Truyện Ngọt

Truyện Ngọt tại Lão Phật Gia

Giang Khinh Hứa

Học sinh vừa chuyển đến là Thái tử gia nhà họ Tạ, nghe đồn chẳng mấy quan tâm chuyện học hành, tính tình kiêu căng lại bất cần. Nhưng sau khi trở thành bạn cùng bàn của tôi, ngoài việc lạnh nhạt ít lời, anh ấy hoàn toàn không đáng sợ như những lời người khác truyền miệng. Cho đến ngày tôi nhận một lá thư tình ngay trước mặt anh ấy. Khóe môi anh khẽ nhếch thành một đường cong nhàn nhạt, giọng nói nghe thôi đã thấy nguy hiểm: “Anh vốn muốn chậm rãi với em, đã đợi em lâu đến vậy, thế mà em lại nhận thư tình của người khác. Em nói xem, anh nên phạt em thế nào đây?” Trong căn phòng kín, khoảng cách giữa hai người quá gần khiến tôi bắt đầu mất bình tĩnh, chỉ muốn anh dừng lại. Tạ Mộc Dã giữ lấy cằm tôi: “Bảo bối, bây giờ không thể giả vờ như chẳng có chuyện gì nữa rồi.”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Tiếng Lòng Của Thái Tử Thanh Khâu

Thái tử Hồ tộc đi hạ giới làm bài thi trưởng thành.   Rõ ràng bia đá ghi "dùng tình cảm chân thành", hắn lại đọc nhầm thành "dùng mỹ hồ kế quyến rũ".   Thế là vị Định Quốc Công Tiêu Cảnh kiêu ngạo, m áu lạnh chốn triều đình bắt đầu chuỗi ngày kiên trì thả thính ta.   Nhờ viên linh châu nhặt được, ta nghe sạch sẽ tiếng lòng xù lông của hắn:   "Bí kíp Hồ tộc chương 1: Lộ bờ vai thon và tắm dưới trăng sẽ làm nữ nhân phàm trần mê đắm."   "Hừ, nữ nhân này thật cứng đầu, cởi bớt một lớp áo vương bào ra xem sao!"   Ta: ... Ca ca à, bớt diễn lại, cởi nữa là ăn cảm lạnh đấy!  

0.0
11 ch
HE
Gả Cho Quân Tử, Chỉ Cầu Một Đời Bình An

Lư gia bị đày đến U Châu đã hơn ba năm, nay hôn kỳ gần kề, bên ấy cuối cùng cũng sai người băng rừng vượt núi gửi thư về kinh. Trong thư, từng câu từng chữ đều khiêm nhường mà thận trọng. "Nếu Tạ gia không còn ý giữ hôn ước năm xưa, Lư gia tuyệt không cưỡng cầu, sẵn sàng chủ động hoàn trả hôn thư, chỉ mong giữ trọn danh tiết cho nữ nhi." Ta hiểu rất rõ, suốt những năm qua phụ mẫu chưa từng nhắc lại mối hôn sự này, chẳng qua là đang chờ Lư gia mở miệng trước. Đêm đó, mẫu thân bước vào phòng ta, giọng nói nhẹ nhõm hẳn đi. "Lư gia còn biết nghĩ cho người khác, không để con phải rơi vào cảnh nước sôi lửa bỏng." Ta im lặng, đầu ngón tay vô thức vò nát chiếc khăn lụa trong tay.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Mong Được Bên Nàng Dài Lâu

Tần Tu mơ một giấc mộng.   Trong mộng, Nguyễn Uyển trở thành tiểu thiếp của hắn, hắn đối tốt với nàng cả đời, nhưng mỗi ngày nàng vẫn cứ buồn bực không vui, cuối cùng qua đời rất sớm.   Sau khi nàng mất, hắn cũng từ quan, sau đó ôm tro cốt của nàng nhảy xuống hồ.   Nước hồ lạnh vô cùng, thế nhưng chiếc bình sứ nho nhỏ màu trắng mà hắn ôm trong lồng ngực kia thì lại rất ấm áp và dễ chịu.

0.0
13 ch
Ngôn Tình
Tuế Tuế Hoan Nghi

GIỚI THIỆU:   Quý phi vì muốn chọc tức Thái tử, nhét ta - ấu nữ của một tiểu quan ngũ phẩm, vào Đông cung.   Thái tử không thích ta, ngày ngày bắt ta thử món.   Nói là thử món, thật ra là thử độc.   Hắn tựa trên tháp, hờ hững nghịch con dao găm:   “Nếu cô chết, cả nhà nàng phải ch//ôn cùng.”   Ta sợ lắm chứ.   Mỗi món phải nếm ít nhất ba lần mới dám bưng tới cho hắn, chỉ sợ ăn thiếu một miếng là hại cả nhà họ Thôi xuống dưới đất đoàn tụ.   Cứ thế thử suốt ba năm.   Không độc ch//ết được hắn, ngược lại còn nuôi ta đến tròn trịa đầy đặn.   Ta buồn rầu tới tìm Thái y xin cách giảm cân, Thái y bắt mạch xong, sắc mặt khẽ đổi, nói ta có thai rồi.   Nhưng Thái tử chưa từng chạm vào ta.   Xong rồi, bây giờ ta chẳng những bụng to ra...   Mà còn thật sự mang một cái bụng lớn.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Đề Bút Vẽ Rùa

Tiểu thư nhà họ Thôi thích trêu chọc người khác, nàng ta vẽ một con rùa lên thoại bản của ta.   Để trả đũa, ta cầm bút vẽ một con rùa ngay lên ngực biểu huynh của nàng ta — Bùi thế tử!   Nàng ta để tâm thứ gì, ta càng muốn cướp lấy thứ ấy; nàng ta làm nhục ta trước mặt mọi người, thế tử liền công khai che chở cho ta.   Nàng ta tranh công giành sủng, cầu danh trục lợi, vậy ta sẽ vạch trần nàng ta ngay trước bàn dân thiên hạ, chẳng lưu chút thể diện nào.   Đến khi âm mưu bại lộ, chỗ dựa tan tành, nhà họ Thôi vốn ngang ngược hống hách cũng thua đến không còn đường lui.   Còn ta, trong ván cờ này ngược gió lật bàn, nắm đại cục trong tay, quan trọng nhất là tìm được một người tốt để cùng trở về.   Mực theo lồng ngực chảy xuống, loang một mảng lớn trên chiếc quần trắng.   Một con rùa to đã hiện rõ trên ngực bụng của ai kia, vậy mà ta vẫn chưa thấy đủ.   Bút tử hào chấm đẫm mực, ta vừa định tiếp tục múa bút thì cổ tay đã bị người kia giữ chặt.   Ngẩng đầu lên, trước mắt ta là một gương mặt tuấn tú đang hơi thở dốc.   “Rốt cuộc nàng có chịu thôi không?”  

0.0
10 ch
HE
Trường Vân Tự

Mười một tuổi, hắn dồn ta vào viễn trường, rút đoản đao lao đến đâm ta. Mười sáu tuổi, hắn mang vẻ mặt khó hiểu hỏi:  "Không muốn làm thiếp, vậy làm thê tử của ta thì sao?" Sau này, ta phạm phải tội khi quân nên bỏ trốn đến huyện khác, tìm tạm một gã phu quân hờ để che mắt thế gian. Nào ngờ trời còn chưa sáng, gã phu quân hờ ấy đã đâm đầu vào nồi nước dùng sôi sùng sục trên bếp, một mạng đi tong. Ta bị giải lên nha môn, huyện lệnh đập kinh đường mộc hỏi ta:  "Tội mưu sát phu quân, ngươi có nhận hay không?" Đúng lúc ấy, phía sau lưng ta vang lên một giọng nói âm u:  "Vương Du Ninh, ngươi lại gây ra họa gì rồi?"  

0.0
12 ch
Gia Đấu
Một Sợi Hồng Tuyến, Một Đời Phu Thê

Bị tịch biên gia sản năm ấy, ta từ kinh thành trốn đến Thái Thương. Ẩn tính mai danh mai, ta làm người coi miếu ở miếu Chức Nữ. “Miếu này cầu nhân duyên thật sự linh nghiệm đến vậy sao?” Ta nhấc mí mắt: “Nếu công tử không tin, cứ thử cầu một nguyện ước xem.” Vị công tử tuấn tú cong môi cười khẽ, châm hương rồi cung kính bái ba bái: “Tại hạ Hứa Khinh Chu, muốn cầu một mỹ kiều nương xuất thân danh môn, không cha không nương, không huynh đệ.” Tay ta đang cầm bút ghi chép chợt khựng lại. Yêu cầu chọn thê này quả thực quá mức khắt khe… Thế nhưng lại tựa như được đo ni đóng giày cho thân phận đích nữ của một tội thần đang bị truy nã như ta. Ta đang tính toán xem có nên nhân đêm nay bỏ trốn hay không, nào ngờ hắn lại nhét một thỏi kim nguyên bảo vào hòm công đức. “Nếu không linh nghiệm, cô nương coi miếu hãy lấy chính mình đền cho tại hạ.”  

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Tân Hôn Ngày Thứ Hai, Ta Vào Cung Cáo Tĩnh Vương Không Chịu Viên Phòng

Từ nhỏ, ta đã là một kẻ chuyên đi cáo trạng.   Đích mẫu cho đích tỷ ăn một miếng điểm tâm, đến lượt ta thì đĩa đã sạch trơn.   Ta ôm chân bà, khóc lóc chạy thẳng vào thư phòng của phụ thân, tố mẫu thân thiên vị.   Ngày hôm sau, trong phủ có thêm một cây thước đồng nhỏ.   Từ đó về sau, chia điểm tâm hay may y phục mới, chẳng ai được nhiều hơn người khác dù chỉ nửa tấc.   Phụ thân chỉ mời võ sư cho đại ca, ta lại đi cáo.   Ba ngày sau, trên diễn võ trường có bốn người đứng thành hàng: đại ca, đích tỷ, ta, cùng phụ thân vì không yên lòng nên nhất quyết tự mình giám sát.   Sau khi đích tỷ đính thân, thư tình vị hôn phu tương lai gửi cho tỷ ấy nhiều hơn lễ gặp mặt gửi cho ta đúng một dòng, ta vẫn theo lệ đi cáo trạng.   Sau đó mọi người tra ra, một dòng kia là hắn chê đích tỷ múa đao luyện võ, không ra thể thống.   Hôn sự lập tức tan thành mây khói.  

0.0
8 ch
HE
Ta Rời Hầu Phủ, Thế Tử Lại Đuổi Theo Ta

Thế tử đoan chính thủ lễ, thà vùi mình trong công vụ cũng không chịu cưới vợ nạp thiếp.   Quận chúa sốt ruột đến mức bỏ một loại thuốc cực mạnh vào trà đặc, nhất quyết bắt ta tự tay mang đến thư phòng.   Ta sợ mình thật sự không chống đỡ nổi con mãnh hổ ấy, giữa đường liền đổ sạch trà thuốc, pha lại một chén trà cúc.   Dâng trà xong, ta lui vào góc tường, chỉ mải nhìn cảnh trong sân qua cửa sổ.   Chẳng biết thế tử đã đến bên ta từ lúc nào: “Nhìn gì vậy? Ta bảo ngươi mài mực, gọi hai tiếng cũng chẳng nghe.”   Giọng nói sát bên tai làm ta giật nảy mình, vội hoàn hồn, miệng nhanh hơn đầu: “Tướng quân vừa đi qua hành lang.”   “Cha ta quả thật vẫn còn phong độ, nhưng ngươi đứng trong góc nhìn đến mê mẩn thế kia, chẳng lẽ đã tính làm thông phòng cho ông ấy rồi?”  

0.0
8 ch
HE
Nữ Phụ Pháo Hôi He Với Nam Chính

Ta bỏ ra mười lượng bạc, mua một nam nhân về làm phu quân. Nam nhân ấy sinh ra với đôi mày kiếm, mắt sáng như sao, thân hình cao lớn cường tráng, hầu hạ ta đến mức vô cùng thỏa mãn. Một đêm nọ, đang say giấc, ta theo bản năng đưa tay sang ôm lấy người bên cạnh, nào ngờ lại chỉ ôm phải khoảng không. Ta mơ màng mở mắt, chợt thấy ngoài cửa có mấy chục người áo đen đang cung kính quỳ ngay ngắn dưới chân phu quân nhà mình. “…Quận vương điện hạ, sính lễ đã chuẩn bị thỏa đáng. Không biết ngài định ngày nào nghênh cưới Từ cô nương?”  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Gió Lạnh Qua Đi, Mới Biết Lòng Người

Tại tiệc thưởng hoa, vị hôn phu dẫn theo nàng y nữ của hắn rồi vô tình trượt chân, ngã nhào ngay vào lòng hắn. Hắn theo bản năng liền vội giải thích: "Yên Nhi là ân nhân cứu mạng của ta. Ta với nàng ấy không có tình cảm nam nữ, nàng đừng có lại nghi thần nghi quỷ." "Nàng rộng lượng một chút, ta sẽ không nhắc lại chuyện hủy hôn nữa." Ta không nói lời nào. Hắn nào đâu hay biết, lần này khi hắn sai gã sai vặt đến đề nghị hủy hôn, ta đã gật đầu đồng ý rồi. Chẳng bao lâu nữa, ta sẽ gả cho người khác.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Đội Trưởng Lục Lại Về Nhà Dập Lửa Rồi

Lúc Lục Kiêu cầm vòi cứu hỏa xông vào, tôi đang choàng một tấm ga giường ướt sũng và đổ nước vào nồi.   Tại đội cứu hỏa, tôi im thin thít như chim cút, co ro trong phòng họp nghe Lục Kiêu giảng về mười phương pháp tự cứu khi có hỏa hoạn.   "Giảng xong rồi, đã học được chưa?"   Tôi gật đầu lia lịa: "Học được rồi, học được rồi ạ."   "Tốt, vậy cô nói cho tôi biết, sau khi chảo dầu bốc cháy, việc đầu tiên cần làm là gì?"   Tôi rụt rè ngẩng đầu: "Gọi điện cho chồng."   Mấy người lính cứu hỏa bên cạnh cố gắng nín cười.  

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Phản Diện U Ám Và Cô Vợ Có Nhân Cách Chống Đối Xã Hội

Hệ thống bắt một đứa có nhân cách chống đối xã hội như tôi đi cứu rỗi gã phản diện u ám.   Gã phản diện bị bệnh không chịu uống thuốc.   Tôi thầm tính toán trong lòng:   【Đâm một phát chết quách cho rồi, suốt ngày lải nhải dong dài.】   Gã phản diện sững người, rồi lẳng lặng nuốt viên thuốc.   Nam chính và nữ chính kết hôn, phản diện định đi cướp dâu.   Tôi đảo mắt khinh bỉ:   【Đâm chết luôn cả nữ chính rồi thì làm gì còn lắm chuyện phiền phức này nữa!】   Gã phản diện dừng bước, ấm ức níu lấy tay tôi:   "Vợ ơi, đừng giận nữa được không? Anh chỉ đến chế nhạo vài câu thôi."   ?   Hình như anh ấy nghe được tiếng lòng của tôi.   Khoan đã.   Rốt cuộc là ai cứu rỗi ai đây?  

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Ta Gả Cho Đệ Đệ Của Người Trong Lòng

Mười năm làm sủng phi của Tô Hoán, hắn đối với ta không gì là không đáp ứng, còn chiếu cáo thiên hạ rằng ta là người hắn đặt nơi đầu quả tim. Cho đến khi Hoàng hậu qua đời, Tô Hoán đau đớn đến mức thổ huyết, canh giữ bên thi thể Hoàng hậu không cho hạ táng. Quần thần tìm đến chỗ ta, cầu xin ta khuyên Tô Hoán sớm để Hoàng hậu nhập thổ an nghỉ. Ta đến Phượng Nghi cung gặp hắn. Hốc mắt hắn hõm sâu, dung nhan tiều tụy, nằm phục bên băng quan, lẩm bẩm hỏi ta: "Quý phi, cả đời này của trẫm có phải đã đối xử với Hoàng hậu quá tệ rồi không?" Hắn luôn nói với ta rằng đối với Tống Uyển Quân, hắn chỉ có lòng kính trọng. Thế nhưng sau khi nàng ta chết, dường như hắn lại phát hiện ra những tình cảm khác. Từ đó về sau, Tô Hoán tránh mặt không gặp ta, như thể trong hậu cung căn bản không có ai là ta. Chẳng qua mới ba năm, hắn đã đến lúc hấp hối. Trước khi băng hà, trong miệng hắn vẫn gọi tên Hoàng hậu. Thiên hạ mặc đồ tang trắng. Khi ta tiễn linh cữu hắn, thất thần bước hụt một bước. Đến khi tỉnh lại, sân quang rực rỡ. Tô Hoán đang đặt ngọc bài tượng trưng cho thân phận Thái tử phi vào tay Tống Uyển Quân. Lần này, ánh mắt hắn nhìn Tống Uyển Quân tràn ngập niềm vui mừng như vừa tìm lại được thứ đã mất. Còn ta cũng quyết định tiếp nhận thánh chỉ ban hôn cho Lục hoàng tử.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Đợi Em Rung Động

Bạn thân của tôi yêu sớm, vậy mà còn bị anh trai cô ấy bắt gặp ngay tại trận. Trong lúc hoảng loạn, cô ấy nhét lá thư tình vào tay tôi, nghiến răng nói: “Anh, người yêu đương là Minh Đàn, không phải em. Lá thư tình này là em nhận hộ cậu ấy.” Tôi tối sầm cả mắt, mang tâm thế coi như hy sinh mà gật đầu. Nhưng dưới gầm bàn, mũi chân tôi vẫn đang giẫm lên đôi giày da đế đỏ của anh trai cô ấy.

0.0
8 ch
Ngôn Tình
Không Làm Nữ Phụ Phản Diện Theo Cốt Truyện Chỉ Dẫn Nữa

Tôi bị trói định với một cái "Hệ thống thiếu đạo đức".   Nhiệm vụ của tôi là phải đối xử thật tệ bạc với nam chính, khiến hắn hận tôi thấu xương, để sau đó tạo cơ hội cho "tiểu bạch hoa" đến cứu rỗi linh hồn hắn.   Tiểu bạch hoa chỉ tay vào mặt tôi, giọng run rẩy không thể tin nổi: "Cô! Cô bấy lâu nay vẫn luôn lợi dụng anh trai tôi!"   Nam chính bình thản gạt tay cô ta xuống: "Cô ấy chỉ là phạm phải lỗi lầm mà bất cứ cô gái nhỏ nào cũng sẽ phạm phải thôi!"   Tiểu bạch hoa gào lên với tôi: "Cô dựa vào cái gì mà đùa giỡn tình cảm của anh ấy như thế hả!"   Nam chính vươn hai ngón tay, tạo thành hình chữ "OK" rồi kẹp lấy miệng cô ta:   "Đừng nhục mạ cô ấy nữa. Nghe anh nói, cô ấy chơi đùa anh một chút thì đã sao? Có chơi hỏng được đâu mà lo!"   ?   Hình như có chỗ nào đó sai sai thì phải.

0.0
9 ch
Ngôn Tình
Xửng Bánh Nếp Bên Bến Vân Bình

Cha ta nhận mười tám lượng bạc rồi gả ta vào Lục gia.   Tân lang của ta là một vị thiếu gia sa cơ, đôi chân chẳng tiện đi lại, tính khí lại lạnh lùng đến mức nổi giận có thể hất cả bát thuốc ra ngoài cửa.   Đêm hợp cẩn, hắn cau mặt bảo ta đứng xa một chút.   Thấy hắn tự mình xoay xở mãi vẫn khó lên giường, ta tiện tay khom xuống, vác thẳng người hắn lên vai.   Lục Tri Hành tức đến cả người run rẩy trên lưng ta.   “Điền Mãn Tuệ, nàng mà dám làm ta ngã, ta nhất định sẽ…”   Hắn còn chưa nói xong, mũi chân ta đã giẫm trúng vạt hỉ phục của chính mình.   Thế là người, xe lăn và cả chăn hỉ cùng rối thành một đoàn.   Ngoài cửa, bà mẫu mừng đến rơi nước mắt.   “Mau, mau mang thêm một đĩa táo đỏ với lạc rang tới đây!”  

0.0
10 ch
HE
Phương Hoa Rực Rỡ

Trên triều, bí mật ta nữ giả nam trang bị vạch trần.   Hoàng thượng nhớ đến công lao của ta, chỉ cách chức, lệnh cho ta trong vòng ba ngày phải xuất giá.   Đối thủ một mất một còn của ta là Tiêu Lâm sai tùy tùng đến, giọng điệu như ban ơn mà nói:   “Đại nhân nhà ta nói, ngài ấy đã sớm biết thân phận của Thẩm cô nương, cũng biết cô vì ngài ấy nên mới to gan làm càn như vậy, hao hết tâm tư chỉ để khiến ngài ấy chú ý.”   “Nếu cô đến Tiêu phủ cầu xin ngài ấy, ngài ấy bằng lòng cho cô một danh phận thiếp thất.”   Ta bình thản đáp:   “Vậy cứ để hắn chờ đi.”   Ba ngày sau, ta lại đeo tay nải, thẳng bước vào cung.   Ta vừa ngồi lên vị trí Hộ bộ Thị lang chưa được mấy ngày thì đã bị người ta vạch trần bí mật nữ giả nam trang.   Hoàng thượng không trị tội ta, nhưng ngay tại triều đã thu lại mũ quan cùng quan phục, lệnh cho ta trong vòng ba ngày phải gả cho người.   Sau khi bãi triều, ta bị mấy tên công tử nhà quan vô dụng chặn đường.   “Ồ, đây chẳng phải Thẩm đại nhân Thẩm Đường thích ra vẻ thanh cao đó sao?”   “Không đúng, không đúng, giờ phải gọi là Thẩm cô nương trong ba ngày phải tự gả mình đi mới phải, ha ha ha.”   “Chẳng trách chẳng ai nhìn ra, cái thân hình gầy nhẳng của ngươi đúng là giống đàn ông thật.”   “Thôi được, ta đành miễn cưỡng nạp ngươi vào phủ vậy, đợi ta chơi chán rồi sẽ tặng lại cho Lý huynh.”   “Hay đấy...”  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Gương Vỡ Rồi

VĂN ÁN: Tôi đã theo đuổi Chu Văn 7 năm, Lúc còn đi học thì giúp cậu ấy làm bài tập, lấy đồ ăn, giành chỗ ngồi. Thậm chí giúp cậu ấy theo đuổi các cô gái. Khi đi làm thì giúp cậu ấy lập kế hoạch, đặt đồ ăn, tiếp đón khách hàng. Một tuần trước chúng tôi đã cãi nhau rất to, bây giờ cậu ấy lại mời tôi tham gia lễ đính hôn của cậu ấy. Tôi say như chết ở quán bar, thuận tay chặn 1 người lại hỏi: "Soái ca, kết hôn với tôi không?"

0.0
18 ch
Ngôn Tình
Mất Trí Nhớ Chồng Tôi Tưởng Mình Là Thế Thân

Kết hôn với Tần Diệu đến năm thứ năm, anh gặp tai nạn giao thông, quên sạch chuyện hai chúng tôi đã trở thành vợ chồng. Tôi uể oải hỏi: “Thế bây giờ anh muốn ly hôn với tôi à?” Anh lập tức lắc đầu, trả lời chắc như đinh đóng cột: “Không.” Vành mắt anh hơi đỏ lên. Một lát sau, anh chậm rãi nói: “Tôi có thể làm người thế thân cho anh ấy.” Tôi: “???”  

0.0
7 ch
Ngôn Tình
Tuyết Rơi Đầu Xích Đạo

Ảnh đế hàng đầu Hứa Dịch Nhiên sắp ly hôn rồi. Người hâm mộ hò reo trong siêu thoại, mừng rỡ vì anh trai của họ cuối cùng cũng thoát khỏi người phụ nữ điên này là tôi. Họ còn liệt kê ra một số tội lớn của tôi: Thích dựa hơi, ham kiểm soát, ăn mặc quê mùa, chẳng xứng với anh ta ở điểm nào. Hứa Dịch Nhiên đứng đối diện, cầm tờ đơn ly hôn tôi đã soạn sẵn, mãi không chịu ký. [Tại sao muốn ly hôn?] [Đã nói là tin đồn là giả rồi, còn tặng em cái túi, em còn không hài lòng điều gì nữa.] Tôi lắc đầu, không nói gì. Làm vợ Hứa Dịch Nhiên bao lâu thì tôi đã làm kẻ điên bấy lâu, tôi đã quen rồi. Chỉ là hôm qua tôi lật lại những bức ảnh hồi mười tám tuổi của mình. Tôi mới bàng hoàng nhớ ra. Trước đây tôi rõ ràng không phải như vậy.

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Hôm Nay Ma Tôn Đã Dỗ Dành Thỏ Nhỏ Chưa?

Ta xuyên không rồi, trở thành nàng thỏ yêu độc ác đang mang long thai trong tiểu thuyết.   Thực chất, cái thai này chỉ là chiêu trò giả dạng nhằm đổ oan cho nữ chính lúc sảy thai, từ đó tranh giành sự thương xót từ Ma Tôn.   Giữa tẩm điện u tối, bàn tay to lớn của Diêm Bỏ lướt nhẹ trên bụng ta, hơi lạnh thấm thấu tâm can.   “Thỏ nhỏ, ngươi nói xem, hài nhi của chúng ta sẽ giống ai đây?”   Ta run rẩy đáp lời: “Tôn thượng tư chất phi phàm, huyết mạch cao quý, tiểu chủ nhân tất nhiên sẽ giống ngài nhiều hơn rồi.”   Nào ngờ Diêm Bỏ hừ lạnh một tiếng, sát khí tràn ngập. Hắn phất tay biến ra những xiềng xích lạnh lẽo, trói chặt ta trên giường lớn.   “Nếu đã vậy... thì ngươi cứ ở lại đây mà sinh. Sinh cho đến khi nào ra được đứa nhỏ giống ngươi mới thôi.”   Ta ngẩn ngơ nhìn trần nhà, trong lòng đầy nghi hoặc. Vị đại ca này sao lại không hành xử theo lẽ thường như vậy chứ?

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Ta Kiếm Tiền Thưởng Nhờ Tỏ Tình Với Thái Tử

Nghe nói Thái tử làm người đoan chính, phàm là nữ tử nào tỏ tình với hắn, hắn đều sẽ tặng bạc an ủi, tránh làm tổn hại thanh danh của cô nương nhà người ta.   Ta nghèo đến mức trong nhà chẳng còn gạo mà nấu, bèn nảy ra một ý đồ không mấy đứng đắn.   Ta cầm chiếc túi thơm mua bằng hai văn tiền, chặn đường Thái tử:   “Điện hạ, thần nữ ngưỡng mộ ngài đã lâu, đây là túi thơm thần nữ tự tay thêu.”   Thái tử hỏi: “Đáng giá bao nhiêu bạc?”   Ta mặt không đổi sắc: “Tám trăm lượng.”   Hắn nhìn đôi uyên ương trên túi thơm bị thêu thành chẳng khác nào hai con cóc ghẻ, im lặng hồi lâu:   “Cô cho nàng một ngàn lượng. Ngày mai lại đến.”

0.0
6 ch
HE