Truyện Ngôn Tình

Truyện Ngôn Tình tại Lão Phật Gia

Thế Tử Phi Người Máy Của Ta

Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, xuyên thời không, khoa huyễn, tình yêu giữa người máy và con người, nữ chính phi nhân loại, nam chính thâm tình, âm mưu triều đình, lịch sử đứt đoạn, tận thế, ngược tâm, hy sinh. Văn án: Đêm tân hôn, phu quân ăn chơi trác táng cầm kiếm đâm thẳng vào ngực ta, để lộ dây điện trước ngực ta…… Hắn ngây người. Ta nhíu mày, đành phải tự tay nối lại mạch điện, tiện thể cảnh cáo hắn: "Nếu còn có hành vi uy hiếp đến sự an toàn của trung tâm, ta sẽ tiến hành nhân đạo hủy diệt ngươi." Lục Hoài An ngây ngốc đứng đó, hồi lâu sau bỗng xoay người phất tay áo bỏ đi. Một lúc lâu sau, ta nghe thấy từ thư phòng ở tận phía đông trong phủ truyền đến tiếng gầm gừ của hắn: "Ngươi không phải nói nàng gả tới đây là để giết ta sao? Hiện giờ tiểu gia tiên hạ thủ vi cường, kết quả đâu? Ngươi nói cho ta biết, thứ đó trong ngực nàng rốt cuộc là cái gì?" Ám vệ của hắn run rẩy quỳ xuống, cúi gằm đầu: "Thế tử phi có thứ gì trong ngực, thuộc hạ…… thuộc hạ thật sự không thể biết được."

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Một Đời Bình An

Thể loại: Cổ đại, ngôn tình, trọng sinh, xuyên thư, hồn phách, kiếp trước kiếp này, thanh mai trúc mã, ngược luyến, sủng ngọt, song hướng cứu rỗi, cung đấu, quyền mưu, báo thù, phá cục, HE. Văn án: Ta và Tạ Trọng Lâu đính hôn từ năm mười sáu tuổi, vậy mà hắn bỗng nhiên tìm đến cửa từ hôn. Sau đó, ta bẩm báo trước mặt Thái hậu, ép hắn cưới ta. Sau khi thành thân, hắn đối với ta hết sức nhục nhã, lạnh nhạt, thậm chí còn đưa một nữ tử về phủ, tuyên bố muốn hưu thê rồi cưới nàng ta. Khi ấy Lục gia ta đã suy thoái, ngay cả Thái hậu cũng không chịu đứng ra làm chủ cho ta nữa. Nhưng ta một thân ngạo cốt, sao có thể chịu nổi nỗi nhục nhã ấy, nên vào đêm tân hôn của bọn họ, ta phóng một mồi lửa thiêu rụi cả phủ Tướng quân. Đến khi mở mắt lần nữa, ta lại trọng sinh về một tháng trước ngày hắn từ hôn. Lần này, không đợi hắn mở miệng, ta đã chủ động tiến cung, cầu xin Thái hậu ban cho một đạo ý chỉ: "Thần nữ và Tạ tướng quân hữu duyên vô phận, chi bằng giải trừ hôn ước từ đây, mỗi người tự tìm phu quân." Hôn ước được giải trừ, Tạ Trọng Lâu vốn nên vui mừng mới phải, nhưng sau khi nhận chỉ, hắn lại ngày ngày đến Lục gia cầu kiến ta. Ta bị hắn quấy nhiễu đến mức không chịu nổi, bèn bảo nha hoàn Tiểu Dệt mang lời nhắn cho hắn: "Ngươi đã không muốn cưới ta, lần này ta làm vậy chẳng phải vừa đúng ý ngươi sao? Vậy còn đến dây dưa làm gì?" Đêm ấy, khi đã khuya, ta đẩy cửa sổ ra, nhìn thấy dưới ánh trăng, thiếu niên Tạ Trọng Lâu khoác một thân huyền y đang trèo qua đầu tường. Hắn dừng lại trước cửa sổ phòng ta, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Lục Chiêu Ý, ai nói tiểu gia không muốn cưới nàng?"

0.0
24 ch
Ngôn Tình
Nhánh Cây Bệnh Lại Gặp Mùa Xuân

Văn án:  Người đời như cây khô, năm này qua năm khác trải qua giá lạnh. Minh Tê Ngô bị trói buộc bởi xiềng xích từ khi mới sinh ra, từng bước thoái lui, mình đầy vết thương. Hạ Chi Hàng bị trói buộc bởi những nuối tiếc trong quá khứ, năm này qua năm khác đi một mình, lòng dạ cô đơn. Cho đến khi gặp nhau giữa bão tuyết, lẻ loi một mình. Anh chữa lành vết thương cũ cho em, em dắt anh bước ra khỏi mùa đông lạnh giá. Cành cây khô cằn rồi cũng nảy mầm xanh. Em gặp được anh, đó chính là nhân gian. Minh Tê Ngô: Cô gái dịu dàng bị cuộc sống làm cho héo hắt, rồi được tình yêu chậm rãi cứu sống. Hạ Chi Hàng: Người mạnh mẽ lạnh lùng khép chặt lòng mình, chỉ vì Minh Tê Ngô mà dành trọn sự dịu dàng. Phân loại: Hiện đại, Tình sâu nghĩa nặng, Cứu rỗi. Nội dung khác: Mình đầy gió tuyết gặp một người, từ đó năm tháng trọn vẹn ấm áp như xuân về. Tóm tắt một câu: Anh là mùa hoa nở duy nhất trong những năm tháng cằn cỗi của em. Ý nghĩa: Cây khô gặp mùa xuân, em gặp được anh.  

0.0
20 ch
Ngôn Tình
Ngẫu Nhiên Nhặt Được Duyên Cả Đời

Lần thứ sáu ta trêu chọc vị Bùi công tử ôn hòa như ngọc ấy, hắn đỏ bừng vành tai, đẩy ta ra: "Lục huynh, xin tự trọng." Ta dùng quạt xếp nâng nhẹ cằm hắn: "Nếu Bùi huynh là phận nữ nhi, ta nhất định dùng kiệu tám người khiêng rước ngươi về nhà." Đêm đó, ta trèo tường vào phủ đưa rượu ngon, lại thấy hắn đang quỳ trước bàn thờ gia tộc: "Cháu nguyện cả đời không lấy vợ, chỉ mong tổ phụ đừng ép cháu cắt đứt... đoạn... đoạn tình duyên đồng tính này." Lão quốc công vung gậy đập mạnh vào lưng hắn: "Thằng nhóc nhà họ Lục kia rõ ràng là con gái!"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Cả Đời Mang Nợ, Kiếp Này Đừng Tìm Ta

Ngày mở hội thảy cầu kén rể. Muội muội trỗi tính ham chơi, giành lấy quả cầu thêu trong tay ta rồi ném trúng vị Tân khoa Thám hoa đang cưỡi ngựa dạo phố. Hôm sau, Thám hoa lang liền mang lễ vật đến tận nhà cầu hôn. Nhưng sau ngày cưới, hắn lại đối xử với ta bằng vẻ xa cách lạnh nhạt. Ta cứ ngỡ tính tình hắn vốn dĩ như vậy. Nào ngờ đâu, trong một lần say rượu, hắn lại thốt ra lời thật lòng: "Ngày thảy cầu kén rể đó, ta nhìn nhầm muội muội trên đài thành nàng, thành ra lại cưới nhầm người." Hôm ấy, ta thấy trong thư phòng của hắn có một bức họa hình muội muội. Bên cạnh còn đề một hàng chữ nhỏ: "Mối tình sâu nặng của ta, Trân Trân." Ta không khóc lóc om sòm, cũng chẳng thèm hòa ly với hắn. Ta tự tay dâng cho hắn một chén rượu tuyệt tự. Mở mắt ra lần nữa, hắn lại một lần nữa bị quả cầu thêu của muội muội ném trúng. Ta liền vội lên tiếng: "Nếu muội muội đã nhắm trúng rồi, vậy thì muội cưới hắn đi."

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Vãn Ngư

Ta trúng cổ độc, lại đột nhiên phát tác trong cung yến, âm sai dương thác, cùng Tạ thế tử — vị hôn phu của A tỷ — phát sinh quan hệ phu thê.   Sau đó, mỗi khi dục niệm thiêu đốt, hắn liền lặng lẽ sai người đưa ta đến.   Chuyện xong xuôi, hắn lại luôn đổ hết tội lỗi lên đầu ta, mắng ta dâm tiện phóng đãng.   “Nếu không phải nàng truyền cổ độc cho ta, ta sao có thể có lỗi với A Thù!”   Nhưng cổ độc ấy vốn dĩ không hề lây truyền.   Ta có miệng mà chẳng thể biện bạch, trơ mắt nhìn bụng mình ngày một lớn, cuối cùng chỉ đành quy y cửa Phật, lánh đời tu hành, sinh hạ một trai một gái trong chùa.   Trọng sinh trở về đúng lúc cổ độc phát tác tại cung yến.   Ta lập tức tìm đến vị hôn phu trước đây, nay đã trở thành thái giám.   Ta khẽ giọng cầu khẩn hắn:   “Cầu đại nhân thương xót ra tay tương trợ, bí mật của đại nhân, ta tự sẽ ngậm miệng như bưng.”

0.0
9 ch
Ngôn Tình
[p2]

Mọi người hãy vào nhà mình để xem P1 trước nhé

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Trọng Sinh, Ta Trả Lại Hôn Sự Cho Tỷ Tỷ

Ta là quý phi do chính tay Tống Tuân sắc phong. Ngày ta nhập cung, trong nhà tìm lại được trưởng tỷ thất lạc nhiều năm. Nàng thấy ta mặc gấm vóc lụa là, trang sức hoa lệ, trong lòng đầy vẻ ngưỡng mộ."" “Tiểu muội, số mệnh của muội tốt hơn ta, có thể nhập cung gả cho thiên tử.” Phụ mẫu vì áy náy với nàng nên một lòng muốn bù đắp. Họ bảo ta nhường vị trí quý phi cho trưởng tỷ, kiếp trước ta không chịu nhường. Nhưng về sau trong cung yến, Tống Tuân vừa nhìn thấy trưởng tỷ đã thất thần, thì ra bọn họ từng là phu thê. Lúc ấy trưởng tỷ đã tái giá, hai người lại một lần nữa lỡ mất nhau, còn ta trở thành kẻ có tội đã chia cắt họ. Sống lại vào ngày trưởng tỷ trở về nhà, ta chủ động lên tiếng. “Trưởng tỷ cũng là đích nữ của Khương phủ.” “Đạo thánh chỉ này tỷ ấy cũng có thể tiếp.”

5.0
11 ch
Ngôn Tình
Tỷ Tỷ Muốn Đổi Hôn Sự, Ta Thàng Toàn Cho Nàng

Tỷ tỷ lúc nào cũng cảm thấy đồ của ta tốt hơn đồ của nàng. Trâm điểm Thúy mẫu thân chọn, nàng muốn đổi, Đông Châu huynh trưởng mang về, nàng cũng muốn đổi. Đến khi bàn chuyện hôn sự, trong nhà lần lượt định cho ta và nàng công tử nhà Hàn Lâm Viện thị độc cùng công tử nhà Binh bộ thị lang. Nàng vẫn muốn đổi, mẫu thân và huynh trưởng không còn cách nào đỏ mắt khuyên ta, cả hai đều là gia đình tốt, gả cho ai cũng như nhau. Kiếp trước trong lòng ta vô cùng không cam tâm, dựa vào đâu nàng muốn thì ta phải nhường. Ta nghiến răng, nhất quyết không chịu đổi, nhưng thành thân chưa đầy hai năm, nàng đã vì sống không như ý mà uống rượu độc. Mẫu thân và huynh trưởng oán ta không chịu nhường nhịn, từ đó không qua lại với ta nữa. Phu quân và nhà chồng chê ta quá hiếu thắng, chưa từng cho ta sắc mặt tốt. Khi trọng sinh trở về, đúng lúc mẫu thân và huynh trưởng lại đến khuyên ta, ta không chút do dự đồng ý.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Người Cũ Không Quay Về

Lại một bát thuốc tránh thai đưa đến trước mặt. Tiêu Tuyệt cầm thìa ngọc, tự tay đưa tới bên môi ta, nhẹ nhàng dỗ dành: "A Nguyên ngoan, uống hết bát cuối cùng này đi. Uống xong rồi, ta sẽ cho nàng sinh con." Ta nhìn bóng mình soi trong bát thuốc, mái tóc đen nay đã điểm vài sợi bạc. Hai mươi lăm tuổi, đến nay làm dâu nhà Tĩnh Vương phủ vừa tròn bảy năm, ta cũng đã uống thuốc tránh thai suốt bảy năm ròng. Hôm nay là sinh nhật ta. Năm nào hắn cũng nói với ta câu ấy, rằng uống hết bát này rồi sẽ cho ta sinh con. Ta há miệng nuốt xuống, vị đắng chát từ đầu lưỡi lan thẳng vào tận đáy lòng. Tiêu Tuyệt hài lòng đặt bát thuốc xuống, lau sạch vết thuốc nơi khóe miệng ta. "Ngoan lắm." Hắn đứng dậy định bước đi, ta níu lấy tay áo hắn: "Vương gia, đêm nay..." Hắn gạt nhẹ tay ta ra: "Đêm nay ta phải sang bên biểu muội ngắm trăng. Nàng ấy mới vào phủ, còn e ngại chưa quen." Ta nhìn theo bóng lưng hắn hướng về phía nguyệt môn. Sau cánh cổng ấy là nơi ở của Lâm Uyển Nhi, vị biểu muội thanh mai trúc mã của hắn. Nửa tháng trước khi nàng ta mới vào phủ, Tiêu Tuyệt nắm tay nàng ta dặn dò ta: "Uyển Nhi thân thể yếu đuối, A Nguyên, nàng là Chính phi, nên nâng đỡ chăm sóc nàng ấy nhiều hơn." Chăm sóc. Giống như suốt bảy năm qua, ta đã hết lòng chăm sóc cho từng người phụ nữ hắn lần lượt mang về phủ. Nhưng giờ đây ta không muốn nhẫn nhịn nữa, cũng chẳng muốn vì hắn thêm nữa.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Bà Cố Ơi, Đừng Bắt Cháu

Khi bị sốt phải vào bệnh viện, người khám cho tôi lại chính là bạn trai cũ. Vừa nhìn thấy tôi, anh đã tỏ vẻ mất kiên nhẫn: “Bao nhiêu?” Tôi do dự mất hai giây rồi đáp: “Một mét sáu tám.” Ngay giây sau, Thẩm Tức Bạch đã đạp tôi một cú, đá thẳng ra khỏi phòng khám. “Một mét sáu tám đúng không? Được lắm, về nhà chờ c.h.ế.t đi.”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Không Để Lại Tiếc Nuối

Sau khi chị gái tôi góa chồng, chị ấy đã nộp đơn xin cấp một người bạn đời thú nhân mới. Không ngờ, hệ thống lại ghép đôi chính xác với người em trai sinh đôi của chồng tôi. Kể từ khi biết chuyện này, Giang Húc cứ thẫn thờ ôm chặt lấy tôi, cả đêm không hề chợp mắt. Tôi cũng hiếm hoi rơi vào trạng thái mất ngủ. Mãi đến rạng sáng, tôi nghe thấy anh ta rốt cuộc vẫn không nhịn được, lén lút ra ngoài ban công gọi điện thoại cho em trai mình: "A Trì, anh thực sự không muốn cả đời này đều phải lỡ hẹn với cô ấy." "Em giúp anh lần này thôi." "Yên tâm đi, Ôn Ninh ngốc nghếch lắm, cô ấy tuyệt đối không nhận ra em đang giả danh anh đâu." "Em còn nhớ không? Trước đây cô ấy từng nhận nhầm hai chúng ta một lần rồi đó." "Phía Ôn Lâm cũng chưa từng gặp em, cho dù anh có thay thế em vài ngày, cô ấy cũng sẽ không mảy may phát hiện." "Anh xin em đấy, chỉ tráo đổi một tuần thôi, một tuần là đủ rồi, anh chỉ muốn không để lại tiếc nuối..." Anh ta cứ khẩn khoản cầu xin như thế cho đến khi mặt trời ló dạng. Giang Trì cuối cùng mới chịu đồng ý giả làm anh trai để ở lại giữ chân tôi. Ngay khoảnh khắc đó, tôi và Giang Húc vô tình cùng thở phào nhẹ nhõm. Anh ta trước giờ không hề hay biết. Thực ra tôi cũng giống như anh ta. Trong lòng cũng chôn giấu một đoạn tình cảm cầu mà không được, một nỗi tiếc nuối khôn nguôi.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Nơi Gió Trở Về

Hệ thống giao cho tôi nhiệm vụ chinh phục một tên trừ yêu sư máu lạnh vô tình. ​Kiếp thứ nhất: Tôi xuyên thành hoa yêu, mang khuôn mặt ngây thơ vô tội đến quyến rũ hắn. Lời chào còn chưa kịp thốt ra câu nào đã bị hắn một đao chém chết. ​Hệ thống lúc này vẫn là "lính mới" chưa có kinh nghiệm, đành ngậm ngùi cho tôi làm lại từ đầu. Thế giới khởi động lại. ​Kiếp thứ hai: Tôi biến thành một hồ ly tinh mỹ diễm, nằm sẵn trên giường chờ hắn. Người còn chưa thấy đâu thì đã bị trận pháp của hắn đè cho tan xương nát thịt. Thế giới lại khởi động lại lần nữa. ​Hệ thống bắt đầu hoảng loạn, tốn bao công sức mới biến tôi thành người thật sự. ​Kiếp thứ ba: Tôi thai sinh thành cô bạn thanh mai trúc mã của trừ yêu sư. Hai bên lớn lên bên nhau, ngày nào tôi cũng cho hắn ăn kẹo. Lần này chắc chắn thành công rồi đúng không? ​Nhưng đoán xem điều gì xảy ra? Hắn đi bái sư học nghệ, lúc trở về lại dẫn theo một tiểu thỏ yêu và tuyên bố muốn cưới cô ta làm vợ. ​Bạn hỏi tôi sau đó thế nào ư? ​Sau đó, đúng vào đêm tân hôn của tên trừ yêu sư đó, tôi nhảy đầu xuống hồ tự sát. Trước khi nhắm mắt còn chửi thẳng vào mặt hệ thống: ​"Thôi dẹp đi nhé, bà đây không làm nữa, ai thích thì nhảy vô mà làm!"

0.0
25 ch
Ngôn Tình
Em Gái Kế Cướp Nhầm Lão Già Giữ Cổng

Em gái cùng cha khác mẹ của tôi rất thích cướp đồ của tôi. Nếu không cướp được, cô ta sẽ tìm một thứ còn ‘cao cấp’ hơn để đè đầu tôi. Tôi hẹn hò với thái tử gia của giới hào môn Kinh Thành. Sau khi chen chân phá hoại mối quan hệ của chúng tôi không thành, cô ta lại quay sang quyến rũ bố của anh ấy. “Chị à, sau này gặp em nhớ gọi một tiếng mẹ đấy nhé!” Cô ta cười đắc ý. Nhưng người đang qua lại với cô ta, rõ ràng chỉ là ông lão giữ cổng nhà thái tử gia mà thôi.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Nhiệm Vụ Của Tôi Là Làm Thịt Phản Diện

Xuyên thành vợ của trùm phản diện bệnh tật ốm yếu, hệ thống bảo tôi làm thịt hắn.   Tôi làm đúng theo nghĩa đen luôn.   Đêm nào cũng quấn lấy Tạ Trì Yến không buông, đòi hỏi không biết tiết chế.   Thế nhưng thời gian trôi qua, Tạ Trì Yến chẳng những không yếu đi.   Nếm được vị ngon rồi, hắn còn giải khóa hết trò này đến trò khác.   Tôi giàn giụa nước mắt đi chất vấn hệ thống:   "Không phải cậu bảo Tạ Trì Yến bệnh tật ốm yếu sao?"   Hệ thống kinh hãi biến sắc:   "Tôi chỉ nói hắn bị bệnh, chứ ai bảo hắn yếu đâu. Cô có biết hắn mắc bệnh gì không hả?"   "Nghiện tình dục đó!"   "Cô dụ hắn phá giới rồi, hắn chỉ càng ngày càng phát điên, cho đến khi ăn tươi nuốt sống cô vào bụng thôi!"   Tôi như bị sét đánh ngang tai, lập tức muốn bỏ chạy.   Nhưng vừa quay đầu lại, đã tông sầm vào lồng ngực rộng lớn của người đàn ông.   Gương mặt tuấn tú của Tạ Trì Yến giương lên nụ cười, âu yếm nói:   "Bảo bối, em đang nói chuyện với ai thế?"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Hạnh Hoa Nở Giữa Tuyết

Ta cứu một nam nhân bị trọng thương. Sau khi tỉnh lại hắn liền nói: “Đa tạ cô nương cứu mạng, đáng tiếc tại hạ đã có thê thất”  không phải chứ? Sao không diễn theo kịch bản trong thoại bản vậy?" Ai ngờ hắn đột nhiên đổi giọng: “ Ân cứu mạng không biết lấy gì báo đáp.” “Tại hạ nguyện tặng cô nương vạn lượng hoàng kim.” Trong thời gian hắn dưỡng thương, nghe nói chuyện vị hôn phu cũ của ta sau khi thi đỗ liền từ hôn, hắn tức giận ném sách trước mặt ta. “Ngươi chăm chỉ đọc sách sang năm đi thi khoa cử, đạp chết tên vong ân phụ nghĩa kia.” “Nữ tử sao có thể tham gia khoa cử?” “Trẫm… ta nói được là được, đi đọc sách đi.” Sau này trên điện Kim Loan, ta thoáng nhìn thấy thánh thượng, bỗng nhiên sững sờ.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Lương Duyên Khó Cầu, Nguyện Kiếp Này Không Bao Giờ Gặp Lại

Tẩu tẩu vì mong mỏi con cái đã ngóng trông đến mòn mỏi, nhưng bức tượng Quan Âm ấy vừa đưa vào phủ đã được mang đến tay Thính Lan tỷ tỷ. Tẩu tẩu đứng dưới hành lang, bị gió lạnh thổi đỏ cả khóe mắt. Ca ca nhìn thấy, hắn xoa đầu tẩu tẩu, giọng điệu đầy cưng chiều. "Mẹ con Thính Lan bơ vơ không nơi nương tựa, cần thần Phật chở che. Nàng đã có ta bảo vệ, tranh giành một bức tượng bùn đó làm gì?" Tẩu tẩu không khóc cũng chẳng nháo, chỉ lặng lẽ đẩy tay hắn ra. "Trên má chàng, vết son môi của nàng ta vẫn chưa lau sạch kìa." Sắc mặt ca ca cứng đờ, theo bản năng đưa tay lên lau má. Tay vừa định chạm vào da, hắn mới giật mình nhận ra đã trúng kế của tẩu tẩu. Hắn ngước đôi mắt lạnh lẽo lên. "Nàng lừa ta." Đáp lại hắn chỉ là nụ cười mỉa mai nhàn nhạt nơi khóe môi của tẩu tẩu khi nàng xoay người.

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Thuyền Độc Quy

Ta ở sông Lưu bận rộn cả một ngày, giăng lưới bắt được vài con cá đao và cá cháy thượng hạng, mang theo một thân mệt mỏi, cuối cùng cũng chịu quay về nhà. Ta từ trên thuyền nhìn về phía ngôi nhà bên bờ, ánh đèn mờ ảo bị làn sương của món ăn nóng bao phủ, tràn ngập khói lửa. Nhưng trong lòng ta lại thấy buồn bực, từ khi Nguyệt Khanh cô nương đến, người về muộn như ta chẳng còn được ăn món nóng nữa. Thậm chí có mấy ngày, ta chẳng kịp ăn bữa tối, cứ thế ôm cái bụng đói mà đi ngủ. Mẫu thân không cho phép ta nhóm bếp nữa, bảo là tốn củi lửa, trong nhà đã hết lương thực. Thế nhưng con cá cháy mà ta giăng lưới bắt được ngày hôm qua lại đem đi làm món ăn đêm cho Nguyệt Khanh cô nương. Khoảng thời gian trước tiết Thanh Minh, một con cá cháy giá một lượng bạc, ta đội trăng gánh sao, chính là vì muốn bán thêm mấy lượng bạc để a huynh đọc sách, bản thân một miếng cũng không nỡ nếm thử. Thế sao Nguyệt Khanh cô nương lại có thể nhóm lửa lúc nửa đêm để rán cá cháy chứ? Ta cúi đầu nhìn giỏ cá, bỗng nhiên cảm thấy chán ngán vô cùng. Ta bẻ lái thuyền, chạy thẳng ra giữa dòng nước, định bụng quay về quê cũ Thái Thương.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Mây Tan Trăng Sáng

GIỚI THIỆU:   Ngày ta xuất giá, phụ thân và huynh trưởng bị ch//ém ngay trước kiệu hoa.   Từ một quý nữ nhất phẩm cao cao tại thượng, ta rơi xuống thành thiếp thất thấp hèn nhất trong Hầu phủ.   Thái hậu ban hôn, để cháu gái ruột của mình thay thế vị trí chính thê vốn thuộc về ta.   Tất cả mọi người đều chờ xem ta bị l//àm nh//ục trước mặt thiên hạ rồi ch//ết th//ảm.   Nhưng bọn họ không biết rằng, ta thu hết mọi mũi nhọn, quỳ dưới chân kẻ thù…   Chỉ là để mượn con dao của Hầu gia.  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Theo Đuổi Nhầm Người Rồi

Lúc tôi lấy hết can đảm xin WeChat của nam thần trong trường mà mình thầm thương trộm nhớ, anh chỉ nhàn nhạt liếc tôi một cái, rồi thuận tay đưa luôn cho tôi số của người khác.   Khi đó, tôi hoàn toàn không hề hay biết sự thật phía sau.   Ngày nào tôi cũng ngốc nghếch ôm điện thoại, hết hỏi han lại quan tâm, vắt kiệt đầu óc dỗ dành suốt ba tháng trời, cuối cùng cũng tưởng rằng mình đã theo đuổi được anh.   Nhưng đến ngày gặp mặt ngoài đời, tôi mới sững sờ đến mức muốn hóa đá ngay tại chỗ.   Đối tượng yêu qua mạng của tôi vậy mà lại là bạn thân từ nhỏ của nam thần trường, một vị thái tử gia chính hiệu trong giới thượng lưu Bắc Kinh!   Có điều, từ nhỏ đến lớn, tôi vốn là kiểu người cực kỳ tin rằng mình xứng đáng với những thứ tốt đẹp nhất.   Tôi chỉ cần nhìn qua gương mặt cấm dục đẹp đến mức phạm quy cùng khí chất sang chảnh đầy vốn liếng của vị thái tử gia kia, liền e thẹn mà chấp nhận hiện thực này.   Kể từ đó, tôi cứ thế bám lấy anh, sống những ngày tháng yêu đương ngọt ngào đến mức chẳng còn biết ngượng là gì.   Mãi cho đến bữa tiệc sinh nhật của nam thần trường.   Bạn trai thái tử gia của tôi không nhịn được, kéo tôi vào góc rồi hôn đến mức dây dưa không dứt.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Nhật Ký "tăng Ca" Của Nữ Ám Vệ

Làm ám vệ thật sự rất bận. Vì để kiếm tiền, ta làm ám vệ cùng một lúc cho hẳn sáu vị hoàng tử. Nhờ cái quy tắc ngầm không bao giờ lộ mặt của giới ám vệ, công việc làm thêm của ta chưa từng bị ai phát giác. Thế là, ta dạn gan nhận luôn tấm thẻ làm việc từ phủ Thất hoàng tử. Nào ngờ, ngay ngày đầu tiên đi làm, Thất hoàng tử đã giao cho ta một nhiệm vụ: đi ám sát kẻ thủ lĩnh ám vệ bên cạnh Đại hoàng tử. Đáng chết thật, đó chẳng phải là tài khoản chính của ta sao!

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Yêu Thầm Mang Tên Cậu

Trong giờ tự học buổi tối, đột nhiên mất điện, cả phòng học chìm trong bóng tối.   Phương Tử Kỳ vừa bước vào đã tông sầm vào Mạnh Nhan.   Ngay sau đó, đèn sáng lên.   Cậu ấy vẫn giữ nguyên tư thế cũ, Mạnh Nhan nằm gọn trong vòng tay cậu ấy, trông như thể hai người đang ôm nhau thắm thiết, vành tai cả hai đều đỏ ửng.   Bạn bè xung quanh nhao nhao trêu chọc, nói họ là trời sinh một cặp.   Mạnh Nhan xấu hổ không dám ngẩng đầu lên, còn Phương Tử Kỳ thì mỉm cười bảo mọi người đừng ồn ào nữa.   Tôi cũng ở trong đám đông đó, nhìn họ ôm nhau, hùa theo mọi người trêu chọc.   Khoảnh khắc tiếp theo, cậu bạn ngồi bàn sau hơi rướn người về phía trước.   Chàng trai mà tôi chưa từng bận tâm ấy khẽ thở dài một tiếng.   "Rõ ràng là cậu rất buồn, đâu nhất thiết phải gượng cười như vậy."  

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Xuyên Sách Ta Ẩn Cư Tránh Xa Cốt Truyện Chính

Xuyên qua được mười năm, tôi ẩn cư từng ấy thời gian mới giật mình nhận ra: kịch bản bản gốc đã hạ màn từ lâu, đến cả con của nam nữ chính cũng đã chào đời rồi. Hoàn hảo, quá là hoàn hảo! Thế thì tôi chả buồn quay về làm gì nữa, cứ tiếp tục tận hưởng cuộc sống tự do tự tại này thôi. Nhân tiện, tôi vừa "nhặt" được một anh chàng đẹp trai sống dở chết dở dưới chân núi mang về căn nhà nhỏ của mình. Truyện kết thúc rồi, cuối cùng cũng có thể rước tên phản diện này về nhà để dạy lại cách làm người rồi. Đúng là vẹn cả đôi đường!  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Mạn Mạn Diệc Xán Xán

Đây là lần thứ năm tôi nhắc chuyện kết hôn với Lục Kiêu, anh ta vẫn từ chối.   "Sự nghiệp của anh đang trên đà thăng tiến, về tương lai anh đều đã có kế hoạch riêng, em nên hiểu cho anh."   Tôi gật đầu: "Được, tôi biết rồi."   Lục Kiêu có kế hoạch của anh ta, chỉ là trong kế hoạch đó không có tôi.   Tôi lấy điện thoại ra, trả lời tin nhắn của bố.   [Người nhà họ Quý đã về rồi, nếu con muốn thì có thể gặp một lần.]   [Được.]  

0.0
6 ch
Ngôn Tình