to thì về mà đòi mẹ ruột cô đi!”
Vướng vào lùm xùm ăn cắp chất xám, tôi bị toàn bộ cộng đồng mạng quay lưng. Rốt cuộc, tôi quyết định tổ chức họp báo thông báo gác bút. Gã người yêu vẫn đang lớn tiếng mắng mỏ tôi bỗng chốc chết lặng. “Em tính làm cái trò gì vậy? Chẳng phải em vẫn đang cõng trên lưng một đống nợ hay sao?” Ánh trăng sáng của gã – kẻ đóng vai “nạn nhân” trong vụ việc – cũng luống cuống không kém. “Vi Vi, em đâu cần phải tự đày đọa bản thân như thế. Chị nguyện ý cho em một cơ hội để làm lại từ đầu mà.” Bên dưới khán đài, vô số ánh đèn flash chớp lóe liên hồi, nhưng tôi vẫn duy trì biểu cảm lạnh nhạt không chút gợn sóng. Ở kiếp trước, chính hai kẻ này đã vừa chà đạp nhân phẩm của tôi, vừa cấu kết với nhau để cướp đoạt chất xám do tôi tạo ra. Đến cuối cùng, bao nhiêu tâm huyết tôi thức trắng đêm viết ra lại trở thành bàn đạp tạo dựng danh xưng “thiên tài văn học” cho Tần Nhược Nhược. Sống lại lần này, tôi dứt khoát xóa bỏ luôn bút danh mà mình đã gắn bó ròng rã sáu năm trời. Những chuỗi ngày chui rúc trong căn phòng trọ nhỏ hẹp, tôi đã nếm trải quá đủ rồi. Đã đến thời khắc quay về tiếp quản gia sản khổng lồ của gia tộc. Còn về phần Tần Nhược Nhược, tôi muốn chống mắt lên xem cô ta định hoàn thiện một nửa bộ truyện còn dang dở kia bằng phương thức nào.
Văn án: Ta đã dùng sự trong sạch của mình để cứu Tiêu Cẩm Hạc một mạng. Nhưng hắn lại cho rằng ta ham muốn ngôi vị Thái Tử Phi, nên mới cố ý làm vậy. Về sau, khi quân địch vây thành, đích danh yêu cầu Thái Tử Phi phải được đưa ra hiến tế thì mới chịu ngừng chiến. Tiêu Cẩm Hạc mỉm cười gật đầu, đáp: "Được." Hắn nói ta đã cướp đi những thứ vốn thuộc về a tỷ, cũng đã đến lúc phải trả lại. Hắn treo ta trên thành lâu, mặc cho vạn tiễn xuyên tâm. Rõ ràng hắn có một trăm cách để chuyển bại thành thắng, nhưng hắn lại nói, kết cục như hôm nay đều là do ta gieo gió gặt bão.
Từ nhỏ ta đã khờ khạo ngu ngơ, nương thương tình nên đã dốc sức mưu tính cho ta một môn thân sự cực tốt, gả cho Sở Nhị công tử – người tài hoa bậc nhất kinh thành. Còn Nhị tỷ thân phận thấp kém, bị phụ thân ép gả cho Sở Đại công tử vốn là kẻ tàn tật. Thành thân được một năm, ta hạ sinh một tiểu lân nhi kháu khỉnh. Thế nhưng phu quân lại chê ta khờ dại, nhẫn tâm bế hài tử sang cho Nhị tỷ nuôi dưỡng. Hắn gắt lên: "Khóc nháo cái gì, sau này sinh đứa khác chẳng phải là được rồi sao?" Nào ngờ chưa đầy nửa tháng, hài tử đã nhiễm phải chứng bệnh phổi nghiêm trọng, bị bọn họ vứt bỏ tận một trang viên nơi ngoại thành, mặc cho tự sinh tự diệt. Ta điên cuồng cầu xin người ta rủ lòng thương cứu mạng nhi tử mình, quỳ rạp trên nền tuyết lạnh giá suốt một đêm ròng. Nỗi uất nghẹn công tâm, khí huyết đảo lộn, ta bỏ mạng ngay tại chỗ. Đến khi mở mắt ra một lần nữa, ta ngỡ ngàng nhận ra mình đã quay trở lại đúng ngày cùng Nhị tỷ xuất giá năm đó.
Con dâu tôi đã trải qua một ca chuyển dạ vô cùng vất vả, cuối cùng lại không giữ được cả mẹ lẫn con. Hai sinh mạng cứ thế mà lìa đời. Tại tang lễ, con trai tôi – người đã bặt vô âm tín suốt một tháng ròng – cuối cùng cũng xuất hiện. Thế nhưng, nó không trở về một mình, mà mang theo một người phụ nữ lớn hơn nó năm tuổi. Cô ta đứng đó, mỉm cười dịu dàng rồi lên tiếng với tôi: "Mẹ à, đây là Tống Nhu. Cô ấy đang mang thai con của con, và con dự định sẽ kết hôn với cô ấy." Bề ngoài, tôi vẫn nở một nụ cười nhẹ nhàng, ánh mắt dịu dàng quan sát dáng vẻ của thằng bé. Nhưng điều mà nó không hề hay biết chính là, ngay vào cái ngày con dâu tôi lâm bồn và nó đột ngột biến mất, tôi đã lặng lẽ lên kế hoạch cắt đứt mối quan hệ mẹ con này từ lâu.
Thư Quân bị vị hôn phu và đường tỷ phản bội nên quyết định từ hôn. Sau đó, nàng tình cờ gặp Hoàng đế Bùi Việt, được hắn yêu thương hết mực và lập làm Hoàng hậu. Trải qua nhiều sóng gió, nàng sinh hạ long phượng thai, còn những kẻ từng phụ bạc nàng phải nhận báo ứng. Cuối cùng, Thư Quân và Bùi Việt bên nhau trọn đời, hưởng hạnh phúc viên mãn.