Truyện Mỹ Thực

Truyện Mỹ Thực tại Lão Phật Gia

Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang

[Truyện không CP] 《Sơn Sơn Hữu Dược / Xuyên Thành Bà Lão Cực Phẩm, Người Ta Chạy Nạn Còn Tôi Khai Hoang》 … Giới thiệu: (Không không gian, không hệ thống, không CP, truyện điền văn ấm áp. Ai cũng nói mình xuyên vào thời loạn lạc sống không quá ba tập, đọc xong truyện này, bạn có thể sống thêm mười tập!) Xuyên sách rồi, lại còn xuyên thành mợ của nhân vật chính trong truyện nam tần, chuyên ngược đãi nam chính, cuối cùng còn bị giết. Giang Chi không ôm đùi, thẳng thừng vứt bỏ nam chính, dựa vào kiến thức phong phú về thảo dược của mình để vượt qua thời buổi binh hoang mã loạn, khai hoang, trồng trọt, nuôi một con lợn rừng làm thú cưng. Hái thuốc, chế thuốc, làm trưởng thôn... Không có vương quyền phú quý, chỉ có chuyện nhà cửa lặt vặt!

0.0
290 ch
Ngôn Tình
Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Thế Giới Thiên Tai

🌍 Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Thế Giới Thiên Tai Tác giả: Toái Thanh Thể loại: Mạt thế | Mỹ thực | Sảng văn | Kinh doanh | Xây dựng Nhân vật chính: Hòa Miêu × Albert GIỚI THIỆU Năm Tân Tinh Lịch 4215, cuộc bùng nổ công nghệ lần thứ tư khiến não bộ nhân loại được khai phá đến cực hạn. Nhưng ánh hào quang chưa kịp tắt, di chứng đã ập đến: con người tử vong hàng loạt, xã hội đứng trước bờ vực sụp đổ. Để duy trì mồi lửa văn minh, Liên minh đưa ra liệu pháp cứu chữa duy nhất — hiệu quả, nhưng đắt đỏ đến tuyệt vọng. Người bình thường, không có lựa chọn. Hòa Miêu cũng chỉ là một trong hàng triệu kẻ bị bỏ lại phía sau. Cho đến khi cô vô tình nhặt được một xấp thẻ trò chơi mạt thế… và bị kéo thẳng vào thế giới trong game. “Cô sở hữu thứ trân quý nhất của thời mạt thế.” 🔥 Thế giới thứ nhất Tiệm lẩu điều hòa giữa mạt thế cực nhiệt (Thú nhân Sư tử tuyết - Đã hoàn thành) “Nếu trước khi chết có thể uống một lon Coca đá…” Ngay khoảnh khắc đại lão bị hãm hại sắp mất mạng, một giọng nói bỗng vang lên bên tai: “Cô muốn loại không đường hay truyền thống?” Lon Coca lạnh buốt treo lơ lửng trước mắt. Bên cạnh là một người phụ nữ cười tươi, phát tờ rơi: “Ăn lẩu có quà tặng kèm nhé!” Một bữa ăn đổi cả vận mệnh. Nguyên liệu từ dị thú mạt thế — ăn vào là tăng thuộc tính: Cuống họng Quái phun lửa: Kháng nhiệt +5 Sách bò nướng: Xóa trạng thái tiêu cực Rau tiến vua hoang dã: Chặn một lần sát thương nhiệt độ cao …thậm chí còn trúng thưởng vũ khí siêu năng lực. 🍲 Lẩu mạt thế, ăn no rồi… tiện tay cứu luôn thế giới. 🌊 Thế giới thứ hai Tiệm buffet hải sản giữa mạt thế đại dương (Nhân ngư vương - Đã hoàn thành) Sau khi Thần biến mất, mưa lớn kéo dài năm năm, đại dương nuốt chửng toàn bộ lục địa. Con người sống sót bằng cách dựng đảo nhân tạo, còn giáo hội thì nắm quyền tối cao. Giữa biển cả vô tận, một tiệm buffet hải sản xuất hiện không lý do. Hải thú hung dữ né xa. Người bị áp bức lại kéo đến ngày một đông. Cho đến khi… một giáo đình đại diện cho ý chí Thần bị lật đổ. Buffet mạt thế, ăn là tiến hóa: Cá hấp: Mọc mang cá, duy trì 1 giờ Cua hai mai: Miễn nhiễm sát thương vật lý Tôm gai: Độ sắc bén vũ khí +10 🍤 Một bữa ăn, một trật tự mới. 🕯 Thế giới thứ ba Tiệm tiện lợi mạt thế - Vô hạn lưu (Bá tước Ma cà rồng - Đang cập nhật) ✨ Tóm tắt một câu Chơi chơi chơi - ăn ăn ăn - mở cửa hàng xuyên thiên tai! Lập ý: 👉 Chỉ có tình yêu và món ngon là không thể phụ lòng. Lưu ý của tác giả: Nam chính chỉ có một người, nhưng ở mỗi thế giới sẽ mang một hình thái nhân ngoại khác nhau. Nữ chính mở tiệm — tiện tay cứu luôn thế giới.

0.0
102 ch
Ngôn Tình
Tổ Mẫu Ôm Ta Về Nhà, Các Ca Ca Đuổi Sạch Vận Đen

       * Thể loại: Cổ đại, Trọng sinh, Điền văn, Mỹ thực, Cẩm lý (may mắn), Đoàn sủng, 1v1, HE. 【 Giới thiệu nội dung 】 Kiếp trước phù du, kiếp này tái thế. Tô Ánh Tuyết trọng sinh trở lại, được lão phu nhân nhà họ Vương — gia tộc vốn mang danh "vận rủi bủa vây" — nhặt về nuôi dưỡng. Nào ngờ từ khi nàng bước chân vào cửa, mây đen tan biến, vận may kéo đến, nàng bỗng chốc trở thành tiểu tâm can được bốn vị ca ca hết mực nuông chiều.  * Đại ca: "Tiểu muội, thỏ con này muội có thích không? Ca ca bắt về cho muội chơi."  * Nhị ca: "Tiểu muội muốn mua gì cứ việc mua, muội của ta xứng đáng với những thứ trân quý nhất!"  * Tam ca: "Tiểu muội, đùi gà này vừa thơm vừa mềm, muội mau nếm thử xem."  * Tứ ca... Nhìn vị ca ca thứ tư vẫn còn là một hài tử đang oản oại trong tã lót, Tô Ánh Tuyết thầm thở dài, lặng lẽ lấy ra một hũ "sữa bột" thần kỳ từ không gian bàn tay vàng. Đời này, tâm nguyện lớn nhất của Tô Ánh Tuyết chính là khai trương một tửu lâu mỹ thực, an ổn làm giàu. Thế nhưng, thân thế thực sự của nàng dần hé lộ, huynh trưởng ruột thịt tìm đến tận cửa, bá đạo tuyên bố: > "Yên tâm, từ nay về sau có ca ca ở đây, kẻ nào dám khi dễ ngươi, kẻ đó sẽ có kết cục như viên minh châu này!" >  Dứt lời, viên Dạ Minh Châu vô giá trong tay vị huynh trưởng kia hóa thành tro bụi... Chưa dừng lại ở đó, vị tiểu trúc mã năm xưa đột ngột quay về, mang theo sính lễ xếp dài từ đầu thôn đến tận cổng huyện, nhất quyết muốn... ở rể. Nhìn đoàn xe chở đầy châu báu, Tô Ánh Tuyết lâm vào trầm tư. Nàng có tiền, có nhan sắc, danh tiếng vang xa, kẻ ngưỡng mộ xếp hàng dài từ cửa thôn tới tận hoàng cung. Dù sở hữu gia thế hiển hách và sức mạnh thần kỳ, nàng vẫn luôn canh cánh một nỗi phiền muộn: "Được tổ mẫu và các ca ca sủng ái quá mức, ta phải làm sao đây?" 【 Đặc sắc tác phẩm 】  * Văn phong: Nhẹ nhàng, sảng văn (vả mặt cực phẩm), tình tiết bình dị (tế thủy trường lưu).  * Điểm nhấn: Không gian mỹ thực, quá trình đổi đời của gia đình nghèo, sự bảo bọc của người thân.      

0.0
649 ch
Ngôn Tình
Tn70: Cuộc Sống Quân Hôn Từ Mạt Thế Về Những Năm 70 Của Cô Nàng Dị Năng

(Niên đại + Quân hôn+ Dị năng + Nuôi con + Mỹ thực + Y thuật) Hàn Sương từ những năm 1970 xuyên không đến thời mạt thế, vốn tưởng rằng sẽ không thể quay về được nữa, chẳng ngờ lại một lần nữa xuyên trở lại, đồng thời sở hữu không gian và dị năng hệ Mộc. Dựa vào số vật tư thu thập được từ thời mạt thế cùng với dị năng hệ Mộc, Hàn Sương đã bình thản vượt qua những năm tháng gian khó. Tay trái ôm một bé lớn, tay phải dắt một bé nhỏ, nuôi dưỡng hai anh em trắng trẻo mập mạp, lại còn dựa vào tài y thuật mà gây dựng được danh tiếng lẫy lừng. Trương Kiến Chu đang ở nơi quân ngũ, vì những liều thuốc và đồ ăn vợ gửi tới mà thường xuyên bị đồng đội "vây quét". Kết quả là số vật tư đáng lẽ dùng được rất lâu thì chỉ một tháng đã hết sạch, anh chỉ đành viết thư tiếp tục tội nghiệp xin xỏ vợ. Cuối cùng, vì hiệu quả của thuốc quá tốt, người biết chuyện ngày càng nhiều, ai nấy đều tranh nhau muốn mua đồ từ chỗ Hàn Sương... Sau khi theo quân, Hàn Sương tiếp tục cuộc sống nuôi con, đi dạo biển, thỉnh thoảng đi khám bệnh. Không ngờ rằng cô cũng có được học hàm chức danh, mà lại còn là của quân đội...

0.0
266 ch
Ngôn Tình
Ký Sự Nuôi Con Của Nữ Đầu Bếp Tinh Tế

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Tương lai , HE , Tình cảm , Xuyên việt , Hệ thống , Sinh con , Mỹ thực , Tinh tế Liễu Vi Vi bị gã bạn trai tồi tệ chọc tức đến hộc máu, cô trút giận bằng cách sỉ nhục đồ ăn, nào ngờ một đêm xuyên không đến một ngàn năm sau, lại được hệ thống tinh tế chọn trúng và giao cho nhiệm vụ về ẩm thực! Điều khốn nạn hơn nữa là, cô lại phát hiện mình đang mang một "cái bánh bao", mà cha đứa bé là ai thì cô lại quên sạch sành sanh!? Truyện thuộc thể loại ẩm thực hài hước nhẹ nhàng, nuôi con, nuôi trai đẹp, và nuôi cả một vũ trụ những kẻ ham ăn (cún con, mèo con, nhóc con, heo con... cùng các loại ma thú XX)! PS: Nữ chính vốn đã chết, nếu không thể hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống thì sẽ phải chết một lần nữa. Vì vậy mọi người đừng thấy hệ thống tàn nhẫn nhé ~ Tung hoa cảm tạ. Tag: Sinh con, Ẩm thực, Tinh tế, Hệ thống Từ khóa tìm kiếm: Vai chính: Liễu Vi Vi ┃ Vai phụ: Tần Mạc, v.v.

0.0
678 ch
Ngôn Tình
Làm Mẹ Kế Chứ Không Làm Chị Gái [thập Niên 70]

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Làm ruộng , Xuyên việt , Ngọt văn , Mỹ thực , Cưới trước yêu sau , Cận thủy lâu đài , Phản phái trọng sinh , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Bình dân sinh hoạt , Niên đại văn Khương Hồng Bình sau khi trọng sinh, việc đầu tiên làm là lập tức nhường mối hôn sự với Tề Hành cho đường tỷ Khương Song Linh. Kiếp trước cô ta gả cho Tề Hành, chưa được mấy ngày đã bị đuổi về, đời sau tái giá chỉ có thể lấy một tên què nghèo rớt mồng tơi. Lần này, nói gì cô ta cũng không chịu đi làm mẹ kế cho người ta nữa. Con trai riêng của đối phương chính là ma quỷ!!! Khương Song Linh xuyên không đến thập niên 70. Cái gì? Bắt cô lấy chồng? Sau khi cân nhắc thiệt hơn, cô thấy lấy chồng vẫn tốt hơn là ở lại nhà chú thím ăn nhờ ở đậu, thế là cô quyết định mang theo đứa em trai nhỏ đi lấy chồng. Lần đầu tiên nhìn thấy đối phương, Khương Song Linh kinh ngạc. Một thanh niên 23 tuổi tuấn tú. Chỉ riêng gương mặt này, vóc dáng này, cô duyệt! Chẳng phải chỉ là làm mẹ kế thôi sao? Nhào vô!!! Gia đình tái tổ hợp lần đầu gặp mặt: Khương Song Linh, vốn là một nhân viên văn phòng 29 tuổi ở hiện đại, quét mắt nhìn qua gương mặt của đứa em trai hờ, đứa con trai hờ và ông chồng hờ, thầm nghĩ: Ở đây tất cả đều là em trai. Đứa em trai hờ cẩn thận nắm lấy tay cô, thân thiết gọi: "A tỷ." Đứa con trai hờ há miệng, muốn nói lại thôi. Khương Song Linh bình tĩnh nói: "Nhóc cũng có thể gọi ta là a tỷ." Người đàn ông bên cạnh đen mặt: "Nó gọi em là chị, thế em gọi tôi là gì? Ba hả?" Khương Song Linh nhún vai: "Cũng không phải là không thể." Tóm tắt: Truyện kể về nữ chính bất cứ lúc nào, ở đâu cũng có thể sống rất thoải mái, một câu chuyện điền văn ngọt ngào, ấm áp với những tình huống gà bay chó sủa hằng ngày.

0.0
589 ch
Ngôn Tình
Tiệm Ăn Như Ý Thành Biện Kinh

Giữa lòng thành Biện Kinh sầm uất, mới xuất hiện một tiệm ăn nhỏ không tên. Nơi đây có món bánh Hồ giòn tan thơm phức, sữa đông quế hoa mát lạnh thanh tao; có tôm sông xào lăn tươi rói, lại có cá lóc kho tiêu rừng cay tê nồng đượm. Không chỉ vậy, tiệm còn có cả đùi cừu nướng mỡ màng, những bát hoành thánh nghi ngút khói, hay món thịt kho hai lửa béo ngậy mà không ngấy... Khương Như Ý vô tình xuyên không về cổ đại, cha mẹ đều mất, nàng được nuôi dưỡng tại Từ Ấu Cục. Để tự thân vận động kiếm kế sinh nhai, nàng mở một cửa hàng ăn nhỏ nơi góc phố Tây Giác Lâu. Thực khách qua đường ban đầu chỉ ghé vào với ý định "ăn thử cho biết". Nhưng sau khi buông đũa, ai nấy đều chỉ thốt lên một câu: "Thật là mỹ vị!" Chức vị Thiếu doãn phủ Khai Phong vốn bỏ trống nhiều năm, nay đột nhiên có người tới nhậm chức. Thiên hạ đồn đại rằng, vị Bùi Thiếu doãn này không chỉ có bối cảnh thần bí, mà tính tình còn lãnh đạm, kỳ quái, chẳng mấy khi ra ngoài, và đặc biệt là cực kỳ kén ăn. Lúc rảnh rỗi, Khương Như Ý cũng chen chân vào hội "hóng hớt" tin tức, tặc lưỡi cảm thán: "Đúng là tội nghiệp thật nha." Bùi Chiêu vô tình đi ngang qua: "..." Thuở đầu, đám sai nha trong phủ Khai Phong toàn phải lén lút đặt đồ ăn từ tiệm của nàng mang về, vì sợ bị vị Thiếu doãn khó tính phát hiện. Nhưng sau này, người ta lại thường xuyên bắt gặp bóng dáng cao ngạo của Bùi Thiếu doãn ngay trong tiệm ăn của Khương nương tử. Đám người ở phủ nha vốn toàn hạng tinh khôn, ai nấy đều nhìn nhau cười ẩn ý: "Ồ~~ ra là vậy!" Bùi Chiêu gánh vác trọng trách nhậm chức Thiếu doãn phủ Khai Phong. Nào ngờ, suốt một năm tại chức, thành Biện Kinh yên bình đến lạ thường, chẳng có mấy vụ án lớn để phá, mà đồ ăn của Khương tiểu nương tử làm thì lại ngày một thơm ngon hơn...

0.0
67 ch
Ngôn Tình
Quân Hôn Thập Niên 80: Sau Khi Xuyên Sách Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Đại Viện

Thiếu nữ thiên tài xuất thân từ gia đình y học, vì một tai nạn mà xuyên vào một cuốn tiểu thuyết bối cảnh niên đại, trở thành nữ phụ ác độc trong truyện. Diệp Tiêu Tiêu là thiên kim giả của nhà họ Hách. Từ nhỏ lớn lên trong khu đại viện ở kinh thành, cô từng là bạch nguyệt quang trong lòng đám thanh niên đại viện. Cho đến năm mười bảy tuổi, thiên kim thật trở về, bánh răng vận mệnh bắt đầu xoay chuyển. Bạch nguyệt quang biến thành “hạt cơm dính áo”, người theo đuổi lần lượt đổi đối tượng ngưỡng mộ. Dưới sự đối lập của nữ chính đại nữ chủ truyền cảm hứng, cô bị hạ thấp đến mức không còn giá trị. Không chỉ vậy, gia đình ruột thịt của Diệp Tiêu Tiêu cũng đều là những nhân vật pháo hôi trong sách: Cha trượt chân ngã xuống sườn núi, chết thảm. Mẹ lao lực quá độ, đổ bệnh nằm liệt giường. Anh cả cần cù làm ăn, gây dựng sự nghiệp, nhưng gặp tai nạn hầm mỏ khi làm việc trong khu khai thác, cuối cùng gia đình còn không nhận được tiền bồi thường. Anh hai vốn sự nghiệp thuận lợi trong quân đội, về sau vì đắc tội lãnh đạo mà bị điều đi làm nhiệm vụ nguy hiểm rồi hy sinh. Anh ba có năng khiếu kinh doanh, làm “đảo hàng” thuận buồm xuôi gió, nhưng lại bị anh em hãm hại vì cạnh tranh thương trường. Anh tư thông minh, sáng suốt, lại vì một tai nạn y khoa mà teo cơ, trở thành người tàn phế. Diệp Tiêu Tiêu xuyên sách đến, nhìn những người thân luôn hết lòng che chở cho mình, âm thầm quyết định: “Mặc kệ nguyên tác chết tiệt! Bà đây nhất định phải nghịch thiên cải mệnh!” …… Vài năm sau, Hách Yến Yến – người đã dốc hết tâm cơ trốn khỏi gia đình cha mẹ nuôi – vô tình đoàn tụ với người nhà. Ai có thể nói cho cô ta biết, vì sao cha biến thành huấn luyện viên, mẹ trở thành giáo sư? Anh cả là đại gia khoáng sản, anh hai là sĩ quan tiền đồ sáng lạn nhất, anh ba tự mở công ty thương mại xuyên quốc gia, anh tư là nghiên cứu sinh của trường danh tiếng. Ngay cả “Diêm Vương” mà đám con cháu đại viện hay treo miệng nhắc tới, cũng đã trở thành con rể nhà họ Diệp! …… Diệp Tiêu Tiêu tay trái nắm tay chồng, tay phải dắt con, mỉm cười nói: “Ngày tháng tốt đẹp đều do tự mình giành lấy!” Nhãn: Niên đại · Ngôn tình hiện đại · Làm ruộng · Xuyên không · Thiên tài

0.0
487 ch
HE
Sau Khi Đoạn Thân, Ta Dẫn Các Em Gái Làm Ruộng Bày Sạp Làm Giàu

Lâm Xuân Đào vừa mở mắt ra đã xuyên về cổ đại. Mẹ ruột nguyên thân đã mất, cha lấy vợ kế, hiện giờ đang tính gả bán nàng đi để đổi lấy tiền. Lúc nàng tỉnh lại, bên tai là tiếng chửi bới không ngớt, các em gái trong mắt ngập tràn nước mắt. Lâm Xuân Đào đời nào chịu để bọn họ toại nguyện? Nàng tự mình tìm người nhận hôn thư, dẫn theo ba cô em gái cắt đứt quan hệ với gia đình, ra ở riêng. Nơi này thuộc vùng Tây Nam, bốn mùa như xuân. Nấm rừng, rau dại và măng tre trong núi tươi ngon đến mức muốn "nuốt cả lưỡi". Nấm hầm canh, làm mắm thịt; hoa tươi làm thành bánh hoa; ngày hè có thêm đĩa măng ngâm ớt cũng là món ngon tuyệt hảo. Ban đầu, Lâm Xuân Đào chỉ định bày một sạp ăn vặt bán bún canh niêu đất. Ngờ đâu sau này có người mê mắm, có người nghiện bún, lại có người sáng sớm thèm bánh hoa, quá trưa lại thèm măng ngâm ớt... Thực khách ở sạp nhỏ ngày càng đông, các nàng chuyển vào cửa tiệm, dựng nên Lâm Ký Thực Phủ. Ngày đầu khai trương, khách đến như mây. Lâm Xuân Đào: "Khách quan đừng vội, bên này còn có chân gà ngâm ớt, chân giò kho cay, thịt heo khô tê cay, đúng rồi, nấm mối chiên dầu hôm nay cũng có hàng!"

0.0
146 ch
Ngôn Tình
Tiệm Cơm Nhỏ Trong Ngõ Hẻm Thập Niên

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt văn , Mỹ thực , Thanh mai trúc mã , Sảng văn , 1v1 , Niên đại văn Vào những năm 80 của thời kỳ cải cách mở cửa, ngõ nhỏ thuộc Xưởng Dệt vừa mới đón một cặp chị em chuyển đến. Nghe đồn cô chị tên là Tống Minh Du, tính tình ghê gớm, chính là người đã cạy được một căn nhà sân vườn từ miệng gã thư ký Xưởng Dệt nổi tiếng là "vắt cổ chày ra nước". Đó là một con nhím khó gần, không dễ dây vào. Hàng xóm láng giềng đều tỏ ra đồng cảm với gia đình Lâm Hương sống ngay sát vách hai chị em nhà này. Tính tình Lâm Hương thật thà, hiền lành chẳng biết giận ai bao giờ. Nay phải làm hàng xóm với "con nhím", sau này e là sẽ bị chèn ép suốt, những ngày tháng tới chắc chắn chẳng dễ chịu gì! Trong lòng Lâm Hương cũng nơm nớp lo âu. Nào ngờ đâu ngay ngày đầu tiên chuyển đến, Lâm Hương liền nhận được món sườn heo chua ngọt do chính tay Tống Minh Du làm, hương vị ngọt ngào thơm phức khiến "con sâu thèm ăn" của cả ngõ nhỏ đều trỗi dậy. Tống Minh Du cười tít mắt. Lâm Hương cảm thấy cô gái này tính tình sởi lởi, làm việc nhanh nhẹn, miệng mồm lại ngọt xớt, đâu có giống nhân vật ghê gớm trong lời đồn? Mãi cho đến khi cô thanh niên chờ sắp xếp việc làm Tống Minh Du đi làm giấy phép kinh doanh cá thể, rồi mở một tiệm cơm nhỏ ngay trong ngõ, Lâm Hương mới kinh ngạc, và hàng xóm láng giềng cũng ngẩn người ra. Nào là đậu hủ Ma Bà, thịt ba chỉ xào tỏi, gà Cung Bảo, vịt chiên giòn... Nào là mì bò Thành Đô dưới ánh đèn, sủi cảo chiên giòn, bánh quẩy đường... Tiệm cơm nhỏ của Minh Du trên con đường Xưởng Dệt, một ngày ba bữa, bốn mùa quanh năm, ngày nào cũng có món mới, danh tiếng vang xa khắp mười con phố! Mùi thơm trong ngõ càng ngày càng nồng nàn, thực khách trong sân càng ngày càng đông đúc! Ba món đồ lớn (xe đạp, máy khâu, đồng hồ) được dọn vào nhà, ăng-ten TV được kết nối, nhà Minh Du trở thành hộ gia đình thời thượng nhất cả xưởng dệt! Không chỉ Lâm Hương, mà cả cái ngõ nhỏ Xưởng Dệt đều gia nhập đội quân "khởi nghiệp" của Minh Du... Người bán quần áo giày dép, người mở quầy tạp hóa, còn có nhà lắp cả điện thoại bàn để thu phí gọi đường dài! Cuộc sống ngày càng khấm khá hơn! Minh Du, một Vlogger ẩm thực trên trang video nổi tiếng, sau một giấc ngủ dậy bỗng xuyên không thành con cái của một công nhân Xưởng Dệt vào thập niên 80. Ba mẹ qua đời, trong xưởng bắt Minh Du phải chọn 1 trong 2: Hoặc là nhận phân nhà, hoặc là nhận suất vào làm trong xưởng. Nhà máy làm việc theo chế độ ba ca, nếu đi làm mà ngủ gật thì có khi ngón tay cũng bị máy cắt mất. Minh Du thật sự không chịu nổi cái khổ này. Hơn nữa, đây chính là thập niên 80... Kinh tế cá thể đang phát triển rực rỡ, mạo hiểm kinh doanh mới là con đường kiếm tiền chân chính! Còn cần phải chọn sao? "Phân nhà!" Nàng muốn cái sân rộng nhất kia, phá tường mở cửa tiệm, sở hữu một tiệm cơm nhỏ của riêng mình. Về sau, tiệm cơm nhỏ ấy trở thành thương hiệu lâu đời nổi tiếng cả nước. Lại về sau nữa, Minh Du trở thành nữ doanh nhân thanh niên hot nhất thập niên 80... Cuộc đời của nàng, bây giờ mới thực sự bắt đầu! [· Hướng dẫn đọc ·] Truyện chậm nhiệt, phong cách đời thường nhẹ nhàng.

0.0
934 ch
Ngôn Tình
[độn Lương] Thiên Tai Mạt Thế Năm Thứ Ba

Thể loại: Thiên tai, thu thập, xây dựng, ẩm thực, mạt thế phi truyền thống, đời thường, ấm áp, tích trữ lương thực. Giới thiệu vắn tắt: Sau đại thảm họa, cả nhà Khương Chi sống lay lắt ở vùng đất hoang phế (phế thổ) suốt ba năm, cứ tưởng cả đời này sẽ trôi qua như vậy —— [Đinh, bàn tay vàng của bạn đã trực tuyến.] [Tích —— Phát hiện sinh vật biến dị cấp 6 ở phía trước 1000 mét, xin chú ý cảnh giác.] [Tích —— Phát hiện khoáng thạch không gian, có thể thu thập.] [Tích —— Phát hiện mang cá chép biến dị vật phẩm vàng kim, ăn vào có thể hô hấp dưới nước.] Khương Chi: "..." Tuy rằng đã tới chậm ba năm, nhưng bàn tay vàng thà đến muộn còn hơn không, cô vẫn thích! Tích trữ lương thực, mua đất, xây nhà, tìm người thân... Mỗi ngày đều bôn ba để lấp đầy cái bụng. Sau tai biến, khí hậu đột ngột thay đổi từ cực nóng sang cực lạnh. Dưới sự nhắc nhở của Khương Chi, nhà họ Khương bắt đầu tích trữ từng bó lớn lương thực và vật tư qua mùa đông. Món chính không còn là rau dại biến dị đắng đến chết người, mà là thịt thú biến dị hầm khoai tây thơm phức. Cực hàn có da thú biến dị, cực nóng có quặng băng biến dị. Cả nhà đồng lòng dốc sức, cùng nhau hướng tới cuộc sống tốt đẹp hơn. Hàng xóm nhìn chiếc xe đẩy tay của nhà họ Khương chuyến nào chuyến nấy chở về khoai tây biến dị chất như núi nhỏ, thịt thú bóng loáng, thèm đến mức nuốt nước miếng ừng ực. —— Cái nhà ông Khương này, nhà mới xây chưa bao lâu mà đã sống cảnh không lo ăn mặc rồi!  

0.0
690 ch
Chữa Lành
Rút Thăm Trúng Thưởng Một Hòn Đảo [không Cp]

[Không CP] Rút Thưởng Trúng Một Hòn Đảo Tác giả: Phương Tiện Diện Quân Thể loại: Hoàn thành + Phiên ngoại 🌟 Nữ chính không CP | Truyện kinh doanh – kiến thiết Tỉ lệ nội dung: Kinh doanh 60% | Xây dựng cơ bản 20% | Sinh hoạt thường ngày 20% ✍️Văn án Lý Dao Lâm đang thực tập thì công ty đột ngột phá sản. Ông chủ bất lương nợ lương không trả, ôm tiền bỏ trốn, chỉ để lại một đống phiếu rút thưởng hoạt động để trừ nợ. Trong lúc chán nản, Lý Dao Lâm tiện tay rút một cái. Không ngờ —— trúng thưởng một hòn đảo. 🏝️ Cô còn bị cưỡng chế ràng buộc với một ứng dụng kinh doanh hải đảo có tên là “Kỳ Nghỉ Hải Thần”. Hòn đảo trúng thưởng là một hoang đảo không người ở, nước ngọt khan hiếm, rác thải và ô nhiễm tràn lan, môi trường biển bị tàn phá nghiêm trọng, hoàn toàn không có giá trị khai thác. App Kỳ Nghỉ Hải Thần: Được lựa chọn để cống hiến cho sự nghiệp khai thác hải đảo là vinh hạnh của bạn. Mời đảo chủ mau chóng bắt đầu xây dựng! Lý Dao Lâm: … (Cho vào danh sách đen + báo cáo ngay và luôn.) 💰 App Kỳ Nghỉ Hải Thần: Sau khi xác nhận thân phận đảo chủ, sẽ nhận ngay 1.000.000 tiền mặt! Lý Dao Lâm: Nói chuyện tiền bạc thật thô tục. Chủ yếu là tôi yêu thích việc khai thác hải đảo thôi. À mà… một triệu tiền mặt nhận ở đâu nhỉ? 💼 Vì tiền (không phải), vì trách nhiệm của một đảo chủ, Lý Dao Lâm chính thức bước lên con đường kinh doanh và phát triển du lịch nghỉ dưỡng trên đảo. Ban đầu cô chỉ định phát triển vài dự án cho có lệ. Không ngờ sơ ý một chút đã xử lý xong ô nhiễm, khiến hòn đảo và vùng biển xung quanh hồi sinh, trở thành thiên đường của sinh vật biển. Từ một hoang đảo vô danh, nơi đây dần được xây dựng thành khu nghỉ dưỡng du lịch số 1 thế giới, đến mức —— 💸 nằm không cũng có tiền tự động chảy vào túi. Từ đó trở đi, Lý Dao Lâm ngày nào cũng phiền não suy nghĩ một vấn đề: 🤯 Tiền nhiều quá, tiêu không hết thì phải làm sao bây giờ? 🏷️Nhãn nội dung Hệ thống | Sảng văn | Thời đại mới | Xây dựng cơ bản | Kinh doanh hải đảo Tóm tắt một câu 🌊 Đảo chủ “số hưởng” mỗi ngày đều muốn bán đảo để đổi thành tiền mặt.

0.0
243 ch
Nữ Cường
Quân Hôn Ngọt Ngào: Nữ Tri Thức Bé Nhỏ "nắm Thóp" Sĩ Quan Kiêu Ngạo

Giới thiệu: Quân hôn, Ngọt sủng, Cao văn niên đại, Tri thanh, Không gian, Song khiết, Giai đoạn sau có bảo mẫu nhí. Thân hình mềm mại mỹ nhân nữ chính x Phúc hắc lạnh lùng trung khuyển nam chính. Vừa mở mắt, Sở Tang Ninh đã trở thành nữ tri thức xuống nông thôn trong một cuốn tiểu thuyết niên đại. Vốn dĩ cô định sống tạm bợ cho đến ngày được về thành phố, thế nhưng lại được bà thím dưới quê giới thiệu cho một đối tượng xem mắt. Nhìn đối tượng dù đang mặc quân phục vẫn lộ rõ bờ vai rộng và vòng hông hẹp săn chắc, lời từ chối định thốt ra khỏi miệng Sở Tang Ninh bỗng chốc bị nuốt ngược trở vào. Triệu Giai Vân cũng là một tri thức trùng sinh trở về. Kiếp trước cô ta gả cho một tên nát rượu, kết cục lâm vào cảnh nhà tan cửa nát. Trong khi đó, Sở Tang Ninh kiếp trước lại gả vào nhà hào môn, sớm đã theo người chồng là tỷ phú lên thành phố lớn sống những ngày tháng giàu sang. Sống lại một đời, cô ta quyết tâm phải cướp bằng được người chồng tỷ phú của Sở Tang Ninh, để Sở Tang Ninh cũng phải nếm trải nỗi khổ mà mình từng chịu ở kiếp trước. Ai ngờ, kiếp này Sở Tang Ninh lại gả cho Giang Hành Yến, một người chân tay đi lại không thuận tiện. Triệu Giai Vân vui mừng đến mức cười không khép được miệng. Nhiều năm sau, Triệu Giai Vân vừa mới cãi nhau một trận lôi đình với mẹ chồng, ngay sau đó lại thấy người chồng mình cướp về đang say khướt đi vào nhà. Cô ta tự tìm niềm vui trong nỗi khổ, huyễn cảnh Sở Tang Ninh phải hầu hạ một phế nhân ngồi xe lăn, thế là bỗng cảm thấy cuộc đời mình cũng chưa khổ lắm. Kết quả vào một ngày nọ, đầu làng xuất hiện một chiếc xe quân đội. Sở Tang Ninh diện bộ váy nhung đỏ rực rỡ, khoác tay chồng mình vinh quy bái tổ. Giang Hành Yến dịu dàng nhìn cô, giọng nói mềm mỏng như đang dỗ dành trẻ con. Vợ ơi, em đi chậm thôi. Sở Tang Ninh không hài lòng nhéo Giang Hành Yến một cái, thấp giọng làm nũng: Đều tại anh cả, tối qua cứ đòi quấy rầy mãi làm em ngủ không ngon giấc.

0.0
217 ch
Ngôn Tình
Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May

[Mình mong các bạn có thể đăng nhập trước khi đọc truyện, chỉ một thao tác nhỏ thôi nhưng với mình đó là cả một sự ủng hộ lớn lao..] Nếu bạn phát hiện chính mình xuyên tới một thế giới hoang tàn đổ nát không có hy vọng, bạn sẽ làm gì? Chỗ này đâu đâu cũng là phóng xạ cấp độ cao, còn có các loại động vật, thực vật biến dị trông vừa kỳ dị vừa đáng sợ, con người từ đỉnh chuỗi đồ ăn ngã vào bụi bặm... Chỗ nơi được gọi là phế thổ này, con người không hề là chúa tể, ở chỗ này, có thể sống sót cũng là hy vọng xa vời. Trang Hiểu xuyên tới chính là một thế giới thời khắc làm người nơm nớp lo sợ như vậy, ấm no, an toàn... Đây đều là những vấn đề cơ bản nhất cô cần giải quyết. May mắn, mới vừa tới, cô đã ôm được một cái “đùi”, tuy thân thể tàn phá, không có tiền tài dư thừa, nhưng tốt xấu gì người ta có một căn phòng ở trên phế thổ này, một gian nhà gỗ nhỏ cũ nát... Từ đây hai người trải qua quãng thời gian sống chung ngượng ngùng sao? Không, ở phế thổ này, cơm còn chẳng có mà ăn, sao mà có thời gian nói chuyện yêu đương... Trước giải quyết vấn đề sinh tồn đi!

0.0
1045 ch
Ngôn Tình
Kinh Doanh Siêu Thị, Nhưng Lại Là Nhà Cung Cấp Vạn Giới

Tên truyện: Kinh Doanh Siêu Thị, Nhưng Lại Là Nhà Cung Cấp Vạn Giới Tác giả: Phương Tiện Diện Quân 【Nữ chính không CP | Kinh doanh | Xuyên vị diện】 Chu Lê chỉ muốn sống yên ổn, quản lý tốt siêu thị nhỏ của gia đình. Nhưng một ngày nọ, cô bị trói buộc với hệ thống, mang theo cả siêu thị xuyên qua vạn giới, trở thành nhà cung cấp duy nhất cho vô số thế giới đang bên bờ diệt vong. Vị diện 1: Cổ đại | Loạn thế | Lưu dân Chiêu Trường Nhạn, nữ tử tông thất nước Sở, tận mắt chứng kiến gia tộc bị diệt môn. Để sống sót, nàng trà trộn vào đoàn lưu dân, xuôi Nam chạy trốn truy sát. Giữa rừng thiêng nước độc, nàng phát hiện một nơi không nên tồn tại — một “động phủ thần tiên” có đủ lương thực, nước sạch, quần áo, giấy bút… và những món hàng kỳ quái chưa từng xuất hiện trong thời đại này. Lưu dân mừng như điên: “Đây là đào nguyên! Chúng ta có thể sống tiếp rồi!” Chiêu Trường Nhạn thì thầm: “Không… đây là cơ hội để ta báo thù.” Khi lưu dân ngày một đông, rừng già biến thành thị trấn, còn siêu thị nhỏ kia — cháy hàng mỗi ngày. Chu Lê nhìn kho trống trơn: “…Khoan đã, hình như mình tính thiếu rồi.” Vị diện 2: Tinh tế | Mạt thế | Sinh tồn Một tai họa hiếm gặp khiến hành tinh di cư mất liên lạc hoàn toàn với Lam Tinh. Phi thuyền tiếp tế biến mất, tài nguyên cạn kiệt, hàng trăm nghìn người mắc kẹt giữa mùa đông băng giá. Ngay khi hy vọng sắp tắt — một siêu thị nhỏ lặng lẽ xuất hiện giữa tuyết trắng. Chu Lê chỉ muốn bán hàng bình thường. Nhưng không ngờ nhu cầu của vạn giới quá khủng khiếp, siêu thị nhỏ ngày nào… đã biến thành chợ đầu mối sỉ lớn nhất đa vị diện. 🧲Ghi chú nhỏ (Tips) Truyện kinh doanh siêu thị xuyên vị diện, tiết tấu nhẹ, dễ đọc Viết để giải trí, không quá nặng logic Không gỡ mìn, ai cần gỡ mìn xin dừng bước tại đây ⚠️Tags: Hệ thống, Sảng văn, Kinh doanh, Nhẹ nhàng, Xuyên vị diện Nhân vật chính: Chu Lê Tóm tắt một câu: 👉 Siêu thị lưu động xuyên vạn giới — thứ bạn cần, ở đây đều có. Ý nghĩa: Dù ở trong nghịch cảnh, vẫn phải hướng về ánh sáng, trân trọng hiện tại và sống hết giá trị của bản thân.

0.0
149 ch
HE
Thập Niên 70: Cô Vợ Xinh Đẹp Nằm Chơi Cũng Thắng

  Giới thiệu: Lâm Thúy là một người làm việc tự do, sức khỏe không tốt nhưng lại là một kẻ cuồng công việc. Tuy còn trẻ nhưng cô đã là một phú bà nhỏ. Vì làm việc nghĩa, cô xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết niên đại.   Nguyên chủ xinh đẹp như hoa, có một cặp song sinh đáng yêu, chồng không ở nhà nhưng gửi lương cao về nuôi cô. Vậy mà cô lại sống như một bao cát trút giận, vừa nghe tin chồng hy sinh là cô cũng tự làm mình uất ức mà chết theo.   Lâm Thúy: Sức khỏe lành mạnh, có con nhỏ để yêu thương, có tiền ăn thịt, không có đàn ông làm phiền, chuyện tốt thế này tìm đâu ra? Dù hai đứa nhỏ là đại phản diện trong nguyên tác, nhưng chẳng phải truyện chính vẫn chưa bắt đầu sao? Chỉ cần mình không chết, mình chính là người chiến thắng!   Cô quyết định nằm im hưởng thụ, không gây chuyện, mỗi ngày dẫn con đi dạo, hóng hớt, xem kịch hay. Đám người xấu tính đều chờ xem trò cười của góa phụ nhỏ: chồng bị cô khắc chết, mẹ chồng thì hung dữ vô cùng, cứ chờ xem, góa phụ nhỏ sắp gặp hạn rồi!   Lâm Thúy: Mẹ ơi, bọn họ bắt nạt con! Bà mẹ chồng hung dữ cầm gậy đánh cho đám người kia một trận, rồi lại tất bật đi mua gà mái già về tẩm bổ cho con dâu. Đám người xấu tính: ???   Hừ, bà cứ bảo vệ nó đi, nó còn trẻ thế kia chắc chắn không giữ lễ nghĩa được đâu, ngày mai là nó cải giá theo lão già nào đó ngay. Hôm sau, người chồng tưởng đã chết của góa phụ nhỏ trở về trên chiếc xe Jeep, quân phục chỉnh tề, tuổi trẻ tài cao lại còn thăng chức. Đám người xấu tính: Chuyện tốt gì cũng rơi vào tay nó hết!   Lục Thiệu Đường hồi nhỏ nổi tiếng là kẻ ngang ngược, sau khi bị tống vào quân đội thì như cá gặp nước, lập nhiều chiến công. Nhiều thủ trưởng trong đại viện muốn chọn anh làm con rể nhưng anh không màng hôn nhân. Sau đó mẹ anh bắt anh về thành thân, anh về đúng ngày cưới, phát hiện vợ không thích mình nên tân hôn được ba ngày đã rời nhà về đơn vị.   Năm năm sau anh từ cõi chết trở về quê hương, nghĩ bụng nếu vợ đã không thích mình thì sẽ đưa cô một khoản tiền trả lại tự do, con cái để anh nuôi là được. Đi ngang qua quán ăn, anh đột nhiên thấy cô vợ nhỏ xinh đẹp quyến rũ đang cùng một cán bộ trẻ... xem mắt?   Thanh niên: Đồng chí Lâm Thúy, tôi thích cô đã lâu, xin hãy cùng tôi kết thành bạn đời cách mạng... Lâm Thúy: Đừng đùa chứ! Chồng tôi dù không còn, nhưng tôi sẽ yêu anh ấy cả đời, thủ tiết vì anh ấy cả đời.   Lục Thiệu Đường sải bước về phía cô, nhưng cô lại... phớt lờ anh mà đi mất? Lâm Thúy: Mẹ ơi, vừa rồi có phải mình thấy hồn ma Lục Thiệu Đường không? Trông anh ta hung dữ và lạnh lùng quá! Chắc anh ta không nhận ra mình đâu nhỉ... không thấy mình, không thấy mình, chuồn là thượng sách.   Anh sĩ quan họ Lục trẻ tuổi tài cao, lạnh lùng đẹp trai phát hiện ra rằng, sau khi có đủ con trai con gái, anh thế mà phải đi theo đuổi lại vợ mình!   Người quen cũ ở đại viện thủ đô đều tiếc thay cho Lục Thiệu Đường, một sĩ quan ưu tú như thế sao lại lấy một cô vợ nông thôn? Sau đó Lục Thiệu Đường đưa vợ con vào đại viện, đám người cũ kinh ngạc vô cùng: Vợ nông thôn mà có thể xinh đẹp rạng ngời đến thế sao?  

0.0
1084 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 70: Góa Phụ Vô Danh Của Thập Niên 1970

Giang Niệm tỉnh dậy phát hiện mình xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành một người góa phụ vừa mới mất chồng.   Dù nhân vật này không xuất hiện nhiều lần, nhưng cô ấn tượng rất sâu sắc. Trong truyện gốc, chỉ vài ngày sau khi chồng mất, nguyên chủ đã bị đám lưu manh trong làng bắt nạt. Vì không chịu nổi nhục nhã, cô ấy đã đâm đầu tự tử ngay trước cửa nhà.   Nếu cô nhớ không lầm, nhân vật pháo hôi này chính là vợ của đồng đội nam chính.   Trong sách viết, nam chính ban đầu đến để viếng chồng nguyên chủ, không ngờ lại gặp đúng đám tang của cô. Nam chính đã giải quyết đám lưu manh bắt nạt cô, lo liệu hậu sự rồi lên tàu về thành phố.   Trên chuyến tàu đó, anh gặp nữ chính của cuốn sách, hai người nảy sinh tình cảm, sau đó kết hôn và phát triển thuận lợi. Khi Giang Niệm xuyên qua, cốt truyện vừa vặn phát triển đến lúc cô rơi vào tay đám lưu manh.   **   Lục Duật điều hối tiếc nhất đời này là không kịp nhìn mặt đồng đội lần cuối, và càng hối hận hơn là đã không kịp cứu lấy Giang Niệm đáng thương.   Trong một tai nạn, Lục Duật bị thương và quay về thời điểm năm năm trước. Việc đầu tiên anh làm là thức đêm chạy về quê. Dù vẫn không kịp dự đám tang đồng đội, nhưng anh đã kịp thời cứu được Giang Niệm đang sắp bị đám lưu manh ức hiếp.   Trong nhà chỉ còn lại một mình Giang Niệm. Để tránh thảm kịch kiếp trước tái diễn, anh đưa Giang Niệm đến quân đội, sắp xếp cho cô ở trong khu tập thể quân nhân để chăm sóc.   Đồng đội Tống Bạch đến tìm anh ôn chuyện, nhìn thấy Giang Niệm trắng trẻo xinh đẹp, dáng người mảnh mai, liền lén hỏi anh:   "Đây là ai thế?"   Lục Duật nhìn thấu tâm tư của cậu ta, liếc mắt một cái sắc lẹm. Tống Bạch gãi gãi sau gáy, cười hì hì, mặt dày sấn tới:   "Nếu cô ấy chưa có đối tượng thì cậu giới thiệu cho tôi đi, tôi..."   Ngày hôm đó, Tống Bạch chưa kịp ăn miếng cơm nóng nào đã bị đá văng ra ngoài. Lời nói của Tống Bạch cũng khiến dục vọng bị đè nén trong lòng Lục Duật bắt đầu trỗi dậy.   Mỗi lần đi huấn luyện về, ngửi mùi khói bếp trong nhà, nhìn người phụ nữ đi lại trong phòng, mỗi đêm đối với anh đều như thiêu đốt tâm can. Đặc biệt là mỗi lần Giang Niệm tắm xong, mặc chiếc áo mỏng manh đi lại trước mắt anh.   Ngửi mùi hương bồ kết thanh khiết trên người cô, hầu kết Lục Duật không kìm lòng được mà chuyển động, đôi mắt đen sâu thẳm cuộn trào sự chiếm hữu điên cuồng.   Anh không nên nảy sinh ý đồ với cô, nhưng anh vẫn động lòng, thậm chí muốn nhốt cô trong lãnh địa của mình, không để bất kỳ ai nhòm ngó dù chỉ một chút.   Người đời nói, thỏ không ăn cỏ gần hang, nhưng anh lại cứ thèm khát ngọn cỏ này. Nữ chính xuyên sách, nam chính trọng sinh   1v1, sạch   Nam chính sạch cả thân lẫn tâm, kiếp trước và nguyên tác nữ chính không có bất kỳ quan hệ tình cảm nào, một chút cũng không có. Vì liên quan đến tiết lộ nội dung nên không nói nhiều, sẽ viết rõ trong truyện.   Thẻ nội dung: Trọng sinh, Điềm văn, Xuyên sách, Sảng văn, Văn niên đại, Đời thường. Nhân vật chính: Giang Niệm. Nhân vật phụ: Các nhân vật trong truyện liên quan. Giới thiệu tóm tắt: Sĩ quan thô ráp x Tiểu góa phụ pháo hôi. Lập ý: Phấn đấu vì ngày mai tốt đẹp. Đánh giá tác phẩm: Giang Niệm xuyên vào thập niên 70 trong sách, trở thành một góa phụ vừa mất chồng. Ngay lúc cô không nơi nương tựa, đồng đội của chồng quay về, hứa sẽ chăm sóc cô và đưa cô đi theo quân đội, sắp xếp cô vào khu tập thể quân nhân. Trong quá trình chung sống, người đồng đội ấy nảy sinh tình cảm với Giang Niệm. Nhưng Giang Niệm vì e ngại thân phận góa phụ nên luôn né tránh sự quan tâm của đối phương. Sau này, Giang Niệm dựa vào nghề thêu thùa để phát triển sự nghiệp, dần mở lòng và đón nhận Lục Duật, cùng anh hướng tới một tương lai mới, trở thành cặp đôi khiến mọi người ngưỡng mộ. Bài viết có văn phong mượt mà, ấm áp và đời thường. Kể về câu chuyện nữ chính thời hiện đại xuyên về thập niên 70, những tình huống hài hước với hàng xóm láng giềng. Truyện mô tả cách nữ chính dùng sự thông minh để giúp bạn bè thoát khỏi khổ cực, dùng kỹ năng thêu thùa để tạo dựng danh tiếng, đồng thời giúp cô dần hòa nhập vào thời đại này và trưởng thành hơn.

0.0
432 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Bị Đuổi Khỏi Nhà, Ta Vào Núi Khai Hoang Nhặt Được Bảo Vật

Giới thiệu Sách 【Cổ Đại + Ẩm Thực + Làm Giàu + Thôn Quê + Không Gian + Nữ Cường】 Giang Liễu Nguyệt xuyên không đến một thân thể bệnh tật yếu ớt nơi cổ đại, vừa đặt chân vào cuộc sống mới đã cùng nương bị đuổi khỏi nhà, lưu lạc tới một thôn nghèo hẻo lánh. Thảm hơn nữa — nàng chỉ còn ba ngày tuổi thọ. 【Đinh! Ký chủ, người chỉ còn ba ngày tuổi thọ!】 Ngay lúc tuyệt vọng nhất, từng “đồng đội” kỳ lạ lần lượt xuất hiện: Cuốc nhỏ: “Khai hoang sẽ kéo dài tuổi thọ. Có ta ở đây, đừng lo.” Linh sủng nhỏ: “Ra ngoài tìm bảo vật! Mỗi ngày đều có bất ngờ vui vẻ!” Đỗ phu nhân: “Mau mua thêm sách dạy nấu ăn! Càng nhiều càng tốt!” Giang Liễu Nguyệt nhếch môi cười: “Khụ khụ~ Riêng món gà thôi, ta có thể làm đến một trăm lẻ tám kiểu!” Dân làng nghe xong liền sôi nổi: “Theo Tiểu Nguyệt trồng trọt khai hoang! Ăn ngon mặc đẹp, rồi xây luôn nhà lầu!” Ẩn sĩ cao nhân cũng bị nàng thu phục: “Đạo hữu, còn đan dược không? Bán thêm cho ta một viên!” Các gia tộc thế lực tranh nhau mời mọc: “Tiểu Nguyệt, hãy gia nhập chúng ta!” Ngay cả Giang gia — nơi từng ruồng bỏ nàng — cũng đổi giọng: “Nguyệt nhi, huyết mạch Giang gia đang chảy trong người con, chúng ta đều là người một nhà.” Hừ! Khi nàng bệnh tật, yếu đuối chẳng ai đoái hoài; đến lúc nàng tỏa sáng rực rỡ lại muốn lập lờ máu mủ tình thân? Cuối cùng, một người nhặt được ngọc bội của nàng, nhẹ giọng nói: “Nàng… chính là vị hôn thê thất lạc nhiều năm của ta.”

0.0
101 ch
Nữ Cường
Quán Cơm Liên Giới

Sau khi thất nghiệp, Nam Đồ ủ rũ quay về quê nhà, mở một tiệm cơm nhỏ vắng vẻ, chẳng mấy ai ghé đến. Nhưng rất nhanh sau đó, cô phát hiện cứ cách một khoảng thời gian tiệm cơm bình thường này lại đón những vị khách kỳ lạ đến từ các thế giới khác nhau. Một ngày nọ… Người đàn ông trung niên trước mặt có vóc dáng vạm vỡ, toàn thân tỏa ra sát khí, tự xưng đến từ thế giới hậu tận thế: “Tôi không quan tâm đây là trò gì, chỉ cần cô có thể đưa tôi một khẩu súng máy và một nghìn viên đạn, đống vàng này sẽ là của cô.” Nam Đồ mắt sáng rực nhìn đống vàng, tiếc nuối đáp: “Xin lỗi, ngoài đồ ăn ra thì tôi chẳng có gì để bán.” Vài ngày sau, người đàn ông trung niên lại xuất hiện trong bộ dạng tàn tạ: “Chỉ cần cho tôi đồ ăn, khẩu súng máy này sẽ là của cô!” Nam Đồ: “Khoan đã, vàng của ông đâu rồi?” Một nữ phù thủy trong rừng sâu gõ cửa quán: “Trời ạ! Trận pháp dịch chuyển của tôi cuối cùng cũng thành công! Ở đây có bán đồ ăn không? Tuyệt quá, vậy là tôi không cần phải ra trấn nhỏ để mua thực phẩm nữa rồi.” “Muốn làm bánh mì trong thị trấn ngon hơn ư? Thay vì đi cầu xin thợ làm bánh, chi bằng nhờ con lừa trong cối xay bột!” Nam Đồ lặng lẽ đưa cho cô ta một chiếc bánh cupcake: “Thử một miếng nhé?” Phù thủy vừa liếʍ sạch lớp kem bơ trên đầu ngón tay vừa lấy ra vài lọ thuốc có màu sắc rực rỡ: “Tôi nên trả công cô. Cô muốn thuốc biến đổi giới tính hay thuốc xui xẻo?” Nam Đồ: “À… cô có thuốc biến đá thành vàng không?” Một ngày nọ, một vị trưởng lão tu tiên lạc vào tiệm cơm. Trưởng lão Vô Cực của phái Linh Tiêu đã nhiều năm không ăn uống, thế nhưng sau khi lỡ thử món “Cánh gà cay ma quỷ bùng nổ” tại tiệm cơm Nam Lai, ông lập tức đấm ngực giậm chân, nước mắt lưng tròng, bỗng nhiên đại ngộ, bất ngờ đột phá cảnh giới sau bao năm trì trệ! Tin tức lan truyền, vô số tu sĩ kéo đến, chen chúc chật kín quán ăn. Nam Đồ buộc phải treo một tấm bảng trước cửa: “Món ăn tại tiệm không có tác dụng hỗ trợ tu luyện. Làm hỏng bàn ghế, bồi thường gấp mười lần!” Hôm sau, cô nhận được 500 viên linh thạch tiền bồi thường. Từ lúc nào không hay, tiệm cơm nhỏ bé này đã kết nối với vô số thế giới: từ hậu tận thế, thế giới tu tiên, thế giới tinh tế đến dị giới phương Tây… Tiệm cơm Nam Lai vang danh khắp các thế giới, còn Nam Đồ thì vô tình đạt được tự do tài chính.

0.0
460 ch
Ngôn Tình