Truyện Niên Đại tại Lão Phật Gia
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Làm ruộng , Hệ thống , Tùy thân không gian , Cổ xuyên kim , Y thuật , Thị giác nữ chủ , Niên đại văn , Qua lại thời không , Hằng ngày Phân loại: Niên đại | Ngôn tình hiện đại | Hệ thống | Làm ruộng | Sủng thê Tóm tắt: Đích nữ phủ Tướng quốc Tô Cẩm Tầm bị thứ muội rắp tâm hãm hại, vô tình xuyên không đến thập niên bảy mươi, một thế giới vô cùng thiếu thốn vật chất. Nấu nướng không rành, canh nông chẳng tỏ, một thân khuê các liễu yếu đào tơ, vai không gánh vác, tay chẳng nề hà như nàng có thể làm được chi? Đừng lo, nàng mang theo không gian tùy thân, y thuật trác tuyệt, lại có thêm một kẻ du đãng vô cùng thạo việc kiếm tiền. Châm ngôn của nam tử sủng thê ấy chính là: Nương tử chỉ việc khoe sắc rạng ngời, việc bếp núc nuôi gia đình cứ để hắn lo liệu.
【 trọng sinh + quân hôn + cưới trước yêu sau + vả mặt 】 Kiếp trước, Thư Ngọc Lan tự tay phá nát một ván bài tốt. Vì cái gọi là “thân tình”, cô dốc hết tất cả. Vì cái gọi là “chân ái”, cô liều mình tư bôn kết cục… lại bị bán đi, rơi xuống vực sâu không lối thoát. Chỉ có người chồng trước lạnh lùng mà cô từng chán ghét, vị quan quân ấy, lao vào nguy hiểm, cứu cô. Nhưng đã muộn …anh đã trở thành em rể của cô. Trọng sinh trở về, ngay trước thời điểm ngu xuẩn nhất. Lần này Thư Ngọc Lan chỉ muốn sống vì chính mình. Người thân cực phẩm? → Cút xa bao nhiêu thì cút. Tình yêu giả dối? → Đạp đổ không chút do dự. Cô quyết định gả cho người đàn ông kia sớm hơn một bước. Người ngoài nói anh lạnh lùng, khó gần, không biết thương vợ. Nhưng chỉ có cô biết người đàn ông vai rộng eo thon, ánh mắt trầm tĩnh ấy… đã từng liều mạng vì cô. Chỉ là… kiếp trước cô làm quá nhiều chuyện ngu xuẩn, khiến anh không còn tin cô nữa. “Đêm qua… là tôi tự nguyện.” “Sau này, tôi sẽ sống tốt với anh.” Thẩm Duyên Trọng nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt, rõ ràng không tin. Cho đến một ngày người đàn ông luôn giữ khoảng cách ấy, rốt cuộc cũng phá vỡ giới hạn. “Tức phụ… anh sai rồi.” “Sau này… anh sẽ đối xử với em tốt hơn.” Thư Ngọc Lan lười biếng liếc anh một cái, vươn tay đẩy nhẹ: “Ra xa một chút.” Ngoài cửa, một vị quan quân mặt lạnh nghiêm nghị… đang cúi đầu lặng lẽ giặt chăn. Ai bảo vợ nhỏ của anh dễ xấu hổ đến vậy.
【 quân hôn + thật giả thiên kim + trọng sinh + vả mặt cực hạn 】 Kiếp trước, Lý Văn Xu mù mắt mù lòng. Bỏ mặc người chồng quan quân lạnh lùng nhưng chân thành, lại vì một đoạn tình sai lầm mà hôn nội xuất quỹ, bị người đời khinh bỉ. Cô tin nhầm người, nhận nhầm tình thân, để rồi nhìn cha mẹ, anh trai lần lượt bị giả thiên kim tính kế, người chồng yêu thương cô… cũng bị chính ba đứa con nuôi cô hết lòng nuôi dưỡng hại chết. Cả đời, một tay cô đẩy tất cả xuống vực. — Mở mắt lần nữa, cô trở về trước khi mọi bi kịch bắt đầu. Lần này, Lý Văn Xu chỉ có một mục tiêu: Đòi lại tất cả. Giả thiên kim muốn chiếm vị trí của cô? Cô bóc trần từng lớp mặt nạ, đạp xuống tận đáy. Ba đứa “con nuôi ngoan ngoãn”? Từng đứa một… cô tự tay kéo xuống địa ngục. Tình thân từng bị cướp đoạt, cô giành lại. Vinh quang bị thay thế, cô đoạt lại. Trạng Nguyên thi đại học, nữ doanh nhân kiệt xuất, cơ hội nghịch thiên ... tất cả, đều phải thuộc về cô! — Còn người đàn ông ấy… Vị quan quân từng bị cô bỏ rơi, lạnh lùng, kiêu ngạo, bĩ khí tận xương , lần này, cô sẽ không buông tay nữa. — Nhiều năm sau, Lý Văn Xu đứng trên đỉnh cao, kẻ từng cướp đi tất cả của cô, giờ đây chỉ còn biết run rẩy ở dưới chân cô. Cô cúi đầu, khóe môi cong lên, giọng nói nhẹ như gió: “Kiếp này…” “Người thua ... là ... cô.”
Niên đại 70 + Trọng sinh + Không gian + Linh tuyền + Vả mặt sảng khoái (Có nam chủ, nhưng tình cảm phát triển chậm – hậu kỳ mới rõ nét!) (Toàn bộ nội dung là hư cấu, không liên quan lịch sử.) Tô Mai chết. Chết trong những tháng ngày bị Hồ Kim Sinh bóc lột đến tận xương tủy, sống không bằng chết. Mở mắt lần nữa, cô đã trở về trước khi xuống nông thôn. Lần này, Tô Mai chỉ có một mục tiêu: Giữ chặt những gì vốn thuộc về mình, không để bất kỳ ai giẫm đạp thêm lần nào nữa! Đầu tiên, Đứa em trai bạch nhãn lang, ăn cháo đá bát? Đánh! Dưỡng muội giả vờ yếu đuối, sau lưng hãm hại? Đẩy đi xuống nông thôn thay cô! Còn cái thứ bạn bè giả tạo như Lý Điệp? Một kẻ cũng đừng hòng thoát! Thuận tay cứu lại Lâm Hồng Mai, người đời trước đã lặng lẽ nhặt xác cho cô giữa lúc lạnh lẽo nhất. Có không gian trong tay, linh tuyền trợ lực, Tô Mai bắt đầu lật ngược thế cờ: Bán công việc Bán táo kiếm tiền Mua hạt giống, tích trữ lương thực Cá thịt đầy kho, âm thầm phát tài Trước khi xuống nông thôn, còn tiện tay dọn sạch lương thực trong nhà, để cả nhà kia chỉ còn nước “uống gió Tây Bắc”! Cô cười lạnh. Đời trước cô nhẫn nhịn, đổi lại là cái chết thảm. Đời này, cô chỉ tin một đạo lý: Sống là phải tranh! Không phục thì đánh! Ai dám động đến cô? Xin lỗi ! Lần này, ngươi đá trúng tấm sắt rồi.
【 trọng sinh + quân hôn + cưới trước yêu sau + vả mặt 】 Kiếp trước, Thư Ngọc Lan tự tay phá nát một ván bài tốt. Vì cái gọi là “thân tình”, cô dốc hết tất cả. Vì cái gọi là “chân ái”, cô liều mình tư bôn kết cục… lại bị bán đi, rơi xuống vực sâu không lối thoát. Chỉ có người chồng trước lạnh lùng mà cô từng chán ghét, vị quan quân ấy, lao vào nguy hiểm, cứu cô. Nhưng đã muộn …anh đã trở thành em rể của cô. Trọng sinh trở về, ngay trước thời điểm ngu xuẩn nhất. Lần này Thư Ngọc Lan chỉ muốn sống vì chính mình. Người thân cực phẩm? → Cút xa bao nhiêu thì cút. Tình yêu giả dối? → Đạp đổ không chút do dự. Cô quyết định gả cho người đàn ông kia sớm hơn một bước. Người ngoài nói anh lạnh lùng, khó gần, không biết thương vợ. Nhưng chỉ có cô biết người đàn ông vai rộng eo thon, ánh mắt trầm tĩnh ấy… đã từng liều mạng vì cô. Chỉ là… kiếp trước cô làm quá nhiều chuyện ngu xuẩn, khiến anh không còn tin cô nữa. “Đêm qua… là tôi tự nguyện.” “Sau này, tôi sẽ sống tốt với anh.” Thẩm Duyên Trọng nhìn cô, ánh mắt lạnh nhạt, rõ ràng không tin. Cho đến một ngày người đàn ông luôn giữ khoảng cách ấy, rốt cuộc cũng phá vỡ giới hạn. “Tức phụ… anh sai rồi.” “Sau này… anh sẽ đối xử với em tốt hơn.” Thư Ngọc Lan lười biếng liếc anh một cái, vươn tay đẩy nhẹ: “Ra xa một chút.” Ngoài cửa, một vị quan quân mặt lạnh nghiêm nghị… đang cúi đầu lặng lẽ giặt chăn. Ai bảo vợ nhỏ của anh dễ xấu hổ đến vậy.
【Cưới trước yêu sau + song khiết + không bàn tay vàng + sủng vợ + ngọt sủng không ngược】 Vừa mở mắt ra đã ở trong đêm động phòng với kẻ thù không đội trời chung? Trọng sinh trở lại năm 1985, Diêu Tĩnh Sơ lập tức đánh ngất tân lang ngay tại chỗ. Ai ngờ tân lang Lục Đình Kiêu, người vì cứu người lúc còn trong quân ngũ mà trở nên ngốc nghếch, lại vì họa được phúc mà tỉnh táo trở lại. Cả nhà họ Lục vui mừng đến rơi nước mắt, còn coi cô như ngôi sao may mắn. Diêu Tĩnh Sơ nhìn người đàn ông trước mặt – vai rộng, eo thon, chân dài – mà rơi vào trầm tư. Rõ ràng Lục Đình Kiêu vốn đang bàn chuyện cưới xin với cô, nhưng ở kiếp trước, người đã dùng đủ mọi thủ đoạn để cướp hôn sự rồi gả cho anh lại là đường muội Diêu Ngọc Lan. Chẳng lẽ… đường muội đã trọng sinh trước cô một bước? Kiếp trước Diêu Ngọc Lan cho rằng chỉ cần gả cho Lục Đình Kiêu là có thể sống sung sướng nơi thành phố. Ai ngờ ngay trong đêm động phòng, cô ta phát hiện chồng mình đã biến thành kẻ ngốc đến chuyện vợ chồng cũng không hiểu. Cuộc sống ở thành phố cũng chẳng tốt đẹp như tưởng tượng: Cha mẹ chồng mất việc Em chồng gái không lấy được chồng Cả nhà ngày nào cũng gà bay chó sủa, hỗn loạn không yên Ngược lại, người chị họ Diêu Tĩnh Sơ – bị cô ta bày mưu gả cho tên lưu manh Trịnh Hải Dương – lại sống cực kỳ sung túc: Ở biệt thự nhỏ kiểu Tây Có bảo mẫu nấu cơm Ra ngoài có xe hơi đưa đón Con trai thông minh Chồng ân cần Cha mẹ chồng giỏi giang Sao có thể không khiến cô ta đỏ mắt ghen tị! Sống lại một đời Diêu Ngọc Lan quyết định không tranh cuộc hôn nhân tồi tệ kia nữa. Cô ta chỉ muốn khiến Diêu Tĩnh Sơ phải gả cho tên ngốc nhà họ Lục rồi sống mục nát cả đời. Còn bản thân thì chủ động lao vào vòng tay Trịnh Hải Dương, người hiện tại vẫn còn lêu lổng không nghề nghiệp. … Nhưng khoan đã. Sao mọi chuyện lại không đúng như cô ta dự tính? Cô ta còn chưa kịp sống cuộc sống tốt đẹp như mong muốn thì: Tên ngốc nhà họ Lục đã trở thành giám đốc nhà máy? Diêu Tĩnh Sơ không chỉ thi đỗ đại học ban đêm, còn trở thành bà chủ lớn Người anh trai thất lạc nhiều năm của cô cũng được tìm lại, lại còn là sĩ quan quân đội Còn nữa: Cha mẹ chồng đều được thăng chức Em chồng gả vào hào môn Không đúng… Bởi vì Diêu Tĩnh Sơ bây giờ… chính là hào môn.
【 niên đại + quân hôn + tái giá + ngược tra vả mặt + làm giàu 】 Kiếp trước, Hạ Khanh Khanh tin lầm một người. Vì một câu “chờ anh trở về”, cô cam tâm ở lại Đỗ gia, thay hắn hầu hạ mẹ bệnh, gánh vác việc nhà, hai năm thanh xuân đổi lấy một chữ “tình”. Nhưng đổi lại là gì? Hai năm sau, Đỗ Phương Lâm trở về, bên cạnh lại có thêm một nữ binh anh khí. Hắn nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Anh thích Tống Phương. Anh muốn cưới cô ấy.” Một câu nói, đập nát tất cả chờ đợi của cô. Cô tranh, cô hỏi, cô không cam tâm, cuối cùng lại bị đẩy xuống nước, chết trong uất ức và tuyệt vọng. Đỗ gia… không một ai vì cô lên tiếng. — Mở mắt lần nữa, Hạ Khanh Khanh trọng sinh. Lần này, cô không cần tra nam, cũng không cần cái gọi là tình thâm nghĩa trọng. Đỗ gia hút máu? → Cô rút sạch, không để lại một đồng. Tra nam bạc tình? → Cô đạp xuống bùn, khiến hắn cả đời không ngóc đầu lên nổi. — Có y thuật trong tay, có đầu óc tính toán, lại thêm nhan sắc hơn người, Hạ Khanh Khanh một đường làm giàu, vả mặt, sống đến rực rỡ. Cho đến khi ... cô tái giá. Ai cũng nói, người đàn ông kia tàn tật, cả đời vô dụng. Chỉ có Hạ Khanh Khanh biết, người đàn ông ấy, ánh mắt lạnh lẽo, khí chất trầm ổn… không hề đơn giản. — Sau này, khi thân phận của anh từng bước lộ ra, Đỗ Phương Lâm mới biết, người mà hắn từng vứt bỏ… đã đứng ở nơi hắn cả đời cũng không với tới.
Lâm An An xuyên không vào một cuốn sách trở thành người vợ cũ bạc mệnh của nam chính, một nhân vật nữ phụ bệnh tật yếu ớt. Cơ thể yếu đuối, số phận éo le thì cũng thôi, nhưng tài năng, gia sản, kể cả chồng đều bị người khác chiếm đoạt hết, thậm chí còn làm gia đình cô chịu kết cục bi thương. Nghĩ đến thôi đã tức giận, Lâm An An không thể chấp nhận được số mệnh này! So với để người ta cướp mất, thà cô tự tay nắm giữ những gì thuộc về mình. Khi Lâm An An ôm thân thể yếu ớt đi theo quân đội, mới phát hiện người chồng chưa từng gặp mặt này thật hoang dã… Rõ ràng khuôn mặt lạnh lùng nhất, nhưng đôi mắt lại quyến rũ nhất. Ban ngày còn bàn chuyện nộp đơn ly hôn, đêm đến lại rơi vào tình trạng mê đắm không lối thoát ---- Toàn bộ đại viện đều chờ đợi Sở doanh trưởng ly hôn, nhưng… sao ba năm lại có đến hai đứa con? Chỉ có Lâm An An biết, cô đã nhặt được báu vật. Người đàn ông này không chỉ đẹp trai, phẩm chất tốt mà còn chẳng có gì để chê trách. Cô nói muốn chữa bệnh, anh liền sắp xếp bác sĩ giỏi nhất cả nước. Cô nói không quen khẩu vị Tây Bắc, anh tự tay nấu ăn, ngày ngày chăm sóc. Cô nói muốn có nhà vệ sinh, anh liền thuê khách sạn lớn trong thành phố nghỉ một đêm rồi về xây luôn. Ngay cả khi cô nhớ ba mẹ, anh không chút do dự đưa họ đến bên cạnh để chăm sóc, hiếu thuận và lễ phép. Sở Minh Chu: “Lâm An An! Miễn là em muốn, miễn là anh có, tất cả đều dành cho em, kể cả mạng sống.” Lâm An An: Không thể nào, anh chồng mạnh mẽ sao chỗ nào cũng mạnh, chỉ có trái tim là mềm mềm mà thôi
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Làm ruộng , Xuyên việt , Hệ thống , Tùy thân không gian , Hoán đổi linh hồn , Thị giác nữ chủ , Niên đại văn Văn án: Quả thật, người tốt thường đoản mệnh, kẻ gieo rắc tai ương lại sống diên niên. Bàn tay vàng của khoa sản, nữ bác sĩ hai mươi tám tuổi - Lam Mạt. Chỉ vì cứu người mà trút đi hơi thở cuối cùng, Xuyên không trở về thập niên sáu mươi với bao thiếu thốn, cơm không đủ no, áo không đủ mặc. Người ta xuyên không mang theo không gian để tích trữ vật tư? Cô thì không! Người ta có phần quà xuyên không vĩ đại, hệ thống không gian đồng hành? Cô cũng không có! Ngay lúc Lam Mạt đang oán thán ông trời bất công, Ngài lại ban tặng cho cô một không gian Nông trại Vạn giới cấp độ không. Nông trại có thể dùng để gieo trồng, Cùng với đó là... Năm trăm hảo hữu thuộc Vạn giới, Nhân sâm hay linh chi do họ vun trồng, cô đều có thể tùy ý "thu hoạch". Thiếu thốn thứ gì, hảo hữu liền gửi tặng thứ đó. Ngay lúc cô đang đắc ý bồng bềnh say sưa trong niềm vui... Cái gì? Mẹ nuôi hiện tại không phải mẹ ruột, mà lại là mợ? Cái gì? Cô ruột mới thực sự là người mẹ mang nặng đẻ đau ra mình? Trời cao đất dày ơi, xin hãy giáng một tia sét đưa cô trở về đi! Một mối quan hệ gia đình rối ren nhường này, sau này cô biết phải đối mặt ra sao đây?
Văn án: Lê Thư Hân nằm viện nhớ lại cuộc đời mình. Cô đã trải qua đủ mọi thăng trầm, từ vất vả đến giàu sang. Bước ngoặt lớn nhất của cuộc đời chính là đợt giải tỏa mặt bằng năm ấy. Tiền đền bù chưa kịp nhận thì đã bị người ta tính kế, cuối cùng chẳng còn gì. Cô nằm trên giường bệnh, nửa mê nửa tỉnh nghe bài hát "Ước hẹn 98". Vừa mở mắt, cô lại thấy cục cưng mũm mĩm đang bò đến dán vào người mình. Thấy cô tỉnh dậy, khuôn mặt bánh bao nhỏ bé liền áp lên, nước dãi chảy ròng ròng làm ướt hết mặt cô, bé con cười toe toét, "hồ hồ hồ hồ..." Lúc này, ngoài cửa vọng vào tiếng kêu lớn: "Thư Hân ơi, nhà mình sắp giải tỏa rồi!!!" Năm 98, cục cưng, giải tỏa! Lê Thư Hân bật dậy, trợn tròn mắt. Cô đã trọng sinh! Những tiếc nuối, cô muốn bù đắp! Những nguy cơ, cô muốn vượt qua! Lần này, cô nhất định sẽ làm được! Hướng dẫn đọc truyện: Truyện về cuộc sống thường ngày bắt đầu từ những năm 90. Truyện sảng văn, nữ chính rất giỏi giang, sẽ có sự nghiệp riêng. Sự kiện giải tỏa mặt bằng sẽ dẫn đến hàng loạt chuyện nhà mình, nhà người ta, nhà hàng xóm, theo hướng nhẹ nhàng. Tag: Trọng sinh, Sảng văn, Niên đại văn Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Lê Thư Hân, Thiệu Lăng Nhân vật phụ: (đang cập nhật) Khác: (đang cập nhật) Tóm tắt một câu: Giải tỏa mặt bằng, cuộc đời phất lên. Ý nghĩa: Dù phất lên cũng phải không ngừng nỗ lực.
Người nằm bên gối, lại chẳng phải người trong tim. Gã đàn ông tệ bạc giẫm lên nấm mồ còn mới của tôi, rước thanh mai trúc mã về làm vợ. Kiếp trước, thi thể Lâm Hy Vi còn chưa kịp nguội lạnh, chồng là Phó Hưng Hãn đã vội vàng tái hôn với tình cũ. Hôn lễ “tuổi xế chiều” được tổ chức linh đình, náo nhiệt, khách khứa đông vui, tiếng cười rộn rã — chỉ có trước linh cữu là một khoảng lạnh lẽo đến thấu xương. Trớ trêu hơn cả là đôi câu viếng: “Nửa đời ly biệt như chim trời mỗi ngả, nhạn cũng khó gửi nổi tiếng lòng; Ngoảnh đầu lại đã trăm năm thân phận, giai ngẫu trời ban mới tỏ chân tình.” Người ngoài nhìn vào cũng phải buông một câu chua chát. Phó Hưng Hãn dùng diễn xuất tinh vi đến mức hoàn hảo, dựng nên cho Lâm Hy Vi một “bộ phim cuộc đời” đầy tàn nhẫn — lừa cưới, bạo hành, hành hạ đến tàn phế, sa vào cờ bạc, ngoại tình lúc về già… Cho đến khi cô bị vắt kiệt mọi thứ, rơi xuống tận cùng tuyệt vọng, mới bừng tỉnh: cả đời này, hóa ra chỉ là một vở kịch do chính tay hắn dàn dựng.
Hách Thanh Mai là nữ phụ đáng thương trong một cuốn tiểu thuyết niên đại, cô gả cho một người chồng mà đêm tân hôn đã chết. Năm mười chín tuổi, cô trở thành quả phụ nhỏ xinh đẹp nổi tiếng gần xa. Nữ chính thì lại khác. Không lâu sau khi người chồng quân nhân hy sinh lúc làm nhiệm vụ, cô ta tống người mẹ chồng bệnh nặng ra khỏi nhà, quay đầu lại công khai cặp kè người khác, tiêu tiền trợ cấp cực kỳ sung sướng. Một độc giả trùng tên Thanh Mai xuyên vào sách, cô đã thu nhận mẹ của nam chính. Trước khi lâm chung, mẹ nam chính chỉ nói một câu: “Kiếp sau, tôi nhất định phải gả con cho nó!” Rồi bà trút hơi thở cuối cùng. Thanh Mai cứ nghĩ mọi chuyện đã xong xuôi. Một giấc ngủ dậy, cô tỉnh lại trong ngôi nhà ngói rách nát ở đầu truyện. Hôm đó là ngày mẹ nam chính phải mang lễ hỏi sang nhà nữ chính cách vách. Thanh Mai thản nhiên hóng chuyện, cùng lắm thì xem họ diễn lại một màn nữa. Nhưng lạ thay, nữ chính cách vách dài cổ chờ đợi mà chẳng thấy ai tới, còn nhà ngói rách nát từng bị người khác coi thường của Thanh Mai lại chật kín người mang lễ hỏi. Người đứng đầu tiên không phải ai khác, chính là mẹ nam chính mà cô đã chăm sóc lúc lâm chung của đời trước. Nữ chính chạy đuổi theo đến tận cửa, chỉ vào nhà bên cạnh nói: “Dì ơi, nhà cháu là hộ số ba, dì đi nhầm rồi.” Mẹ nam chính hất thẳng tay nữ chính ra, chỉ vào Thanh Mai nói: “Không nhầm! Người tôi muốn hạ lễ hỏi là con bé, không phải cô!” -- Cố đoàn trưởng đang làm nhiệm vụ ở bộ đội thì nhận được điện thoại. Mẹ anh: “Mẹ tìm được vợ cho con rồi này, xinh đẹp lắm cơ.” Cố Khinh Chu: “Ép duyên là không được đâu.” Mẹ anh: “Đông Hà thôn, đội 2, hộ số 4 dãy 5, không phải hộ số 3 đâu nhé.” Cố Khinh Chu: “Cưới ép, gả ép là vi phạm pháp luật.” Mẹ anh: “Được, vậy mẹ sẽ nhận cô ấy làm con gái ruột, sau này con cùng lắm chỉ là con rể tới nhà thôi.” Cố Khinh Chu: “... Tình hình cá nhân thế nào ạ?” Mẹ anh: “Quả phụ nhỏ xinh đẹp đấy, đang rất nhiều người tranh giành nhau, về nhanh lên!” Cố Khinh Chu: “......” Tám phần là kẻ lừa đảo! Ai cũng nói Cố Khinh Chu nổi trận lôi đình về nhà là để bắt kẻ lừa đảo. Ai ngờ, anh lại hao hết tâm lực để theo đuổi Thanh Mai, giờ phút này còn đè cô vào sau cánh cửa mà vội vàng đòi hôn! Sau khi kết hôn, người ta đồn rằng mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu vốn đã khó, huống chi lại cưới một quả phụ. Thế nhưng, sau này mọi người đều biết, bà mẹ chồng tính khí nóng nảy lại ngoan ngoãn phục tùng Thanh Mai, gần như cung phụng cô như tổ tông. Bỗng một ngày, nữ chính sống không nổi tìm đến tận cửa gây chuyện. Chưa kịp nhìn thấy Thanh Mai, bà mẹ chồng đã xông ra trước: “Xì! Đồ xui xẻo! Cút ngay cho ta!”
[Vả mặt cực phẩm + Quân hôn + Dị năng + Xuyên không + Không gian + Thương thành + Song khiết + Song Cường] Cô gái nọ bất ngờ xuyên không về thập niên 70, mang trong mình hai loại dị năng là hệ tinh thần và hệ chữa trị, trong tay còn nắm giữ một không gian thần kỳ tích hợp trung tâm mua sắm. Tại đây, cô thu hoạch được tình thân ấm áp!! Một tình yêu độc nhất vô nhị!! Những góc khuất chốn quan trường, những âm mưu ngấm ngầm phía sau, cùng các bí mật cũ bị che giấu dần dần được vén màn. Không ngờ thân thế cha ruột của cô lại lớn đến vậy!!! Những màn đấu đá chốn quan trường... tình yêu, hận thù, ân oán của người trưởng thành...
Niên đại văn + Dị năng + Xuyên không + Không gian + Thương thành + Song khiết + Nam mạnh nữ mạnh Cô gái nọ bất ngờ xuyên không về thập niên 70, mang trong mình hai loại dị năng là hệ tinh thần và hệ chữa trị, trong tay còn nắm giữ một không gian thần kỳ tích hợp trung tâm mua sắm. Tại đây, cô thu hoạch được tình thân ấm áp!! Một tình yêu độc nhất vô nhị!! Những góc khuất chốn quan trường, những âm mưu ngấm ngầm phía sau, cùng các bí mật cũ bị che giấu dần dần được vén màn. Không ngờ thân thế cha ruột của cô lại lớn đến vậy!!! Những màn đấu đá chốn quan trường... tình yêu, hận thù, ân oán của người trưởng thành...
Giữa dòng chảy hỗn loạn của thời không, một linh hồn hiện đại vô tình rơi ngược về những năm 70 đầy gian khó. Thế nhưng, cô không hề đơn độc. Ẩn sâu trong huyết quản là sự thức tỉnh của song hệ dị năng: Tinh thần và Chữa lành, cùng một không gian thần bí chứa đựng cả một đế chế thương mại khổng lồ. Giữa thời đại mà vật tư còn khan hiếm, cô dùng bàn tay vàng của mình để dệt nên một cuộc đời rực rỡ, tìm thấy hơi ấm từ gia đình và một tình yêu khắc cốt ghi tâm. Tuy nhiên, sự yên bình chỉ là lớp vỏ bọc. Khi bước chân vào vòng xoáy của quyền lực, cô đối mặt với: Ván cờ chính trị: Những âm mưu ám toán chập chùng, nơi lòng người thâm sâu hơn biển cả. Bí mật huyết thống: Thân thế thực sự của người cha ruột dần lộ diện sau tấm màn nhung của quyền lực tối cao. Ân oán hào môn: Những cuộc tranh đấu khốc liệt và những mối tình nghiệt ngã của thế hệ trước bị thời gian vùi lấp.
Lâm Thanh Thanh vừa tỉnh dậy đã thấy mình xuyên thành nữ chính của một cuốn tiểu thuyết khổ tình thời đại. Năm nữ chính 5 tuổi, quê hương gặp nạn đói, người thân đều chết sạch, chỉ có cô được Lâm gia cứu mạng, mang về nuôi như con gái trong nhà. Mười ba năm trôi qua, vợ chồng chị nuôi không có con, phát hiện nguyên nhân là do chị nuôi không thể sinh nở. Bà mẹ nuôi liền hợp mưu để nữ chính sinh con thay cho chị. Nữ chính vì báo ân nên đồng ý, liên tục sinh ba gái một trai, nhưng lại khiến chị nuôi kiêng dè, đố kỵ, cuối cùng bị gả cho một gã thọt cục cằn. Lâm Thanh Thanh: "..." Đi chết hết đi cho rảnh! Sau khi rời khỏi Lâm gia, Lâm Thanh Thanh đặc biệt tới cảm ơn Tạ Nguy: "Ơn cứu mạng không có gì báo đáp, anh xem tôi lấy thân báo đáp có được không?" Tạ Nguy nhìn cô gái bạo dạn trước mặt, nheo mắt: "Được!"
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , Tình cảm , Xuyên việt , Hệ thống , Thị giác nữ chủ , Niên đại văn Giới thiệu tiểu thuyết: Lương Ngọc Oánh, một nhân viên văn phòng bình thường ở thế kỷ 21, không ngờ chỉ sau một giấc ngủ lại xuyên không về thập niên 70. "Trời đất ơi, bình thường tôi cũng đâu có làm chuyện gì tày trời, sao lại xuyên không thế này..." May mắn thay, cô bị ràng buộc với một hệ thống giao dịch tự xưng đến từ tinh hệ Lạc Vân, coi như cũng có được một bàn tay vàng. Hãy cùng xem Lương Ngọc Oánh làm thế nào để thoát khỏi kết cục thê thảm của nữ phụ pháo hôi, sống một cuộc đời hô mưa gọi gió vào thập niên 70.
Vừa mở mắt ra, Tư Niệm đã trở thành “giả thiên kim” trong một cuốn tiểu thuyết niên đại, bị đuổi về quê, thay cho thiên kim thật gả cho một người đàn ông tái hôn, còn phải nuôi một đống con nhỏ. Không chỉ vậy, cô còn đụng phải nữ chính – thiên kim thật đã trọng sinh. Lâm Tư Tư kiếp trước bị gia đình ép gả cho một lão đàn ông tái hôn. Người đàn ông đó mặt lạnh tim cứng, căn bản không để cô vào mắt. Ngược lại, Tư Niệm – kẻ chiếm thân phận thiên kim của cô – lại gả cho một quân nhân, sống cuộc đời ngọt ngào hạnh phúc. Sống lại một đời, Lâm Tư Tư quyết tâm cướp lấy người chồng quân nhân của Tư Niệm, để cô nếm trải những khổ sở mà mình từng chịu. Nhưng kết quả lại không như mong muốn. Ngược lại, Tư Niệm cùng người đàn ông “già” kia gây dựng được gia sản hàng tỷ, sống phong quang rực rỡ, mấy đứa trẻ cũng đều thành tài. Bị đưa đến trước mặt người đàn ông kia, Tư Niệm không hề hoảng loạn: Người này chính là kẻ thà giúp người khác nuôi con, cũng kiên quyết không sinh con – một kẻ “điên” trong mắt người đời. Người khác tránh còn không kịp, nhưng mắt Tư Niệm lại sáng lên: “Thứ nhất, làm mẹ là một việc rất vĩ đại. Thứ hai, tôi sẽ là một người mẹ kế rất tốt.” Nhiều năm sau, thiên kim thật xử lý xong đứa con riêng của chồng quân nhân, lại còn bị tranh đoạt tài sản, sống khổ không nói nổi. Cô nghĩ, dù sao cũng vẫn tốt hơn Tư Niệm – không có con ruột, còn phải nuôi con người khác, khác gì bảo mẫu. Không ngờ một ngày nọ, người đàn ông lạnh lùng đáng sợ, giàu có một phương ấy lại dịu dàng đỡ Tư Niệm đang mang thai bước xuống xe, ánh mắt tràn đầy cưng chiều, nâng niu như báu vật. Tư Niệm tức giận giật tóc ông: “Không phải anh nói không sinh con sao!” Người đàn ông cúi xuống hôn nhẹ lên tay cô, giọng ôn nhu: “Vợ à, anh sai rồi… lần sau vẫn sinh.”
Tỉnh dậy sau một giấc nồng, Tư Niệm bàng hoàng nhận ra mình đã xuyên không, sắm vai "thiên kim giả" thảm hại trong một cuốn tiểu thuyết thời đại. Vừa lộ thân phận, cô lập tức bị tống khứ về miền quê nghèo, gánh cái nợ gả thay cho "thiên kim thật". Đối tượng là một người đàn ông từng có một đời vợ, kèm theo đó là đàn con nheo nhóc đang tuổi ăn tuổi lớn. Trong khi đó, nữ chính Lâm Tư Tư – thiên kim thật – vừa được trọng sinh. Ở kiếp trước, Tư Tư phải nếm mật nằm gai khi cưới gã đàn ông cộc cằn, lãnh đạm kia. Còn kẻ mạo danh là Tư Niệm lại lấy được một sĩ quan tiền đồ rộng mở, sống trong nhung lụa. Quyết không đi vào vết xe đổ, Lâm Tư Tư lập tức bày mưu chiếm lấy vị trí phu nhân sĩ quan, đẩy Tư Niệm vào cảnh "làm bảo mẫu không công" cho gã chồng cũ máu lạnh của mình. Cô ta hả hê chờ đợi kịch hay, mong thấy Tư Niệm sống dở chết dở. Thế nhưng, đời không như mơ: Thiên kim giả: Cùng gã chồng "lão già" kia phất lên nhanh chóng, nắm giữ khối tài sản nghìn tỷ, con cái đều là rồng phượng trong giới thượng lưu. Thiên kim thật: Chật vật trong cuộc chiến mẹ kế - con chồng tại nhà sĩ quan, gia sản bị xâu xé đến mức kiệt quệ. Ngày đầu chạm mặt người chồng đầy tai tiếng, Tư Niệm chẳng những không sợ hãi mà ánh mắt còn lấp lánh như nhặt được vàng. Nghe đồn hắn là kẻ "điên" kỳ quặc, thà nuôi con người khác chứ tuyệt đối không muốn có con riêng? Cô mỉm cười dõng dạc tuyên bố: "Thứ nhất, làm mẹ rất vĩ đại; thứ hai, tôi sẽ là một bà mẹ kế rất tốt." Nhiều năm trôi qua, Lâm Tư Tư vẫn tự an ủi mình giữa đống hỗn độn: "Ít nhất mình còn có dòng máu của riêng mình, còn Tư Niệm cả đời chỉ là kẻ giúp việc cao cấp, vô hậu!" Thế nhưng, một cảnh tượng tại buổi tiệc thượng lưu đã đập tan ảo tưởng đó. Người đàn ông quyền lực, nổi danh sắt đá và tàn nhẫn ấy, lại đang cẩn trọng dìu Tư Niệm – lúc này bụng bầu đã vượt mặt – bước xuống xe, ánh mắt tràn ngập sự sủng ái đến cực điểm. Tư Niệm bực bội túm tóc người đàn ông, gằn giọng: "Chẳng phải anh bảo không sinh con sao!" Hắn ta chẳng những không giận, còn dịu dàng hôn lên những ngón tay cô, đáp lại bằng giọng cưng chiều: "Vợ ơi, anh sai rồi, lần sau vẫn sinh tiếp."
Suốt mười mấy năm bình lặng tại đại đội Đại Trư Quyển, Trần Thanh Di chưa từng nghĩ cuộc đời mình thực chất là một kịch bản ngược luyến. Chỉ đến khi ngã xuống nước và "nhặt" lại được ký ức tiền kiếp, cô mới bàng hoàng nhận ra mình chính là quân cờ pháo hôi đoản mệnh trong một cuốn tiểu thuyết đời thực. Theo đúng cốt truyện, hai tháng nữa, gã cha "Trần Thế Mỹ" của cô sẽ gửi bức thư tuyệt tình về quê để rước "ánh trăng sáng" vào cửa. Kế hoạch của Thanh Di: Bước 1: Phân gia ngay lập tức. Tiền bạc, tài sản phải về tay chính chủ. Bước 2: Đối phương cứng đầu? Vậy thì rút dao mài xoẹt xoẹt giữa đêm cho cả nhà cùng "thức tỉnh" nhân tính. Bước 3: Khăn gói lên thành phố tìm cha. Phương châm sống: Ăn ngon nhất, mặc váy Bragi xịn nhất, đi giày da bóng nhất. Mẹ kế muốn đóng vai hiền thục? Cô sẽ dùng kỹ năng "diễn sâu" và khả năng khóc lóc thiên tài để khiến bà ta tức đến vẹo mũi mà không làm gì được. Muốn đuổi khéo "khách không mời"? Cứ chuẩn bị sẵn vị trí công việc béo bở và tiền dưỡng dục chất thành núi rồi hãy nói chuyện!
[Niên đại] [Trùng sinh] [Sảng văn] [Không bàn tay vàng] [Gia đình đời thường] Bà Ngô đã sống lại, quay về thời điểm khi các con vẫn còn phải dựa vào bà vất vả nuôi nấng! Kiếp trước, vì con cái, bà hận không thể đập nát xương mình ra mà đổi lấy miếng ăn, dốc hết tâm can chỉ mong con trai con gái được sống tốt, như ngọn nến cháy hết mình để soi sáng cho người khác… Nhớ lại những năm tháng tuổi già phải dè dặt, nhún nhường, nhớ ánh mắt chán ghét của con dâu, sự thờ ơ lạnh nhạt của con trai con gái… Đời này, bà quyết đấu với lũ con cháu “hiếu thuận giả tạo”, sống thật đẹp, thật rực rỡ cho quãng đời còn lại!
Mỹ nhân nhát gan, kiêu kỳ, là cục cưng của mọi nhà x Thiếu gia quân đội "mỹ - mạnh - thảm", tính cách bất cần đời. Song khiết, mối tình đầu của nhau, yêu trước cưới sau, nuôi con sau kết hôn. Xuyên thành mỹ nhân nhát gan những năm 70, vừa mở mắt ra đã gặp ngay cảnh "nữ phụ trọng sinh" muốn cướp chồng mình? Thẩm Đường trợn tròn mắt nhìn: Vì cái gã đàn ông này mà tranh giành tới lui, rốt cuộc là cô ham hố cái gì? Ham anh ta lớn hơn cô 12 tuổi? Hay ham anh ta cưới lần hai, lại còn đèo bồng thêm 3 đứa con riêng? Thôi được rồi, tặng cô tất đấy, chị đây quyết định tập trung cho sự nghiệp! Nữ phụ trọng sinh cứ ngỡ cướp được "đùi vàng" của Thẩm Đường là có thể giẫm nạt cô dưới bùn đen. Ai ngờ đâu, Thẩm Đường xoay người một cái đã xóa sạch tiếng xấu, gả cho "ánh trăng sáng" – vị binh vương vừa ngầu vừa đẹp trai của kiếp trước, trở thành bông hoa xinh đẹp nhất đoàn văn công! Đóa hoa cao lãnh của đoàn văn công — Thẩm Đường sắp đi xem mắt. Cả quân khu đều đổ dồn mắt về phía Hạ doanh trưởng – người vốn đang dính đầy tin đồn tình ái với cô. Hạ Húc nở nụ cười khinh khỉnh, cứng miệng tuyên bố: "Cái thứ bánh bao mềm vừa nhát vừa ngơ ngác đó, ai mà thèm thích cô ta chứ?" Đám cấp dưới bên ngoài thì gật đầu phụ họa, nhưng sau lưng lại hận không thể tung hết mười tám ban võ nghệ ra để lấy lòng mỹ nhân, ngấm ngầm ngáng chân nhau không nương tay. Thế nhưng, vừa quay đầu lại, mọi người đã thấy một Hạ Húc vốn luôn kiêu ngạo, bất kham, nay lại đang luống cuống cúi đầu dỗ dành mỹ nhân thanh lãnh đang rơi lệ: "Bảo bối, đều là lỗi của anh, anh sai rồi." Mọi người: Biết ngay là không thể tin nổi cái tên miệng rêu rao này mà!
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Dị năng , Song khiết , Y thuật , Phản phái xuyên việt , Sảng văn , Nhẹ nhàng , Ấm áp , 1v1 , Thị giác nữ chủ , Bình dân sinh hoạt , Dưỡng oa , Chữa lành , Chức nghiệp tinh anh , Niên đại văn , Đọc tâm , Cơ trí , Si tình , Ôn nhu Trong khu đại viện, vợ chồng son sống ở chái phòng phía Đông là cặp đôi ngọt ngào nhất, được hàng xóm láng giềng tấm tắc khen ngợi. Tô Tuyết Trinh tốt nghiệp đại học Y, sau đó vào bệnh viện làm bác sĩ nhi khoa; Sầm Bách xuất ngũ chuyển ngành, được phân phối về cục cảnh sát. Hai nhà môn đăng hộ đối, được bà mối giới thiệu, vừa gặp đã yêu rồi tiến tới hôn nhân. Tô Tuyết Trinh sinh ra đã xinh đẹp yêu kiều, tính tình cũng thuộc hàng tốt nhất; Sầm Bách thân hình cao lớn, anh tư hiên ngang. Cuộc sống sau hôn nhân của hai người trôi qua vô cùng êm ấm, tốt đẹp. Một năm sau, Tô Tuyết Trinh mang thai. Ngay khi nàng cho rằng những tháng ngày hạnh phúc sẽ cứ thế tiếp diễn, thì một đêm nọ nàng đột nhiên sốt cao. Tỉnh dậy, nàng phát hiện mình có thêm một khả năng đặc biệt: chỉ cần chạm vào tay người khác là có thể nghe được suy nghĩ trong lòng họ. Lúc này, trong đại viện có một hộ gia đình mới chuyển đến, gồm hai vợ chồng và một bé trai. Ngày chuyển nhà, cô vợ tên Cốc Hồng Thanh bưng một rổ bánh trứng gà sang biếu, nhưng ánh mắt cứ liên tục ngó nghiêng vào trong nhà. Tô Tuyết Trinh vô tình chạm vào tay cô ta, giây tiếp theo liền nghe được tiếng lòng: "Cái đồ xui xẻo này thế mà lại sinh ra xinh đẹp phết." Tô Tuyết Trinh: "???" Mãi đến khi nghe được nhiều suy nghĩ của Cốc Hồng Thanh hơn, nàng mới biết đây là thế giới trong một cuốn tiểu thuyết niên đại, mà cả nhà nàng lại chính là nhóm nhân vật làm nền để so sánh với nữ chính nguyên tác. Trong sách, cả hai nhà đều là gia đình công nhân viên chức. Gia đình nữ chính nguyên tác sẽ nắm bắt được cơ hội làm giàu, trở nên đại phú đại quý, thành những ông trùm bà trùm vang danh. Còn nhà nàng thì chùn chân bó gối, cứ khư khư giữ lấy công việc không dám buông, chỉ biết hâm mộ bọn họ, chạy theo sau hít khói xe ô tô. Đời người đâu phải cứ phất nhanh mới là thành công. Tô Tuyết Trinh nghĩ: "Tôi dựa vào bản lĩnh làm việc thì chẳng có gì mất mặt cả!" Cốc Hồng Thanh xuyên thành nữ chính may mắn trong cuốn tiểu thuyết niên đại. Cô ta biết gia đình hàng xóm chính là nhóm nhân vật làm nền cho nhà mình, cái gì cũng sẽ bị nhà cô ta đè đầu cưỡi cổ. Nhưng cô ta chờ mãi, chờ mãi, chỉ chờ được tin Tô Tuyết Trinh đạt danh hiệu bác sĩ nhi khoa nổi tiếng toàn quốc, danh tiếng vang xa; còn Sầm Bách nhờ liên tiếp phá được các vụ án treo mà trở thành anh hùng lao động hạng nhất toàn quốc. Hóa ra, cả nhà bọn họ đi trên một con đường hoàn toàn khác với cô ta. Hướng dẫn đọc: Nam nữ chính là người bản địa, sinh vào những năm 1950, tư tưởng có sự hạn chế nhất định của thời đại. Nữ chính chạm vào tay người khác nghe được tiếng lòng, nhưng chủ yếu dùng để chữa bệnh cho trẻ em và đối phó với kẻ xấu, không phải truyện sảng văn làm giàu. Truyện thiên về đời sống hàng ngày, có nhiều tình tiết nuôi con, là cuộc sống bình đạm của gia đình công nhân viên chức giữa thập niên 70. Tài liệu tham khảo có hạn, các chi tiết y học có thể lệch so với thực tế thời đó, thiên về y học hiện đại hơn, mong độc giả thông cảm.
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại , Hiện đại , HE , Tình cảm , Làm ruộng , Xuyên việt , Ngọt văn , Tùy thân không gian , Sảng văn , Vả mặt , Niên đại văn Tóm tắt: 【Niên đại + Thanh niên trí thức + Linh tuyền không gian + Vật tư + Ngọt sủng + Vả mặt sảng văn】 Mạt thế ập đến, vừa mới thu thập xong vật tư thì bị sét đánh?? Một sớm trọng sinh, xuyên không về thập niên 70, nhập vào thân xác một nữ thanh niên trí thức mập mạp. Nhìn mình trong gương làn da thô ráp, mặt to như cái mâm. Miêu Kiều Kiều quả thực dở khóc dở cười. May mắn thay, không gian linh tuyền chất đầy vật tư cũng đi theo cô xuyên không tới đây. Dựa vào không gian: Cô giảm cân thành công, trở nên xinh đẹp, giá trị vũ lực bạo liệt! Đây là câu chuyện về một thiếu nữ xinh đẹp nhưng bạo lực, một đường ngược tra, kiếm tiền mua nhà, thực hiện lý tưởng nhân sinh ~ Giới thiệu cốt truyện: Nữ thanh niên trí thức về nông thôn giảm béo ngược tra - Tỏa sáng rực rỡ ở đoàn văn công - Thiên kim thật giả nhận người thân, trở thành đoàn sủng, v.v., còn nhiều điều hấp dẫn đang chờ bạn đón xem ~ PS: Nam chính xuất hiện sớm, là một đại lão đi mua nước tương, truyện song khiết, ngọt sủng ~