Truyện Hiện Đại

Truyện Hiện Đại tại Lão Phật Gia

Chỉ Riêng Em

Khi biết mình là nữ phụ độc ác, tôi đã kết hôn với nam chính rồi. Trước mặt người ngoài, anh dịu dàng chu đáo, sau khi tôi mang thai lại càng nâng niu từng chút, hận không thể thay tôi sinh con. Nhưng sau lưng, anh không hề biết thương hoa tiếc ngọc. Chỉ cần bản thân thỏa mãn, chuyện cầm thú đến đâu anh cũng làm được. Tôi hối hận không kịp, rưng rưng nước mắt đưa lên bản thỏa thuận ly hôn. Anh chỉ liếc qua một cái, tiện tay ném vào thùng rác. Giọng nói dịu dàng mà tàn nhẫn: “Ngày trước là em bỏ thuốc ép tôi kết hôn, bây giờ đòi ly hôn cũng là em. Bảo bối, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy?”

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Kẻ Mù Mặt

Thành phố chúng tôi vừa xảy ra một vụ án lớn. Một hành khách đi xe buýt, do tài xế phanh gấp nên chiếc túi vải trên tay vô tình bị văng ra, vật bên trong cũng theo đó lăn ra ngoài. Mọi người trên xe định thần nhìn lại thì phát hiện thứ lăn ra lại là một cái đầu người đầy máu. Ngay lập tức, trong xe hỗn loạn. Tài xế mở cửa xe, mọi người lũ lượt tháo chạy, nhưng bản thân tài xế lại bị tên hành khách kia khống chế. Giờ đây, chiếc xe đã lao ra khỏi khu vực nội thành, lao vun vút về phía núi sâu...  

0.0
22 ch
Hiện Đại
Vào Ngày Kết Hôn, Tôi Suýt Chút Nữa Đã Không Kìm Được Mà Đào Hôn Ngay Tại Chỗ

Không phải vì chú rể không đẹp trai. Chu Đình Xuyên đẹp trai đến mức trông như thể đến tham dự một diễn đàn kinh tế tài chính chứ không phải đến để làm đám cưới. Cũng không phải vì tôi nhát gan. Tôi còn dám đi giày cao gót tám phân đuổi theo MC ở hậu trường lễ đường để mắng về bảng quy trình, thì dăm ba cái chuyện kết hôn có là gì. Vấn đề là, khi tôi đang xách tà váy cưới, chuẩn bị bước lên lễ đường để tuyên thệ, người phụ nữ ngồi ở hàng ghế đầu tiên bên dưới bỗng mỉm cười với tôi một cái. Bó hoa cưới trên tay tôi rơi rụng ngay tại chỗ. Bởi vì gương mặt đó, tôi có nằm mơ cũng muốn trùm bao tải đánh cho một trận. Bà ta là giáo viên chủ nhiệm cấp ba của tôi. Và cũng là mẹ ruột của Chu Đình Xuyên. Mà chú rể của tôi, rõ ràng đã biết chuyện này từ lâu.  

0.0
32 ch
Ngôn Tình
Không Từ Bỏ Em

“Kết hôn chớp nhoáng với anh trai của cô bạn thân, ba năm rồi vẫn chưa từng ngủ cùng nhau. Vì áy náy, bạn thân đã tặng tôi cả đống đồ chơi người lớn. Tối hôm đó, đống đồ chơi ấy vô tình bị Chu Kỳ phát hiện. Tôi đang định giải thích thì bỗng nghe thấy tiếng lòng của anh ấy: [Quả nhiên vợ không thích mình, thà dùng đồ chơi còn hơn dùng mình.] [Nhưng rõ ràng mình còn to hơn, còn… Chẳng lẽ vợ thấy mình không đủ bền bỉ? Nhưng mình có thể uống thuốc mà~】 Tôi do dự một chút rồi cẩn thận lên tiếng: “Ông xã, hay là chúng ta cùng chơi nhé?’”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Trúc Mã Này Không Cần Nữa

Người bạn trai thanh mai trúc mã đã đính ước của tôi lại xiêu lòng trước một cô ả "trà xanh". Hết lần này tới lần khác, anh ta vì cô ả mà gạt tôi sang một bên. Mãi đến lúc tôi triệt để cạn kiệt niềm tin và dứt áo ra đi. Anh ta mới quỳ rạp dưới chân tôi, khóc lóc van nài sự tha thứ.  

0.0
10 ch
HE
Tình Sâu Nhưng Chẳng Gặp Thời

Năm thứ tư thầm yêu Kỷ Tu Yến, mối quan hệ giữa chúng tôi đã vượt qua giới hạn.   Anh ấy vừa giàu có lại vừa điển trai, quả là một người tình vô cùng hoàn hảo.    Thế nhưng, anh ấy lại là người theo chủ nghĩa không kết hôn.    Ai ai cũng biết rõ, anh ấy đang chung thủy đợi mối tình đầu quay về. Chính vì vậy, vào cái ngày cô ấy đặt chân trở lại, tôi đã biết điều mà tự động rút lui.   Lần gặp lại sau đó là tại một bữa tiệc xã giao. Tôi bị đối tác cố tình làm khó, dù có uống đến say khướt cũng nhất quyết không chịu thỏa hiệp để gọi điện cầu cứu Kỷ Tu Yến.   Giữa không gian ồn ào náo động ấy, Kỷ Tu Yến bất ngờ xuất hiện, anh ấy rẽ đám đông chầm chậm bước về phía tôi.    Trong sự im lặng bao trùm, giọng nói của anh ấy vang lên nghe vừa dịu dàng lại vừa có phần bất lực:   "Chỉ là một cuộc điện thoại mà cũng không chịu gọi, em tự làm mình uất ức đến thế sao?"  

0.0
14 ch
Ngôn Tình
Thiếu Gia Thiên Tài Và Cô Nàng Rắc Rối

Nhờ sự giúp đỡ của thiếu gia thiên tài Tưởng Chính Húc, nữ sinh Sở Hàm vào học tại Nam Đại. Từ oan gia thành người yêu, cả hai liên tục trải qua những tình huống ghen tuông, hài hước và ngọt ngào trước khi đi đến hôn nhân.

0.0
24 ch
Ngôn Tình
Lớp 11a3, Tất Thắng!

Tôi xuyên không trở thành một giáo viên thực tập trong một phó bản kinh dị đầy rẫy rủi ro. Đám học sinh quỷ dị nhe nanh múa vuốt, một đứa trong số đó thò cái lưỡi dài đỏ lòm, nhớp nháp ra định hù dọa. Tôi chẳng hề chớp mắt, một tay tóm chặt lấy cái lưỡi ấy, dõng dạc giảng bài: "Tongue, nghĩa là cái lưỡi. Nào các em, đọc theo cô: Tongue!" Hàng loạt bình luận trên màn hình trực tiếp vốn đang chực chờ xem tôi gặp họa, nay đồng loạt chuyển sang trạng thái chấn động: 【Chẳng phải bảo người chơi này là lính mới sao?】 【Cái quái gì thế này... thế này mà gọi là lính mới à?!】  

0.0
7 ch
Hiện Đại
Chồng Đưa Tình Cũ Về Nhà, Tôi Khóa Luôn Thẻ

Dám ép tôi rời khỏi nhà để nhường phòng cho bạch nguyệt quang của chồng, tôi lập tức khóa sạch tiền chu cấp, thu lại căn biệt thự hồi môn, để cả nhà gã đàn ông tồi tệ ấy ra đường tự kiếm sống.   “Cô ở nhà chẳng làm gì, cứ nhường tầng hai cho Uyển Uyển đi, còn cô thì dọn lên gác xép ở tạm.” Mẹ chồng tôi nói bằng giọng thản nhiên như thể đó là lẽ hiển nhiên.   Chồng tôi vừa bóc tôm vừa phụ họa: “Em nghe lời mẹ đi.”   Tôi lập tức hất tung cả bàn ăn: “Ly hôn! Dẫn mẹ anh cút khỏi căn biệt thự hồi môn của tôi ngay!”   “Ninh Ninh, mẹ nói thế không phải trách con đâu, chỉ là bây giờ Bạch Uyển không có nơi nương thân, con bé cũng đáng thương lắm.”   Thẩm Mỹ Lan nói xong, còn ung dung nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm.   Loại cà phê đó là tôi đặc biệt nhờ người xách tay từ nước ngoài về, mỗi pound có giá đến mấy ngàn tệ.   Bộ sườn xám bà ta đang mặc cũng là tiền của tôi bỏ ra mua, hàng thêu tay Tô Châu đặt riêng, ngày thường bà ta nâng niu còn hơn báu vật.   Vậy mà giờ phút này, bà ta vắt chéo chân ngồi đó, dáng vẻ chẳng khác gì một vị lão phu nhân hào môn chính hiệu.   “Phòng kính trên tầng hai để trống cũng lãng phí, nhường lại cho Bạch Uyển ở là vừa hợp tình vừa hợp lý.”  

0.0
11 ch
Nữ Cường
Vòng Tròn Nhà Giàu Ở Hải Thành Ai Ai Cũng Biết, Cố Cảnh Xuyên Từng Có Một Mối Tình Đầu Là Ánh Trăng Sáng Trong Lòng Anh

Giờ đây, ánh trăng sáng đã trở về nước, cả giới nhà giàu ở Hải Thành đều đang chờ xem trò cười của tôi, kẻ thế thân này. Họ chắc mẩm tôi sẽ bám riết không buông Cố Cảnh Xuyên, dù sao nhà họ Cố cũng hiển hách, là gia tộc có thể một tay che trời ở Hải Thành. Còn tôi thì chẳng làm gì cả, lặng lẽ đặt đơn ly hôn trước mặt Cố Cảnh Xuyên, rồi để lại cho anh một câu: “Cảnh Xuyên, tôi không nợ anh nữa.”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Tôi Không Chờ Đợi Nữa

Vừa ra trường, người nhà đã mai mối cho tôi một anh chàng có điều kiện vô cùng hoàn hảo, dung mạo tuấn tú, gia sản kếch xù.   Phía đó bảo rằng chẳng đòi hỏi cao sang gì, chỉ mong tìm được một cô nàng hoạt bát và phóng khoáng.   Mẹ tôi dặn dò: “Mày bớt trưng ra cái bản mặt sưng sỉa như ngày thường đi, kiểu gì cũng phải tóm gọn mối này cho mẹ!”   Hai mắt tôi lập tức sáng rỡ: “Mẹ cứ tin ở con, vì sức mạnh của đồng tiền, con biến hình thành ai cũng được.”   Quả nhiên sau đó, khoảng thời gian tôi cùng anh ta hẹn hò trôi qua vô cùng êm đẹp.   — Có điều tất cả chỉ là diễn kịch.   Bởi lẽ cứ phải ép mình làm người hướng ngoại khiến tôi kiệt sức thực sự.   Cho nên, tôi đã bịa chuyện rằng bản thân vẫn vương vấn "tình đầu" và đang muốn quay lại tìm "tình đầu" để nối lại tình xưa.   — Nực cười ở chỗ, "tình đầu" trong miệng tôi chính là nhân vật hoạt hình Nam Cung Vấn Thiên.   Ai ngờ đến phút chót, Chu Dục với đôi mắt đỏ ngầu, chặn ngay trước cửa nhà tôi mà thốt lên: “Bảo bối à, vì tình yêu này, anh bằng lòng làm kẻ thứ ba.”  

0.0
7 ch
HE
Chồng Tôi Ôm Ảnh Bạch Nguyệt Quang Khóc Ngay Đêm Tân Hôn

Ngay trong đêm động phòng, người chồng mới cưới của tôi lại ôm khư khư bức ảnh của người yêu cũ, khóc lóc nức nở như một đứa trẻ.    Tôi thản nhiên cầm điện thoại ghi hình lại bộ dạng say khướt của anh ta, sau đó gửi thẳng đoạn clip vào nhóm chat của hai bên gia đình và hội bạn học cũ.    Chỉ chốc lát sau, thông báo WeChat của tôi réo lên liên hồi, gần như muốn sập máy.    Nếu đã say đắm tình cũ đến vậy, thì được thôi, bà đây sẽ tạo điều kiện cho anh yêu đến mức thân bại danh liệt.  

0.0
9 ch
HE
Lừa Được Một Chú Cún Con

Tôi cũng không ngờ tới, cậu bé tôi cứu giúp nhiều năm trước vậy mà lại là một con sói xám giấu đuôi!   Cứu mạng, anh ta cũng quá biết thả thính rồi!   “Chị ơi~ chẳng phải muốn ăn sạch em sao?”

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Chinh Phục Phản Diện Yêu Cháu Như Mạng

Tôi dẫn thái tử gia Bắc Kinh vào khách sạn. Hệ thống lập tức vang lên cảnh báo điện giật: [Chủ nhân, xin hãy tỉnh táo, mục tiêu cần công lược của cô là đại ca hắc bang Thẩm Mục Bạch, không phải cháu trai anh ta, Thẩm Ngôn Nhất.] [Nếu cô còn tiếp tục đi sai hướng, tôi sẽ—] Tôi chẳng thèm đáp lại, trực tiếp đẩy thiếu niên ngã xuống giường, vén áo lên, cúi người áp sát đầy uy hiếp… “Rầm!” Cửa phòng bất ngờ bị đá tung, mấy chục vệ sĩ áo đen lập tức ùa vào. Thẩm Mục Bạch ném chiếc áo khoác trị giá bảy con số phủ lên người tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Kết hôn. Làm cô nhỏ của nó rồi, tôi xem cô còn dám không an phận nữa không.” Tôi tiếc rẻ thu tay về, sau đó ngoan ngoãn nhào vào lòng vị đại ca lạnh lùng vô tình, mềm giọng đáp: “Vâng ạ, chồng yêu.” Nhìn thấy vành tai anh đỏ bừng lên trong chớp mắt, hệ thống trực tiếp chết máy! Nó hoàn toàn không ngờ rằng, đại phản diện yêu cháu như mạng lại có thể bị công lược dễ dàng đến mức này.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tôi Là Chị Gái Của Thiếu Gia Thật Và Thiếu Gia Giả

Tôi đã tốn mười tám năm trời để huấn luyện thằng em trai ngốc nghếch của mình thành một công cụ xách túi hoàn hảo.   Không ngờ tới, nó lại là đứa trẻ bị bế nhầm!   Ngày kết quả giám định ADN được tung ra, tôi nhìn chằm chằm vào tờ báo cáo, rơi vào im lặng.   Bên trái là cậu em trai giả, mày kiếm mắt sáng, ánh nhìn rạng rỡ, lúc này đang dùng vẻ mặt tủi thân ba phần bất lực nhìn tôi, trông chẳng khác nào một chú cún ngốc đang sợ bị đuổi ra khỏi nhà.   Bên phải là cậu em trai thật, gầy gò nhợt nhạt, bẽn lẽn ngoan ngoãn, đang rụt rè cẩn trọng quan sát tôi, lo lắng bản thân sẽ không được gia đình chấp nhận như một đóa bạch liên hoa nhỏ yếu ớt.   Trầm ngâm hồi lâu, tôi dang cả hai tay ra, đồng thời vỗ vỗ lên vai hai đứa.   "Tốt lắm, từ bây giờ trở đi, chị đã có hai công cụ xách túi rồi."

0.0
12 ch
Hiện Đại
Mẹ Chồng Bảo Tôi Lười Biếng, Tôi Khiến Nhà Chồng Sáng Mắt

Mẹ chồng trước mặt cả nhà nói tôi làm dâu tám năm chưa từng xuống bếp một lần, tôi không tranh cãi, lặng lẽ mở đoạn camera ghi lại cảnh tôi ngày nào cũng dậy lúc năm giờ sáng làm bữa sáng, bố chồng xem xong lập tức đập đũa xuống bàn.   Trên bàn cơm sum họp của cả nhà, mẹ chồng Châu Thúy Phương đặt đũa xuống, dùng giọng nói thong thả nhưng có thể xuyên qua cả căn phòng, nói một câu.   “Thi Âm làm dâu tám năm, ngay cả cửa bếp nằm ở đâu cũng không biết, người làm mẹ chồng như tôi đúng là khổ mà.”   Ánh mắt của cả bàn họ hàng đồng loạt rơi xuống người tôi.   Có kinh ngạc, có khinh thường, còn có người khẽ “chậc” một tiếng.   Chồng tôi, Châu Minh Huy, ngồi ngay bên cạnh tôi, cúi đầu, đôi đũa khua khua trong bát, cứ như thể có thể khua ra hoa trong bát vậy.   Ngón tay tôi chạm vào chiếc điện thoại trong túi.   Ổ cứng lưu bản sao camera giám sát kia đang ở trong ngăn kéo tủ tivi phòng khách.   Tám năm.   Mỗi sáng lúc năm giờ, tôi đều ở trong căn bếp đó.   Trời còn chưa sáng, đèn đã sáng rồi.   Tôi chưa từng nói với ai.   Hôm nay cũng không cần nói.   Tôi chỉ đứng dậy, dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả họ hàng, đi vào phòng khách.  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Khách Sạn Luân Hồi

Nửa đêm mười hai giờ, tôi bị tiếng loa đánh thức. 【Mời tất cả khách trong vòng mười phút đến đại sảnh khách sạn tập hợp, người vi phạm, chết.】 Tiếng loa chói tai, lặp đi lặp lại đúng một câu ấy. Đứa ngốc nào nửa đêm không ngủ lại bày trò...... Đùa cũng không thể đùa kiểu này chứ? Theo phản xạ, tôi nhìn thời gian trên vòng tay thể thao, định ra ngoài xem thử. Ngay giây tiếp theo, da đầu tôi tê rần. Nhịp tim: 0...... Một cảm giác sợ hãi khó hiểu ập tới......

0.0
9 ch
Hiện Đại
Sau Khi Quyến Rũ Quý Lạc Tiêu Thất Bại, Tôi Biết Khó Mà Lui

Tôi chạy ra nước ngoài, đi một lần là ba năm. Đến khi trở về, tôi nhận được tin hắn đính hôn. Tôi mặc một thân đồ đỏ xuất hiện trong tiệc đính hôn. Môi đỏ khẽ mở, “Lâu rồi không gặp nha, em trai~”    

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Kẻ Xuyên Không

Mẹ tôi bị người ta đoạt xá rồi.   Tôi đã hỏi một câu mà chỉ có mẹ thật mới trả lời đúng:   "Đoạn cuối của truyện nàng tiên cá, công chúa biến thành cái gì?"   Bà ta đầy vẻ tự tin đáp: "Thành bọt biển chứ sao, vì hoàng tử không còn yêu cô ấy nữa."   Tôi đột ngột siết chặt cuốn sách truyện.   Không đúng.   Từ nhỏ đến lớn, trong mỗi phiên bản mà mẹ kể, kết cục của công chúa đều không phải là biến thành bọt biển.   Khoảnh khắc này tôi chắc chắn rằng, người trước mắt không phải mẹ tôi.   Bà ta là kẻ xuyên không trong lời kể của mẹ.

0.0
7 ch
Hệ Thống
Vợ Tôi Im Lặng 34 Năm, Đợi Ngày Tôi Đột Quỵ Để Thu Hồi Tất Cả

Tôi sống chung với tiểu tam ba mươi ba năm, sinh bốn đứa con, vợ tôi suốt ba mươi tư năm chưa từng cãi vã, mặc cho tôi làm bậy, đến khi tôi đột quỵ liệt giường mới biết bà ấy đáng sợ đến mức nào.   Tôi tên là Trương Minh Hiên, năm nay sáu mươi hai tuổi, ở bên ngoài dây dưa với Tô Mộng Dao suốt ba mươi ba năm.   Chúng tôi có ba con trai và một con gái, con trai cả bây giờ cũng sắp hai mươi bảy tuổi rồi.   Những năm này, tôi sống bên ngoài rất phóng túng, tùy ý, Tô Mộng Dao dịu dàng như nước, con cái ngoan ngoãn đáng yêu.   Còn người ở nhà tôi, người vợ kết tóc của tôi, Lâm Nhã Đình, suốt ba mươi tư năm chưa từng hỏi han tôi một chữ, chưa từng kiểm tra hành tung của tôi, chưa từng làm ầm ĩ cãi vã, thậm chí chưa từng hỏi tiền của tôi tiêu đi đâu.   Tôi vẫn luôn cho rằng bà ấy tính tình nhu nhược, sợ ly hôn mất mặt, nên lựa chọn nhắm mắt làm ngơ.   Bà ấy luôn miệng nói:   “Anh vui là được, muốn làm gì thì làm.”   Tôi thậm chí còn phần nào xem thường sự “rộng lượng” này của bà ấy.   Mãi đến bốn tháng trước, tôi đột ngột bị nhồi máu não, đột quỵ, liệt trên giường không thể nhúc nhích.   Khi tôi nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, nhìn đôi mắt bình tĩnh đến mức khiến người ta sởn tóc gáy của Lâm Nhã Đình, tôi mới đột nhiên tỉnh ngộ.   Ba mươi mấy năm qua, có lẽ tôi đã nhìn lầm tất cả.   Người phụ nữ mà tôi tưởng là yếu đuối dễ bắt nạt kia, hóa ra mới là người khiến người ta lạnh sống lưng nhất.  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Khi Nữ Phụ Thuần Tình Xuyên Vào Truyện Người Lớn

Tôi vốn là một nữ phụ thanh thuần trong truyện thanh xuân vườn trường, thế quái nào lại xuyên nhầm vào truyện người lớn. Người đàn ông tôi nhặt được ngoài đường lúc này đang nhìn tôi với ánh mắt lờ đờ, tay túm chặt lấy vạt váy của tôi, lắp bắp nói: "Anh... anh muốn làm..." Tôi liền tìm một chiếc tạp dề buộc vào eo anh ta, rồi một phát đẩy thẳng người vào trong bếp: "Tưởng chuyện gì to tát! Muốn làm thì vào mà làm. Em muốn ba món mặn một món canh!" Người đàn ông: "???" Kênh chat trực tuyến nhảy bình luận liên tục: 【Ủa chứ bà này bị chập mạch à? Người ta nói "làm" là "làm" cái đó đó, chứ có phải làm cơm đâu?】  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Yêu Đương Với Kẻ Thù Không Đội Trời Chung

Bị kẻ thù truyền kiếp từ thuở nhỏ chọc tức đến bật khóc, tôi thề nhất định sẽ khiến anh ta vừa nhìn thấy tôi đã phải run sợ! Kết quả, anh ta lại bật cười khinh khỉnh, cúi người giam tôi trong khoảng cách chật hẹp: “Cả đời anh chỉ sợ mẹ ruột và vợ thôi.” “Mẹ ruột thì chắc chắn em không có cửa rồi, vậy ý em là muốn làm vợ anh à?”  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Cứu Mạng, Bạn Trai Tôi Là Đại Phản Diện

Nguồn: Qidian Tác giả: 猫毛儒 Trạng thái Convert: Full Tổng số chương: 267 chương Văn án: Mễ Tửu rất hay gặp những giấc mơ kỳ lạ. Bố cô là nam chính trong mô-típ truy thê hỏa táng tràng. Anh trai cô là nam chính trong mô-típ bạch nguyệt quang. Còn bạn trai cô lại là nam chính trong mô-típ thế thân. Bạn trai Mễ Tửu an ủi cô: "Chỉ là mơ thôi, đừng để trong lòng." Mễ Tửu tin là thật. Nhưng về sau, bố cô thật sự đưa một người phụ nữ vừa quyến rũ vừa mê hoặc về nhà. Anh trai cô cũng thật sự không tiếc hủy hôn để theo đuổi một cô gái lọ lem xuất thân bình thường. Ngay cả bên cạnh cô cũng xuất hiện một cô gái có gương mặt rất giống mình. Khi Mễ Tửu cảm thấy mọi chuyện đang diễn ra y hệt trong giấc mơ. Bạn trai cô lại làm như không thấy cô gái kia đang ngã dưới đất, chờ người đỡ dậy. Anh vẫn giống như mọi khi. Anh dịu dàng bước đến bên cạnh cô. Anh cẩn thận đeo chiếc nhẫn lên ngón tay cô, sau đó mỉm cười hỏi: "Em muốn một chiếc váy cưới như thế nào?" Mễ Tửu cảm động lao vào lòng bạn trai. Cô biết mà, bạn trai cô quả nhiên không giống những người khác! Những nữ phụ xuyên sách đứng xem toàn bộ quá trình: "?!" Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Tại sao nữ chính lại ôm vai ác rồi!?

0.0
3 ch
Ngôn Tình
Nam Thần Cấm Dục Ép Tôi Chịu Trách Nhiệm

Tiệc tất niên của công ty, tôi uống say bí tỉ, đi nhầm phòng rồi lên giường với luôn CEO. Sáng hôm sau, anh lại tỏ ra vô cùng nghiêm túc: "Trinh tiết là của hồi môn quý giá nhất của người đàn ông, em phải chịu trách nhiệm với tôi." Tôi: "???" Thế là, một đứa nhân viên quèn lương tháng sáu nghìn năm như tôi, buộc phải kết hôn bí mật với cấp trên tối cao của mình. Ban ngày, anh là vị tổng tài lạnh lùng, cấm d.ụ.c, còn tôi là đứa làm công ăn lương khép nép, rụt rè. Ban đêm, anh ôm chặt lấy tôi thủ thỉ "đừng đi", còn tôi thì đỏ chín mặt gọi "ông xã". Anh bảo đó là quyền lợi chính đáng, còn tôi thì bảo đó là vì sức hút không thể cưỡng lại. Cho đến một ngày, tôi được đồng nghiệp tỏ tình trong phòng trà nước, anh đột nhiên xuất hiện, kéo tuột tôi vào lòng: "Xin lỗi, cô ấy kết hôn rồi."

0.0
9 ch
Ngôn Tình