Truyện Ngôn Tình

Truyện Ngôn Tình tại Lão Phật Gia

Vị Hôn Phu Đặt Ship Cho Tôi Đậu Hủ Ngọt

Khi đang đi công tác ở xa, vị hôn phu của tôi bỗng đặt giao cho tôi một phần đậu hũ, loại có vị ngọt. Tôi nhìn chằm chằm vào hóa đơn giao đồ ăn, ngẩn người trước dòng ghi chú vô cùng quen mắt: [Bạn nhỏ nhà tôi rất thích đậu hũ ngọt, phiền cho thêm chút đường nhé!] Tôi lập tức gọi điện sang quán để hỏi cho rõ. “Không thể giao nhầm được đâu! Bạn trai cô ngày nào cũng gọi món, suốt cả tháng nay rồi. Chẳng qua hôm nay mới đổi sang địa chỉ này thôi. Cô chắc là người miền Nam đúng không? Ăn ngọt dữ vậy!” Đầu óc tôi trong khoảnh khắc trở nên trắng xóa, gần như ngay lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra. Vị hôn phu của tôi… có lẽ đã có người khác. Bởi tôi là người miền Bắc, từ trước đến giờ chưa từng ăn đậu hũ ngọt.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Hương Đàn Đậm, Tuyết Dần Tan

Phu quân của ta là Thủ phụ đương triều, danh tiếng lẫy lừng.   A tỷ của ta là Nhiếp chính Thái hậu, uy danh vang khắp thiên hạ.   Một người vì giang sơn thanh bình mà một tay khuynh đảo triều đường, một người vì thiên hạ thái bình mà xoay chuyển càn khôn nơi hậu cung.   Bọn họ tựa lưng vào nhau, sống chết có nhau, vậy mà lại vì sinh thần của ta mà tranh cãi không ngừng.   Ta lặng lẽ nghe suốt một đêm, mãi vẫn không thể đưa ra quyết định, cuối cùng chỉ khẽ hỏi:   “Ngày sinh thần của ta, ta có thể tự mình làm chủ không?”   “Ta không cần cung yến phô trương long trọng, cũng chẳng cần hành lang kéo dài mười dặm bên sông hộ thành.”   “Ta chỉ muốn phu quân cùng ta xem trọn một màn pháo hoa.”   “A tỷ, tỷ có thể trả phu quân lại cho ta một ngày được không?”   A tỷ nhất thời nghẹn lời, sau đó lạnh nhạt đáp:   “Không biết điều. Tùy muội.”   Thế nhưng đúng ngày sinh thần của ta, biên cương lại truyền về tin có biến.   A tỷ tức giận đến mức chứng đau đầu tái phát, cuối cùng vẫn truyền phu quân ta vào cung.   Phu quân nói sinh thần năm nào cũng có, quốc sự mới là trọng, bảo ta đừng làm loạn.   Ta không hề làm loạn.   Cho đến khi hắn trở về phủ, ta vẫn lặng lẽ ngồi trên lầu Quan Tinh.   Ta nghe hạ nhân kể rằng Thái hậu vì chiến sự mà buồn bực không thôi, bèn cùng Thủ phụ đại nhân uống rượu trên gác Trích Tinh.   Thái hậu say đến mức chẳng còn nhận ra ai, cuối cùng được chính Thủ phụ đại nhân bế về cung Trường Lạc.   Ta im lặng giây lát rồi khẽ bật cười:   “Chí hướng tương đồng, dựa lưng vào nhau, bọn họ vốn nên đứng cạnh nhau.”   Lời vừa dứt, bốn mắt chạm nhau.   Tiêu Tế định giải thích và nhận lỗi, nhưng ta đã ngăn hắn lại.   “Không sao. Chỉ là pháo hoa đã tàn, trò chơi của ba người cũng nên kết thúc rồi.”  ...

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Liễu Vân Thư

Năm thứ tám ta sống nhờ tại Hầu phủ, Tạ Tầm không còn thiên vị ta, cũng không còn nhắc đến hôn ước nữa.   Ta vốn cho rằng, hắn đang lâm vào thế khó xử giữa ta và mẫu thân hắn.   Cho đến khi biểu muội vào phủ.   Trong cung ban thưởng một phần bánh thủy tinh, hắn như dâng bảo vật, dỗ dành nàng ăn thêm nửa miếng.   Ta gắp thêm một đũa, lại bị quở trách là thô bỉ tham ăn:   “Tham ăn như vậy, làm sao có thể làm Tạ gia chủ mẫu?”   Đêm đông gió tuyết cào da.   Trong phòng tiếng cười nói vui vẻ, phu nhân đuổi ta ra ngoài phòng phạt đứng.   Vị lang quân ở phòng bên nghe thấy động tĩnh, thò đầu ra, thở dài. Nhìn vẻ quẫn bách của ta, hắn đem cả hộp bánh mình được ban cho đưa hết cho ta:   “Chẳng qua chỉ là một hộp bánh, có gì đáng kể? Hầu phủ chẳng lẽ đã sa sút đến mức phải làm khó một cô nhi hay sao?”   Ta sững người.   Bánh ngọt nghẹn ngào nuốt xuống khi sống nhờ nơi đất khách luôn có vị mằn mặn.   Đến người xa lạ còn biết, cảm giác xấu hổ thật khó nuốt trôi.   Ta chịu đủ rồi.   Đêm đó, ta lặng lẽ thu dọn tất cả đồ đạc có giá trị.

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Nếu Có Kiếp Sau Tôi Sẽ Không Yêu Anh Nữa

5 năm hôn nhân, anh hận tôi vì tôi là người hại chết bố mẹ anh.   Ngày tôi chủ động ly hôn, anh vui đến mức không chờ nổi mà ký ngay.   Anh dẫn Bạch Nguyệt Quang đến diễu võ dương oai.   Anh nói nhìn thấy tôi là thấy ghê tởm.   Anh không biết, tôi bị bệnh bạch cầu giai đoạn cuối.   Anh không biết, lần này rời đi là tôi không quay đầu lại nữa.   Đến khi nhận được giấy báo tử của tôi,   người đàn ông từng nói “không muốn gặp lại”   lại quỳ trước mộ tôi, khóc như một đứa trẻ.   Muộn rồi, Lục Cận Ngôn.   Kiếp này em trả anh tự do.   Kiếp sau... đừng gặp lại.

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Đàn Thâm Tuyết Tán

GIỚI THIỆU:   Phu quân của ta là đương triều Thủ phụ danh tiếng lẫy lừng.   A tỷ là Nhiếp chính Thái hậu danh chấn thiên hạ.   Một người vì thiên hạ thái bình, trên triều đình một tay che trời.   Một người vì thịnh thế thái bình, trong hậu cung xoay chuyển phong vân.   Bọn họ tựa lưng vào nhau, sống chết phó thác.   Ấy vậy mà chỉ vì một sinh thần của ta lại cãi nhau đến không thể dứt.   Ta nghe suốt cả đêm, vẫn không thể đưa ra quyết định.   Chỉ khẽ hỏi:   “Sinh thần của ta, ta có thể tự mình quyết định không?   Ta không cần cung yến tổ chức linh đình, cũng không cần hành lang du ngoạn dài mười dặm bên sông hộ thành.   Ta chỉ muốn phu quân của ta ở bên ta xem hết một trận pháo hoa.   A tỷ, tỷ có thể trả phu quân lại cho ta một ngày không?”   A tỷ nghẹn lời:   “Không biết tốt xấu, tùy muội.”   Nhưng đến ngày sinh thần, biên cương lại truyền tới biến động.   A tỷ tức đến phát bệnh đau đầu, cuối cùng vẫn truyền phu quân ta vào cung.   Phu quân nói sinh thần năm nào cũng có, quốc sự mới là trọng, bảo ta đừng làm loạn.   Ta không làm loạn.   Cho đến khi hắn trở về phủ, ta vẫn lặng lẽ ngồi trên lầu ngắm sao.   Nghe hạ nhân kể lại.   Thái hậu vì chiến sự mà buồn bực không thôi, cùng Thủ phụ đại nhân uống rượu trên Trích Tinh các.   Thái hậu say đến mức chẳng nhận ra ai.   Là Thủ phụ đại nhân đích thân bế nàng trở về Trường Lạc cung.   Ta im lặng một lúc, khẽ bật cười:   “Chí hướng tương đồng, tựa lưng vào nhau, vốn dĩ bọn họ nên đứng cạnh nhau.”   Lời vừa dứt, bốn mắt chạm nhau.   Tiêu Tế muốn giải thích và xin lỗi, nhưng bị ta ngăn lại.   “Không sao. Chỉ là pháo hoa đã tàn, trò chơi của ba người cũng nên kết thúc rồi.”  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Khi Tôi Chết , Anh Ấy Mới Biết Khóc

Tôi yêu anh 10 năm. Bên anh 4 năm.   Lúc bác sĩ tuyên án tôi ung thư giai đoạn cuối, bạn trai tôi đang nấu nước gừng cho "bạn thân" của anh.   Anh nói chúng tôi chỉ là "bạn bè bình thường".   Truyền thông lại nói tôi là "người anh yêu nhất".   Nực cười.   Nếu đã không thể có được tình yêu, vậy thì tôi sẽ để anh nếm thử cảm giác mất đi.   Để anh hối hận. Để anh day dứt. Để cả đời này anh phải sống trong hai chữ "giá như".   Kiếp này tôi không cần anh yêu tôi nữa.   Tôi chỉ cần anh đau.

0.0
5 ch
Ngôn Tình
Tỷ Tỷ Muốn Cướp Hôn Sự Của Ta, Ta Đẩy Nàng Xuống Lầu

Trưởng tỷ để mắt đến vị hôn phu của ta. Ở trong nhà, nàng vừa khóc vừa nháo, ép ta nhường lại hôn sự cho nàng. Nàng đứng trên bệ cửa lầu các, lấy tính mạng ra uy hiếp ta. "Nếu muội không nhường, hôm nay ta sẽ nhảy từ đây xuống!" Phụ thân mẫu thân cầu ta nhượng bộ. Ta bước lên trước, vươn hai tay ra. Rồi dùng sức, đẩy trưởng tỷ xuống. “Được” "Ta thành toàn cho tỷ."

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Thẩm Chiêu Vi

GIỚI THIỆU: ​ Cung biến thất bại, phụ thân ta bị liên lụy. ​ Đêm trước ngày bị đày đi, người lấy ra hai thẻ tre, bảo ta và a tỷ mỗi người rút một thẻ. ​ Một thẻ là gửi gắm tới phủ Hoài An Hầu, một thẻ là gửi gắm cho thuộc hạ cũ năm xưa. ​ Mẫu thân ghé tai ta, nhỏ giọng nói: “Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân thể con yếu, tới Hầu phủ là vừa hay.” ​ Từ đó suốt năm năm, ta vào Hầu phủ, a tỷ lại tới vùng quê. ​ Cuộc sống trong Hầu phủ như đi trên băng mỏng, Thế tử chèn ép, tiểu thư khinh mạn. ​ Có lần ta rót trà cho Thế tử, hắn bỗng cười lạnh: “Năm xưa phụ mẫu ngươi rõ ràng đã hứa đưa tỷ tỷ ngươi tới đây, sao đến phút chót lại đổi thành ngươi? Nhất định là ngươi giở trò từ bên trong, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới vùng quê.” ​ Ta sững sờ cúi đầu. ​ Năm năm sau, phụ thân được giải oan, cả nhà trở về kinh thành. ​ A tỷ từ vùng quê trở về, dung mạo càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa mày mắt không thấy nửa phần khổ sở. ​ Nàng nhìn hai bàn tay đầy vết chai của ta, nghi hoặc hỏi: “Phụ mẫu không để lại chút vàng bạc cho muội dùng để lo liệu quan hệ trong Hầu phủ sao?” ​ Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay nàng, sắc ngọc trong veo óng ánh, lập tức hiểu ra. ​ Thẻ tre ngày ấy, vốn là cố ý để ta rút trúng. ​ Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. ​ Một thẻ là nhi tử của thuộc hạ cũ đang sống nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. ​ Mẫu thân vẫn như thường lệ, bảo ta rút trước. ​ Ta lắc đầu, lùi lại nửa bước: ​ “Con không chọn ai cả.”  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Duyên Nhầm

Thẩm Ly bỏ vị hôn thê thanh mai trúc mã, muốn cùng ta bỏ trốn. Thẩm mẫu lấy ra một nghìn lượng vàng, bảo ta biến mất: “Rời khỏi Thẩm gia, các ngươi ngay cả cơm no áo ấm cũng khó mà có được.” “Thay vì sau này nhìn nhau chán ghét, hối hận vì ngày trước, chi bằng thấy đủ thì dừng.” Ta không dừng. Như lời bà ta nói, những ngày bỏ trốn sau đó quả thực đầy gian khổ. Ta và Thẩm Ly nếm đủ đắng cay, chật vật nuôi các con khôn lớn. Cả đời hắn lận đận chìm nổi, đến khi tóc đã bạc trắng mới gắng gượng leo lên được chức quan chính ngũ phẩm, còn xin cho ta một đạo cáo mệnh. Ta cứ tưởng đời này trước đắng sau ngọt, cuối cùng cũng xem như viên mãn. Trước lúc Thẩm Ly lâm chung, ta cầu hắn kiếp sau lại cùng ta nên duyên phu thê. Nào ngờ hắn nắm chặt tay ta, trong mắt tràn đầy tiếc nuối và oán hận. “Với năng lực và thủ đoạn của ta… nếu… có gia tộc, có nhà vợ nâng đỡ, sao đến tuổi này còn chật vật đến thế…” “Những năm qua… thật sự khổ quá…” “Nếu có thể trở lại năm ấy, ta…” Môi hắn mấp máy hai lần, rồi nghiêng đầu tắt thở. Cảnh tượng ấy khiến bệnh tim của ta tái phát. Đến khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về đúng ngày Thẩm mẫu tìm đến. Ta nhìn chằm chằm đống vàng sáng lóa trước mặt, giọng điệu vừa kiên quyết vừa ai oán: “Ta và công tử tình sâu nghĩa nặng, há một nghìn lượng vàng có thể chia lìa?” “Phải thêm tiền.”

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Lục Phu Nhân Đã Chết Trong Trò Đùa Đó

Trên đường đi thắp hương trở về, xe ngựa của ta đột nhiên bị sơn tặc chặn đường bắt giữ. Mấy tên đại hán thô bạo lôi xé ta vào sâu trong rừng rậm, xé rách lớp áo ngoài. Trong lúc tuyệt vọng, ta rút chiếc trâm vàng trên đầu ra, định bụng tự sát để bảo toàn trinh tiết. Nào ngờ kẻ cầm đầu đám "sơn tặc" lại đột ngột giật khăn che mặt xuống, cười đến gập cả người. Kẻ đó chẳng phải ai xa lạ, chính là nữ tướng quân Cố Hồng Anh — thanh mai trúc mã của phu quân ta. Nàng ta giơ chân đá văng chiếc trâm vàng trên tay ta, ánh mắt đong đầy vẻ mỉa mai. "Tẩu tẩu đúng là dễ dọa!" "Ta chỉ muốn thay huynh trưởng thử xem, nữ tử khuê các như tẩu khi gặp hiểm nguy có chịu ngoan ngoãn giữ tiết hay không thôi." Phu quân ta từ phía sau cánh rừng thong thả cưỡi ngựa đi ra. Hắn chẳng hề giận dữ, ngược lại còn cười ném cho nàng ta một bìnhrượu. "Muội đúng là con ma tinh nghịch, ai lại lấy sự trong sạch của người ta ra làm trò đùa bao giờ." Ta quần áo xộc xệch ngã quỵ trên mặt đất, cất lời van xin phu quân nghiêm trị kẻ này. Thế nhưng phu quân lại mất kiên nhẫn chỉ tay vào mặt ta. "Hồng Anh ở quân ngũ quen đùa giỡn với đám binh lính rồi, chẳng qua chỉ là một trò đùa thôi mà." "Nàng vốn dĩ chẳng bị chút thương mảy may nào, sao nhất thiết phải làm ầm ĩ khiến mọi người đều không bước xuống được?" Ta cúi đầu nhìn lòng bàn tay đầm đìa máu tươi của mình. Lần này, ta sẽ không ầm ĩ nữa.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Trọng Sinh Về Bên Anh

Kiếp trước, Lâm Mạn An tin nhầm người.   Vì Cố Triết - vị hôn phu cô yêu 10 năm, cô giao cả gia sản.   Vì Diệp Tâm Nhã - bạn thân cô thương nhất, cô hắt rượu vào mặt người khác. Kết quả? Một vụ "tai nạn" được sắp đặt.   Cô chết trong vũng máu, nghe chính họ bàn cách chia tài sản. Người duy nhất ôm cô giữa trời mưa, gào thét gọi cấp cứu   lại là Lục Yến - kẻ cô từng ghét cay ghét đắng,   người cô từng hắt rượu, từng sỉ nhục trước mặt mọi người. "Nếu em chết, tôi sẽ bắt cả thế giới chôn cùng em." Trọng sinh trở về ngày sinh nhật 20 tuổi.   Ly rượu vang đỏ vẫn còn trên tay.   Cố Triết vẫn đang đợi cô đến cắt bánh.   Diệp Tâm Nhã vẫn đang thúc giục cô diễn. Nhưng lần này, cô buông tay Diệp Tâm Nhã,   bước thẳng về phía góc khuất nơi Lục Yến đang ngồi một mình. Lâm Mạn An: "Lục Yến. Nhảy với tôi một điệu nhé?" Kiếp trước cô chết vì yêu sai người.   Kiếp này cô sống lại... để yêu người từng yêu cô nhất. Đây không phải chuyện báo thù.   Đây là chuyện một cô gái học cách phân biệt   ai thật lòng, ai giả dối.   Và học cách được yêu.

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Nhớ Người

Khi tôi thức tỉnh thì câu chuyện đã gần đi đến hồi kết. Nam nữ chính đã vượt qua muôn vàn rào cản từ hai gia tộc, tổ chức một đám cưới vô cùng long trọng. Còn tôi, với vai trò nữ phụ độc ác, lại bị người ta bỏ thuốc hãm hại. Trong một đêm mưa, tôi lên giường với nam phụ thứ hai, và từ đó trong bụng có thêm một sinh linh bé nhỏ.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Năm Ấy, Sóng Lòng Xao Động

Ngày Tô gia bị tịch biên, phụ thân khoác lên người ta một bộ váy áo lộng lẫy, rồi thẳng tay đẩy ta ra trước mặt quan binh: “Đây chính là đại tiểu thư Tô gia, Tô Nguyệt Oanh.” Ai nấy đều nói phụ thân là một trung bộc. Đến ngày gặp lại, phụ thân đã trở thành Thần Võ Đại tướng quân được tân đế hết mực sủng tín, còn Tô Nguyệt Oanh thì trở thành hoàng hậu, cùng tân đế một đời một kiếp một đôi người. Còn ta, lại lưu lạc chốn thanh lâu, trở thành hoa nương mặc người mua vui. Mẫu thân vì muốn chuộc thân cho ta, đã kéo lê tấm thân bệnh nặng đến cầu xin phụ thân, nào ngờ lại bị gia đinh canh cổng đánh hai gậy, mất mạng ngay tại chỗ. Ta cầu xin Tô Nguyệt Oanh cho mẫu thân được nhập thổ vi an, nào ngờ nàng ta lại nói: “Trong thanh lâu thiếu gì thanh quan. Nếu ngươi biết giữ mình, giữ vững bản tâm, ta còn có thể giúp ngươi. Nhưng ngươi đã tự cam lòng sa vào chốn hạ tiện, ta sẽ không giúp loại người như ngươi.” Ngay đêm hôm ấy, ta bị người ta chặt đứt tứ chi, dìm xuống lòng sông. Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày Tô gia bị tịch biên. Lần này, vậy thì cứ để Tô Nguyệt Oanh tự mình vào chốn thanh lâu, giữ lấy bản tâm của nàng ta đi.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Ngay Từ Đầu Vẫn Luôn Là Anh

Người bạn thanh mai trúc mã đã ở bên chăm sóc tôi suốt mười ba năm, sang đến năm thứ mười bốn lại mắng tôi là đồ ngu ngốc, thần kinh. Đúng ngày sinh nhật, anh bỏ mặc tôi ở trạm xe buýt, quay người đi cùng cô bạn mới chuyển trường. Tôi mắc chứng tự kỷ, chỉ biết trốn sau tấm bảng ở trạm xe cho tới tận nửa đêm. Bố anh kéo anh tới xin lỗi tôi, nhưng anh vẫn đầy vẻ không phục. “Con có nợ gì nó đâu! Nó bị tự kỷ, nếu không phải từng câu từng chữ đều do con dạy thì đến giờ nó còn chẳng giống một người bình thường!” “Con làm bảo mẫu cho nó suốt mười ba năm rồi, con không muốn tiếp tục nữa!” Ngay lúc ấy, trước mắt tôi đột nhiên hiện ra những dòng chữ lơ lửng: [Nam chính đang ghen đó!] [Anh trai sinh đôi của nam chính từng giả làm anh ấy, ở bên nữ chính suốt một ngày. Nữ chính chẳng nhận ra, cứ mở miệng là gọi “Anh Phối”. Cái bình giấm nhỏ tức đến mức tự bóp tay mình hằn đỏ.] [Nữ chính bẩm sinh thiếu khả năng đồng cảm, nam chính chỉ muốn dùng cách này để cô ấy hiểu cảm giác của anh thôi.] Tôi ngẩn người. Thì ra ngày hôm ấy, người ở cạnh tôi là anh trai của anh giả làm… Vậy thì cứ để anh ấy giả tiếp cũng được mà?  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Phượng Huyết Vi Y – Đích Nữ Báo Thù

Kiếp trước, Thẩm Thanh Ngô dốc cạn sức lực gia tộc, giúp Tam hoàng tử Tiêu Cảnh Hành bước lên đế vị. Đổi lại là một trăm lẻ ba nhân khẩu Thẩm gia bị chém đầu tại Ngọ Môn, bản thân nàng cũng bị tra tấn thành “Nhân trệ”, chết thảm trong lãnh cung. Khoảnh khắc liệt hỏa thiêu đốt, nàng lập lời thề độc: Nếu có kiếp sau, nhất định phải hủy hoại toàn bộ những gì hắn trân quý nhất trong một sớm một chiều! Một sớm trọng sinh, nàng trở lại ngày đại hôn năm mười sáu tuổi. Đối mặt với gã tra nam đang bức bách đòi Hổ phù, Thẩm Thanh Ngô che giấu sự sắc sảo, cười tươi như hoa. Ngươi tưởng ta là quả hồng mềm mặc ngươi nắn bóp sao? Không, ta là Tu La tới lấy mạng ngươi. Đêm động phòng hoa chúc, nàng lấy rượu độc làm rượu hợp cẩn, mỉm cười nhìn kẻ thù phát điên. Triều đình nổi sóng gió, nàng mượn đao của Nhiếp Chính Vương, giết cho kẻ thù không còn mảnh giáp. Thế nhân đều đồn đại, Nhiếp Chính Vương Tiêu Lẫm quyền khuynh triều dã, máu lạnh vô tình, Thẩm đại tiểu thư chẳng qua chỉ là nụ hoa thố ty bám víu quyền quý. Cho đến ngày đó, cả triều văn võ tận mắt chứng kiến, vị “Diêm Vương sống” cao cao tại thượng kia lại quỳ một gối xuống đất, hai tay dâng lên binh quyền thiên hạ cùng vinh sủng vô thượng. Đáy mắt Tiêu Lẫm tràn ngập sự cố chấp cùng thâm tình: “Thanh Ngô, giang sơn này bổn vương thay nàng đoạt lấy. Nàng muốn thiên hạ, bổn vương cùng nàng san sẻ.”

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Nam Chính Điên Quá Đi Thôi

Người phụ trách công lược nam chính trước đó đều thất bại, còn tôi là người thực hiện nhiệm vụ thứ mười.   Dựa vào thân phận tiểu thư nhà hào môn, tôi ngang nhiên ép nam chính phải ở bên mình.   Tôi còn giả vờ mang thai, tác oai tác quái.   “Bắt đầu từ bây giờ, anh phải cố gắng kiếm tiền! Nuôi tôi! Còn phải nuôi cả con tôi nữa!”   Ngay lúc tôi chuẩn bị tiếp tục làm càn, hệ thống đột nhiên phát ra một tiếng cảnh báo chói tai:   “Tiểu thư! Nhầm sách rồi! Anh ta là nam chính của một bộ truyện nam tần không CP, chứ không phải nam chính ngôn tình! Những người công lược trước đây đều bị anh ta lợi dụng!”   “Giá trị hảo cảm của anh ta là giả! Anh ta cố tình giả vờ đáng thương để dụ cô mắc câu!”   “Đan giả thai chỉ có hiệu lực trong ba tháng! Bây giờ cô đã không còn giá trị lợi dụng nữa rồi!”   “Mau chạy đi! Nếu không ngày mai bụng cô sẽ xẹp lép, sau đó cô cũng sẽ bị đánh cho bẹp dí!”   Tôi nhìn người đàn ông lúc này đã quyền cao chức trọng, bàn tay cứng đờ giữa không trung.   Thẩm Tư cúi người xuống, hôn lên bụng tôi:   “Tiểu thư chắc sẽ không định ôm con lén lút rời khỏi tôi đấy chứ?”   Tôi nhìn giá trị tình cảm của nam chính gần như bằng không, trong lòng run lên.   Tôi cười giả lả:   “Anh yêu, em sẽ mãi mãi ở bên anh.”   Sau đó, tôi không chút do dự nhấn vào nút 【Xác nhận giả chết】.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Xuyên Thành Cô Hàng Xóm Bị Câm Của Nữ Chính Trong Tháo Hán Văn

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Ngọt văn , Xuyên thư , Nữ phụ , Đoản văn , Đô thị , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Ngôi thứ nhất , Chức nghiệp tinh anh. -- Văn án: Tôi xuyên thành cô hàng xóm bị câm của nữ chính trong tháo hán văn. Nữ chính dẫn một người đàn ông xa lạ bị chém đến gõ cửa, van xin tôi chữa trị giúp anh. Người đàn ông nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý:  "Không biết nói à? Tốt đấy, đỡ phiền phức." Về sau, anh đè tôi xuống dưới thân, vô số nụ hôn dồn dập rơi xuống cổ tôi: "Ngoan nào, để xem lần này em có kêu thành tiếng được không."  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Tôi Nhặt Được Một Con Nhân Ngư

Văn án:   Chàng nhân ngư tôi nhặt về cứ tưởng rằng chỉ cần hôn nhau là sẽ mang thai.   Sau mỗi lần hôn, anh ấy cứ buồn bã nhìn bụng mình, đến món cá hố chiên yêu thích nhất cũng chẳng ăn nổi mấy miếng.   Tôi lo anh ấy bị bệnh, bảo sẽ đưa anh ấy đến bệnh viện thú y, kết quả bị anh ấy quẫy đuôi tạt thẳng một mặt nước.   Mãi đến khi mở máy tính và nhìn thấy lịch sử tìm kiếm của anh ấy,   “Nhân ngư mang thai thì phải làm sao?”   “Mang thai có những triệu chứng nào?”   “Mang thai rồi còn có thể xx không?”   tôi mới biết hóa ra anh ấy tưởng mình mang thai.

0.0
6 ch
Ngôn Tình
Quy Lộ Thành Tro

Kiếp trước, vào đêm lập hậu, ta mặc phượng bào đỏ rực thêu chín vạn đường chỉ vàng, đứng trên đỉnh cao nhất của hoàng cung Đại Chu, chờ phu quân của ta đến nắm tay, cùng ngắm nhìn giang sơn vạn dặm. Nhưng thứ ta đợi được không phải là bàn tay ấm áp của Tiêu Dực, mà là một ly rượu độc cùng ba đạo thánh chỉ tịch thu tài sản, tru di tam tộc Thẩm gia. Tiêu Dực đứng trong bóng tối, long bào trên người hắn chói mắt đến mức làm ta đau lệ. Hắn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng nói từng thề non hẹn biển giờ chỉ còn sự ghê tởm: “Thẩm Thanh Loan, Thẩm gia công cao chấn chủ, phụ huynh ngươi nắm giữ binh quyền, bản thân ngươi lại quá thông minh. Giữ ngươi lại, trẫm ăn ngủ không yên. Ly ‘Đoạn Trường Sanh’ này, coi như là ân huệ cuối cùng trẫm ban cho mối tình thanh mai trúc mã của chúng ta.” Ta cười, tiếng cười khản đặc hòa lẫn với máu tươi tuôn ra từ cổ họng. Hóa ra, mười năm thanh xuân, một lòng phò tá, hy sinh cả gia tộc để đưa hắn lên ngôi nhiếp chính vương rồi tới cửu ngũ chí tôn, đổi lại chỉ là một câu "ăn ngủ không yên". Máu thấm đẫm phượng bào, ta gục xuống nền gạch lạnh lẽo, nhìn về hướng đại ngục - nơi cha và các ca ca của ta đang bị hành hình. Trong lòng ta bùng lên một ngọn lửa hận thù ngút trời. Nếu có kiếp sau, ta nguyện hóa thành ác quỷ dưới hoàng tuyền, cắn nát gân cốt, uống cạn máu tươi của kẻ phụ bạc này!  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Em Là Chấp Niệm Của Anh

Tôi được Hoắc Cẩn An nuôi lớn.   Anh lớn hơn tôi năm tuổi, tôi gọi anh là chú út.   Nhưng sự kiểm soát của anh đối với tôi đã vượt xa giới hạn của tình thân chú cháu.   Sau khi thi đại học xong, tôi lén đăng ký vào Đại học A, một ngôi trường cách nhà rất xa mà không để anh biết.   Xuống ga tàu cao tốc, tôi lên chiếc xe công nghệ đã đặt trước. Tôi thở phào nhẹ nhõm, cứ ngỡ cuối cùng mình cũng có thể thoát khỏi Hoắc Cẩn An.   Nhưng chiếc xe không dừng trước cổng trường, mà lại dừng trước một căn biệt thự xa lạ.   Một cảm giác bất an khó tả lập tức dâng lên. Tôi cầu xin tài xế mau chóng lái xe đi, thậm chí còn đề nghị trả thêm tiền.   Thế nhưng tài xế chẳng hề để tâm. Anh ta xuống xe, mở cửa giúp tôi rồi cúi người cung kính: “Cô chủ, chào mừng cô về nhà.”   Ngay sau đó, tôi nhìn thấy gương mặt Hoắc Cẩn An.   Anh đứng trước cửa biệt thự, nụ cười vẫn hiện trên môi, chậm rãi nói: “Xuống xe.”  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Nàng Tiên Cá

Tôi xuyên thành nàng tiên cá trong câu chuyện "Nàng Tiên Cá".   Tôi hì hục, thở hồng hộc đẩy hoàng tử bị rơi xuống nước lên bờ. Thấy hoàng tử có dấu hiệu sắp tỉnh lại, tôi bèn nấp vào một góc chờ công chúa xuất hiện.   Ai ngờ, vị công chúa kia vừa tới nơi đã tặng ngay cho hoàng tử hai cái tát nổ đom đóm mắt, khiến hắn bất tỉnh nhân sự, sau đó còn nói thêm một câu:   "Tốt nhất đừng nhặt đàn ông ngoài đường."  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Nắm Lấy Vì Sao

Tài khoản Weibo phụ của Chu Diên Lễ bị cư dân mạng đào lại. Vị tổng tài trẻ mới 26 tuổi đã gánh vác cả tập đoàn nhà họ Chu, trên Weibo phụ của anh chất đầy những dòng tâm sự về mối tình đầu khắc cốt ghi tâm từ thuở học trò. Từ những rung động đầu tiên khi mới gặp, đến vô số lần lặng lẽ dõi theo sau ngày chia xa. Cư dân mạng phát cuồng trước chuyện tình thuần khiết đầy tương phản của vị bá tổng. Quả thật rất lãng mạn… Nếu như tôi không phải là người vợ mới cưới của Chu Diên Lễ.  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Trong Mộng, Hoa Hòe Lặng Lẽ Rơi

Sau khi cữu cữu vào ngục, ta mạo danh đích tỷ, viết thư cho vị hôn phu của nàng là Thôi Nghiễn, cầu xin hắn cứu cữu cữu. Ban đầu, thư hồi âm của Thôi đại nhân lời lẽ đúng mực, ôn hòa khiêm cung, quả đúng như con người hắn. Nhưng sau khi hai bên trao tín vật định tình, vị quân tử khiêm nhường ấy dần để lộ bản tính. Những lá thư gửi đến sau đó càng lúc càng táo bạo, lời lẽ ám muội đến mức chỉ cần liếc mắt qua cũng khiến người ta đỏ mặt. May mà ta hư tình giả ý suốt ba tháng, cuối cùng cữu cữu cũng được thả, quan phục nguyên chức. Ta giả chết, rời khỏi kinh thành. Cuộc sống cứ bình lặng trôi qua, cho đến khi cữu cữu gửi về một phong thư nhà. [Anh Anh, cứu ta.] Ta lập tức lên đường. Nào ngờ vừa đến nơi, cữu cữu đã kinh ngạc: “Tiểu Anh, sao cháu lại tới đây?” “Thư nhà gì chứ? Cữu cữu có viết đâu?”  

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Trong Vòng Tay Kẻ Thù

Ngày cưới, Trịnh Lâm bị bắt cóc, giam cầm và làm nhục.   Cô mang thai đứa con của kẻ bắt cóc.   Tưởng chừng rơi xuống địa ngục, thì Tô Việt - em trai vị hôn phu - xuất hiện cứu cô.   Anh ta dịu dàng, cưng chiều, chấp nhận cả mẹ lẫn con. Cô tưởng đó là tình yêu.   Cho đến ngày nghe được cuộc trò chuyện của hai anh em nhà họ Tô:   Tất cả sự "cứu rỗi" đó, chỉ là một cái bẫy.   Đứa bé trong bụng cô... là con cờ để khống chế cô cả đời. Biết được sự thật, Trịnh Lâm không gục ngã.   Cô lau khô máu, nuốt nước mắt, và mỉm cười.   "Muốn dùng con tôi để khống chế tôi? Được. Tôi sẽ diễn." Đây là câu chuyện về một người phụ nữ bị hủy hoại đến tận cùng,   rồi tự tay lật tung tất cả để giành lại cuộc đời và đứa con của mình. Kẻ tưởng mình là người cầm dây...   mới chính là con rối.

0.0
6 ch
Ngôn Tình