Truyện Nữ Cường tại Lão Phật Gia
Gen Z liệu có quá yếu đuối để làm xuyên không giả? Nếu bạn đã ngán ngẩm với mấy nhân vật xuyên không toàn lính đặc chủng hay thiên tài bác học, thì truyện này là dành cho bạn. Một Gen Z bình thường - không siêu năng lực, không buff bẩn - vô tình bị cuốn vào thế giới tu tiên. Đây không chỉ là hành trình từ phàm nhân bước lên con đường cường giả, mà còn là hành trình tự nhận ra những bài học mà xã hội mà Gen Z không được dạy trong xã hội hiện đại. P/S: Truyện có bảng công đức cho anh chị em nào tương tác nhiều nha. Mình rất cần sự góp ý của độc giả để cải thiện chất lượng truyện
[VÔ HẠN LƯU] ĐỪNG CƯỜI! ĐÂY LÀ PHIM KINH DỊ Tác giả: Ngân Chúc Diên Vĩ Trạng thái: Hoàn (100 chương) + Ngoại truyện Văn án Lưu ý: Trò chơi trong truyện có giới hạn số người sống sót. Không thích thiết lập tàn khốc, xin cân nhắc trước khi đọc. —— Sau đại nạn, kẻ còn sống sót bước vào thế giới siêu nhiên. Vậy lần này, bạn sống được bao lâu? Phó Lam Dữ từng chết một lần. Từ đó, cô bị ném vào những trò chơi kinh dị vô hạn không có điểm dừng. Xuyên không. Kiếm tiền. Liều mạng. Ma gặp nhiều thành quen, phó bản càng đánh càng thuận tay. IQ cao, thao tác gắt, miệng lưỡi không chịu thua ai, văn có thể nói chuyện chết người, võ có thể vung dao thấy máu. “Tôi á? Phương diện nào cũng là cấp vương giả.” Cho đến khi cô gặp Kiều Vân Tranh. Một kẻ vừa xuất hiện đã khiến cô nhận ra: À, thì ra trên đời còn có người không biết xấu hổ hơn mình. “Lam muội.” Người đàn ông khôi ngô cúi đầu cười rạng rỡ: “Màn này khó quá, tôi hơi sợ, em nhớ bảo vệ tôi đấy.” Phó Lam Dữ: “Được rồi, bớt diễn sâu đi.” —— Nữ thần toán lười biếng, điềm tĩnh, IQ trần × Cao thủ phá đảo ôn nhu yêu nghiệt, cười trong dao găm Đây là một phim kinh dị nhưng không cho bạn sợ nghiêm túc, nơi hai vị đại lão ngày ngày khoe thao tác cực gắt, tiện thể đấu trí, đấu dũng và đấu mồm với ma quỷ. 📝Tái bút: Toàn bộ câu chuyện là hư cấu, bối cảnh thuộc không gian ảo, xin đừng bắt chước. 🎬Văn phong ổn áp – nội dung chất lượng – nhảy hố không lỗ. 📌 Tags: Kinh dị | Vô hạn lưu | Hệ thống | Sảng văn Nhân vật chính: Phó Lam Dữ ┃ Nhân vật phụ: Kiều Vân Tranh Tóm tắt một câu: Hai diễn viên hài lạc vào trò chơi kinh dị. ✅Lập ý: Trân trọng sinh mạng, kiên trì đấu tranh.
Raw: Converter Editor Beta : Tuyền Lê Mộc Cửu Nguyệt đã được trùng sinh. Kiếp trước, cô đã chiến đấu lăn lộn chật vật mười lăm năm, cuối cùng cũng đến được giai đoạn cuối cùng, chỉ để rồi bị “xóa sổ toàn đội”. Mở mắt ra, tận thế đã bắt đầu, “bàn tay vàng” của kiếp trước cũng theo cô quay về. Nắng nóng và hạn hán, mưa bão, cực hàn, mưa axit, bão cát, động đất và sóng thần... đủ loại điều kiện thời tiết khắc nghiệt đã lần lượt xuất hiện. Các mảng lục địa đang chìm xuống, và không gian sống của nhân loại đang ngày càng thu hẹp lại. Trong kiếp này, cô phải chuẩn bị đầy đủ để chiến đấu với tận thế một lần nữa! Cô sẽ không làm “nữ bá vương” của khu dân cư, mà sẽ xây dựng một căn cứ kiên cố trong hang núi. Trong khi những người khác đang vật lộn để sống sót sau tận thế, cô ung dung ngồi trong căn cứ chén thịt thả ga! Một người hàng xóm thông minh đến và không chỉ tự nguyện trao tặng hàng nghìn tỷ vật tư mà còn giúp cô gia cố căn cứ thành một pháo đài bất khả xâm phạm Vì anh ấy thức thời như thế, đàn em này, chị đây bao.
Bộ Vi phi thăng thất bại, một đạo thiên lôi xé rách không gian, đánh nàng rơi xuống nhân gian. Để tích lũy công đức tiếp tục tu luyện, Bộ Vi bắt đầu mở livestream xem bói.Tính toán quá chuẩn xác, thu hút sự chú ý của các đại gia nhiều phương, phía chính phủ cũng ngỏ ý mời hợp tác - Bộ Vi cự tuyệt. Mục tiêu của nàng là phi thăng thượng giới, đoàn tụ với sư phụ, sư huynh và sư tỷ! Phần đầu là truyện: Bị tráo 18 năm, tôi trở về vả mặt trà xanh và đám thân thích cực phẩm nha mọi người https://monkeyd.net.vn/bi-trao-18-nam-toi-tro-ve-va-mat-tra-xanh-va-dam-than-thich-cuc-pham.html PS: Nữ chính tu tiên, không yêu đương. Toàn truyện thuận buồm xuôi gió, không uất ức. Sảng văn. Vả mặt.
Phượng Khê xuyên vào một cuốn tiểu thuyết tu tiên, số nhọ hơn cả nhọ: vừa xuyên đã thành nữ phụ pháo hôi, mà đúng ngày giỗ luôn chứ chẳng chơi! Để thoát khỏi vận mệnh chó má, nàng bày đủ mưu hèn kế bẩn, bằng mọi giá rời xa Hỗn Nguyên Tông – nơi nữ chính ngự trị – rồi ôm hy vọng tươi sáng gia nhập Huyền Thiên Tông. Nhưng mà… đời không như là mơ! Năm vị sư huynh của nàng, trong nguyên tác đều là những con chó trung thành liếʍ đến rụng lưỡi vì nữ chính, cuối cùng chết thảm, người sau thảm hơn người trước. Phượng Khê nhếch mép cười tà mị: “Liếʍ cẩu ghê gớm lắm sao? Có chó bằng ta không?” Đại sư huynh trúng kịch độc, chỉ có máu nữ chính mới giải được. Từ đây, hắn hóa thân thành liếʍ cẩu vạn năm của nàng ta, kết cục bị đá một phát xuống ma uyên, hồn bay phách lạc. Phượng Khê tung tăng bưng tới một xô máu lớn: “Sư huynh, uống của ta nè! Đảm bảo hàng xịn, công dụng gấp mười lần!” Đại sư huynh đang chuẩn bị cắt tay nữ chính lấy máu, tay run run: “…” Nhị sư huynh là huyết mạch hoàng tộc của yếm tộc. Vì che giấu thân phận, nữ chính cho hắn đan dược ẩn mạch, hắn cảm động đến mức cam tâm tình nguyện bán mạng, dù cuối cùng bị nàng đẩy ra làm tốt thí cũng cười mà chịu. Phượng Khê lấy ra bản “Hiệp định hữu nghị vạn năm giữa Nhân tộc và yếm tộc”, vỗ vai hắn: “Nhị sư huynh, cứ quang minh chính đại khoe huyết mạch cao quý của ngươi đi! Hàng vạn thiếu nữ sẽ đổ rầm rầm, fan cuồng gào thét xin chết vì ngươi!” Nữ chính nhìn viên nội đan yêu cầu ba tháng dùng một lần, mặt ngu người: “…” Tôn chỉ nhân sinh của Phượng Khê: Chỉ có trở thành chó giữa bầy chó, mới có thể trở thành người trên vạn người! =)))
Giới thiệu Sách 【Cổ Đại + Ẩm Thực + Làm Giàu + Thôn Quê + Không Gian + Nữ Cường】 Giang Liễu Nguyệt xuyên không đến một thân thể bệnh tật yếu ớt nơi cổ đại, vừa đặt chân vào cuộc sống mới đã cùng nương bị đuổi khỏi nhà, lưu lạc tới một thôn nghèo hẻo lánh. Thảm hơn nữa — nàng chỉ còn ba ngày tuổi thọ. 【Đinh! Ký chủ, người chỉ còn ba ngày tuổi thọ!】 Ngay lúc tuyệt vọng nhất, từng “đồng đội” kỳ lạ lần lượt xuất hiện: Cuốc nhỏ: “Khai hoang sẽ kéo dài tuổi thọ. Có ta ở đây, đừng lo.” Linh sủng nhỏ: “Ra ngoài tìm bảo vật! Mỗi ngày đều có bất ngờ vui vẻ!” Đỗ phu nhân: “Mau mua thêm sách dạy nấu ăn! Càng nhiều càng tốt!” Giang Liễu Nguyệt nhếch môi cười: “Khụ khụ~ Riêng món gà thôi, ta có thể làm đến một trăm lẻ tám kiểu!” Dân làng nghe xong liền sôi nổi: “Theo Tiểu Nguyệt trồng trọt khai hoang! Ăn ngon mặc đẹp, rồi xây luôn nhà lầu!” Ẩn sĩ cao nhân cũng bị nàng thu phục: “Đạo hữu, còn đan dược không? Bán thêm cho ta một viên!” Các gia tộc thế lực tranh nhau mời mọc: “Tiểu Nguyệt, hãy gia nhập chúng ta!” Ngay cả Giang gia — nơi từng ruồng bỏ nàng — cũng đổi giọng: “Nguyệt nhi, huyết mạch Giang gia đang chảy trong người con, chúng ta đều là người một nhà.” Hừ! Khi nàng bệnh tật, yếu đuối chẳng ai đoái hoài; đến lúc nàng tỏa sáng rực rỡ lại muốn lập lờ máu mủ tình thân? Cuối cùng, một người nhặt được ngọc bội của nàng, nhẹ giọng nói: “Nàng… chính là vị hôn thê thất lạc nhiều năm của ta.”
Giới thiệu truyện: Tùy Thất xuyên thành một người si tình độc ác trong thế giới tinh tế, danh tiếng cực kỳ tệ hại, còn gánh trên lưng khoản nợ 5 triệu tinh tế tệ. Sắp bắt đầu một thử thách sinh tồn mạt thế kéo dài 21 ngày, thử thách thành công sẽ nhận được 10 triệu tinh tế tệ, không chỉ có thể trả hết nợ, mà còn đủ để cô sống an nhàn cả đời. Nhưng điều chết người là, không ai muốn lập đội với cô, không đủ bốn người thì không thể bắt đầu trò chơi. Tuy nhiên, tất cả người chơi đều tránh xa cô, Tùy Thất quyết định tự lực cánh sinh, cùng ba người chơi cũng không ai cần lập đội thành công. Một anh chàng cool ngầu thiếu máu đụng một cái là ngất, một thiếu niên u ám lắp chân giả, và một bé lolita chín tuổi đang thay răng. Cư dân mạng đồng loạt hô xong đời, ngồi chờ đội bất tài bị loại. Nhưng oái oăm thay, bọn họ lại là những người có tính cạnh tranh nhất. Anh chàng cool ngầu thiếu máu một mình cân ba! Thiếu niên chân giả chém người không chớp mắt! Bé lolita chín tuổi lại là người có chiến lực mạnh nhất! Còn Tùy Thất trong mắt mọi người, kẻ si tình độc ác, lại là đại lão sinh tồn! Toàn đội bất tài nổi điên, không phục thì chiến, triển khai tấn công không phân biệt bất kỳ đối thủ nào. Ngay cả Liên Quyết, game thủ được mọi người ngưỡng mộ, cũng thua thảm. Đội bất tài đánh đâu thắng đó không ai địch nổi, lúc buồn chán, mỗi tối lại tụ tập điểm binh khiển tướng, điểm ai người nấy chết. Cư dân mạng kinh hô: "Đã nói là cả đội bất tài rồi mà, sao người nào cũng là nhân vật nguy hiểm vậy?!" Người chơi tan vỡ: "Đây không phải là game sinh tồn sao? Sao lúc nào cũng biến thành game tử vong vậy?!" Cuối cùng, tất cả người chơi góp 10 triệu tinh tế tệ, hai tay dâng lên, chỉ xin Tùy Thất giơ cao đánh khẽ. Tùy Thất nhận tiền, ậm ừ lên tiếng: "Hôm nay đình chiến, ngày mai tiếp tục." Tất cả người chơi đồng loạt ngã ngửa: "Đúng là độc ác!" ... P/s: Nữ chính ngầu áccccc
Nàng là Vân Tranh — thiên tài đồng thuật sư và huyền thuật sư của tộc địa ẩn thế Hoa Quốc! Một sớm xuyên không, từ tuyệt đỉnh trở thành "phế vật" bị thiên hạ phỉ nhổ! Phế vật sao? Lật tay cải mệnh, nghịch thiên toán số, thiên hạ không gì nàng không đoán được! Một đôi đồng tử xích hồng yêu dị, vạn thú khuất phục dưới chân nàng! Nhưng duy chỉ có hắn — vị đế tôn phong nhã, trầm mặc, sâu không lường được — là người duy nhất nàng không thể tính thấu. Vân Tranh nhíu mày khó hiểu: “Ngươi rốt cuộc muốn gì?” Hắn quay đầu, giọng khẽ lẩm bẩm như gió thoảng: “Chẳng qua… chỉ muốn có nàng là đủ.” Truyện AI dịch và mình ko beta nên lỗi xưng hô nha các tình yêu
Nữ Phụ Tu Tiên: Ta Luyện Đan Chỉ Để Nuôi Con. Tác giả: Đao Dược Bút 【Hoàn】 Giới thiệu Không CP, nhiều nhân vật cùng tỏa sáng [ Ba tán tu ngốc nghếch hợp thành một tổ đội kỳ quặc.] Nữ chính tu tiên, thăng cấp dần dần, phần trẻ con ít – ai không thích xin đừng vào.] Tống Ly xuyên vào một truyện tu tiên, trở thành nữ phụ độc ác. Vì bắt nạt nữ chính mà bị chính anh ruột ném vào Tháp Vứt Bỏ trẻ sơ sinh , cuối cùng chết thảm trong tay vô số oán linh. Khi tỉnh lại, nàng thấy xung quanh toàn là linh hồn trẻ con đang khóc. Tống Ly nhẹ giọng nói:] “Ta… có thể làm mẹ của các con được không?” Lũ oán linh đang định giết nàng liền sững lại. Rồi từng đốm linh hồn hợp lại, biến thành một bé gái xinh xắn, đáng yêu vô cùng. Từ đó, Tống Ly quyết định rời xa nữ chính, chỉ muốn luyện đan kiếm tiền nuôi con, sống cuộc đời tán tu tự do, bình yên. Nhưng cuộc đời lại không để nàng yên… “Khoan đã, ngươi chẳng phải là Nhị công tử của thương hội nổi tiếng sao? Kẻ từng vì nữ chính mà vung tiền như nước, còn tặng nửa thương hội cho nàng ta?” “Ta vừa chữa khỏi bệnh cho một người, hình như là ca ca của ngươi thì phải? Giờ ngươi không cần kế thừa gia sản nữa, không vui à?” “Ngươi chẳng phải là kiếm tu hiếm có ngàn năm, từng liều mạng mở đường cho nữ chính sao? Vậy mà bây giờ lại chê nàng ta xấu? Đừng nói là vì ta chữa khỏi đôi mắt ngươi nên mới nhìn rõ người thật nhé?” “Còn ngươi – tiểu thư kiêu ngạo của Trường Minh Tông, chẳng phải từng nhường ngôi tông chủ cho nữ chính sao? Ta không cố tình thắng ngươi đâu, ta chỉ luyện đan để nuôi con thôi… Gì cơ? Giờ ngươi không muốn nhường nữa à?” … Ba kiếm khách: Tống Ly –[ Đại bàng nhìn xa] Lục Diễn – [ Hổ giữ núi] Tiêu Vân Hàn – [Sói thiện chiến] Ba “kẻ khờ”: Tống mỗ – [Con lừa siêng làm] Lục mỗ – [Cái thùng ăn hết cơm] Tiêu mỗ – [Kẻ bán thân]
Kiếp trước, cô bị giam cầm trong bệnh viện bốn năm, chịu đủ tra tấn, hận đến chết. Trọng sinh trở về, mang theo hệ thống thần bí, thề phải bắt bọn họ trả giá. Từ đó, trước mặt mọi người cô là tiểu loli thuần khiết đáng yêu, thiên kim hào môn, sau lưng mọi người cô là nữ vương hắc hóa, bệnh kiều sụp đổ. Anh ta: "Em là biếи ŧɦái, anh cũng là biếи ŧɦái, chi bằng chúng ta thành một đôi, cũng đỡ hại người khác." Cô: "..." Anh mới biếи ŧɦái, cả nhà anh đều biếи ŧɦái. Sau khi trọng sinh lại lọt vào mắt xanh của biếи ŧɦái, phải làm sao đây, online chờ rất gấp. Đám đông hóng chuyện: Mau đến xem, lão đại cầu yêu lại bị từ chối
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hệ thống, Xuyên sách, Hào môn thế gia, Sảng văn, Niên đại văn. VĂN ÁN Ôn Nguyệt xuyên không đến Hương Cảng vào thập niên 90 và nhận được hai tin tức, một tốt một xấu. Tin tốt là: Cô xuyên thành con gái ruột của người giàu nhất Hương Cảng, hơn nữa chồng cô cũng chính là người thừa kế vị trí giàu nhất trong tương lai. Tin xấu là: Cô xuyên không đúng thời điểm, tuổi thọ chỉ còn lại đúng một tháng. May mắn thay, cô trói định được "Hệ thống Ăn Dưa" (Hệ thống hóng hớt). Chỉ cần "check-in" tại chỗ của chính chủ là có thể hóng được những tin động trời (đại dưa), hóng drama thành công sẽ nhận được giá trị sinh mệnh để kéo dài sự sống. Tuy nhiên, một mình cô hóng thì vô dụng, cô phải lôi kéo người khác cùng hóng. Càng nhiều người cùng "ăn dưa", cô càng sống được lâu. Vì mục tiêu sống lâu trăm tuổi, Ôn Nguyệt lập tức nhắm vào ông bố "hờ" tồi tệ của mình, trở tay tung tin hot cho toàn thể dân chúng Hương Cảng cùng biết: "SỐC!!! Tỷ phú Hương Cảng 'nuôi con tu hú', con trai độc nhất của bà Tư hóa ra lại mang dòng máu của kẻ khác!"
Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , Báo thù , Dị thế , Xuyên việt , Ma pháp , Ngọt sủng , Trọng sinh , Thần tiên yêu quái , Song khiết 🕊️ , Cung đấu , Trạch đấu , Y thuật , Thăng cấp lưu , Cung đình hầu tước , Sảng văn , Hài hước , Nữ cường , Ngược tra , Nghịch tập , 1v1 Nàng vốn là gia chủ của một thế gia, thực lực mạnh mẽ, y thuật siêu phàm. Nào ngờ một sớm xuyên không, nàng trở thành đích tiểu thư phế vật của phủ Tướng quân, còn là vị Thái tử phi đầu tiên bị từ hôn, bị người người chê cười! Trong buổi tiệc tuyển tú, nàng được ban hôn cho vị Vương gia tàn phế nổi danh thiên hạ. Ai nấy đều cười nhạo: Kẻ mù xứng người què, đúng là trời sinh một cặp. Thế nhưng họ nào biết, trong tay nàng là những đơn thuốc đã thất truyền, có thể luyện ra đan dược tuyệt đỉnh; trong nhà lại nuôi một manh sủng Thần cấp, thiên hạ có một không hai! Điều đáng sợ hơn nữa là vị Vương gia tàn phế nhà nàng — một kẻ bụng dạ đen tối, cộng thêm thể chất tu luyện nghịch thiên, dễ dàng đánh bại vô số thiên tài. Ban ngày ngồi xe lăn, tối đến lại quấn lấy nàng trên giường luyện eo, khốn kiếp, tàn phế đâu ra vậy?
Thể loại: Không gian tùy thân, Hài hước, Làm ruộng, Nữ cường, Ngọt sủng, Đời thường, Sảng văn, Vả mặt tra nam tiện nữ. (Lưu ý: Bối cảnh là thế giới song song hư cấu, vui lòng không đối chiếu với lịch sử thực tế!) Giới thiệu: Tô Thanh Từ, một cô nàng "bạch phú mỹ" (vừa trắng, vừa giàu, vừa đẹp) kinh doanh nông trường ở thời hiện đại, bất ngờ bị đưa về thập niên 70 làm thanh niên trí thức. Xuyên không tới nơi, vì muốn trốn tránh việc lao động chân tay, cô nàng hết đòi treo cổ, lại định uống thuốc sâu, rồi lên kế hoạch nhảy sông, báo hại mặt mũi ông đại đội trưởng xanh mét vì sợ. Phấn đấu ư? Không đời nào, nhà cô có truyền thống "nằm ườn" mặc kệ đời! Chí nguyện của cô là ăn no chờ chết, sở thích là ăn no chờ chết, sở trường cũng lại là ăn no chờ chết... Tống Cảnh Chu - một anh chàng cũng thích nằm yên, nhìn cô gái nhỏ trước mặt mà chìm vào trầm tư. Thế giới này vậy mà lại có người còn lười biếng, buông thả hơn cả mình... Nữ chính không có chí lớn gì, nhưng tính tình nóng nảy, không chịu thiệt thòi, hễ khó chịu là "chiến" luôn! Mạch não tác giả hơi lạ, tóm tắt bất lực, mời xem chính văn!
Nợ một đồng, chủ nợ là đại gia, nợ mười triệu, ngươi là đại gia của chủ nợ. Thế tử nợ hơn trăm triệu, cô đi đâu cũng là đại gia. Dung Chiêu xuyên thành thế tử của An Khánh Vương phủ, An Khánh Vương bệnh nặng gần đất xa trời mới có con trai độc nhất, lập tức xin hoàng thượng sắc phong thế tử, bệnh tình nhờ thế tốt hơn phân nửa, sau đó phát hiện… Hỏng rồi, "con trai độc nhất" là một tiểu nha đầu! Là lão phu nhân và vương phi vì để An Khánh Vương được nhắm mắt xuôi tay mà cố ý nói dối. An Khánh Vương hết dám “nghẻo"! Việc này nếu bị Hoàng đế biết là tội khi quân, phải chém đầu cả nhà. Vì thế An Khánh Vương chống đỡ thân thể bệnh tật, phong kín tin tức sợ bị tiết lộ ra ngoài. Người ngoài chỉ biết thế tử An Khánh Vương ốm yếu, chưa từng gặp ai. Nhoáng một cái đã 17 năm, gần đây An Khánh Vương lại bệnh tình nguy kịch, trên dưới vương phủ lòng người hoảng sợ. Phú bà Dung Chiêu lúc này xuyên tới. Xem ký ức của nguyên chủ, Dung Chiêu vẻ mặt bình tĩnh… Dễ rồi, nếu không thể làm người giàu nhất cổ đại, vậy thì làm người “nợ nhiều nhất"! Con đường thiếu tiền này vừa mở ra đã định không thể quay đầu. Một năm sau. An Khánh vương thế tử mặc nữ trang lên triều, văn võ cả triều đều làm như không nhìn thấy. Bao gồm cả lão Hoàng đế ngồi ở trên. Hết cách, phân nửa kho bạc của lão Hoàng đế đều đổi thành giấy nợ của thế tử. Giết cô? Ai sẽ gánh vác món nợ hơn trăm triệu này?! Về phần An Khánh Vương "bệnh tình nguy kịch" bỗng khỏe trở lại, gần đây thái y còn nói, An Khánh Vương sống đến chín mươi tuổi cũng không thành vấn đề. An Khánh Vương: "Nhìn số nợ lên đến trăm triệu, ta dám chết sao?"
Truyện lấy bối cảnh thế giới pháp thuật phương Tây hiện đại trong Harry Potter nhưng không phải xuyên sách, nhân vật và tình tiết là xây dựng mới hoàn toàn. Theo thiết lập của tác giả, Harry Potter là thế giới trong sách nên các sự kiện và nhân vật trong đó chỉ là hư cấu, còn nữ chính xuyên đến là thế giới pháp thuật thực sự, không ai biết sẽ có chuyện gì xảy ra. Khúc đầu hơi dài dòng vì tính cách nữ chính khá chán đời, U40 t.r.a.m.c.a.m nên t.u.t.u. Tính cách này sẽ vận vào hết mạch truyện nên có cách ứng xử hèn nhát, trốn tránh, sợ chuyện, ích kỷ. Cả bộ truyện là hành trình trưởng thành lại của nữ chính, khám phá các bí mật của thế giới, bí mật về thân thế của mình và lý do tại sao nữ chính bị kéo đến thế giới này. Đây không phải truyện ngôn tình. Hướng dẫn đọc: - Nếu muốn vào mạch truyện luôn thì bắt đầu từ Chương 5: Hẻm Xéo, nếu muốn đọc xem thiết lập thế giới khác gì Harry Potter, hãy đọc Chương 7: Một trang sử hắc ám. - Không làm lệch nguyên tác bất kỳ nhân vật nào trong Harry Potter, nhưng có làm lệch thậm chí xuyên tạc 4 nhà sáng lập Hogwarts vì mục đích truyện. - Truyện rất dài (dòng), không phù hợp với các bạn muốn tìm truyện ngắn gọn, nhẹ nhàng, đáng yêu, chữa lành. - Có thể sẽ dài đến hơn 500c, 2k chữ/c. Với tốc độ ra chương 1-2c/ngày của tác giả thì có thể sẽ phải đến năm sau (2026) mới có kết thúc. ! Hãy cân nhắc trước khi đọc ! - Đây không phải truyện ngôn tình, đây không phải truyện thiếu nhi. Có rất nhiều cảnh trên 18t do trẻ em dưới 18t thực hiện. ! Bạn đã được cảnh báo ! - Bond mate của nữ chính (không nên xem là nam chính, chỉ có thời lượng xuất hiện nhiều hơn một số nhân vật nam khác thôi) toàn red flag, là phản diện hoàn toàn, còn phản diện đến trình độ nào thì theo dòng phát triển của truyện bạn sẽ biết. ! Không phải là hình mẫu lý tưởng ! Một số lưu ý (tiếp tục cập nhật - 21/08/2025): - Thiết lập thế giới phép thuật, các khái niệm phép thuật của thế giới Harry Potter thuộc về tác giả cô J. K. Rowling, các từ ngữ dịch thuật sáng tạo thuộc về dịch giả cô Lý Lan nhưng nhân vật, tình tiết và nhiều khái niệm mới trong truyện là thuộc về riêng mình. - Có một sự nhầm lẫn dễ lẫn lộn nên mình note lại, với truyện của mình: . Prefect: được chọn từ Năm 5, 1 nam 1 nữ ở mỗi Nhà, giữ lên tới năm 6 và năm 7. Mình dùng là “Thủ lĩnh nam / nữ sinh”. . Head boy/girl: được chọn vào năm 7, 1 nam 1 nữ ở mỗi Nhà, có thể chọn từ dàn Prefect hoặc không. Mình dùng là “Huynh trưởng / Huynh tỷ”. - Đến gần giữa bộ truyện sẽ xuất hiện thêm giống loài ma cà rồng, có vay mượn nhiều thiết lập trong series Twilight (Chạng Vạng) của tác giả Stephenie Meyer, nhưng không có nhân vật gốc nào. Mình định để tag là [ĐN Harry Potter x Twilight] nhưng không chắc có đúng không, độc giả xin góp ý giúp mình. - Ban đầu mình viết sai từ Stupefy thành ‘Stupify’ rất nhiều, mong các bạn thông cảm.
Kết hôn bảy năm, Phong Đình Thâm đối xử với Dung Từ lạnh lùng băng giá nhưng cô vẫn luôn mỉm cười đối mặt. Bởi vì Dung Từ yêu Phong Đình Thâm sâu đậm. Cô cũng tin rằng sẽ có một ngày, tấm chân tình này có thể sưởi ấm trái tim anh. Thế nhưng thứ Dung Từ chờ được lại là khoảnh khắc anh nhất kiến chung tình, nâng niu chiều chuộng một người phụ nữ khác. Dẫu vậy cô vẫn khổ sở kiên trì gìn giữ cuộc hôn nhân này. Cho đến ngày sinh nhật cô, Dung Từ lặn lội ngàn dặm bay ra nước ngoài tìm chồng và con gái. Vậy mà Phong Đình Thâm lại dẫn con đi cùng người phụ nữ kia, bỏ mặc cô vò võ một mình trong căn phòng trống lạnh lẽo. Cuối cùng, trái tim cô cũng hoàn toàn chết lặng. Nhìn đứa con gái mình tự tay nuôi lớn nằng nặc đòi người phụ nữ khác làm mẹ, Dung Từ cũng chẳng còn cảm thấy đau lòng nữa. Soạn xong thỏa thuận ly hôn từ bỏ quyền nuôi con, cô tiêu sái rời đi. Từ đó về sau không còn hỏi han gì đến cha con bọn họ, chỉ an tĩnh ngồi chờ giấy chứng nhận ly hôn. Từ bỏ gia đình để quay về với sự nghiệp, người phụ nữ năm xưa bị tất cả mọi người coi thường nay lại dễ dàng kiếm được khối tài sản cả trăm tỷ. Tuy nhiên cô đợi mãi, giấy chứng nhận ly hôn chưa thấy đâu mà người đàn ông năm xưa chẳng muốn về nhà nay lại về ngày càng thường xuyên, thậm chí còn quấn lấy cô ngày càng chặt. Biết tin cô muốn ly hôn, người đàn ông vốn cao ngạo lạnh lùng kia lập tức chặn cô ở góc tường: “Ly hôn? Là chuyện không thể nào!”
* Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại, HE, Xuyên không, Điền văn (làm ruộng), Niên đại văn (thập niên 60-70), Hằng ngày, Trưởng thành, Kim Bảng 🏆. 📖 Văn Án Tin xấu: Xuyên không về thập niên 60, mở đầu gặp ngay nạn đói ba năm. Tin tốt: Chiếc xe cũng xuyên theo cùng, trên xe chất đầy đồ ăn và quần áo. Tin xấu: Quần áo và đồ ăn có hạn, nhiều nhất một tháng là dùng hết! Tin tốt: Một tháng sau, đồ đạc trên xe thế mà tự động được làm mới! Tin xấu: Gã chồng tồi vì muốn lên thành phố nên vừa tới nơi cô đã bị ly hôn! Tin tốt: Độc thân khiến ta vui sướng! Gái ngoan không vướng lưới tình, trừ khi hắn là cực phẩm... Khoan đã! Trên trời rơi xuống một anh chàng siêu đẹp trai! Mọi người đều cho rằng sau khi ly hôn, Hứa Minh Nguyệt chắc chắn sẽ sống rất thê thảm. Suy cho cùng, góa phụ còn có thể tái giá, chứ phụ nữ bị ly hôn thì đến trai ế già cũng khinh thường không thèm cưới, ai biết cô ta có tật xấu gì? Đàn bà tốt ai lại bị chồng bỏ? Mãi cho đến khi có mấy người thuộc diện "hắc ngũ loại" từ kinh thành bị hạ phóng xuống vùng núi hoang, Hứa Minh Nguyệt và một người trong số đó vừa mắt nhau. Hai người nương tựa sưởi ấm cho nhau, cuộc sống trôi qua đầy hương vị. Nhưng người trong thôn vẫn cảm thấy cô rất đáng thương, cho rằng gã đàn ông kia chịu lấy cô chắc chắn chỉ vì tham cái nhà của cô mà thôi! Cho đến một ngày, có một chiếc xe hơi con tới đón người đàn ông của cô về kinh thành. Mọi người đổ xô ra xem náo nhiệt, nghĩ thầm Hứa Minh Nguyệt chắc chắn sắp bị gã đàn ông thành phố kia vứt bỏ! Thảm! Quá thảm! Cái gì? Cô ấy cũng được đón lên thành phố sao? Cô ta chỉ là một người phụ nữ nông thôn từng ly hôn, lên thành phố thì có ngày lành gì mà hưởng? Chắc chắn chơi chán rồi lại bị bỏ thôi! Trong đại viện đều đang đồn đại: Con trai út nhà họ Mạnh đã về kinh, bên cạnh còn dắt theo một người phụ nữ nhà quê, nghe nói là vợ cưới ở dưới quê. Mọi người đều ngấm ngầm chê cười. Người vợ cũ vốn chủ động phản bội hắn lúc trước còn đang lo sợ, nghe được tin này thì chỉ còn lại sự chế giễu, chuẩn bị tìm cách lung lạc lại trái tim chồng cũ. Một người đàn bà nông thôn mà thôi, chỉ cần cô ta đứng cạnh người phụ nữ kia, thì nhất định sẽ tạo thành "nhóm đối chiếu" hoàn hảo nhất: một bông hoa hồng kiêu sa bên cạnh ngọn cỏ dại. Nhưng trong mắt Mạnh Phúc Sinh, cô vợ cũ kia mới là cỏ dại, còn Hứa Minh Nguyệt mới là hoa hồng. Không, cô ấy không phải hoa hồng, cô ấy là ánh trăng sáng trên bầu trời. Mạnh Phúc Sinh học thành tài trở về, ngay tại thời điểm đắc ý nhất của cuộc đời, bỗng nhiên từ tầng mây ngã xuống vực sâu, chúng bạn xa lánh. Đó là khoảng thời gian tăm tối nhất trong sinh mệnh của hắn, nhưng trong bóng tối ấy lại xuất hiện một tia sáng. 🔖 Hướng dẫn đọc: Truyện thuộc thể loại chữa lành (cứu rỗi ông nội, cứu rỗi nam chính, cứu rỗi chính mình). 📝 Thông tin bổ sung: * Nhân vật chính: Hứa Minh Nguyệt, Mạnh Phúc Sinh. * Nhân vật phụ: Hứa Phượng Đài, Kiều Nhã Hân, Úc Thư Hàn, Thẩm Hoan Hoan, Mục Thừa Chu... 💡 Lập ý: Từ chối bào mòn bản thân, sống tích cực mỗi ngày. Tóm tắt một câu: Giữa tuyệt vọng nở ra hoa.
Tạ Ngọc Uyên kiếp trước mệnh khổ tới kinh thiên động địa, ma khóc quỷ than, sau khi chết địa phủ cũng không nhận. Giờ đây nàng đã trở lại, có ân báo ân, có thù báo thù, những kẻ đã từng ức hϊếp nàng ai cũng đừng hòng thoát. Nhưng nàng lại không nghĩ tới mình lại sa vào lưới tình với một kẻ mù. Mù liền mù đi, nàng nhận. Nhưng ai ngờ được kẻ mù ấy lắc mình một cái liền biến thành vương gia anh tuấn đương triều cao cao tại thượng, còn một mực muốn cưới nàng, đúng là bệnh thần kinh. Như này khiến nàng phải làm sao đây !
Avery Tate bị mẹ kế ép kết hôn với một nhân vật quyền lực khi công ty của cha cô đang bên bờ vực phá sản. Có một điều bất ngờ là nhân vật quyền lực đó là Elliot Foster và anh đang trong tình trạng hôn mê. Trong mắt công chúng, chỉ còn là vấn đề thời gian cho đến khi cô bị coi là góa phụ và bị đuổi khỏi gia đình. Một bước ngoặt của sự kiện đã xảy ra khi Elliot bất ngờ tỉnh dậy sau cơn hôn mê. Bực tức vì tình trạng hôn nhân của mình, anh đã nổi giận với Avery và đe dọa sẽ giết chết những đứa con của họ nếu họ có con. - Tôi sẽ tự tay giết chúng. - Anh hét lên. Bốn năm đã trôi qua khi Avery trở về quê hương với cặp song sinh khác trứng của mình, một trai và một gái. Khi cô chỉ vào khuôn mặt của Elliot trên màn hình TV, cô nhắc nhở các con mình. - Tránh xa người đàn ông này ra, ông ta đã thề sẽ giết cả hai đứa. Đêm đó, máy tính của Elliot đã bị hack và anh bị thách thức bởi một trong hai đứa trẻ song sinh. - Đến đây và bắt tôi đi.
Gia tộc họ Tô - gia đình giàu có bậc nhất đột nhiên xuất hiện một tiểu nha đầu mới ba tuổi! Mọi người đều tưởng cô bé này là con gái riêng của Tô lão thất - tay chơi khét tiếng làng giải trí. Ai ngờ, bảy anh em nhà họ Tô xếp hàng quỳ gối, đồng thanh gọi: "Cô tổ!" Cả Bắc Thành cười nghiêng ngả: "Cô tổ nhà các người ngoài uống sữa thì biết làm gì? Chẳng bì được cô tổ nhà ta còn thêu hoa cho ta nữa!" Tô lão thất (mặt lạnh): "Thêu hoa là cái gì? Cô tổ của ta bắt quỷ, trừ yêu, bắt cương thi, trên trời dưới đất đều là đỉnh cao, cô tổ nhà ngươi được thế không?" Tô lão lục (khinh khỉnh): "Cô tổ ta phi kiếm đuổi máy bay, cô tổ ngươi làm được không?" Tô lão ngũ (đắc ý): "Cô tổ ta biết 'Quỷ Môn Thập Tam Châm' chữa bệnh, cô tổ ngươi được không?" Tô lão tứ (mỉa mai): "Cô tổ ta nhảy trượt băng năm vòng xoay, cô tổ ngươi thử xem?" Tô lão tam (cười khẩy): "Cô tổ ta chơi game dễ dàng 'ngũ sát', cô tổ ngươi chắc gì?" Tô lão nhị (khoe khoang): "Cô tổ ta vẽ quốc họa, sơn dầu, thủy mặc, giải thưởng chất đầy nhà, cô tổ ngươi có gì?" Tô lão đại (đập bàn): "Cô tổ ta giúp công ty ta kiếm mười tỷ một ngày, cô tổ ngươi làm nổi không?" Về sau, tiểu cô tổ nhà họ Tô lớn lên, lén lút yêu đương với thanh mai trúc mã đẹp như ngọc. Bảy anh em họ Tô gầm lên: "TRÁNH XA CÔ TỔ NHÀ TA RA!" Truyện chưa beta nên có lỗi xưng hô nha các tình yêu.
Tô Tái Tái cảm thấy mình thật thảm. Nhị sư đệ phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình đã bế quan. Chỉ để lại tiểu sư điệt đang tuổi ăn tuổi lớn cùng với vị sư phụ đang tiến vào trạng thái muốn về hưu dưỡng già, trong mấy năm gần đây còn vô cùng thích nuôi dưỡng những thú cưng kỳ lạ. Nhưng lại làm khổ đại đệ tử là cô. Cũng may ông trời không có tuyệt đường người, bà nội trong giới hào môn của cô đã tìm tới cửa! Hoá ra cô chính là thiên kim thật! Cái gì?! Cô đã đính hôn từ bé, vị hôn phu còn chướng mắt cô chỉ là một thôn cô nơi hoang dã, chỉ có thiên kim giả mới là tình yêu đích thực, sau khi biết được cô còn sống thì lúc gặp mặt đã ném ra một trăm vạn tệ muốn cô rời đi???
【 xuyên qua + 70 + niên đại + nghiên cứu khoa học cường quốc + quân hôn + hư cấu + chậm nhiệt ( phi sảng văn / có cực phẩm 】 Một lần trọng sinh, Diệp Mộ không trở về thời điểm yên ổn — mà mở mắt đã ngồi trong phòng thẩm vấn, trước mặt là kết luận đủ để định tội tử hình. Cô vốn định dựa vào trí tuệ và bản lĩnh của mình, tự cứu một mạng. Ai ngờ còn chưa kịp ra tay, đã bị tuyên bố vô tội. Chưa kịp thở phào — cô lại bị “xếp đặt” trở thành quân tẩu, hôn nhân rơi thẳng xuống đầu, một ký tên… là cả đời. Diệp Mộ: “Thời đại này còn đáng sợ hơn cả phòng thẩm vấn.” Tống Yến Châu — quân nhân át chủ bài, Tử Thần của chiến trường. Nhiệm vụ nguy hiểm đến đâu cũng chưa từng thất bại, nhưng lại thua trong một lần nể tình. Vì lời cầu xin của lão lãnh đạo, anh ôm về cho mình một “quả bom” mang tên Diệp Mộ. Nghe nói vợ mình ít nói, không ra khỏi cửa, mắc bệnh tự kỷ, ngoan ngoãn đến mức… không gây ra bất kỳ phiền phức nào. Cho đến khi anh phát hiện trong ngăn kéo của cô — là từng bản vẽ tinh vi vượt xa thời đại. Anh mới chợt hiểu ra: Người phụ nữ này, chưa từng là kẻ yếu. …Người mắc bệnh tự kỷ, kỳ thực rất có thể là thiên tài? Quân hôn thập niên 70 × Trọng sinh × Trí tuệ thiên tài Nữ chính lý trí – mạnh mẽ – tự cứu Nam chính cứng rắn – kỷ luật – dần dần sa lưới Một cuộc hôn nhân bị ép buộc, một thiên tài bị che giấu, và một thời đại không cho phép người yếu sống sót. Cao lượng nhắc nhở: Không thích tranh chấp thư cạnh, vai ác nữ phụ chỉ là điểm cắt tình tiết. Nếu quyển sách nhất định phải có lập trường, thì lập trường đó chỉ nằm ở tư tưởng của vai chính. Ngốc nghếch tiểu bạch văn, xin đọc với tâm thế nhẹ nhàng.
Vào ngày Hạ Tuế An xuyên sách, nàng bị va đập vào đầu mất trí nhớ, không còn nơi nào để đi nên muốn đi theo một thiếu niên, sau đó liền được hắn nhặt về nuôi. Mà thiếu niên nhặt nàng về nuôi ấy lại đến từ vùng Miêu Cương thần bí trong truyền thuyết. Thật ra nàng không thích đống rắn rết côn trùng trên người hắn chút nào. Nhưng nàng chẳng quen biết ai, nên vẫn chọn ở lại bên cạnh hắn. Sau khi chung sống, Kỳ Bất Nghiên cảm thấy Hạ Tuế An rất thơm, nàng liền để cho hắn ngửi đủ; Kỳ Bất Nghiễn không hiểu tại sao nam nữ lại phải lén lút thân mật, tò mò cảm giác đó là gì, Hạ Tuế An liền kiễng chân, hôn hắn. Kỳ Bất Nghiễn bắt đầu thích cảm giác này. Nhưng nàng lại thấp thỏm lo âu, bởi vì hắn dường như không còn thỏa mãn với việc chỉ hôn nữa. Kỳ Bất Nghiễn từng cười tủm tỉm nói với nàng: "Người ở nơi chúng ta không dung thứ cho sự phản bội." Hạ Tuế An lắp bắp: "Ta, ta sẽ không đâu." Nhưng có một ngày, Hạ Tuế An lại bị đập đầu . Nàng khôi phục trí nhớ, hóa ra mình là người xuyên sách, hóa ra thiếu niên Miêu Cương này là nhân vật không thể trêu chọc trong sách, nếu không sẽ rất dễ bị hắn bắt đi làm thức ăn cho Cổ trùng. Hạ Tuế An bỏ trốn. Nàng sợ. Vào ngày thứ ba Hạ Tuế An bỏ trốn, nàng lại gặp thiếu niên kia. Mưa to xối xả, gột rửa khuôn mặt trắng bệch của Kỳ Bất Nghiên, thoạt nhìn âm u đáng sợ, mà con rắn hắn nuôi đang bò dọc theo chân nàng lên trên, trói chặt tay nàng. Đêm đó, thiếu niên đút cho nàng một thứ. "Cái này gọi là Chung Tình Cổ." "Nhớ kỹ, Hạ Tuế An, nàng phải yêu ta..." Hạ Tuế An nói được, ngay khi Cổ trùng còn chưa kịp phát huy tác dụng liền ngửa đầu hôn hắn, Kỳ Bất Nghiên khẽ cười, màn trướng bên giường chậm rãi buông xuống. Câu chuyện nhỏ về thiếu niên và thiếu nữ cùng nhau hành tẩu giang hồ và thám hiểm. Nữ chính là thân xuyên (cả người xuyên qua).