Truyện Không CP

Truyện Không CP tại Lão Phật Gia

"người Đại Diện Kim Bài Và Các Nghệ Sĩ Dị Giới Của Cô Ấy"(1)

Một tai nạn bất ngờ xảy ra, Thời Oánh xuyên không đến vương triều Đại Dung, trở thành Lão phu nhân của phủ Trấn Quốc Công.    Da   ​Con gái là Hoàng hậu, cháu ngoại là Thái tử.       Người chồng đã khuất là ân sư truyền nghiệp của Hoàng đế.       Nghe qua thì vinh quang vô hạn.       ​Nhưng kết quả thì sao?       Thái tử chết yểu, Hoàng hậu bị phế.       Con trai út chiến bại, bị bắt làm tù binh.       Con trai cả thông đồng với địch phản quốc, bị xét nhà lưu đày.       Con gái út bị mẹ chồng ác độc hành hạ đến chết.       ​Thời Oánh: Cho tôi hỏi cái quái gì đang diễn ra vậy?       ​Để có thể sớm ngày trở về hiện đại, Thời Oánh đành dùng thân phận Lư Tĩnh Thù khuấy đảo phong vân ở triều Dung.       Diễn xuất không đủ, đành lấy hình tượng (nhân thiết) ra bù đắp:       ​Hoàng hậu: Hình tượng đại tỷ tỷ hậu cung ấm áp, chữa lành bạch nguyệt quang của Đế vương ✅       ​Thái tử: Hình tượng huynh đệ bạch nguyệt quang ấm áp, đứa con trai hiếu thảo ân cần của Đế vương ✅       ​Con trai cả: Hình tượng dung mạo như Phan An, trân trọng phụ nữ, đa tình giai công tử ✅       ​Con trai thứ: Hình tượng chiến thần chuyển thế, kỹ năng đánh giặc max cấp nhưng mù tịt việc đời ✅       ​Thời Oánh / Lư Tĩnh Thù: Hình tượng bề ngoài tiên phong đạo cốt, cao lãnh chi hoa, thực chất lại hài hước thú vị, vạn người mê ✅       ​Tiện tay cải tạo luôn cả lũ "trà xanh", "não yêu đương", cùng mấy nữ xuyên không.       ​Mọi chuyện đều phát triển theo hướng đã dự liệu. Tuy nhiên, Lư Tĩnh Thù dần dần phát hiện, thế giới này rất không bình thường, kẻ kỳ quái cũng quá nhiều rồi.       Nữ xuyên không? Nữ trọng sinh? Lại còn có cả nam sinh viên bách khoa?       Thậm chí còn có một quả cầu đen xì gọi bà là mẹ???       ​Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra?

0.0
38 ch
Ngôn Tình
Biến Em Trai Thành Vẹt Giấy

Trong nghề làm người giấy, có một quy tắc bất di bất dịch.    Không điểm mắt cho người sống, không lưu ảnh cho người chết.    Nhưng đêm nay, một chiếc kiệu nhỏ màu đen không treo đèn lồng dừng trước cửa tiệm người giấy của ta, vài người khiêng vào một thiếu niên.    Thiếu niên mặt tái nhợt, mắt nhắm nghiền, trong lồng ngực chỉ còn một hơi thở vào, không có hơi thở ra.    Người đàn ông áo đen dẫn đầu ném xuống một chiếc hộp gỗ tử đàn. Vừa mở nắp, ánh vàng chói mắt. Vạn lạng vàng.    "Làm một người thế thân giống hệt tiểu hầu gia nhà ta, không sai một ly."    Giọng người đàn ông áo đen khàn khàn: "Đêm mai giờ Tý, chúng ta sẽ đến lấy."    Không đợi ta mở lời, họ để lại thiếu niên, quay người bỏ đi, không cho tôi một cơ hội từ chối nào.    Ta nhìn chằm chằm vào số vàng trong hộp, rồi lại nhìn thiếu niên đang nằm trên giường tre, lông mày giật giật.    Người này dương thọ chưa hết, nhưng lại bị người ta hút cạn sinh khí. Vừa kéo cổ áo của hắn ra, động tác của ta đột nhiên cứng đờ. Dưới xương quai xanh bên trái của thiếu niên, có một vết bớt màu đỏ sẫm, hình trăng khuyết.    Ta vô thức sờ vào vị trí tương tự trên người mình. Ở đó, cũng có một vết trăng khuyết giống hệt.    Bàn mệnh của Thiên Cơ Các chưa bao giờ sai.    Trên đời này, người có vết bớt giống ta và tuổi tác tương đương, chỉ có một người. Đó là người đệ đệ song sinh mà theo lời đồn đã chết yểu ngay khi mới sinh ra.  

0.0
7 ch
HE
Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên (4)

Đến tận năm bảy tuổi, Tương Vãn mới bàng hoàng nhận ra mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết. Nghiệt ngã thay, ngay ngày hôm trước, nàng vừa mới dạo chợ tu tiên và mua về một chiếc bình ngọc. Theo đúng cốt truyện, nữ chính sẽ sớm xuất hiện, khóc lóc kể khổ để xin lấy chiếc bình này. Ít ai biết rằng, ẩn sâu trong bình ngọc đó là một viên Cực phẩm Tẩy Linh Đan. Nhờ nó, nữ chính từ một kẻ có tứ linh căn tạp nham đã tẩy tủy thành công, sở hữu Cực phẩm Băng linh căn hiếm có. Trong khi đó, Tương Vãn vốn có tam linh căn, lại vì đánh mất cơ duyên mà lỡ dở cả cuộc đời. Kiếp trước, nữ chính nhờ viên đan ấy mà được bái dưới môn hạ của một vị Đại Thừa kỳ lão tổ, tiền đồ xán lạn. Còn Tương Vãn, cho đến lúc chết vẫn chỉ là một đệ tử ngoại môn thấp kém. Sống lại kiếp này, Tương Vãn quyết tâm không bước chân vào tông môn đó nữa. Nàng muốn chống mắt lên xem, nếu không có nàng làm "bàn đạp", nữ chính sẽ làm cách nào để cướp đoạt cơ duyên của nàng thêm một lần nữa!

0.0
40 ch
Xuyên Không
Pháo Hôi Không Muốn Làm Kho Cơ Duyên (3)

Đến tận năm bảy tuổi, Tương Vãn mới bàng hoàng nhận ra mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết. Nghiệt ngã thay, ngay ngày hôm trước, nàng vừa mới dạo chợ tu tiên và mua về một chiếc bình ngọc. Theo đúng cốt truyện, nữ chính sẽ sớm xuất hiện, khóc lóc kể khổ để xin lấy chiếc bình này. Ít ai biết rằng, ẩn sâu trong bình ngọc đó là một viên Cực phẩm Tẩy Linh Đan. Nhờ nó, nữ chính từ một kẻ có tứ linh căn tạp nham đã tẩy tủy thành công, sở hữu Cực phẩm Băng linh căn hiếm có. Trong khi đó, Tương Vãn vốn có tam linh căn, lại vì đánh mất cơ duyên mà lỡ dở cả cuộc đời. Kiếp trước, nữ chính nhờ viên đan ấy mà được bái dưới môn hạ của một vị Đại Thừa kỳ lão tổ, tiền đồ xán lạn. Còn Tương Vãn, cho đến lúc chết vẫn chỉ là một đệ tử ngoại môn thấp kém. Sống lại kiếp này, Tương Vãn quyết tâm không bước chân vào tông môn đó nữa. Nàng muốn chống mắt lên xem, nếu không có nàng làm "bàn đạp", nữ chính sẽ làm cách nào để cướp đoạt cơ duyên của nàng thêm một lần nữa!

0.0
40 ch
Xuyên Không
Nhật Ký Công Tác Cấp Cứu Của Bạch Vô Thường 3

Tôi là một bác sĩ cấp cứu bình thường.   Theo lịch làm việc trong Sổ Sinh Tử, trong hai ngày hôm nay và ngày mai sẽ có 4 người chết.   Hắc Vô Thường liếc nhìn những bệnh nhân đang chờ trong phòng bệnh rồi nghi hoặc hỏi: “Chẳng thấy ai bệnh nặng cả.”   “Một người bị cảm, một người đến thay băng, một người đau dạ dày.”   “Còn một người đã nằm viện hai ngày rồi, tình trạng cũng rất ổn định.   “Biết đâu người phải chết không thuộc khoa các cậu, để ta sang khoa khác xem thử.   Tôi liền giữ anh ta lại.  

0.0
0 ch
HE
Con Đường Xác Sống

Trên đường đi làm, tôi vừa thoát khỏi một vụ giẫm đạp hỗn loạn thì lại đụng phải dị biến. Tôi tận mắt nhìn thấy từng người như sủi cảo rơi xuống nồi, lao thẳng từ tầng cao xuống đất. Sau đó “bọn họ” lại chậm rãi đứng dậy, trên mặt treo nụ cười quái dị. Dễ dàng xé toạc cổ họng của người khác.

0.0
17 ch
HE
Ta Không Làm Kiếm Chủ Đã Nhiều Năm

Sư phụ nhặt từ trần gian về một tiểu sư muội. Nàng ta thiên phú tuyệt đỉnh, tu luyện lại vô cùng khắc khổ, nhanh chóng trở thành đệ tử xuất sắc nhất, là niềm tự hào của cái tông môn vốn chỉ toàn những kẻ thích "nằm chờ chết" chúng ta. ​Sư phụ vì nàng ta mà tâm mạch bị tổn thương nặng nề. Thế nhưng, để cứu "người trong lòng" ở Kiếm tông, nàng ta lại nhẫn tâm trộm đi viên thuốc cứu mạng duy nhất của sư phụ. ​Đứng trên đỉnh núi cao, nàng ta nhìn xuống chúng tôi, ánh mắt chẳng chút ăn ăn hay áy náy: “Đại sư tỷ, đại đạo vô tình, yếu đuối chính là nguyên tội.” “Ta không giống với lũ phế vật ăn không ngồi rồi các người. Mục tiêu của ta là phi thăng thành tiên.” ​Ngày chúng tôi lên Kiếm tông để thanh lý môn hộ, ta đến bên cối xay đá ở trong sân, đào lên một thanh kiếm cũ kỹ đã rỉ sét hoen ố. ​Nhị sư muội – kẻ vốn chỉ si mê rèn sắt làm nghề nguội – lật tung ngóc ngách, lôi ra một cây tỳ bà bằng bạch ngọc đã bám đầy bụi bặm. ​Tam sư đệ – người suốt ngày chỉ biết chăm hoa cỏ – từ trong đống phân bón đen ngòm bới ra một chiếc còi xương trắng muốt. ​Trên đường đi, ai ai cũng cản đường và hỏi ta: “Chỉ vì một lão già tu vi tầm thường trong cái tông môn tàn tạ, mà chọn đối đầu với đệ nhất đại tông phái trong thiên hạ, liệu có đáng không?” ​Ta bình thản đáp: “Đáng.”

0.0
17 ch
Ngôn Tình
Nhiễm Trùng

Ba ngày sau khi lớp trưởng mất tích, cậu ta bỗng đăng một thông báo mới vào nhóm lớp.   [Trong thời gian phong tỏa, tất cả sinh viên không được phép rời khỏi khuôn viên trường.]   [Chỉ những người đeo khẩu trang màu xanh nhạt mới là con người.]   Đính kèm thông báo là một đoạn video ngắn. Trong video, cậu ta đang hốt hoảng chạy về phía trước, vẻ mặt đầy kinh hãi như thể phía sau có thứ gì đó cực kỳ khủng khiếp đang truy đuổi.    

0.0
8 ch
Không CP
Cẩm Mộng Nan Hồi

Đường tỷ coi trọng vị hôn phu của ta.    Phụ mẫu ép ta nhường mối hôn sự này cho nàng ta.    Tổ mẫu cười hiền từ, đích thân chuẩn bị của hồi môn cho đường tỷ.    Ngay cả vị hôn phu của ta cũng ngầm chấp nhận, muốn hai tỷ muội cùng hầu chung một phu quân.    Ta từng khóc, từng làm loạn, nhưng vô ích.    Cuối cùng, ta chỉ dịu dàng mỉm cười: “Được, vậy nhường cho tỷ ấy.”    Phụ thân, mẫu thân, tổ mẫu, cả vị hôn phu kia, ta đều không cần nữa, nhường hết cho nàng đi.    Khi ta một thân một mình tiến cung, trở thành nữ quan, bọn họ lại hối hận.  

0.0
8 ch
Gia Đấu
Đại Sư Huynh Và Bé Cưng Của Hắn

Đại sư huynh phế rồi, nằm liệt trên giường tuyệt thực cầu chế-t. Ta lập tức thấy hăng hái hẳn lên! Sáng liếm sạch bát cơm của hắn, trưa tè vào cốc nước, tối đến lại nhảy disco trên người hắn!! Còn vênh váo ở bên cạnh ngoáy đuôi: "Ngươi tới đá-nh ta đi! Đá-nh ta đi!" Đại sư huynh tức đến mức ăn liền hai bát cơm đầy! Sau đó, Tiểu sư muội – kẻ từng hại hắn – lại tới tìm hắn. Nàng ta khóc lóc đầy vẻ đáng thương: "Đại sư huynh, chuyện ta và Tam sư huynh thành thân vốn không phải ý của ta..." Ta làm bộ làm tịch bắt chước dáng đi khập khiễng của hắn ngay trước mặt hai người. Tiểu sư muội trà xanh: "..." Đại sư huynh: "..." Hắn lập tức cởi giày cầm trong tay: "Nói xong rồi thì đi đi, đừng cản ta đá-nh chó."

0.0
8 ch
HE
Xé Thẻ Dự Thi Của Em Gái Tôi, Tôi Xé Nát Gia Đình Này

Đêm trước ngày thi đại học, để em gái có thể yên tâm ứng thí, tôi đặc biệt đón con bé về nhà mình ở tạm vài hôm. Ngay tại chỗ, cô em chồng đã sa sầm mặt mũi. Vừa quay đi, nó đã xé nát thẻ dự thi của em gái tôi, rồi ném thẳng nắm giấy vụn vào mặt con bé. "Một đứa ngoại tộc mà cũng dám vác mặt đến nhà anh trai tao ăn chực nằm chờ à?!" Chồng tôi vừa chạy tới, chưa cần hỏi han phải trái đúng sai đã đẩy mạnh tôi ngã nhào ra đất. "Cái gì thế hả? Yên Yên nói có gì sai đâu? Cô không phải đang dắt em gái cô đến đây chiếm hời đấy chứ?" "Mà này, thẻ dự thi là thứ quan trọng như thế, sao cô không nhắc nó cất cho cẩn thận?" Cô em chồng nấp sau lưng anh trai, đắc ý bồi thêm một dao: "Theo em thấy, loại người mặt dày như nó thì có thi tám trăm lần cũng chẳng đỗ nổi!" Nhìn em gái đứng bên cạnh với vành mắt đỏ hoe, tôi không thể nhịn được nữa.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Nhật Ký Công Tác Phòng Cấp Cứu 2

Tôi là một bác sĩ cấp cứu bình thường. Trong ca trực đêm, một bệnh nhân chặn tôi lại than phiền:    "Bác sĩ ơi, sao vẫn chưa đến lượt tôi thế, tôi đau chết mất thôi!"    Phía sau vang lên một giọng nói yếu ớt: "Xin lỗi, tôi hơi gấp, có thể cho tôi chen hàng được không?"    Bệnh nhân phía trước nổi hỏa: "Ai mà chẳng gấp, tôi bị sỏi thận tái phát đau muốn chết đây này."    Tôi quay đầu lại hỏi bâng quơ: "Anh bị làm sao?"    Người đó thản nhiên nói: "Tôi uống nửa chai thuốc trừ sâu."    Anh chàng sỏi thận im bặt ngay lập tức.    Hắc Vô Thường đứng sau lưng tôi hít một ngụm khí lạnh: "Đêm nay tôi cũng phải tăng ca sao?"  

0.0
0 ch
HE
Xuyên Thành Phi Tần Thất Sủng, Ta Nuôi Lớn Cả Trẻ Con Trong Hậu Cung

Văn án: Ta từng làm ấu sư suốt năm năm, vậy mà chỉ sau một đêm đã xuyên không trở thành phi tần có địa vị thấp kém nhất trong hậu cung. Bởi vì không có bàn tay vàng, thế nên ta quyết định mặc kệ tất cả, sống ngày nào hay ngày ấy. Không ngờ sau một năm dựa vào việc ăn không ngồi rồi mà bình yên sống trong hậu cung, một vị phi tần cùng ở chung một cung điện với ta bỗng bị ban chết. Ngũ hoàng tử mới ba tuổi dưới gối nàng lập tức trở thành củ khoai nóng bỏng tay, chẳng có ai bằng lòng tiếp nhận. Cuối cùng, đẩy qua đẩy lại một hồi, đứa bé ấy lại rơi vào tay ta. Chuyện nuôi dạy hài tử, trái lại chính là việc ta am hiểu nhất. Cho đến năm thứ hai, một vị Quý nhân bệnh qua đời, vị công chúa vừa đầy tháng dưới gối nàng cũng được đưa đến cung của ta. Về sau nữa, Mai phi kiêu căng ngang ngược thất thế, vị Trưởng công chúa mười tuổi cũng được đưa sang nhập bọn với bọn trẻ trong cung ta…

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Lấy Vầng Trăng Sáng Đãi Núi Non

Ca ca của ta là nhân vật phản diện u ám có đôi chân tàn tật trong một cuốn sách, huynh ấy sẽ tự sát vào đúng ngày nam nữ chính đại hôn. Ta không ngăn cản, chỉ chớp chớp đôi mắt to, cố ý vờ như ngây thơ hỏi huynh ấy: "Ca ca, của quý của con trai là cái gì thế?"   Con dao trong lòng bàn tay huynh ấy rơi keng xuống đất tạo nên một tiếng vang giòn tan.   Ta vờ như không biết, tiếp tục dùng giọng điệu ngơ ngác trong sáng nói: "Ôn Tử Mộc bảo, chỉ cần muội hôn hắn một cái, hắn sẽ cho muội xem của quý của mình."   Ôn Tử Mộc là công tử phong lưu có tiếng khắp kinh thành, cũng là đệ đệ ruột của nữ chính.   Mắt ca ca đỏ hoe, giọng run run hỏi ta: "Thế muội... đã hôn hắn chưa?"   Sau đó, trước ánh mắt gần như sụp đổ của ca ca, ta từ từ gật đầu.   Về sau, ca ca không còn u ám nữa, cũng không tự sát nữa, suốt ngày hùng hục đẩy xe lăn đuổi giết Ôn Tử Mộc khắp phố.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Nhật Ký Công Tác Cấp Cứu Của Bạch Vô Thường 1

  Tôi là một bác sĩ khoa cấp cứu bình thường.    Đêm nay bệnh viện cùng lúc tiếp nhận 4 người: Một thai phụ 40 tuổi đã mở 2 phân nhưng đột nhiên bắt đầu ho.    Một chàng trai trẻ bị xe đâm vào bụng, tự thấy không sao nên đến bệnh viện phối hợp điều tra, nhưng lại nói rất khát nước và hơi buồn ngủ.    Một người trung niên 36 tuổi có huyết áp một bên tay hơi cao, tay còn lại bình thường, lưng hơi đau.    Một người trẻ tuổi đột ngột đau đầu dữ dội kèm theo nôn vọt.    Tôi liếc nhìn Hắc Vô Thường phía sau mình, truyền âm hỏi:   "Đêm nay Phong Đô có thông báo anh phải tăng ca không?"  

0.0
5 ch
HE
Toàn Tông Môn Đều Là Não Yêu Đương, Chỉ Có Ta Là Điên Thật

Blogger tư vấn tình cảm Lâm Độ bị đám “não yêu đương” chọc tức đến mức nhồi máu cơ tim mà chết. Sau khi chết, nàng xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tu chân ngược luyến, trở thành vị tiểu sư thúc mang thiết lập “mỹ cường thảm”, dùng tro cốt của mình để lót đường cho tình yêu vĩ đại của nhân vật chính. Đọc xong kịch bản, nàng chậm rãi gõ ra một dấu chấm hỏi: “Rau dại trên ngọn núi của tông môn này chắc bị đào sạch hết rồi nhỉ?” Hệ thống từng bước dẫn dụ: [Ký chủ có thấy đám kẻ lụy tình trong tông môn của cô không? Cứu vớt bọn họ, cô sẽ được sống.] Lâm Độ: “Một người nguyện đánh một kẻ nguyện chịu, tôn trọng, chúc phúc, khóa chặt.” Hệ thống: [Ký chủ thân mến, tuổi thọ của cô chỉ còn một ngày nữa thôi nha.] Lâm Độ: “Đúng chuyên ngành rồi, bao hài lòng.” Thế là Lâm Độ đành nhận mệnh, bắt đầu hành trình cứu vớt đại sư huynh bị lừa gạt đào mất linh cốt đến mức tàn phế, nhị sư tỷ bị đạo lữ mổ bụng lấy thai nhi đi cứu bạch nguyệt quang, tiểu sư muội bị ma tôn lợi dụng trộm bảo vật của sư môn rồi vứt bỏ thê thảm đến mức đọa ma... Chỉ là, phong cách của cái tông môn này sao lại sai sai thế nhỉ? Chưởng môn đích thân hầm ngỗng bằng nồi sắt, các vị chân nhân không phải đang trồng rau thì cũng là đi đào bảo vật... Lâm Độ: “Không chắc lắm, để xem thêm đã.” Vốn tưởng những kẻ trầm luân trong tình yêu đều ngu ngốc hết thuốc chữa, nhưng sau khi tiếp xúc, Lâm Độ mới phát hiện ra, các sư điệt của mình tốt như vậy, tất cả đều là lỗi của đám tà ma ngoại đạo! Cốt truyện dần phát triển đến những nút thắt quan trọng, toàn bộ tông môn đều đã bị Lâm Độ đồng hóa. Đại sư huynh: “Thiếu linh cốt không thể phi thăng sao? Không phi thăng được thì ngươi còn có thể xuống địa ngục mà!” Nhị sư tỷ: “Song tu? Hài tử? Ta có Dựng Tử Đan, ngươi tự mình đẻ đi.” Tiểu sư muội: “Tiểu sư thúc đã nói rồi, đồ nhặt bên đường chẳng có thứ gì tốt đẹp! Ma tôn ư? Đập hắn chôn xuống đất luôn!”  

0.0
3 ch
HE
Tôi Dựa Vào Tài Nấu Ăn Mà Trở Thành Phù Thủy Đỉnh Cấp

Tôi vốn học nấu ăn, bỗng một ngày xuyên đến thế giới ma pháp.   Người ở đây sẽ dựa theo chỉ dẫn trong sách cổ, bỏ xác động vật, thực vật và hương liệu vào nồi.   Tôi cầm quyển sách cổ lên xem.   Ủa?   Đây chẳng phải là sách dạy nấu ăn à?  

0.0
7 ch
Nữ Cường
8 Vạn Hoàn Tiền

Khi tôi cầm đơn hoàn tiền tới tìm quản lý ký xác nhận, ông ta đập mạnh tay xuống bàn, chỉ thẳng vào mặt tôi quát: “Hoàn tám mươi nghìn tệ? Cô làm việc kiểu gì vậy?” “Tiểu Vương chỉ hoàn bảy nghìn, Tiểu Lý ba nghìn, ngay cả Tiểu Trần nhiều hơn cũng mới có mười nghìn. Tại sao đến lượt cô lại thành tám mươi nghìn?” Tôi kiên nhẫn giải thích: “Tiền đặt cọc của Tiểu Vương là sáu trăm nghìn, Tiểu Lý ba trăm nghìn, còn tổng tiền đặt cọc từ khách hàng của tôi là hai triệu.” “Nếu tính theo tỷ lệ hoàn tiền, tôi mới là người thấp nhất.” “Đừng nói tỷ lệ với tôi!” Quản lý gắt lên. “Tôi chỉ nhìn con số thực tế!” “Người khác hoàn ba nghìn, cô hoàn tám mươi nghìn, vậy mà còn mặt dày mang đơn tới bắt tôi ký?” “Khoản tiền này sẽ bị trừ thẳng vào lương của cô. Công ty không có nghĩa vụ trả giá cho sự bất tài của nhân viên!” Nửa tiếng sau, khách hàng lớn nhất của công ty gửi tới một yêu cầu lập kế hoạch khẩn cấp. Quản lý ném tập tài liệu cho tôi. Tôi bình thản nhìn ông ta: “Quản lý Ngô, căn cứ theo đánh giá của ông cách đây nửa tiếng, tôi cho rằng một người bất tài như tôi không đủ năng lực đảm nhận nhiệm vụ quan trọng này.” “Để tránh khiến công ty chịu thêm tổn thất, ông nên giao việc cho người phù hợp hơn.”  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Tiệc Tất Niên Đẫm Máu Của Công Ty

Tại buổi tiệc tất niên của công ty, sếp bất ngờ thông báo cả văn phòng sẽ chơi trò trốn tìm. Ai trốn được lâu nhất sẽ nhận được tiền thưởng cao nhất.   Giữa tiếng cười nói rộn ràng của đồng nghiệp, tôi bỗng nghe thấy tiếng lòng của sếp:   [Ai trốn lâu nhất, người đó sống sót cuối cùng.]   [Trò chơi Săn giết, chính thức bắt đầu.]  

0.0
8 ch
HE
Đại Lão Huyền Học Lại Xuyên Vào Trò Chơi Kinh Dị

Sau một giấc ngủ vùi, một bậc thầy huyền học như tôi thế mà lại xuyên vào một trò chơi kinh dị.   Thế nên cục diện vốn là người trốn ma lại biến thành tôi đi bắt ma.  

0.0
5 ch
Không CP
Cẩm Nang Sinh Tồn Trong Truyện Ngược

Mẫu thân ta cả đời điên điên khùng khùng. Ấy thế mà trước khi nhắm mắt xuôi tay, bà đã kịp để lại cho ta một khối cơ nghiệp ăn đời ở kiếp không hết cùng một mảnh thư tay nhỏ. Trên mảnh giấy ấy chỉ có vỏn vẹn mấy dòng chữ nguệch ngoạc: [CẨM NANG SINH TỒN TRONG TRUYỆN NGƯỢC] Một: Tuyệt đối cấm nhặt nam tử bên lề đường, nhất là hạng bị mất trí nhớ. Nếu lỡ tay nhặt về rồi thì phải lập tức vạch rõ ranh giới, bằng không hậu quả tự gánh lấy. Hai: Hãy nhớ rằng con người sinh ra sở hữu một cơ quan gọi là "miệng". Cái "miệng" đó ngoài việc để ăn cơm thì còn có chức năng nói năng, bày tỏ. Khi bị người khác hiểu lầm, xin vui lòng mở "miệng" ra phân trần cho kịp lúc. Ba: Hãy nhớ rằng trên đời có muôn vàn cách để đền ơn đáp nghĩa, nhưng tuyệt đối không bao gồm việc ép cưới người ta về rồi cố tình lạnh nhạt, chèn ép, đày đọa. Nếu không may rơi vào nghịch cảnh trên, xin hãy nhanh chân chạy trốn.  

0.0
8 ch
HE
Đích Công Chúa Trừng Trị Tra Nam Tiện Nữ

Ta là đích công chúa tôn quý nhất của Đại Tề, hạ giá gả cho Thám hoa lang Tiết Bình.    Chàng đối xử với ta vô cùng tốt, sau khi ta mang thai, hầu như tháng nào chàng cũng đến chùa Linh Bảo cầu phúc cho ta.   Ngày hôm ấy, tì nữ bưng đến một bát yến sào đường đỏ, mỉm cười nói: "Công chúa điện hạ, phò mã xót ngài sinh nở đau đớn, lại lặn lội đến chùa Linh Bảo cầu phúc cho ngài rồi. Món bổ phẩm này là ngài ấy đặc biệt dặn dò nô tì phải tận mắt trông chừng ngài uống hết."   Ta vừa định giơ tay ra đón lấy, thì một tiếng lòng yếu ớt bỗng nhiên lọt vào tai ta.   【Đừng uống! Bên trong có bỏ hồng hoa và đoạn trường thảo, uống vào người sẽ bị b/ăng h/uyết mà mất m/ạng đó!】   【Hu hu hu, mẹ ơi, tên phò mã đ/ộc á/c của người đang cùng ả ngoại thất mây mưa ở phòng củi kìa.】   【Bọn chúng dùng một con mèo chet để hoán đổi th/i th/ể của con, vu khống rằng người sinh ra yêu vật, sau khi đ/ộc chet người liền dùng của hồi môn của người để nuôi sống gia đình ba người bọn chúng!】   Ta thẳng người dậy, ánh mắt trong thoáng chốc ngưng kết thành băng tuyết.    "Người đâu, phong tỏa phủ công chúa, vây chặt phòng củi cho bổn cung!"

0.0
8 ch
Nữ Cường
Kẻ Nắm Kịch Bản

Tôi làm marketing trong giới giải trí ba năm, điều đầu tiên học được là: trên màn ảnh, người càng sạch sẽ bao nhiêu, thì ở phía sau lại càng dơ bẩn bấy nhiêu..”   Ngày Cố Nhan bị bắt, công ty tôi mở họp khẩn lúc hai giờ sáng. Sếp vừa bước vào đã ném điện thoại lên bàn:   “Mấy đứa đoán xem, hot search số một hiện tại là gì?”   Không ai dám trả lời bởi tất cả đều đã thấy rồi.   [Cố Nhan bị bắt vì tổ chức sử dụng chất cấm.]   Mười phút sau, các trang mạng sập hàng loạt.   Fan khóc. Anti mở tiệc. Nhãn hàng xóa bài hợp tác trong đêm. Các account giải trí thì như cá mập ngửi thấy máu.Riêng tôi thì chỉ thấy buồn cười, ba tháng trước, chính tay tôi còn duyệt kế hoạch PR cho cô ấy.   Trong giới này có một quy tắc ngầm: “Nghệ sĩ sắp có biến, bài viết chữa lành càng nhiều.”   Một tháng trước khi bị bắt, hình tượng của Cố Nhan bỗng thay đổi hẳn, không toxic, không phát ngôn sốc nữa.   Cô ấy bắt đầu đăng ảnh đọc sách, đi từ thiện, nuôi mèo, ngồi thiền.   Caption toàn kiểu:   [Học cách yêu bản thân.]   [Bình yên là điều quý giá nhất.]   Fan cảm động muốn chết. Người qua đường cũng bắt đầu quay xe.   Nhưng chỉ có dân trong nghề hiểu: Nghệ sĩ đổi hình tượng bất thình lình, thường là đang có biến: Hoặc bị nắm thóp, hoặc chuẩn bị có phốt.  

0.0
6 ch
Hào Môn Thế Gia
Trốn Khỏi Trường Trung Học

Sau khi rời khỏi trường cấp ba để bước vào giảng đường đại học mơ ước, có bao giờ bạn hối hận vì ngày trước bản thân mình đã thi đại học không tốt không?   Có bao giờ bạn hối hận vì đã chọn không thi lại?   Bạn có thường xuyên gặp ác mộng, thấy mình quay về những năm tháng cấp ba?   Ding doong - cơn ác mộng của bạn đã trở thành sự thật, chào mừng bạn quay trở lại trường cấp ba!   Hệ thống phát thanh của trường học đưa ra lời cảnh báo: “Các em sinh viên thân mến, chào mừng các em đã tiến vào trường học. Trước khi đạt được điểm tối đa trong kỳ thi đại học, sinh viên không được phép rời khỏi trường. Dù là ngày thi hay ngày ôn tập, đúng năm giờ rưỡi sáng, xin mời các em có mặt tại sân trường để chạy bộ buổi sáng. Sau khi chuông nghỉ trưa hoặc nghỉ tối vang lên, nghiêm cấm ở lại trong nhà vệ sinh hoặc hành lang… Vi phạm quy định sẽ chết. Xin hãy nghiêm chỉnh chấp hành nội quy trường học!”   Nằm ườn suốt hai năm, một sinh viên cao đẳng chuẩn bị đi thực tập rồi tốt nghiệp như Điêu Linh nhìn bảng điều khiển trước mặt, lòng bỗng lặng ngắt như tờ.   Cô ấy sao? Thi đại học sao? Lại còn phải đạt điểm tối đa nữa á???   Bây giờ cô ấy đâm đầu vào tường chết luôn còn kịp không?   Trong lúc chuẩn bị giật rèm cửa ký túc xá để bện thành sợi thừng tự thắt cổ, cô ấy đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc thấp thoáng ở giường đối diện, không phải, không chỉ có một mà có đến tận năm bóng dáng quen thuộc - các bạn cùng phòng đại học của cô ấy cũng đều quay trở lại rồi.   Điêu Linh: "Oa! Đúng là có duyên ghê, có muốn thắt cổ chết chung không? Tôi nhớ điểm thi đại học của chúng ta đều không đạt tối đa đâu."   Năm người bạn cùng phòng đại học đều đáp ứng: "Được đấy!"   Làm sao đây? Thi đại học không được điểm tối đa thì đáng chết à?   Kinh coong, trong đầu Điêu Linh bỗng lóe lên năm chữ lớn: [Phế vật vô dụng].   [Chức năng: Có thể thu hút sự chú ý của NPC trong vòng 15 giây. Chà! Bạn có thể…]  

0.0
2 ch
Nữ Cường