Truyện Ngọt tại Lão Phật Gia
Sau một lần nữa bị kẻ thù không đội trời chung phá hỏng buổi tỏ tình, tôi đã cưỡng hôn anh trước mặt bàn dân thiên hạ để làm anh ghê tởm. Nhìn gương mặt tức giận đến đỏ bừng của Phó Trình Dã, tôi chột dạ mất một giây. Vốn tưởng sẽ phải hứng chịu sự trả thù của anh, không ngờ mấy ngày trôi qua vẫn không thấy bóng dáng anh đâu. Tôi hoảng sợ, chỉ sợ anh đang âm thầm chuẩn bị chiêu trò gì lớn để chơi khăm tôi. Nhưng ngay đêm đó, tôi bất ngờ xuyên vào cơ thể của con mèo cưng, lại nghe thấy lời cầu xin hèn mọn của anh: “Ngay cả mi cũng không cần tao nữa sao?” “Có thể chia cho tao một chút không? Ánh mắt của cô ấy…”
Tôi xuyên không về thời cổ đại, trở thành con gái của một vị đại gian thần, lại còn là vị hôn thê của tiểu hoàng đế. Gì cơ? Tiểu hoàng đế là một kẻ "cuồng yêu" sao?? Vậy thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều rồi...
Văn án: Khi nhận ra mình chính là nữ phụ độc ác, ta đang cưỡng ép vị Thái tử hoàng huynh trên danh nghĩa của mình. "Hoàng muội, không thể." Thái tử điện hạ ôn nhu, đoan chính vô lực nằm trên giường, hai tay bị một sợi xiềng xích trói chặt, trông thật đáng thương. Thế nhưng, cho dù bị chính hoàng muội của mình làm nhục như vậy, chàng vẫn ôn hòa, bình tĩnh như cũ, chỉ là trong ánh mắt nhìn ta mang theo một tia bất đắc dĩ. Lòng háo sắc của ta lập tức trỗi dậy, kêu "ngao ô" một tiếng rồi bổ nhào về phía chàng. Đúng lúc ấy, trước mắt ta đột nhiên tối sầm, ý thức trong khoảnh khắc rơi vào hư vô, hành vi cầm thú mới tiến hành được một nửa đã chết yểu giữa chừng. Trong cơn mơ mơ màng màng, ta nhìn thấy một quyển thoại bản mang tên 《Xuyên Qua Chi Mỹ Nam Đều Là Váy Hạ Thần》. Trong thoại bản, ta là một nữ phụ độc ác, điên cuồng si mê hoàng huynh của mình là Thẩm Túc. Để có được chàng, ta hạ dược, uy hiếp, giam cầm, dùng đủ mọi thủ đoạn. Cuối cùng, sự việc bại lộ, thanh danh của ta hoàn toàn bị hủy hoại. Bị người trong thiên hạ chỉ trích mắng chửi, mẫu hậu của Thái tử, cũng chính là Hoàng hậu, trực tiếp ban cho ta một dải lụa trắng, tiễn ta về cõi chết. Mà Thẩm Túc lại là nam chính số một trong cuốn sách đa giác luyến này. Chàng chỉ thuộc về nữ chính xuyên không Phượng Khuynh Thành, bất cứ nữ nhân nào khác dám mơ tưởng đến chàng đều sẽ không có kết cục tốt đẹp. Ta chính là kẻ thảm nhất trong số đó. Những nữ phụ khác nhiều lắm cũng chỉ âm thầm đem lòng ái mộ, hoặc sau khi bày tỏ tâm ý bị từ chối thì không còn dây dưa nữa. Chỉ có ta, mặc cho Thẩm Túc đã vô số lần cự tuyệt, vẫn không chịu từ bỏ tà niệm.
Trong buổi dạ hội trường, người dẫn chương trình hỏi nam thần của trường thích kiểu con gái như thế nào. Anh đáp: "Kiểu hoang dã." Trái tim đang thầm thương trộm nhớ anh của tôi lập tức tan vỡ, bởi lẽ tôi vốn nổi tiếng là "bánh bèo" chính hiệu. Sau đó, khi say khướt, tôi chặn đường anh lại, vừa khóc vừa hỏi: "Không thích kiểu hoang dã được không? Thích em được không?" Anh đưa tay vuốt ve tai tôi, mỉm cười: "Chẳng phải em chính là cô mèo nhỏ hoang dã sao?"
Kết hôn được một năm, tôi bỗng phát hiện một chiếc que thử thai trong thùng rác nhà mình. Không phải của tôi, rõ ràng là hai vạch. Tôi lập tức tra hỏi chồng: "Cái này là của anh đúng không?" Người chồng vốn luôn tỏ ra lạnh lùng, cao ngạo của tôi bỗng dưng... đỏ mặt. Tôi lùi lại một bước, lòng đau như cắt, nước mắt đầm đìa: Ngoại tình bên ngoài rồi mang cả bằng chứng về nhà thách thức chính thất thế này à?! Ai dè anh ấy lại nhẹ nhàng xoa bụng, dịu dàng bảo: "Là của hai đứa mình." Tôi: "???"
Trong tiệc thưởng hoa, ta làm thế thân cho đích nữ Thôi gia, không cẩn thận chọc phải Dực Vương có hung danh lừng lẫy. Ta nơm nớp lo sợ suốt mấy ngày, thứ chờ được lại là thánh chỉ ban hôn. Thế nhưng Thôi Oanh Ca đem lòng ái mộ Ninh Tiểu hầu gia, hơn một tháng trước đã cùng hắn mây mưa, đánh mất tấm thân trong trắng. Nàng ta cầu xin ta thay nàng ta thành thân, còn ta đến mí mắt cũng chẳng buồn nâng lên, chỉ lật thêm một trang thoại bản trong tay. “Đến ngày lại mặt, hai ta đổi về thân phận cũ, ta sẽ trả khế ước bán thân cho ngươi, được chứ?” Lúc ấy ta mới ngẩng mắt nhìn nàng. “Còn cả của Lâm thẩm nữa, giao luôn cho ta.” Đêm đại hôn, một đêm triền miên ân ái. Đến ngày lại mặt, vừa cầm được hai tờ khế ước bán thân, ta đang định đưa Lâm thẩm đến Lâm Xuyên định cư. Nào ngờ, một bóng người vận hoa phục đã chặn ngay trước cổng tiểu viện. “Giày vò bổn vương suốt cả một đêm, ăn sạch lau mép xong là muốn đi luôn sao?”
Thế tử Vũ An Hầu hay tin đã nhận nhầm vị ân nhân cứu m/ạng của mình, lập tức ngày đêm không nghỉ, phái người đến đón ta lên kinh thành. Lòng ta bồn chồn lo lắng, không kìm được mà khẽ hỏi ma ma bên cạnh: "Ma ma, Thế tử đã gặp qua trưởng tỷ chưa?" Trưởng tỷ của ta – người trước đó đã bị đưa nhầm đến kinh thành – vốn sở hữu dung mạo tựa tiên sa, tính tình lại vô cùng khéo léo, dễ mến. Nàng luôn có thể dễ dàng có được sự thiên vị và thương yêu từ mọi người xung quanh. Ma ma đi cùng lên tiếng an ủi ta: "Thế tử là bậc chính nhân quân tử, phẩm hạnh cao quý, tuyệt đối không phải kẻ chỉ biết trọng vẻ bề ngoài. Ngài ấy vừa phát hiện ra ân nhân không đúng người đã lập tức sai người điều tra rõ ràng để sửa lại sai sót, trả lại sự thật. Bất luận kẻ khác ra sao, trong lòng Thế tử, tiểu thư chắc chắn là người tốt đẹp nhất. Theo lão nô thấy, Thế tử và tiểu thư quả thực là một đôi trời sinh." Suốt chặng đường dài ròng rã suốt một tháng trời, ta mang theo lòng ngập tràn mong đợi và hoài bão. Thế nhưng, khoảnh khắc bước xuống xe tại buổi tiệc tẩy trần, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào ta. Trong đó, có cả ánh nhìn của Thế tử đang đứng cách đó không xa. Ta nhìn thấy rõ ràng vẻ thất vọng tràn trề hiện lên trong đôi mắt hắn. Ngay khi trưởng tỷ tiến đến đứng bên cạnh ta, dịu dàng cất tiếng hỏi han dọc đường đi có bình an vô sự không, sắc mặt của hắn khẽ biến đổi. Hắn trầm giọng nói: "Xin lỗi! Ta không hề nhận nhầm người, tỷ tỷ của cô mới chính là ân nhân cứu m/ạng của ta."
Tôi lao vào biển lửa với ý định tự sát, lại tiện tay cứu được vị thái tử gia của giới kinh doanh Bắc Kinh đang bị trói. Anh nhìn gương mặt lấm lem vì khói của tôi, đinh ninh rằng tôi là chân ái sẵn sàng chết vì anh. Sau này, anh đỏ mắt dồn tôi vào tường, nước mắt long lanh: “Tại sao em lại lạnh nhạt với anh như vậy? Em không còn yêu anh nữa sao?” Trời đất chứng giám, khi đó tôi lao vào là vì thật sự đã đường cùng, hoàn toàn không phải muốn tuẫn tình!
Vị hôn phu sau khi đỗ Trạng nguyên, liền lọt vào mắt xanh của đích nữ tướng phủ. Nàng ta tìm đến ta, kiêu ngạo nghênh ngang bảo: "Vị thanh mai trúc mã này của ta gia thế hiển hách, phong thái phi phàm. Nếu ngươi chịu nhường Bùi lang cho ta, ta sẽ tác hợp cho hai người các ngươi." Ta đã khước từ nàng ta. Khi ấy Bùi Tự cũng thanh cao như vầng trăng sáng, chẳng chịu cúi đầu trước danh lợi. Thế nhưng sau này, ta ở bên hắn chìm nổi chốn quan trường suốt ba mươi năm, hắn cũng chỉ là một viên quan nhàn tản tứ phẩm. Lúc hấp hối, hắn lẩm bẩm: "Ta hối hận rồi." "Vì nàng mà từ bỏ tiền đồ, cả đời tầm thường, xem ra chẳng đáng chút nào." Hắn ôm trọn tiếc nuối mà xuôi tay nhắm mắt, ta cũng thấy kiếp này thật trớ trêu, nực cười. Sống lại vào đúng ngày Bùi Tự đỗ Trạng nguyên. Ta nhìn vị quý nữ trước mặt, mỉm cười đáp lại: "Chẳng hay vị trúc mã kia của ngươi là công tử nhà ai?" "Ta muốn gặp một phen."
Năm hai mươi tuổi. Ta bị quyền thần ép gả làm thiếp. Cùng lúc đó. Người của Đại Lý Tự lại "ôm nhầm" tráp bảo vật đến thư phòng ta. Ta thử dùng ngày sinh mở khóa. Tráp bật mở. Bên trong không có tang chứng vụ án. Chỉ toàn là bài thi toán điểm kém thuở nhỏ của ta. Mọi lỗi sai đều được sửa tỉ mỉ bằng bút đỏ. Hôm sau, ta ôm tráp đến đối chất: "Lục đại nhân, ngài lén giữ rác của ta suốt năm năm để làm gì?" Vị Diêm Vương mặt lạnh khét tiếng Kinh thành chậm rãi chặn đứng đường lui của ta. Ánh mắt y tối sầm: "Gom đủ sính lễ rồi." "Thẩm phu tử định khi nào thì dọn vào phủ?"
Đích mẫu vừa thay ta chọn được một cọc hôn sự rất xứng ý, tưởng như sau bao ngày thấp thỏm, đời ta rốt cuộc cũng có thể nương theo một lối yên bình mà đi tiếp. Không ngờ đúng lúc ấy, một đôi vợ chồng nông hộ bỗng tìm đến Hầu phủ, mở miệng liền nhận mình mới là cha mẹ thân sinh của ta. Đợi mọi lời qua tiếng lại đều được đối chứng rõ ràng, di nương không còn đường che đậy, chỉ có thể ôm mặt khóc lóc mà nhận hết tội lỗi về mình. Năm xưa, vì muốn giành lấy chút sủng ái nơi hậu viện sâu như biển, bà đã giả vờ có thai, rồi âm thầm bỏ bạc mua một bé gái từ bên ngoài về nuôi dưới danh phận cốt nhục của mình. Khi chân tướng bị vén lên, lão gia đã mất từ lâu, mà đích mẫu lại vốn là người luôn mềm lòng thương yêu đám con cái trong phủ. Bởi vậy, mọi người đều ngầm tính với nhau rằng chỉ cần trao thêm cho đôi nông phu ấy một khoản bạc, bảo họ rời đi thật xa, thì chuyện này coi như có thể lặng lẽ khép lại. Ai nấy đều thấy cách ấy ổn thỏa, không ai muốn khuấy lên sóng gió thêm nữa. Nào ngờ đích huynh khi ấy đã kế thừa tước vị lại bỗng cười lạnh, bàn tay vung lên, chén trà trước mặt lập tức vỡ tan dưới đất. “Ta sớm đã thấy nàng không giống muội muội ruột của ta.” “Tỷ muội trong phủ người nào cũng giữ lễ đoan trang, riêng nàng vừa sinh ra đã mang bộ dáng yêu mị, khiến người khác nhìn vào liền sinh điều thị phi.” “Nay thân thế đã sáng tỏ, ta tuyệt không thể để nàng ở lại Hầu phủ, làm rối loạn dòng máu tổ tông.”
Nguồn: 风过水无痕 - Tấn Giang Trạng thái Convert: Full Tổng số chương: 182 Văn án: Khương Xuân viết về một nhân vật mỹ cường thảm mà một bước thành danh. Vất vả lắm mới sắp giàu to. Lại ngoài ý muốn ập đến mà lìa đời. Tin tốt là nàng trọng sinh. Tin xấu là nàng xuyên vào chính mình tiểu thuyết đã viết. Trở thành nguyên phối thê tử của nam phụ mỹ cường thảm Tống Thời Án. Đó lại là một nữ đồ tể xinh đẹp như hoa nhưng sức mạnh như hổ. Cuối cùng vì hồng hạnh xuất tường mà bị bỏ lồng heo chết thẳng cẳng. Khương Xuân cạn lời: "Muốn trêu đùa ta như vậy sao?" Cũng may nàng thuộc lòng cốt truyện do chính mình viết ra. Lại có thêm bàn tay vàng là hệ thống điểm danh. Ừm, vẫn còn cứu được! Vẫn còn cứu được! … Tống Thời Án một giấc ngủ dậy. Phát hiện chính mình không ngờ lại trở lại kiếp trước. Lúc còn ở Khương gia làm con rể ở rể. Đối mặt với người thê tử nguyên phối tương lai sẽ ngoại tình làm chính mình mất hết mặt mũi, trở thành nỗi nhục cả đời. Hắn quyết định ra tay trước để trừ hậu họa! Nhưng ai ngờ tới, nữ nhân này chẳng những bỏ ra số tiền lớn để điều trị thân thể cho hắn. Còn đối với hắn mọi bề chiếu cố. Nửa đêm còn mặc yếm đỏ chui vào chăn anh anh làm nũng muốn viên phòng. Tống Thời Án đem đao thu lại, thầm nghĩ: "Chờ một chút, để ta xem nàng diễn kịch bản gì." Tiểu kịch trường: Ngày nọ Khương Xuân đi mỗ hầu phủ dự tiệc. Một đám phu nhân trước mặt cười nhạo nàng xuất thân thấp hèn. Là kẻ đồ tể không lên được mặt bàn. Khương Xuân quyết đoán xắn tay áo vén váy. Đem đám người đó đấm đá một trận. Đánh cho bọn họ kêu cha gọi mẹ, như thể vừa mới mất đi phu quân vậy. Xong việc, phu quân của những phu nhân đó tìm đến chỗ Tống Thời Án. Muốn hắn chủ trì công đạo. Tống Thời Án nhàn nhạt nói: "Ta chỉ là một người ở rể nhà họ Khương, chỉ có thê tử quản ta, chứ không có chuyện ta quản thê tử, thứ cho Tống mỗ vô năng." Mọi người nghẹn lời. Có việc thì là người ở rể Khương gia. Không có việc gì thì là Nội các Thủ phụ kiêm Quốc cữu gia đúng không? Note: Truyện sẽ có nhiều phần do CS mới của web, Các phần còn lại các bae vào trang sốp để theo dõi các phần tiếp thoe nheen <3 <3 <3
Sau khi đánh cho cô bạn thân nhất của mình một trận ra trò, cuối cùng cô ấy cũng chịu thừa nhận mình là thiên kim nhà giàu chính hiệu. Không chỉ vậy, cô ấy còn nhờ tôi thay mình kết hôn với vị hôn phu. Đêm tân hôn, người chồng đoản mệnh của cô ấy ho đến mức trời đất tối sầm. - Khụ… khụ khụ… Trong lòng tôi lúc đó chỉ có một suy nghĩ: Một trăm triệu… hai trăm triệu… ba trăm triệu…
Năm thứ ba sau khi đích tỷ khó sinh qua đời, vì muốn củng cố quyền thế trong gia tộc, người nhà đã hạ dược ta, khiến ta cùng Thái tử có da thịt chi thân, ép ta bước chân vào Đông Cung. Về sau, Thái tử đăng cơ xưng đế, ta được ngồi lên ngôi vị Hoàng hậu vốn nên thuộc về đích tỷ. Người trong cung đều không ưa ta. Ta cẩn trọng tận tâm, thay Hoàng đế cai quản hậu cung. Phi tần trong cung cho rằng ta chướng mắt, hết lần này đến lần khác tìm cách đối phó ta. Ta dè dặt hầu hạ Hoàng đế. Hoàng đế lại cho rằng ta lòng dạ đầy toan tính, chỉ biết nịnh nọt, nói rằng ta kém xa đích tỷ. Ngay cả đứa hài tử của đích tỷ do một tay ta nuôi dưỡng lớn lên, cũng căm ghét ta, không chịu nhận ta là mẫu thân. Ta ôm nỗi uất hận mà chết trong cô độc. Đến khi mở mắt lần nữa, ta đã trở về thời điểm trước khi xuất giá. Để không giẫm lên vết xe đổ năm xưa, ta thấp thỏm bất an gõ cửa phủ Nhiếp chính vương: “Ngày trước ta từng cứu ngài, ngài đã nói sẽ ban cho ta một điều ước. Lời ấy… nay còn tính không?”
Nguồn: 风过水无痕 - Tấn Giang Trạng thái Convert: Full Tổng số chương: 182 Văn án: Khương Xuân viết về một nhân vật mỹ cường thảm mà một bước thành danh. Vất vả lắm mới sắp giàu to. Lại ngoài ý muốn ập đến mà lìa đời. Tin tốt là nàng trọng sinh. Tin xấu là nàng xuyên vào chính mình tiểu thuyết đã viết. Trở thành nguyên phối thê tử của nam phụ mỹ cường thảm Tống Thời Án. Đó lại là một nữ đồ tể xinh đẹp như hoa nhưng sức mạnh như hổ. Cuối cùng vì hồng hạnh xuất tường mà bị bỏ lồng heo chết thẳng cẳng. Khương Xuân cạn lời: "Muốn trêu đùa ta như vậy sao?" Cũng may nàng thuộc lòng cốt truyện do chính mình viết ra. Lại có thêm bàn tay vàng là hệ thống điểm danh. Ừm, vẫn còn cứu được! Vẫn còn cứu được! … Tống Thời Án một giấc ngủ dậy. Phát hiện chính mình không ngờ lại trở lại kiếp trước. Lúc còn ở Khương gia làm con rể ở rể. Đối mặt với người thê tử nguyên phối tương lai sẽ ngoại tình làm chính mình mất hết mặt mũi, trở thành nỗi nhục cả đời. Hắn quyết định ra tay trước để trừ hậu họa! Nhưng ai ngờ tới, nữ nhân này chẳng những bỏ ra số tiền lớn để điều trị thân thể cho hắn. Còn đối với hắn mọi bề chiếu cố. Nửa đêm còn mặc yếm đỏ chui vào chăn anh anh làm nũng muốn viên phòng. Tống Thời Án đem đao thu lại, thầm nghĩ: "Chờ một chút, để ta xem nàng diễn kịch bản gì." Tiểu kịch trường: Ngày nọ Khương Xuân đi mỗ hầu phủ dự tiệc. Một đám phu nhân trước mặt cười nhạo nàng xuất thân thấp hèn. Là kẻ đồ tể không lên được mặt bàn. Khương Xuân quyết đoán xắn tay áo vén váy. Đem đám người đó đấm đá một trận. Đánh cho bọn họ kêu cha gọi mẹ, như thể vừa mới mất đi phu quân vậy. Xong việc, phu quân của những phu nhân đó tìm đến chỗ Tống Thời Án. Muốn hắn chủ trì công đạo. Tống Thời Án nhàn nhạt nói: "Ta chỉ là một người ở rể nhà họ Khương, chỉ có thê tử quản ta, chứ không có chuyện ta quản thê tử, thứ cho Tống mỗ vô năng." Mọi người nghẹn lời. Có việc thì là người ở rể Khương gia. Không có việc gì thì là Nội các Thủ phụ kiêm Quốc cữu gia đúng không? Note: Truyện sẽ có nhiều phần do CS mới của web nên sốp end P1 ở chương 28. P2 sẽ tiếp tục, các Bae vào trang sốp để xem tiếp các phần còn lại nhe <3 <3 <3
Mẫu hậu luôn dạy ta phải lui một bước trước tam hoàng tỷ, bởi trong lòng bà, nàng là chút dấu vết cuối cùng mà dì còn lưu lại nơi nhân thế. Nhưng lòng ta chưa từng gần gũi với dì, cũng chẳng thể sinh ra yêu mến dành cho tam hoàng tỷ. Sở dĩ ta biến thành dáng vẻ ngây dại này, là vì năm ấy đã uống bát canh mơ chua do chính dì mang đến. Con búp bê vải mềm mà mỗi đêm ta phải ôm trong lòng mới ngủ được, sau này bị tam hoàng tỷ lấy đi. Con mèo nhỏ tròn ú, ngoan ngoãn biết dụi đầu vào tay ta để làm nũng, cũng rơi vào tay tam hoàng tỷ. Đến cả Từ An Chi, người từng được ta cất trong lòng, từng là người ta thích nhất trên đời, cuối cùng cũng thành phu quân của tam hoàng tỷ. Ngày bọn họ kết tóc se duyên, đèn đỏ giăng cao khắp lối, sắc vui nhuộm cả cung tường. Ai nấy đều âm thầm đưa mắt nhìn ta, chờ ta bật khóc, chờ ta đập đồ, chờ ta náo loạn thành trò cười cho thiên hạ. Nhưng A Doanh đâu có làm vậy. Ta chỉ lặng lẽ mím môi, giấu một nụ cười rất nhỏ. May quá, từ nay về sau ta chẳng cần giả bộ yêu thích nam nhân xấu xa kia nữa.
Mẫu hậu luôn dạy ta phải lui một bước trước tam hoàng tỷ, bởi trong lòng bà, nàng là chút dấu vết cuối cùng mà dì còn lưu lại nơi nhân thế. Nhưng lòng ta chưa từng gần gũi với dì, cũng chẳng thể sinh ra yêu mến dành cho tam hoàng tỷ. Sở dĩ ta biến thành dáng vẻ ngây dại này, là vì năm ấy đã uống bát canh mơ chua do chính dì mang đến. Con búp bê vải mềm mà mỗi đêm ta phải ôm trong lòng mới ngủ được, sau này bị tam hoàng tỷ lấy đi. Con mèo nhỏ tròn ú, ngoan ngoãn biết dụi đầu vào tay ta để làm nũng, cũng rơi vào tay tam hoàng tỷ. Đến cả Từ An Chi, người từng được ta cất trong lòng, từng là người ta thích nhất trên đời, cuối cùng cũng thành phu quân của tam hoàng tỷ. Ngày bọn họ kết tóc se duyên, đèn đỏ giăng cao khắp lối, sắc vui nhuộm cả cung tường. Ai nấy đều âm thầm đưa mắt nhìn ta, chờ ta bật khóc, chờ ta đập đồ, chờ ta náo loạn thành trò cười cho thiên hạ. Nhưng A Doanh đâu có làm vậy. Ta chỉ lặng lẽ mím môi, giấu một nụ cười rất nhỏ. May quá, từ nay về sau ta chẳng cần giả bộ yêu thích nam nhân xấu xa kia nữa.
Anh trai nuôi ghét tôi. Một người vốn luôn khắc kỷ, lễ độ như anh, sau khi biết được thứ tình cảm cấm kỵ của tôi thì đã dứt khoát cắt đứt quan hệ không một chút do dự. Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ chẳng bao giờ gặp lại nhau nữa, thế nhưng vào đúng lúc tôi gặp nguy hiểm, anh lại lấy thân mình đỡ thay tôi một nhát súng. Thời khắc cận kề cái chết, anh nhìn tôi, khẽ thở dài một tiếng thật sâu: "Kiếp sau anh không muốn làm anh trai của em nữa." Sau khi sống lại, tôi quay về thời điểm mọi chuyện đều chưa xảy ra. Lần này, tôi không còn dám xa cầu tình yêu của anh nữa, tôi sẽ làm một người em trai ngoan ngoãn đúng bổn phận, chỉ mong anh có thể bình an suốt đời.
Sau khi đóng máy, tôi phát hiện mình không thể thoát vai. Thế là tôi xin công ty nghỉ phép, bẻ luôn thẻ sim điện thoại, sau đó đi đến một thành phố nhỏ ven biển để "cai nghiện". Thực ra tôi là một người khá dũng cảm nhưng tôi lại không dám tỏ tình với đối phương. Có hai lý do. Thứ nhất, tôi là diễn viên tuyến mười tám, còn anh là sao hạng A. Thứ hai, tôi là nam, anh cũng là nam.
Anh ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy phức tạp: — Không phải bảo đi xem mắt sao, sao lại xem mắt tới tận phòng bệnh này rồi? Tôi bày ra vẻ mặt không còn gì để luyến tiếc: — Chẳng lẽ tôi lại bảo với anh là tôi bị đối phương cho leo cây khi đi xem mắt, rồi vừa ra khỏi cửa đã bị xe đụng trúng à? Nghe xong câu đó, anh ấy liền nở một nụ cười vô cùng ấm áp và rạng rỡ. Đúng là cạn cả lời thực sự. — Sao thế, bác sĩ các anh bây giờ cũng phải thực hiện chế độ “nụ cười phục vụ” à... Mãi đến sau khi kết hôn, tôi mới chợt nhớ ra một câu hỏi. — Không đúng, lúc đó sao anh biết tôi đi xem mắt? Anh ấy lắc đầu, khuyên tôi nên đổi sang một câu hỏi khác. — Em thà hỏi anh xem, tại sao ngày hôm đó anh lại cho em leo cây thì hơn.
Tôi xuyên sách rồi, phải cứu vớt nam chính thì mới có thể trở về. Thế nhưng có ai nói cho tôi biết, nam chính Thời Du Bạch lại là một kẻ biến thái đâu chứ? Cậu ấy muốn đánh người, tôi dạy cậu ấy hướng thiện. Cậu ấy bị người ta đánh, tôi chịu đòn thay cậu ấy. Cậu ấy trốn học, tôi tóm cậu ấy về rồi cùng thức đêm học bài. Đến cả chuyện yêu đương của cậu ấy tôi cũng bao trọn gói, dốc hết tâm sức nghiên cứu bí kíp yêu đương để truyền thụ lại. Kết quả cậu ấy lại trưng ra bộ dạng đầy hoang mang: “Tôi hơi ngốc, hay là anh thực hành làm mẫu cho tôi xem hôn như thế nào đi?” Về sau, cậu ấy đè chặt tôi lại, gặng hỏi: “Anh dạy tôi nhiều như vậy, tôi cũng học theo rồi, tại sao anh vẫn muốn trốn chạy?” Tôi ra vẻ thản nhiên, bình tĩnh triệu hồi Hệ thống để đưa mình về. [Ký chủ, tôi nói cậu ta là nam chính từ bao giờ thế?]
Tôi là một kẻ ngổ ngáo, thích làm loạn, nhưng bạn trai tôi lại là cảnh sát. Bố tôi vốn là một tay "giang hồ" có tiếng, nên từ nhỏ tôi đã lập chí lớn lên phải nối nghiệp làm đại ca. Khốn nỗi, mẹ tôi lại là cảnh sát... Trong một lần tham gia ẩu đả phe phái, tôi đen đủi bị tóm thẳng về đồn của mẹ. Thế là ngay tại trụ sở công an, mẹ tôi thẳng tay "dạy dỗ" đứa con nghịch tử. Đáng xấu hổ hơn, đám đông đứng vây xem và cổ vũ cho mẹ lại toàn là đồng nghiệp của bà, và... cả ông bố "đại ca" khét tiếng nhưng sợ vợ một phép của tôi nữa. Phen này đúng là mất mặt đến tận cùng trái đất...
Đám con trai trong lớp bày trò bình chọn nữ sinh xấu xí nhất, và tôi đứng đầu bảng với số phiếu cao nhất. Cầm danh sách những người đã bầu cho mình, tôi sững sờ khi thấy tên người con trai tôi thầm mến suốt sáu năm qua đập ngay vào mắt. Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt vào xem phản ứng của tôi. Tôi thản nhiên dọn đồ, ôm cặp chuyển đến ngồi cạnh trùm trường. Tên trùm trường uể oải liếc nhìn tôi rồi cất giọng trầm trầm: "Không bám đuôi cậu ta nữa à?"
Tiết tử Sở Hi chưa từng nghĩ đến người hôm qua còn cùng nàng mặn nồng khăng khít như Thẩm Thanh, hôm nay lại có thể lặng lẽ ra đi chẳng một lời từ biệt, ngay đến một phong thư giải thích cũng không để lại. Chàng bước vào cuộc đời nàng thật tình cờ, rồi lại rời đi một cách tuyệt tình, khiến cho bao ký ức gắn bó ngày xưa tựa như một giấc mộng hoa trong gương, trăng dưới nước, tất thảy chỉ là ảo tưởng của riêng mình nàng.