Truyện Ngôn Tình

Truyện Ngôn Tình tại Lão Phật Gia

Lắng Nghe Em Nói

Anh trai của bạn thân là một tay công tử đào hoa có tiếng. Trong buổi tụ tập hôm ấy, tôi yên lặng ngồi trong góc, nào ngờ lại vô tình thu hút sự chú ý của anh. Bạn thân lén ghé lại, nhỏ giọng nhắc tôi: “Tránh xa anh trai tớ ra, anh ấy chẳng phải người tốt lành gì đâu.” Tôi nghiêm túc gật đầu, tránh anh còn chẳng kịp.  

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Niệm Dư Bao Năm

Ta đã ghen ghét Sầm Niệm Nhân suốt tròn mười hai năm. Ghen ghét tất cả những gì nàng vừa sinh ra đã có, ghen ghét việc nàng chẳng cần phải hy sinh bất cứ thứ gì, cũng có thể mãi mãi đè đầu ta. Lần duy nhất ta thắng được nàng, là trong kỳ thi đại học. Nàng gặp tai nạn xe. Lần tiếp theo ta gặp lại nàng, là năm nàng mất trí nhớ, học lại một năm. Ta đến dạy thêm cho nàng, vô tình liếc thấy cuốn nhật ký của nàng. Những tâm sự thiếu nữ ở mấy trang đầu non nớt đến gần như buồn cười. Thật khó tưởng tượng, những dòng chữ ấy vậy mà lại xuất phát từ ngòi bút của thiên tài thiếu nữ Sầm Niệm Nhân trong lời đồn của mọi người. Trang mới nhất được viết vào hôm qua: 「Không cần phải nghi ngờ, ta thích Chúc Dư.」 Ta nhìn chằm chằm vào hai chữ ấy, không sao cười nổi nữa. Ta tên Chúc Dư.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Bác Sĩ Lăng, Hắn Lại Giành Giật!

Lục Nghiêu là người nổi tiếng cuồng sủng thê tử trong giới. Vì ta, hắn từ chối cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối do gia tộc sắp đặt, suốt ba năm qua ngày nào cũng hết mực cưng chiều ta. Thế nhưng, trong buổi tiệc độc thân trước ngày cưới của chúng ta, Bạch nguyệt quang của hắn hỏi: “Nếu ta cướp hôn, chàng có theo ta rời đi không?” Hắn lại nghiêm túc đáp: “Có.” Ta cố nén nước mắt, nhắn tin cho khuê mật là thiên kim nhà giàu của mình. 【Có thể trong thời gian ngắn nhất đến đón ta rời khỏi đây không?】 Bảy phút sau, khuê mật đã tới, bánh xe gần như tóe cả tia lửa. “Đã bảo cậu từ lâu rồi, với dung mạo và tính cách này của cậu, đáng lẽ phải gả vào hào môn mà hưởng phúc!” “Anh trai tớ da trắng mặt đẹp, cha tớ tuy lớn tuổi nhưng phong thái vẫn còn đó, cậu chọn một người đi!”

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Vì Anh Là Chu Vạn Lý Của Em

Gặp lại mối tình đầu tại buổi họp lớp, ai ngờ anh kéo tôi vào lòng hôn ngấu nghiến.   Sau khi chia tay mối tình đầu là hot boy trường, tôi chột dạ trốn biệt ra nước ngoài mấy năm trời.   Trong buổi họp lớp, tôi và anh gặp lại nhau, tôi chỉ cười gượng: “Lâu rồi không gặp.”   Anh… anh không nói không rằng mà ghì chặt tôi vào lòng, rồi hôn tôi say đắm!  

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Sao Mọi Người Đều Bám Lấy Tôi

Xuyên thành nữ phú bà độc ác dùng tiền nhục mạ nam chính, hệ thống giao nhiệm vụ cho tôi đi bao nuôi anh ta.   Thế nhưng nó giao nhiệm vụ quá vội vàng, quên mất không để lại vốn khởi nghiệp cho tôi.   Túi quần tôi còn sạch hơn cả mặt, mỗi tháng chỉ gom góp được đúng 500 tệ cho anh ta.   Nam chính thấy vậy thì hừ lạnh một tiếng khinh bỉ:   "Không có tiền thì giả làm đại gia cái gì?"   Trong lúc đường cùng.   Tôi nghiến răng đi làm người tình của một đại gia xịn.   Sau đó dùng tiền của đại gia xịn đem đi nuôi nam chính một cách trôi chảy.   Cho đến một năm sau, hệ thống cuối cùng cũng hoạt động trở lại.   Tôi hào hứng đòi công: "Thấy bái phục chưa, không cho tôi tiền tôi vẫn bao nuôi được nam chính nhé."   Hệ thống im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên gào lên:   【Ký chủ! Sao cô dám lấy tiền của đại trùm phản diện đi nuôi nam chính là kẻ thù không đội trời chung của hắn hả???】

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Con Người Là Cánh Chim Phiêu Bạt, Còn Tình Yêu Là Hòn Đảo Bình Yên.

"Cậu có thể... xót xa cho tôi một chút được không?"   Người đang say khướt tựa vào vai tôi, bỗng lầm bầm bên tai một câu như vậy.   Tôi chẳng hiểu anh đang làm nũng cái gì.   "Xót xa kiểu gì? Hôn hôn, ôm ôm, nhấc bổng lên à?"   Anh đột nhiên mở to đôi mắt ướt sũng.   "Được không?"

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Chim Hoàng Yến Thích Ăn Bớt

Sau khi trở thành chim hoàng yến được thái tử gia thủ đô nuôi bên cạnh, tôi bắt đầu con đường ăn bớt cực kỳ mạnh tay. Anh đưa tôi 3000 tệ đi mua thức ăn, tôi lén giữ lại 2900. Kết quả là anh phải ăn món thịt heo “cao cấp” có giá 245 tệ một cân do tôi bịa ra. Anh đưa tôi 50.000 tệ bảo mua một chiếc giường thật tốt, tôi âm thầm bỏ túi 48.000. Thế nên mỗi lần hai chúng tôi làm chuyện không thể nói, cái giường lại phát ra tiếng cọt kẹt cọt kẹt không ngừng. Sau đó anh đưa tôi 1000 tệ mua đồ tránh thai, tôi cảm thấy phí tiền, lén giữ lại 900, cuối cùng sơ suất một cái liền “trúng thưởng”. Nhìn hai vạch đỏ trên que thử thai, tôi cẩn thận thăm dò anh: “Anh có thích trẻ con không?” Hách Xuyên bình thản liếc tôi, lắc đầu: “Không thích.” Nhận được đáp án phủ định, tôi sợ anh phát hiện chuyện mình mang thai, ngay trong đêm liền ôm toàn bộ số tiền đã ăn bớt suốt những năm qua bỏ trốn. Nhưng tôi vừa chạy về đến nhà thì ngay giây tiếp theo, người đáng lẽ đang đi công tác là Hách Xuyên lại cầm tờ kết quả kiểm tra thai kỳ xuất hiện ngay trước cửa, giọng trầm thấp: “Bình thường cô ăn bớt chút tiền thì thôi đi, lần này đến cả con của tôi cũng muốn nuốt một mình à?”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Phụ Mẫu Ép Ta Gả Thay Tỷ Tỷ

Ta và trưởng tỷ từ nhỏ từng cùng lúc rơi xuống nước. Trưởng tỷ kinh hãi, cả phủ trên dưới canh giữ bên nàng ba ngày, còn ta sốt đến mê sảng. Khi nhũ mẫu đi mời đại phu, mẫu thân chỉ nói: "Trước hết lo cho tỷ tỷ con, nó nhát gan, chịu không nổi kinh sợ." Về sau thân thể ta vẫn luôn không tốt, nhưng người trong nhà lại cho rằng ta mệnh cứng, trái lại không cần tốn nhiều tâm sức. Trưởng tỷ sợ lạnh, viện ấm nhất dành cho nàng. Trưởng tỷ chê buồn, yến tiệc náo nhiệt nhất đưa nàng đi. Người trưởng tỷ không muốn gả, cuối cùng đến lượt ta gả. Phu quân đối với ta lãnh đạm, người trong phủ đều nói chàng tính tình thanh lãnh, nhưng ta từng thấy ánh mắt chàng nhìn trưởng tỷ, đó không phải thanh lãnh mà là cầu mà không được. Ta nằm trên giường bệnh chịu đựng hơn mười năm, chịu đến khi trưởng tỷ thành cáo mệnh phu nhân, chịu đến khi tóc mai phu quân điểm bạc, trước lúc chết cuối cùng chàng cũng đến thăm ta. Chàng mở miệng lại hỏi: "Tỷ tỷ, nàng gần đây có khỏe không?" Mở mắt lần nữa, mẫu thân lại cầm hôn sự kia đến khuyên ta. "Tỷ tỷ con không muốn cũng không thể đắc tội nhà người ta." Ta nhắm mắt lại. "Vậy liên quan gì đến ta?"  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Tham Gia Show Giải Trí, Cá Mặn Bỗng Trở Nên Nổi Tiếng

Sau khi xuyên không thành nữ phụ ác độc, tôi quyết định... mặc kệ đời.   Tôi cùng người chồng hào môn tham gia một show thực tế về du lịch dành cho các cặp đôi ngôi sao.   Trong khi những cặp đôi khác bận rộn "diễn kịch", chăm chỉ tương tác trước ống kính để khoe ân ái, thì tôi lại chọn lối đi riêng:   Suốt ngày ru rú trong khách sạn cày game.   Hở ra là đòi ly hôn với chồng.   Thế nhưng, chẳng ai ngờ được cái cặp đôi "vợ chồng hờ" chúng tôi lại bỗng dưng nổi như cồn.   Cư dân mạng đồng loạt phấn khích:   "Đúng là vợ chồng thật có khác, không thèm phát 'đường hóa học', ngọt đến sâu răng luôn! Chèo thuyền này thôi chị em ơi!"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Cự Tuyệt Tổng Tài, Nuôi Con Trên Sóng Trực Tiếp

Sau ba năm làm tình nhân bí mật của bá tổng, tôi đã mang thai.   Nhưng anh ta lại nói không thích trẻ con, còn chuẩn bị đính hôn với thiên kim môn đăng hộ đối.   Không muốn mất đứa trẻ, tôi đã gom tiền bỏ trốn trong ngay đêm.   Rời khỏi kinh thành, tôi một mình nuôi con suốt bốn năm. Nhóc con quá xinh đẹp, vẻ ngoài rạng rỡ bất ngờ nổi tiếng trên mạng.   Tôi dựa vào con trai để bắt đầu sự nghiệp livestream, cũng gọi là có chút thành công.   Khi mọi người phát hiện tôi là mẹ đơn thân, để giữ thể diện, tôi chỉ có thể nói: “Ly hôn, chồng chếc rồi.”   Không cần đàn ông tôi vẫn sống tốt, còn thu hút được cả một lượng lớn fan nữ độc lập chân ái.   Cho đến một ngày, tôi nhận ra avatar và địa chỉ IP của fan đứng đầu bảng xếp hạng có gì đó quen quen…   Nhìn kỹ lại thì – không thể nào trùng hợp đến thế!   Bá tổng mà cũng đi “quẹt xu” ủng hộ livestream á? Với dáng vẻ nghiêm túc đó sao?   Không ngờ anh ta lại lao đến ngay trong đêm, ép tôi vào tường, ánh mắt u ám, nghiến răng:   “Chồng chếc? Sao anh không biết mình chếc rồi nhỉ?”   Tay còn kéo cổ áo nhóc con, mang nó đến trước mặt tôi, ánh mắt đỏ rực, nghiến răng nghiến lợi:   “Còn cái này là cái gì đây?!”

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Trở Về Thân Phận Thiên Kim Đã Đến Lúc Trả Thù Rồi!

Hóa ra tôi không phải con ruột của ba mẹ. Tôi là đứa trẻ bị họ lén đổi với con gái của một gia đình giàu có ngay tại bệnh viện. Bọn họ để con gái ruột của mình thay thế tôi, trở thành thiên kim nhà giàu. Còn tôi, lại trở thành Hoàng Phán Đệ, người bị cả nhà họ Hoàng xem như nơi trút giận. Nếu không phải vì bị mù một mắt, có lẽ tôi đã bị che giấu cả đời mà chẳng hay biết gì

0.0
18 ch
Ngôn Tình
Giang Húc

Ngày tôi kết hôn, Giang Húc không đến dự. Anh ta chỉ nhờ bạn gửi tới một phong bao đỏ. Tôi cười trêu: "Đều là người yêu cũ cả, sao lại bên trọng bên khinh thế này?" Nghe nói năm đó khi mối tình đầu của Giang Húc lấy chồng, anh không chỉ chuẩn bị lễ vật hậu hĩnh mà còn đích thân đến tận nơi chúc mừng. Lúc tiệc tàn, tôi ngẩng đầu lên, vô tình bắt gặp một bóng dáng quen thuộc vừa thoáng qua ở phòng VIP tầng hai. Chồng tôi bước lại gần, đặt tay lên vai tôi, giọng điệu thoải mái: "Đám cưới cuối cùng cũng xong rồi. Em không biết đâu, anh đã lo phát khiếp là hôm nay Giang Húc sẽ đến cướp dâu đấy." Tôi bật cười: "Làm gì có chuyện đó?" "Em không nhận ra sao? Thiệp mời điện tử của chúng mình, chỉ riêng anh ta đã nhấn vào xem tới 1032 lần." Tôi khựng lại một chút, khẽ rủ hàng mi, dịu dàng đáp: "Không sao, những chuyện đó giờ không còn quan trọng nữa."

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Từ Bỏ Mối Tình Thầm Kín Với Trúc Mã

Ngày thứ ba sau khi từ bỏ mối tình thầm kín với trúc mã, ta và hắn đồng thời nhìn thấy tương lai: Trên đỉnh núi tuyết, hắn hết lần này đến lần khác rạch cổ tay, dùng máu vẽ tín hiệu cầu cứu cho ta, còn bản thân lại mất máu quá nhiều. 【Hu hu, nữ chính cuối cùng cũng biết nam chính thật ra đã yêu nàng đến chết đi sống lại từ lâu rồi.】 【Nghe nói nam chính nhà chúng ta chính là kiểu người không giỏi ăn nói, nhưng trong lòng lại âm u, ẩm ương đến đáng sợ ấy!】 【Tiết lộ một câu thôi, cuối cùng nam chính được cứu sống, nữ chính khóc lớn ngay tại chỗ, chủ động tỏ tình với nam chính.】 【Cuối cùng rồi! Cặp đôi nhỏ này đã chua xót giằng co suốt cả thanh xuân, đến đây rốt cuộc cũng thành đôi, chúc trăm năm hạnh phúc!】 【Đáng tiếc cuối cùng vẫn là nữ chính chủ động cầu hôn… Nhưng vợ chồng thật sự lại càng đáng yêu hơn, ba năm hai đứa.】 【Cũng hết cách, tính tình nam chính quá mức cứng đầu, nam nhân gỗ đá như hắn đúng là phải có một cô nương nhỏ như mặt trời ở bên cạnh!】 Hình ảnh tương lai dần tan biến, ta ngước mắt, lén nhìn Cảnh Diễn khi ấy vẫn còn là thiếu niên ở phía bên kia. Hắn vẫn không chút biểu cảm, nhưng vành tai đã đỏ lên. Hắn khẽ nhắm mắt, tựa như cuối cùng cũng hoàn toàn yên tâm. Sau đó, Cảnh Diễn quả nhiên chỉ tặng quà trưởng thành cho muội muội ta. Còn đối với ta, hắn chỉ lạnh nhạt nói một câu: “Chúc mừng sinh nhật.” Các trưởng bối cười đùa trêu ghẹo, nói nếu hắn và muội muội ta đã đôi bên có tình, chi bằng trước tiên định một mối hôn ước từ nhỏ. Cảnh Diễn cũng chỉ cúi đầu im lặng, ngay cả một ánh mắt liếc sang ta cũng không có. Mãi đến khi muội muội ta đỏ bừng mặt, ngượng ngùng xua tay, nói rằng hiện giờ vẫn nên lấy việc học làm trọng, còn chuyện sau này thì… Lần này, ta chỉ nhìn thấy một hàng chữ: 【Ta ghét nhất kiểu người cứ ấp a ấp úng thế này.】 【Cho dù bỏ lỡ nhau cũng chẳng nói một lời.】 【Chẳng chủ động, chẳng tranh giành, thật sự cũng không sao sao?】 【Lỡ như vô tình đánh mất đối phương, cũng chẳng hề gì sao?】

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Trăng Rơi Sơn Dã, Chiếu Cao Đường

Tất cả mọi người đều coi thường tẩu tẩu xuất thân từ nông thôn của ta.   Quê mùa, thô kệch, giọng nói mang đậm khẩu âm vùng quê.   Đứng giữa phủ đệ cao quý của tướng quân, nàng hoàn toàn lạc lõng.   Phụ thân và huynh trưởng vốn đã sớm định hôn với một tiểu thư danh môn, tiền đồ xán lạn, mối lương duyên cũng sắp thành.   Nhưng huynh trưởng trong lúc đi tiễu phỉ gặp phải phản loạn, thất thế chạy trốn đến vùng thôn quê, làm hoen ố sự trong sạch của nàng.   Trong lúc vạn phần bất đắc dĩ, chỉ có thể cưới nàng vào cửa với thân phận thấp kém.   Người trong phủ ai nấy đều cười nhạo xuất thân của nàng, cười nàng khẩu âm thô kệch vụng về, cười nàng có dáng vẻ tiểu gia tử.   Nàng không biết tặng lễ lấy lòng người khác, chỉ biết ngày ngày nấu cơm, may vá, hầu hạ người lớn trẻ nhỏ trong cả nhà.   Ngoài miệng chúng ta vẫn ghét bỏ nàng không thể bước lên nơi sang trọng, nhưng trong lòng đã mềm lòng quá nửa.   Cho đến một lần trong yến tiệc thế gia, nàng lỡ tay làm vỡ chiếc chén lưu ly, khiến cả sảnh đường cười nhạo.   Ta kéo nàng đi tìm huynh trưởng.   Nào ngờ ở sâu trong hòn non bộ, lại bắt gặp huynh trưởng ta đang ôm chặt vị tiểu thư quý tộc vốn đáng lẽ phải kết thông gia kia.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Ác Nữ Show Hẹn Hò: Hất Nước Cứu Người, Tiện Tay "nhặt" Luôn Tổng Tài!

Người quản lý ném bản hợp đồng lên bàn, gõ gõ đốt ngón tay vào con số 50 vạn tệ tiền cát-xê nói với tôi: "Chỉ cần lên show hẹn hò này làm nền cho người khác 10 ngày, số tiền này là của cô. Hơn nữa, tổ tiết mục cam kết bao ăn ba bữa chuẩn Michelin." Tôi nhìn chằm chằm vào bản hợp đồng, lặng lẽ nuốt nước bọt, gật đầu cái rụp. Trên mạng xã hội, người ta mắng tôi là ác nữ chảnh chọe, hất nước vào mặt nam đỉnh lưu, bảo tôi mau cút khỏi giới giải trí. Nhưng mang tiếng ác nữ thì đã sao? Ác nữ mà được ăn tôm hùm đất rang tỏi, cua lông hấp gừng miễn phí 10 ngày, lại còn được đút túi 50 vạn tệ thì tôi nguyện làm ác nữ đến cuối đời. Sinh tồn trong cái giới này, thể diện làm sao no bụng được. Tiền trong thẻ và thức ăn ngon trong dạ dày mới là chân lý tuyệt đối.

0.0
4 ch
Ngôn Tình
Xuyên Thành Nữ Phụ Âm U, Tôi Còn Không Biến Thái Bằng Nam Chính

Tôi thuộc kiểu người chỉ thích nghỉ ngơi. Vậy mà hệ thống lại cho tôi một thân phận nữ phụ âm u bệnh hoạn, ép tôi phải theo dõi, quấy rối, giám sát nam chính. Để hoàn thành nhiệm vụ, cứ cách một khoảng thời gian, tôi lại phải lên mạng tìm những câu chữ âm u bệnh hoạn rồi gửi tin nhắn dây dưa với anh. 【Anh ơi, hôm nay em lại đến nhà hàng nơi anh làm thêm.】 【Hôm nay anh mặc sơ mi, trông vừa tao nhã vừa quyến rũ. Em muốn giấu anh đi, không cho bất kỳ ai nhìn thấy.】 Vừa gửi xong, trước mắt tôi chợt lướt qua những dòng bình luận. 【Tôi chịu luôn rồi, nữ phụ lại bắt đầu giở trò nữa. Nam chính vớ phải cô em kế thế này đúng là xui tận mạng.】 【Đáng sợ quá, cô ta đang theo dõi... À, khoan đã, nam chính hôm nay cũng đâu có mặc sơ mi.】 【Thậm chí anh ấy còn xin nghỉ làm thêm, hoàn toàn không đến nhà hàng. Cô ta nhìn thấy ở đâu vậy?】 【Ờm, cô ta chẳng lẽ vốn không đi, chỉ thuận miệng nói đại thôi đấy chứ?】 Tôi chột dạ, đang định thu hồi tin nhắn thì người anh kế vốn chẳng buồn để tâm đến tôi hôm nay lại phá lệ trả lời: 【Em gái thân yêu của anh, lâu như vậy rồi mà em vẫn chưa học được cách theo dõi người khác sao?】  

0.0
0 ch
Ngôn Tình
Vị Hôn Phu Nói Ta Không Thích Hợp Làm Chính Thê, Sau Khi Huỷ Hôn Hắn Lại Hối Hận

Tạ Thanh Giác nói, tướng mạo ta diễm tục, không thích hợp làm chính thê, kéo dài ba năm cũng không chịu cưới ta, còn bắt ta đeo khăn che mặt khi gặp người. Lần này, khi hắn mở tiệc khoản đãi bằng hữu, khăn che mặt của ta bất ngờ bị gió thổi rơi. Mọi người lập tức im bặt, nhìn ta chằm chằm không chớp mắt. Mãi đến khi giọng nói không vui của Tạ Thanh Giác vang lên, bọn họ mới hoàn hồn, vội vàng chữa lời. "Tạ huynh nói không sai, dáng vẻ khinh phù như thế này, vào cửa làm thiếp thất cũng phải suy nghĩ kỹ, càng đừng nói đến làm chính thê." "Nếu cưới nàng ta, nhất định sẽ bị người đời dị nghị là bị sắc đẹp mê hoặc, làm tổn hại thanh danh." Tạ Thanh Giác cho rằng ta cố ý tháo khăn che mặt xuống, chán ghét nói: "Nàng đều nghe thấy rồi đó, đừng hòng dựa vào một gương mặt để ong bướm vây quanh, bám víu môn đình." “Dáng vẻ như nàng cho dù đem hôn ước dâng không cho người ta cũng chẳng có ai muốn.” Hắn cố ý lấy miếng ngọc bội định thân của ta, tùy tiện ném lên bàn, ý là muốn sỉ nhục ta, để ta nhận rõ rằng không ai nguyện ý cưới ta.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Vương Phi Đổi Hôn

Hai vị vương gia cùng thành thân trong một ngày, nhưng hai vị tân nương lại bị tráo đổi. Vị hôn phu của ta đã dày công bày ra cả một âm mưu, chỉ vì muốn được thành thân với nữ tử mà hắn một lòng ái mộ. Người đời ai nấy đều nói hắn phụ ta, nhưng nào có ai hay, ta cũng đã được gả cho người mình thầm thương suốt bao năm tháng.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Bạn Cùng Phòng Thầm Yêu Tôi?!?

Gần đây người bạn cùng nhà của tôi rất kỳ lạ.   Không những cứ lén nhìn tôi, hắn còn thường xuyên động tay động chân. Ví dụ như sờ tóc, véo má tôi, hoặc dùng chân chạm vào chân tôi, khoác tay lên vai tôi.   Hắn bỗng trở nên vô cùng hòa nhã, cứ nhìn thấy tôi là cười tươi rói, hoàn toàn không còn dáng vẻ mặt mày cau có như trước.   Điều khiến tôi sốc hơn nữa là hắn lại vứt bỏ bệnh sạch sẽ cùng nguyên tắc cao quý của mình, ăn chung một bát mì với tôi, mà còn là đoạn mì tôi ăn không hết, cắn đứt rồi bỏ lại. Vậy mà hắn vẫn ăn ngon lành.   Tôi nghiêm túc nghi ngờ hắn... có chuyện cần nhờ tôi.

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Người Từng Là Cả Thế Giới

Ninh Ngữ theo đuổi Giang Dữ 3 năm đại học, cưới anh 1 năm, rồi ly hôn vì anh không yêu cô.   Cô quay lại, cầu xin tái hôn. Anh đồng ý.   1 năm sau, Bạch Nguyệt Quang của anh - Lâm Vãn về nước. Một cái đỡ rượu ở KTV là đủ để cô tỉnh. Lần này cô không ầm ĩ, không níu kéo.   Cô nhận offer ở Đức, đặt cọc nhà, ký đơn ly hôn.   Chỉ để lại một câu: "Lần này là tôi không cần anh nữa." Anh cười, nói cô sẽ quay lại trong 3 tháng.   Anh không biết, người từng đứng đợi anh 4 tiếng dưới mưa… đã không còn muốn quay đầu nữa.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Thích Và Thói Quen

Tôi và Cảnh Dương lớn lên bên nhau từ nhỏ, là đôi thanh mai trúc mã còn trùng cả ngày sinh. Cái tên đầu tiên Cảnh Dương học được cách gọi cũng chính là tên của tôi. Cậu ấy vốn chẳng thích giao du với người khác, ngoài đọc sách ra, chuyện cậu thích làm nhất chính là陪 tôi chơi những trò mà bản thân rõ ràng chẳng có chút hứng thú nào. Bố mẹ hai nhà thường trêu rằng Cảnh Dương sinh ra dường như chỉ để làm bạn cùng tôi. Tôi cũng từng luôn tin như vậy. Cho tới một ngày, Cảnh Dương nói với tôi cậu ấy để ý một cô gái, tôi mới dần hiểu ra rằng trong thế giới của Cảnh Dương, ngoài gia đình và tôi, cuối cùng cũng xuất hiện thêm những người và những chuyện khác. Sau khi nghe Cảnh Dương hết lần này đến lần khác nhắc về cô gái ấy trước mặt mình, cuối cùng tôi quyết định buông bỏ tình cảm dành cho cậu. Nhưng tại sao đến lúc gặp lại, Cảnh Dương lại mang dáng vẻ chẳng khác gì một đứa trẻ vừa bị người ta bỏ rơi?  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Dệt Gấm Gửi Phương Âm

GIỚI THIỆU:   Phụ mẫu lần lượt qua đời, ta quyết định một thân một mình tới Nguyên phủ ở Lâm Châu để hủy hôn.   Ta vốn tính mượn hôn sự này đổi lấy chút tiền bạc, gây dựng lại gia nghiệp.   Nào ngờ vị hôn phu của ta mấy ngày trước vô tình ngã gãy chân, nằm liệt trên giường.   Cả Nguyên phủ chìm trong mây sầu thảm đạm, hai chữ “hủy hôn” đã tới bên miệng, cuối cùng vẫn bị ta nuốt trở vào.   Ta ở lại Nguyên phủ, tận tâm chăm sóc Nguyên Hành suốt ba năm.   Kết quả sau khi hắn có thể đứng dậy trở lại, trong tiệc mừng thọ của Nguyên lão phu nhân, hắn lại thản nhiên nói:   “Ta đối với Cẩm Âm cũng giống như đối với Nguyên Tình, đều xem như muội muội ruột.”   Chỉ một câu “muội muội ruột”, đã hoàn toàn phủi sạch quan hệ giữa ta và hắn.   Ngay đêm hôm ấy, ta trả lại canh thiếp mà hai nhà từng trao đổi, rời khỏi Nguyên phủ nơi mình đã sống suốt ba năm.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Yêu Qua Mạng Với Em Gái Của Bạn Thân

Tôi quen qua mạng với một cậu em trai nhỏ cực kỳ ngoan, ngày nào cũng ngọt ngào gọi tôi “chị ơi~ chị ơi~”. Mỗi ngày còn đều đặn chuyển cho tôi 520 với 1314. Ngoan đến mức làm tôi mê chết đi được. Chúng tôi đã hẹn ngày gặp nhau ngoài đời. Trước hôm gặp mặt, bạn thân rủ tôi sang nhà chơi. Ở đó, tôi gặp cậu em họ nổi loạn mà cô ấy thường xuyên nhắc đến. Cậu trai nhuộm tóc trắng, môi đeo khuyên sáng loáng, vẻ mặt ngông nghênh bất cần, phong cách ngầu đến mức tôi theo bản năng muốn đứng cách xa ba bước. Tôi chẳng may trẹo chân, ngã thẳng vào lòng cậu ta, còn khiến điện thoại cậu ấy rơi xuống đất. Cậu ta nhíu mày, khó chịu lên tiếng: “Cô à, phiền cô tự trọng một chút, tôi có bạn gái rồi!” Tôi vừa xin lỗi vừa cúi người nhặt điện thoại giúp, không ngờ lại nhìn thấy một đoạn trò chuyện quen thuộc đến không thể quen hơn. Cậu em ngoan ngoãn mà tôi đang yêu qua mạng… lại chính là cậu ta? Trước mắt tôi lập tức tối sầm, cảm giác như cả bầu trời vừa sập xuống.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Chiếu Hoa Lê

Ta từ nhỏ tính cách đã luôn tự ti.   Trưởng tỷ cùng các quý nữ đàm luận thi từ, ta không dám lên tiếng.   Phu nhân Hầu phủ khen ta hiền thục điềm tĩnh, ta lắp bắp nói lời cảm tạ.   Nhưng tại yến tiệc tuyển phi.   Thái tử lại nhất quyết đưa ngọc như ý cho ta.   Hoàng hậu khẽ thở dài:   “Trưởng nữ nhà họ Thẩm đoan trang phóng khoáng, rõ ràng càng xứng đôi với ngươi hơn.”   “Thôi vậy, nếu ngươi đã chọn nàng, thì cứ quyết định như thế đi.”   Kiếp trước, chỉ vì một câu nói ấy của Hoàng Hậu.   Ta đã tin rằng Bùi Ngọc có tình ý với trưởng tỷ.   Ta thấp thỏm bất an, nhiều lần chần chừ với hắn.   Bùi Ngọc chán ghét tính tình nhạy cảm đa nghi của ta.   Hắn vừa đăng cơ, liền giận dỗi lập trưởng tỷ làm hậu, cười lạnh:   “Trẫm làm theo ý nàng, để nàng khỏi ngày đêm nghi ngờ.”   “Bộ dạng nhỏ nhen thế này của nàng, quả thực cũng không xứng làm Quốc mẫu.”   Trùng sinh trở lại yến tiệc tuyển phi.   Ta nhẹ nhàng đẩy ngọc như ý trở về:   “Đa tạ ý tốt của Thái tử.”   “Nhưng thần nữ đã... có hôn ước rồi.”

0.0
7 ch
Ngôn Tình