Truyện Ngọt

Truyện Ngọt tại Lão Phật Gia

Thiên Kim Giả

Một thế giới giải trí rực rỡ ánh đèn, nơi mà nụ cười có thể che giấu cả nghìn tâm cơ — nhưng cô gái này thì không. Cô là tia nắng nhỏ rực rỡ giữa đêm dài, hồn nhiên, lạc quan, đi đến đâu là "điên đảo" đến đó, khiến người ta vừa muốn che chở, vừa muốn... bóp chết vì quá lầy. Anh là nam thần lạnh lùng, tài năng đỉnh cao, nhưng chỉ cần nhìn cô liếc mắt một cái — cả thế giới sụp đổ. Bệnh kiều? Đúng. Nhưng chỉ riêng với cô. Một bước em đi, anh theo cả ngàn dặm; một nụ cười em hé, anh sẵn sàng đốt sạch cả showbiz. Khi thiên kim giả bị vạch mặt, thiên kim thật lại chính là cô — người chẳng biết gì ngoài ăn, chơi, và gây họa. Nhưng kỳ lạ thay, ai cũng muốn cưng chiều cô: anh cả nghiêm nghị, anh hai lạnh lùng, anh ba đào hoa… và cả gã bệnh kiều kia, ngày ngày theo sát như hình với bóng. Từ sân khấu đến hậu trường, từ tin đồn thị phi đến những màn live khiến netizen "cười ngất", cô và cả dàn soái ca sẽ dẫn dắt bạn vào một hành trình vừa ngọt ngào, vừa hài hước, vừa khiến tim đập nhanh không kiểm soát. Vì sao cả giới giải trí phát cuồng vì một cô gái ngốc nghếch? Đọc để biết — và đừng trách mình… yêu luôn cả dàn nam thần!

0.0
17 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Bạn Trai Để Anh Trai Hắn Yêu Tôi, Hắn Đã Hối Hận Rồi

Năm thứ ba ở bên Đoạn Lang, tôi vô tình nghe thấy hội anh em của hắn hỏi.   "A Lang, mày để anh trai mày giả làm mày, hết hẹn hò rồi lại hôn hít với cậu bạn trai nhỏ kia của mày, cậu ta không phát hiện ra thật đấy à?"   Đoạn Lang phả ra một vòng khói thuốc, chẳng thèm để tâm.   "Hai đứa tao nhìn qua gần như đúc cùng một khuôn, Trình Nhiên lại đơn thuần, không phát hiện được đâu."   "Với lại anh trai tao là kiểu người cực kỳ kỳ thị đồng tính, lại biết tao không chơi đồ thừa, nên chẳng ngủ thật với cậu ta đâu."   Tôi cụp mắt xuống, vờ như không biết.   Suốt ba năm nay, người hẹn hò, nắm tay, hôn môi với tôi... đều là anh trai của Đoạn Lang.   Người b/ó/p e/o tôi, ép tôi gọi là ông xã, cũng chính là anh.  

0.0
9 ch
HE
Tôi Trọng Sinh Vào Ngày Cậu Tự Sát

Vào ngày crush nhảy lầu tự sát, tôi đã trọng sinh về năm mười tám tuổi.   Để ngăn cậu ấy tìm đến cái chết, tôi hóa thành sói đói vồ mồi.   Cậu ấy chán ghét tôi tột cùng: "Bạn học Hàn, tôi thật sự không có thời gian đùa giỡn với cậu đâu, muốn chơi bời thì đi tìm người khác, được không?"   Một tháng sau, cậu ấy vẫn bước lên sân thượng của trường.   "Hàn Tiểu Quân, cậu mà dám ở bên người khác, tôi sẽ chết cho cậu xem."   "?"  

0.0
12 ch
HE
Anh Chồng Thú Nhân Có Chút Điên

Ba tháng sau khi hoàn thành nhiệm vụ và đăng xuất khỏi thế giới kia. Hệ thống hớt hải tìm đến tôi. “Kí chủ, cô phải quay về một chuyến thôi, chồng cô điên rồi!” Tôi thản nhiên tiếp tục tắm cho mèo: “Ồ, anh ta vốn dĩ đã chẳng bình thường rồi mà.” “Anh ta hiện đang ở chợ đen bán con trai cô đấy!” Tôi chửi thề một tiếng rồi nhấn ngay nút truyền tống quay trở lại. Sau đó, tại một góc chợ đen, tôi nhìn thấy hai con hổ trắng, một lớn một nhỏ. Con lớn khắp người đầy máu, bên cạnh vuốt còn dựng một tấm bảng. Trên đó viết một dòng chữ lớn: Bán con trước, rồi chuẩn bị luôn hậu sự cho cha.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Hoa Cát Cánh Nở Giữa Tường Son

Tần Kết con gái một tri huyện nhỏ, được tuyển vào hậu cung khi mới mười bốn tuổi. Nhờ tính cách hồn nhiên, chân thành, nàng dần chiếm được tình cảm của Hoàng đế Lý Quân Khoát và trở thành người được sủng ái. Trải qua những âm mưu tranh đấu trong hậu cung và triều đình, Tần gia từng bị vu oan, Tần Kết bị giam lỏng để tránh sóng gió. Trước khi mất, Hoàng hậu để lại nhiều lời dặn dò giúp nàng hiểu rõ thế cục. Cuối cùng, các thế lực đối địch bị thanh trừ, Lương Quý Phi thất bại, hậu cung ổn định. Sau bao biến cố, Tần Kết vẫn là người được Hoàng đế yêu thương nhất, sinh hạ hoàng tử và cùng hắn có được hạnh phúc bình yên giữa chốn cung đình.

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Hòa Thân Giả, Thành Thân Thật

Thanh mai trúc mã của ta, Thẩm Giác, là một trong những kẻ phủ phục dưới chân Cửu công chúa. Đêm công chúa bị tiễn đi hòa thân, Thẩm Giác đã nhét ta vào trong kiệu của nàng ta. "Mạc Mạc, muội thế chỗ cho A Uyển một lần này đi. Đợi sóng gió qua rồi, ta nhất định sẽ nghĩ cách đón muội về, cưới muội... làm bình thê." Ta ngoan ngoãn gật đầu, nhưng đầu ngón tay lại dùng lực đến mức bị chiếc trâm định tình hắn tặng đâm thấu. Đêm xuống, vừa ra khỏi thành thì xe ngựa đã bị chặn lại. Người đàn ông trước mắt vóc dáng như tùng, dung mạo tuấn mỹ, chính là một kẻ si tình khác của Cửu công chúa. Trấn Bắc hầu Tiêu Hoán. Chắc chắn là đến để cứu công chúa rồi. "Hầu gia xin về cho, Cửu công chúa không sao cả, lúc này chắc đang ở Thẩm gia." Trong lòng ta có oán khí, liền nhỏ giọng bán đứng Thẩm Giác. Tiêu Hoán lơ đãng nhướng mày. "Người ta cướp chính là nàng."

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Mommy Con Đến Đây!!!

Văn án: Tôi bị một cậu nhóc bám theo không buông. Thằng bé nói mình là người tình kiếp trước của tôi. Giọng sữa non nớt nhưng lại đầy vẻ bá đạo tổng tài: "Shh, người phụ nữ kia, mau bế tôi về nhà đi, tôi mệt rồi." Tôi trực tiếp phớt lờ, xoay người bỏ đi. Thấy vậy, thằng bé vội vàng nói mình là con ruột của tôi. Tôi độc thân từ trong bụng mẹ, nghe xong liền trở tay đưa nó đến đồn cảnh sát, báo là trẻ lạc. Kết quả, vừa có báo cáo ADN gửi đến, tôi lập tức ngây người. Thằng bé đó lại thật sự là con ruột của tôi!

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Mập Mờ Không Phải Tình Yêu

Tôi luôn nghĩ rằng mình và Chu Tự đang yêu nhau trong một mối quan hệ ngầm hiểu. Chúng tôi hôn nhau, ôm nhau, qua đêm cùng nhau, làm tất cả những việc mà các cặp đôi vẫn làm. Cho đến ngày hôm đó ở tiệm sách, chính tai tôi nghe thấy anh ta nói với người anh họ: "Quan hệ đơn giản lắm, bạn giường thôi." Người anh họ cười hỏi gặng: "Hàng miễn phí à?" Anh ta không phủ nhận. Khoảnh khắc đó tôi mới nhận ra, hóa ra những mập mờ và thân mật mà bản thân luôn cẩn trọng nâng niu, qua miệng anh ta lại chỉ đổi lấy một câu là cũng được. Sau này, vào lần chúng tôi cãi nhau gay gắt nhất, tôi nhìn anh ta và hỏi: "Tôi biết anh làm việc gì cũng đều lên ngân sách. Vậy còn tôi, ngân sách của anh dành cho tôi là bao nhiêu?"

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Trầm Hương Tro Lạnh, Lại Thấy Minh Châu

Đây là năm thứ hai mươi ta ở bên cạnh Tiêu Triệt. Hắn phong cho một nữ tử dung mạo mỹ miều làm Quý phi. Nàng ta rất biết tranh khí, vào cung năm thứ hai đã sinh hạ hoàng tử. Hoàng tử chính là cục cưng trên đầu quả tim của Quý phi. Chỉ cần đứa trẻ khóc nháo một chút, Quý phi liền sai người đánh gậy khắp cả điện thái giám cung nữ. Ta khiển trách nàng ta hành sự quá mức tàn nhẫn. Quý phi liền rơi lệ ngay tại chỗ, Tiêu Triệt đau lòng khôn xiết. Hắn quay người trách phạt ta: "Hoàng hậu đã lâu không làm mẹ, tự nhiên sẽ không nhớ rõ đứa trẻ còn nhỏ khi khóc nháo, người làm mẹ là sốt ruột nhất." Ta đã lâu lắm rồi không làm mẹ. Nhưng ta từng có một đứa con. Nó mới ba tuổi, đã vì Tiêu Triệt mà mất mạng trong tay bọn tặc khấu. Cho nên ở kiếp này, ta không muốn vào cung nữa. Khi triều đình tổ chức tuyển tú qua tranh vẽ, ta liền nhét cho họa sư một thỏi vàng. Họa sư gật đầu: "Bảo đảm sẽ vẽ cô nương đẹp như tiên nữ để trúng tuyển!" Ta lắc đầu: "Không, ta muốn bị loại."

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Ký Hợp Đồng Nuôi Con Giúp Tổng Tài

Tôi kết hôn chớp nhoáng với một tổng tài giàu có đã ly hôn.   Mỗi tháng anh ta cho tôi một triệu tệ tiền sinh hoạt, điều kiện là phải chấp nhận con gái năm tuổi của anh ta.   Tôi: ?   Trên đời này còn có chuyện tốt như vậy sao?   Về sau, đám cô dì chú bác trong nhà không ngừng lải nhải bên tai tôi:   “Cháu đúng là chẳng có cốt khí gì cả, lại đi lấy người từng có vợ có con rồi à?”   “Vẫn là con gái nhà mình lấy được chồng ngon, nhà hai căn hộ, còn tốt nghiệp đại học 985!”   “Hay là thế này đi Nhược Nhược, dì giới thiệu cho cháu ông chủ tiệm bánh bao ngay đầu khu nhà, anh ta vẫn còn độc thân đấy.”   Tôi: ?   Tránh ra, đừng phá chuyện tốt của tôi.

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Bỏ Rơi Tân Đế

Ta đã chung gối cùng Yến Vương suốt ba tháng, đến ngày chàng đăng cơ xưng đế, ta lại lặng lẽ bỏ đi.   Ngày tương phùng, ta toàn thân nhũn nhão ngã quỵ trên giường, chàng bước từng bước thong thả về phía ta, buông lời nhẹ nhàng:   Nguyện Nguyện, ở lại, hay là ch/ết, chọn một đường?  

0.0
15 ch
Ngôn Tình
Ngã Kiến Thanh Vu

Khi trưởng tỷ sắp thành thân với Định An hầu, nàng lại bị Thái tử đương triều để mắt tới.   Cả nhà vui mừng khôn xiết.   Để cho Hầu phủ một lời giải thích, đến ngày đại hôn, họ đẩy ta ra thay thế.   Sau khi thành thân, Định An hầu vô cùng chán ghét ta.   Mỗi lần mở miệng đều là những lời mỉa mai cay nghiệt:   “Thô tục vô lễ, chẳng bằng tỷ tỷ ngươi lấy một phần.”   “Ngay cả sổ sách cũng không biết xem, ngu ngốc hết thuốc chữa.”   Ta cũng thấy tủi thân, bèn ném phấn son lên người hắn, mắng:   “Tỷ tỷ ta là Thái tử phi, có bản lĩnh thì ngươi đi cướp về đi! Đồ hèn nhát!”   Cứ như vậy, chúng ta đối chọi gay gắt với nhau suốt cả một đời.   Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta lại trở về năm mười sáu tuổi, khi còn chưa xuất giá.   Trưởng tỷ cong mắt mỉm cười nhìn ta, dịu giọng dỗ dành:   “Muội muội, muội có muốn gả vào phủ Hầu làm Hầu phu nhân không?” ...

0.0
17 ch
Ngôn Tình
Bị Đuổi Khỏi Nhà, Nhũ Mẫu Vào Phủ Quốc Công Thành Người Trên Người

[Xuyên không + nuôi con + đấu đá nội trạch + thuần phục nam nhân + sảng văn ngược luyến cẩu huyết + Tu La tràng tranh giành tình cảm + vạn người mê + nhiều nam chính + nữ chính có sự nghiệp riêng] Sau tuần đầu cúng thất cho phu quân, thôn phụ Liễu Văn Oanh bị nhà chồng vô tình đuổi khỏi cửa. Đúng lúc ấy, Liễu Văn Oanh của thời hiện đại xuyên không đến. Mang theo đứa con thơ còn đỏ hỏn, ngày đêm khóc đòi sữa, nàng bước chân vào phủ Quốc công, làm nhũ mẫu cho tiểu chủ tử. Trên thì hầu hạ Đại phu nhân, dưới thì chăm nom Tiểu thiếu gia. Vốn học chuyên ngành điều dưỡng, những việc ấy đối với Liễu Văn Oanh chẳng khác nào đúng nghề sở trường, làm đâu được đó, vô cùng thuận tay. Không những nuôi lớn Tiểu thiếu gia, nàng còn chăm nuôi chính con gái mình khôn lớn khỏe mạnh. Đợi đến khi Tiểu thiếu gia cai sữa, gia chủ thương tình cảnh cô nhi quả phụ, bèn giữ Liễu Văn Oanh lại trong phủ làm việc. Nàng thông minh lanh lợi, giúp các vị chủ tử giải quyết không ít phiền phức, thậm chí còn khiến Lão phu nhân bị trúng phong liệt giường nhiều năm có thể xuống đất đi lại. Danh tiếng của Liễu Văn Oanh — người tinh thông điều dưỡng, khéo léo hầu hạ — nhanh chóng truyền khắp kinh thành. Trưởng Công chúa vừa sinh con đích thân mời nàng chăm sóc tiểu thế tử; các vị Cáo mệnh phu nhân mang bệnh cũ lại càng không tiếc vàng bạc, trọng thưởng hậu hĩnh để mời nàng điều dưỡng thân thể. Từ một nhũ mẫu thấp hèn trở thành đại nha hoàn đắc lực của phủ Quốc công, Liễu Văn Oanh đã chứng kiến quá nhiều chuyện dơ bẩn, đen tối nơi thế gia vọng tộc. Bởi vậy, điều nàng mong mỏi nhất chỉ là tích góp đủ bạc, rời khỏi phủ môn, mua một tiểu viện và một cửa hiệu nho nhỏ, rồi chiêu một người chồng ở rể. Sau đó cùng các con sống những tháng ngày bình yên, ấm no. Nào ngờ, ánh mắt của mấy vị gia trong phủ nhìn nàng ngày một khác lạ… - Đại gia tựa như con sói đơn độc ẩn mình trong bóng tối, âm thầm dõi theo nàng. - Nhị gia cao ngạo như hồ ly, thân mang bệnh kín khó nói. - Tam gia thiếu niên khí phách, ngang tàng như chó sói con, lại là một công tử ăn chơi nổi danh. Nhìn Tu La tràng tranh giành tình cảm ngay trước mắt, Liễu Văn Oanh hoàn toàn ngơ ngác: “Ta chỉ muốn sống yên ổn qua ngày, cớ sao lại bị một đám quyền quý quyền thế quấn lấy không buông?” (Tác phẩm phóng tay thả trí tưởng tượng của tác giả.)

0.0
38 ch
Gia Đấu
Tổng Tài Cố Chấp Luôn Hiểu Lầm Tôi Thầm Yêu Anh Ta [mạt Thế]

================= Tên truyện: Tổng tài cố chấp luôn hiểu lầm tôi thầm yêu anh ta [Mạt thế] Tác giả: Dấu Chấm Lửng Na Na  Văn án Lâm Thịnh Du đã đọc một bộ tiểu thuyết nam tần hậu cung mạt thế. Trong truyện, nam chính giết chóc quyết đoán, lạnh lùng vô tình, giẫm lên xác của hàng vạn kẻ phản diện để đứng trên đỉnh vinh quang trong ngày tận thế. Đêm đó, Lâm Thịnh Du xuyên không vào sách. Xuyên thành một nhân vật pháo hôi vừa đâm nam chính một nhát vào thời điểm bắt đầu mạt thế. Nguyên chủ vừa đánh lén xong thì Lâm Thịnh Du đã bị ép tiếp quản cơ thể. Cậu cầm dao găm, bốn mắt nhìn nhau với nam chính đang bị thương... Cúi đầu nhìn xuống, bàn tay còn lại vẫn đang nắm chặt kim thủ chỉ vừa cướp được từ chỗ nam chính. Lâm Thịnh Du: ...... Bây giờ rút dao ra liệu còn kịp không? ---- Mạt thế quá nguy hiểm, pháo hôi không dễ làm, tìm đúng đại gia mới là cách hay để tự bảo vệ mình. Lâm Thịnh Du quyết định cần cù chăm chỉ làm tiểu đệ. Hậu cung, kim thủ chỉ ư? Cầm lấy đi. Dao nhọn, bẫy rập ư? Tránh ra. Cố Nam Thất: ...... Không. Về sau, Lâm Thịnh Du bị mắc kẹt trong Tu La tràng, cốt truyện không hề dịu dàng, số phận vô cùng nghiệt ngã với cậu. Cố Nam Thất vốn luôn trân trọng mạng sống, mang đầy vết thương trên người, ôm cậu nói: Kim thủ chỉ cho em, cơ hội cho em. Tất cả đều cho em, cùng với cả mạng sống của tôi nữa. Từ khóa: Niên hạ, mạt thế, ngọt văn, xuyên sách Tìm kiếm từ khóa: Nhân vật chính: ┃ Nhân vật phụ: ┃ Khác: Cố chấp, mạt thế, niên hạ Tóm tắt một câu: Bây giờ rút dao ra liệu còn kịp không Chủ đề: Hành trình sinh tồn của pháo hôi thời mạt thế ==================  

0.0
32 ch
Xuyên Sách
“anh Yêu Em”, “cút Đi!”

Hắn nói hắn thật lòng yêu tôi rồi. Tôi bảo hắn cút đi. Ai đời bị coi là kẻ thế thân mà còn có thể bao dung, không màng chuyện cũ như chưa từng có gì xảy ra chứ? Tôi cũng chẳng phải tượng Phật Lạc Sơn mà độ lượng đến thế. [Đoản văn. Màn "truy thê hỏa táng tràng" thất bại thảm hại vì nhân vật chính quá dứt khoát, tuyệt đối không quay đầu, cũng chẳng hề mủi lòng.]  

0.0
7 ch
Hào Môn Thế Gia
Lục Vân - Nhã Nhã

Tối hôm đó, Nhã Nhã nằm trong chăn, đôi mắt vẫn còn mơ màng. Cô thì thầm với mẹ trước khi chìm vào giấc ngủ: “Mẹ ơi, anh Lục Vân là người tốt nhất trên đời. Sau này Nhã Nhã chỉ muốn ở nhà anh ấy thôi.” Mẹ cô cười, xoa đầu con gái: “Con bé này, anh Vân còn phải lớn lên, phải lấy vợ chứ.” Nhã Nhã bĩu môi, trong tâm trí non nớt của một đứa trẻ năm tuổi, cô chưa hiểu "lấy vợ" là gì. Cô chỉ biết chắc chắn một điều: Ngăn kéo của anh luôn đầy kẹo, và vòng tay của anh luôn rất ấm áp. Mùa hè năm ấy, những viên kẹo dâu ngọt ngào đã gieo vào lòng cô bé Nhã Nhã những hạt mầm đầu tiên. Chúng lặng lẽ lớn lên theo năm tháng, dưới sự chăm sóc của một chàng thiếu niên có đôi mắt thâm trầm nhưng chứa chan tình cảm. Họ không hề biết rằng, mười năm sau, hai mươi năm sau, chính những kỷ niệm ngọt ngào này lại là thứ khiến trái tim họ đau đớn nhất. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Còn lúc này, trong căn phòng đọc sách nhà họ Lục, Lục Vân đang tỉ mỉ sắp xếp lại những viên kẹo trong ngăn kéo, chuẩn bị cho ngày mai khi "đóa hoa nhỏ" của anh lại ghé thăm.

0.0
25 ch
Ngôn Tình
Trùm Trường! Anh Mất Não À?😡

"Hắn nghĩ mình là trùm trường thì muốn làm gì thì làm chắc?" Tôi nói xấu trùm trường với nhỏ bạn thân và thấy mặt nó xanh như tàu lá chuối /Ối thôi chết, lỡ nói hơi lớn rồi🤐/ Chắc hắn không nghe thấy đâu nhỉ...

0.0
30 ch
Ngôn Tình
Trần Xuân Yểu

Khi sắp trèo lên giường Hầu gia, ta đột nhiên thấy một hàng chữ hiện ra trước mắt. 【Lát nữa chắc là nữ chính dẫn cả đoàn người tới bắt gian rồi, kích thích quá đi thôi! Nha hoàn này chắc sẽ không ngờ, đây là kế sách của nữ chính bày ra!】 【Phải nói nha hoàn này tuy mỹ lệ nhưng lại quá đỗi ngu xuẩn, nếu nàng chịu xuống nước cầu xin nữ chính một câu, đâu đến nỗi phải chịu cảnh ng/ũ m/ã ph/anh th/ây như thế.】 Nghe nói vị tiểu thư sẽ sai người ng/ũ m/ã ph/anh th/ây ta đã bước vào, gương mặt ngập tràn bi thương. Lòng ta khẽ run, chân mềm nhũn, lập tức ngã nhào vào lòng nàng. Mặt lộ vẻ không thể tin được: "Tiểu thư... chẳng lẽ... người trên giường kia không phải là người sao?" Màn bình luận bỗng chốc kinh ngạc: 【Tuyệt vời! Là bách hợp, chúng ta được cứu rồi!】  

0.0
7 ch
HE
Khế Ước 51%

Phu quân ta dục vọng bất mãn, khóc lóc đòi hưu thê. ​ "Từ lúc bái đường thành thân tới nay, nàng mới chỉ chạm vào ta đúng bảy lần." ​ "Trong lòng nàng căn bản không có ta." ​ "Hay là ở bên ngoài nàng đã ăn no nê rồi mới chịu về phủ?" ​ Ta, một nữ tử cả đêm phải làm chỗ trút giận cho cái tên ngoài miệng thì thanh cao cấm dục, bên trong lại tinh lực như trâu bò kia, rốt cuộc nhịn không được nữa mà gầm lên: ​ "Từ chiều hôm qua sau khi ký khế ước ở quan phủ cho đến tận bây giờ, ta đến một ngụm khí cũng chưa kịp thở, chàng có thể yên tĩnh một chút được không?!"

0.0
10 ch
Nữ Cường
Cảnh Sát Chu, Tối Nay Làm Việc Theo Pháp Luật Nhé

Tôi kết hôn chớp nhoáng, anh chồng hờ là cảnh sát, còn tôi là luật sư.   Sau khi kết hôn, anh ấy đi khắp nơi bắt người, còn tôi chạy khắp chốn vớt người.   Cho đến khi kẻ mà anh ấy trầy trật bắt về, vừa quay đầu đã được tôi bảo lãnh ra ngoài.   Anh ấy cười lạnh: "Luật sư Thẩm, thủ đoạn khá đấy."   Tôi cười giả lả: "Cảnh sát Chu, chỉ là làm việc theo pháp luật mà thôi."   Lời còn chưa dứt, anh ấy đã một tay kéo tôi vào lòng, giọng trầm khàn.   "Vợ ơi, chúng ta có phải cũng nên về nhà, làm việc theo pháp luật rồi không?"  

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Vết Son Soi Thấu Lòng Người

Tỷ tỷ của ta vốn tài mạo vẹn toàn, vậy mà lại luôn thích đem bức chân dung của ta ra để thử lòng nam nhân.   Mỗi lần đối phương vừa nhìn thấy bức họa ấy liền giảm đi vài phần nhiệt tình, tỷ ấy lại cầm gương dí sát trước mặt ta, bắt ta phải nhìn thật rõ gương mặt xấu xí của chính mình, rồi làm bộ thở dài đầy tiếc nuối:   “Haiz, lại là một kẻ chỉ biết nhìn mặt mà đoán lòng người. Chẳng lẽ trên đời này thật sự không có nam nhân nào không xem trọng dung mạo hay sao?”   Thế nhưng sau khi Thái tử nhận được bức họa của ta, ngài ấy vẫn thư từ qua lại với tỷ tỷ vô cùng nhiệt thành.   Tỷ tỷ mừng rỡ trong lòng, cho rằng ngài ấy quả nhiên khác hẳn những kẻ nam nhân tầm thường ngoài kia.   Tỷ ấy đắc ý nói với ta: “Đến khi điện hạ phát hiện ta không những chẳng xấu xí, mà còn có dung mạo khuynh thành, ngài ấy nhất định sẽ vui mừng đến không biết nói gì.”  

0.0
8 ch
HE
Đóng Vai Mẹ Thiếu Gia, Tôi Kiếm Đậm Một Trăm Triệu

Tôi là một coser bán thời gian. Đột nhiên hộp thư nhận được một lời ủy thác, đối phương vừa mở lời đã hỏi tôi có nhận vai cos mẹ không, thù lao một trăm triệu. Tôi cứ tưởng lại là tên thần kinh nào đó trong giới ngầm muốn tôi quất roi vào người hắn, chắc ăn cơm hộp giá rẻ nhiều quá nên mới chém gió cho tôi một trăm triệu, sao hắn không bay lên trời luôn đi? Tôi đảo mắt, vừa chuẩn bị chửi cho một trận, một loạt bình luận bỗng lướt qua trước mắt. [Hóa ra trên đời thật sự có kẻ ngốc có thù với tiền, Thần Tài đến tận cửa rồi mà còn đuổi người ta ra ngoài cơ đấy?] [Coser này chắc chắn rằng không biết đối phương thật sự là thiếu gia nhà họ Lục sở hữu máy bay tư nhân đâu nhỉ, bình thường cậu ấy tiện tay thưởng lì xì cho người giúp việc cũng vài trăm ngàn tệ, cô ấy mà nhận công việc này thì mấy kiếp sau cũng không cần lo lắng chuyện tiền bạc đâu.] [Thiếu gia vất vả lắm mới tìm được một người giống người mẹ đã khuất của mình, cậu ấy chuẩn bị phí ủy thác một trăm triệu, do dự rất lâu mới dám gửi tin nhắn riêng, vậy mà còn bị từ chối, thật đáng thương.] [Không sao đâu cục cưng, cô ta không nhận thì dì nhận, đưa tiền cho dì có được không? Dì không tham lam, lấy một nửa là được rồi.] Đọc xong bình luận, tôi quyết định ngay lập tức. Nhận chứ, nhận ngay vai cos mẹ này.  

1.0
8 ch
Ngôn Tình
Nữ Phụ Mạt Thế Được Nam Chính Cưng Chiều Đến Đỏ Mặt

Lâm Lạc tỉnh dậy và phát hiện mình đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết mạt thế, trở thành nữ phụ phản diện có kết cục bi thảm. Trong nguyên tác, vì mê đắm nam chính lạnh lùng mà cô hết lần này đến lần khác tìm cách hãm hại nữ chính, cuối cùng bị nam chính ném vào bầy tang thi. ​Lần này, Lâm Lạc hạ quyết tâm phải tránh xa nam nữ chính để bảo toàn tính mạng. Tuy nhiên, trớ trêu thay, cô lại đụng độ nam chính ngay trước khi mạt thế bắt đầu. Không những vậy, anh ta còn liên tục "thả thính", khiến cô rơi vào những tình huống dở khóc dở cười. Liệu Lâm Lạc có thể thay đổi vận mệnh của chính mình?

0.0
39 ch
Ngôn Tình
Bạn Thân Hố Tôi Cho Anh Trai Cô Ấy

Bạn thân tôi bị bạn trai chia tay, cô ấy tức đến mức bắt tôi phải giúp mình báo thù: “Đi đi, cậu quyến rũ hắn, rồi đá hắn lại, trả thù giúp chị em!” Tôi hoang mang hỏi lại: “Làm vậy… có ổn thật không?” Không ngờ cô ấy lập tức òa khóc, còn lấy mạng mình ra uy hiếp tôi: “Nếu cậu không chịu đi, tớ sẽ nhảy lầu! Bạn trai đá tớ đã đành, ngay cả bạn thân cũng không giúp, tớ còn sống nổi sao!” Không còn cách nào khác, tôi đành gật đầu nhận lời giúp cô ấy trả thù. Nhưng về sau, khi tôi bị “bạn trai” của cô ấy hành đến mức eo lưng gần như gãy đôi, tôi mới hiểu ra… Trời ạ, cái gọi là bạn trai, cái gọi là bạn thân, tất cả đều là cái bẫy đào sẵn cho tôi nhảy xuống!  

0.0
7 ch
HE