Truyện Nữ Cường

Truyện Nữ Cường tại Lão Phật Gia

Đọc Tâm

Ngày gia tộc bị diệt môn, ta đang trốn dưới gầm giường ăn vụng bánh ngọt thì đụng trúng vị Ma tôn đại đầu sỏ vừa phá xích địa lao.   Để giữ cái mạng nhỏ, ta liều mình đổ máu lập huyết khế với hắn.   Ai ngờ khế ước vừa thành, đại ma đầu lập tức biến thành một "kẻ ngốc" vô tri, suốt ngày chỉ biết nắm áo ta ăn vạ.   Ta vừa bôi thuốc lên lồng ngực săn chắc của hắn, vừa nghiến răng thử lòng: “Ngốc à, chàng có biết ta đang lợi dụng chàng không?”   Hắn ngơ ngác chớp mắt, bộ dạng ngoan ngoãn như một chú cừu non vô tội.   Nhưng hắn không biết, ngay từ cái chạm tay đầu tiên, thuật đọc tâm của ta đã thức tỉnh.   Bên ngoài hắn tỏ ra đáng thương, nhưng tiếng lòng đen tối của vị Ma tôn núp lùm này lại đang gào thét:   “Ngoan lắm, cứ sờ tiếp đi. Đợi ta khôi phục tu vi, sẽ xích nàng lại bên mình cả đời.”   Ta cười thầm: Diễn tốt đấy ma tôn đại nhân, để xem ai xích ai trước.

0.0
17 ch
Ngôn Tình
Toái Châu Dẫn

Ta và muội muội là song sinh, nhưng mẫu thân lại đặc biệt thương xót muội ấy.   Chỉ cần ta phạm lỗi, mẫu thân sẽ nhốt ta vào căn phòng tối.   “Vãn Ninh, lệ khí trên người con quá nặng. Khắc một hạt châu khoan thứ, Bồ Tát mới rửa sạch tội nghiệt cho con.”   Muội muội sinh bệnh, là ta chăm sóc không chu toàn, ta phải khắc một hạt.   Muội muội làm vỡ chiếc bình hoa ngự ban, là ta không trông coi cẩn thận, ta phải khắc hai hạt.   Mười năm qua, hai bàn tay ta phủ đầy sẹo dao, những hạt châu trong hộp cuối cùng cũng góp đủ thành một chuỗi.   Trên dưới toàn phủ đều khen mẫu thân trị gia nghiêm minh, nói đại tiểu thư đã được dạy dỗ đến mất hết góc cạnh, tính tình chu toàn, biết tiến biết lui.   Ta cũng từng cho rằng, chỉ cần mình nghe lời, rốt cuộc cũng có thể chịu đựng đến ngày xuất giá.   Mãi đến khi thư từ hôn của phủ Định Quốc công được đưa tới.   Ta chạy đến tiền sảnh, muội muội khóe mắt còn vương lệ, trong tay vẫn cầm một chuỗi “châu khoan thứ”.   “A tỷ, mẫu thân đã đưa chuỗi châu này cho phủ Quốc công xem rồi. Trên người tỷ gánh một trăm lẻ tám lỗi lầm, phủ Quốc công sao dám lấy một tông phụ có lệ khí nặng như vậy chứ?”  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Ta Trở Thành Danh Y Kinh Thành

Khi ta đến tìm phu quân, chàng đang ngồi đối diện đánh cờ với biểu muội. “Dung mạo dịu dàng xinh đẹp, vậy mà nước cờ lại tàn nhẫn thế này. Thật không biết muội và Thanh Nhi giống nhau ở điểm nào.” Giọng Bùi Dực vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều. Biểu muội nhướng mày cười. “Người bôn ba giang hồ như bọn muội, đương nhiên không thèm mấy dáng vẻ tiểu nữ nhi kia.” “Còn huynh ấy à, đúng là một tên chơi cờ dở tệ.” “Hay lắm, muội cứ chờ đó cho ta.” Phu quân vừa tức vừa buồn cười, vươn tay bắt biểu muội. Hai người đuổi qua đuổi lại, mãi đến khi va rơi đĩa điểm tâm trong tay ta. Ý cười trên mặt biểu muội thu lại, lập tức trốn ra sau lưng phu quân, cẩn thận kéo áo chàng. “Biểu tỷ, muội không cố ý đâu, là biểu tỷ phu b/ ắ/ t n/ ạ/ t muội.” Khóe môi phu quân vẫn luôn cong lên, bất đắc dĩ nói: “Biểu muội này của nàng đúng là một con khỉ ngang ngược, sau này không biết công tử nhà nào phải xui xẻo đây.” Ta bình thản mở miệng: “Đương nhiên là làm di nương của phủ Bùi rồi.”

0.0
7 ch
Gia Đấu
Cỏ Dại Lạc An

Sau ngày khải hoàn trở lại kinh thành, việc đầu tiên vị hôn phu của ta làm không phải là trở về gặp ta, mà là mang hết những chiến công chàng gom nhặt nơi sa trường, quỳ trước long nhan để xin một đạo thánh chỉ ban hôn với nữ nhi Quý gia.   Ta vẫn luôn biết, người con gái Quý gia mà chàng âm thầm cất trong tim từ đầu đến cuối, chưa từng là ta, mà là vị đích tỷ được mọi người nâng niu ấy.   Chuyện này, ta đã sớm nghĩ thông, cũng bằng lòng lặng lẽ buông tay thành toàn.   Nhưng ta không ngờ rằng ngay đúng ngày thánh chỉ được đưa đến Quý phủ, chàng lại bỏ mặc đích tỷ ở lại sau lưng, suốt đêm vào cung xin gặp bệ hạ.   “Bệ hạ, đạo thánh chỉ này có nhầm lẫn.”   “Thần chưa từng có hôn ước với đại tiểu thư Quý gia.”   “Người thần muốn cưới, là vị thứ nữ có phần khờ dại của Quý gia.”   Một lời vừa rơi xuống, cả tòa đại điện lập tức lặng đi, tĩnh đến mức tưởng như hơi thở của mọi người cũng bị ép phải ngừng lại.   Chỉ có vị thừa tướng đã đứng xem vở náo nhiệt ấy từ đầu, lúc này mới chậm rãi cong môi, nụ cười nhàn nhạt như gió lướt qua mặt hồ.   “Tiêu tướng quân vừa trở về từ chiến trường nên thần trí chưa yên chăng? Trên gia phả Quý gia từ trước đến nay, đã từng có vị thứ nữ nào đâu?”   “Ngược lại, mấy năm trước, ta từng nhặt được một tiểu cô nương đáng thương bị bỏ lại trước cổng Quý phủ.”  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Thương Tiếc Chi Bằng Buông Bỏ

Tháng thứ ba sau khi Tiêu Quyết hoà ly với ta để cưới con gái của ân sư. Hắn cầm hôn thư đến tìm ta: "Nhà của thầy bị phán tội lưu đày, ta không thể trơ mắt nhìn Minh Tuyết chết trên con đường lưu đày đó." "Ta và nàng ta chỉ có tình nghĩa huynh muội, nàng mới luôn là người vợ duy nhất của ta." Nhưng hắn không biết. Không lâu sau ngày hoà ly trở về nhà, ta đã đồng ý hôn sự với Tô gia.

0.0
10 ch
Ngôn Tình
Tái Giá Trong Gió Xuân

Ngày Hạ Thanh Vân được minh oan trở về quê, bên cạnh hắn còn có thiên kim của Tri phủ. “Xuân Kiều, nay ta đã khôi phục chức quan. Xét thấy nàng có công chăm sóc phụ mẫu ta, ta ban cho nàng danh phận bình thê.” Lời còn chưa dứt, một xấp vàng mã dày cộp đã nện thẳng vào mặt hắn. Mẹ chồng từng là cáo mệnh phu nhân vừa thuần thục gấp thỏi vàng mã, vừa chỉ thẳng mặt hắn mà mắng: “Đánh rắm! Giờ Xuân Kiều là nghĩa nữ của ta, ngươi là thứ gì mà cũng xứng khiến nó chịu ấm ức?” Cha chồng từng là đại nho đương triều, ông cầm bút lông, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, vừa viết câu đối viếng vừa lạnh lùng nói: “Thằng ranh vô tình! Năm đó lão phu nên trét ngươi lên tường mới phải!” Ta ôm bụng bầu đứng phía sau tân phu quân ở rể vừa mới chiêu mộ, bất đắc dĩ xòe tay. Quên nói với hắn, ta đã sớm đưa cha mẹ chồng cùng đi tái giá rồi. 

0.0
7 ch
Nữ Cường
Sau Khi Phu Quân Phải Lòng Một Con Rắn

Phu quân mang về một con rắn.   Ta đang định mở miệng.   Trước mắt bỗng xuất hiện những hàng chữ vàng:   【Đây chính là con gái cưng sao? Mềm mại đáng yêu quá, chẳng trách nam chính không nhịn nổi.】   【Hê hê, nghe nói lưỡi rắn chẻ đôi, nam chính có lộc ăn rồi~】   【Nữ phụ chắc chắn có ch/ ếc cũng không ngờ, tình địch của mình lại là một con rắn!】   Ta sững sờ tại chỗ.   Nhưng con rắn trong lòng phu quân rõ ràng là rắn đực mà!

0.0
6 ch
Nữ Cường
Nàng Xứng Đáng Mà

Một đạo thánh chỉ từ trong cung truyền xuống, định hôn sự giữa Tứ hoàng tử và đích nữ Hứa gia của phủ Uy Viễn hầu.   Khắp kinh thành đều biết Tứ hoàng tử là người khó thuần, hành sự ngông cuồng, tính khí lại hung bạo chẳng khác gì lưỡi đao chưa từng vào vỏ.   Năm xưa, chỉ vì đôi bên lời qua tiếng lại không hợp, hắn đã xuống tay đánh gãy chân con trai Định Quốc công, kẻ vốn được đưa đến bên cạnh hắn làm thư đồng.   Hoàng đế ban hôn lần này, nói cho đẹp là thuận theo tổ chế.   Nhưng ai nấy trong lòng đều rõ, người chỉ muốn để Tứ hoàng tử thành gia, sau đó thuận thế phong vương, tống hắn đến đất phong càng sớm càng tốt.   Mắt không thấy, lòng mới tạm yên.   Mà cái tên được Hứa gia kính cẩn dâng lên để ngồi vào vị trí Tứ hoàng tử phi, lại là tên của ta.   Ta nghĩ đi nghĩ lại rất lâu, vẫn chẳng hiểu nổi vì sao cuối cùng lại là ta.   Hứa gia chia làm hai phòng.   Trưởng phòng có ba vị đích nữ, nhị phòng có hai vị đích nữ.   Ta là đích thứ nữ của trưởng phòng.   Trưởng tỷ cùng mẫu thân với ta chưa từng đính hôn, đường tỷ bên nhị phòng cũng vẫn còn ở chốn khuê phòng.   Vậy vì lẽ gì, bọn họ ngay cả một câu hỏi ý ta cũng không có, đã lặng lẽ đưa tên ta lên trước mặt thiên tử?  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Bất Độ Lương Nhân

Khi tiệc gia yến Trung Thu kết thúc, phu quân ta ôm người biểu muội góa chồng, chậm rãi bước vào.   “Chiêu Chiêu, nhát đao ấy đã đâm trúng tử cung của Uyển Nhi, đại phu nói cả đời này nàng ấy sẽ không thể sinh con được nữa.”   “Nàng ấy vì cứu ta mới rơi vào kết cục như vậy. Ta định cưới nàng ấy làm bình thê, rồi để Hằng nhi ghi dưới danh nghĩa là con của nàng ấy, chúng ta phải biết báo đáp ân tình.”   Ta còn chưa kịp lên tiếng, con trai ta đã bước ra, nhìn hắn như nhìn một kẻ ngốc.   “Phụ thân, hôm nay phụ thân ra ngoài bị lừa đá vào đầu rồi sao?”   “Người nàng ta cứu là phụ thân, kẻ mang ơn cũng là phụ thân. Phụ thân nên đem cái mạng của mình trả cho nàng ta, hoặc vung đao tự thiến, cùng nàng ta làm một đôi uyên ương khổ mệnh đều không thể sinh con.”   “Lấy cốt nhục của người khác đem đi báo đáp ân tình, phụ thân lấy tư cách gì mà nói được mấy lời đó thế?" ...

0.0
7 ch
Nữ Cường
Đoạn Tuyệt Oan Tình

Trong yến tiệc tuyển phi hôm ấy, Hoàng hậu nương nương bảo mỗi vị quý nữ hãy dùng bốn chữ để phẩm bình Thái tử.   Có người dịu dàng khen “phong hoa tuyệt đại”, cũng có người nhỏ nhẹ nói “thanh lãnh khiêm hòa”.   Đến lượt ta, ta ngẫm nghĩ thật lâu vẫn chẳng nghĩ ra điều gì hay ho, nghẹn đến đỏ bừng cả mặt mới miễn cưỡng nặn được bốn chữ: “Trọng dục nan hống”, nghĩa là ham muốn cao, khó lòng dỗ dành.   Khi mọi người đồng loạt ồ lên kinh ngạc, ta lại kiêu hãnh hắng giọng vài tiếng.   Ngày thường phu tử vẫn luôn chê ta ngốc nghếch, lần này nhất định người phải khen ta một câu rồi.   Mọi người đều che miệng sửng sốt như vậy, hẳn là vì ta đã nói trúng vô cùng chuẩn xác.   Trên đài cao, Hoàng hậu nương nương nghe xong thì ngẩn ra trong giây lát, rồi vội vàng căn dặn tất cả những người có mặt không được truyền bậy nửa lời, sau đó cuống quýt cho giải tán yến tiệc.   Người giữ ta lại, thần sắc chất đầy lo âu.   “Bảo Nhi, có phải Thái tử đã ức hiếp con rồi không?”   Ta không hiểu, chỉ lắc đầu thật thành thật.   “Không có ạ, Thái tử ca ca đối xử với ta rất tốt, huynh ấy ăn cơm cùng ta, dạo tiệm trang sức cùng ta, còn bồi ta ngủ nữa.”   “Ngủ… sao?”   “Vâng ạ!”  

0.0
11 ch
Nữ Cường
Không Cầu Gì Khác, Chỉ Cầu May Mắn!

Ta sinh ra đã khờ khạo, nhưng mệnh lại cực kỳ tốt.   Vừa được nhận lại về Hầu phủ, vị hôn phu đã bị thiên kim giả c/ướp mất.    Vừa học được cách quản lý hạ nhân, cha mẹ đã đồng loạt qua đời.    Vừa chuẩn bị tuyển rể, liền nhặt được một Trạng nguyên lang, dung mạo như hoa như ngọc.    Vừa nhìn chán muốn đổi người khác, liền có một thôn nữ hùng hổ tìm đến tận cửa.   Nàng ta chỉ thẳng vào mũi ta mà mắng mỏ: "Kỳ Chiêu và ta đã sớm bái đường thành thân, là ngươi cậy thế khinh người, c/ưỡng đ/oạt trượng phu dân lành!"   Ta nhìn nàng ta, hai mắt sáng rực.    Trời đất ơi, số mệnh của ta sao mà tốt đến thế này!

0.0
7 ch
Gia Đấu
Kiếp Này Ta Chỉ Là Ta

Ta và phu quân thành hôn đã bảy năm, cuối cùng cũng sinh được con trưởng. Khắp phủ đều nói, ta rốt cuộc cũng khổ tận cam lai, khổ cực qua đi tới ngày hòa thuận. Thế nhưng vào ngày sinh nở ấy, phu quân ta lại ôm đứa trẻ đi về phía viện của đại tỷ. "Năm xưa nếu nàng không viết bài thơ giống hệt nàng ấy, ta đã chẳng cưới nhầm người." "Nàng ấy không thể sinh nở, sau này hãy để đứa trẻ này ghi tên dưới danh nghĩa của nàng ấy, coi như là bồi thường vậy." Ta sau đó bị băng huyết, nghe tiếng chúc mừng nàng ta có được con trai vang vọng khắp viện. Lúc ấy mới hiểu ra, đến cả đứa con của mình cũng chỉ là món quà tạ lỗi mà hắn dành cho nàng ta. Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay về ngày hội thơ năm ấy. Nha hoàn đang dâng lên bài thơ ta viết trên giấy hoa tiên. Ta giơ tay, xé nát. "Viết không tốt, không cần bêu xấu."

0.0
12 ch
Ngôn Tình
Số Phận Nữ Nhi

Sau Khi Bị Từ Hôn, Ta Trở Thành Nữ Chưởng Quỹ Đệ Nhất Trước Ngự Tiền.   Trước lúc lên kiệu hoa, vị hôn mẫu tương lai bỗng đưa tay vén khăn hỉ của ta lên.   Sau lưng bà ta là một nữ tử đang ôm bụng lớn.   Nàng ta yếu đuối đỡ lấy vòng eo, vành mắt đỏ hoe.   "Thẩm cô nương, ta không dám tranh danh phận, chỉ cầu sau khi cô vào cửa, hãy chừa cho đứa bé trong bụng ta một con đường sống."   Vị hôn mẫu tương lai vỗ nhẹ lên tay nàng ta, nhưng những lời bà nói lại là hướng về phía ta.   "Vân nương hầu hạ Hoài Châu nhiều năm, nay đã mang thai sáu tháng."   "Con là chính thê, sau khi vào cửa phải có lòng bao dung."   "Đợi đứa bé chào đời, sẽ ghi dưới danh nghĩa của con, cũng coi như cho con chút thể diện."   Ta còn chưa kịp mở miệng, thì thứ muội của ta là Thẩm Minh Châu bỗng quỳ phịch xuống, vừa khóc vừa nói:   "Tỷ tỷ, tỷ đừng tức giận."   "Nếu tỷ thật sự không chịu nổi, muội nguyện thay tỷ gả sang đó."   "Dù sao số muội cũng hèn mọn, nào dám kén chọn."   Mọi người lập tức đồng loạt nhìn về phía ta.   Tựa như chỉ cần ta không gật đầu, thì sẽ trở thành kẻ bất hiền, bất hiếu, không màng thể diện của hai nhà.   Mẫu thân nắm lấy tay ta, cười lạnh một tiếng.   "Được."  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Canh Thiếp Đã Cháy

Năm ta còn rất nhỏ, ta và trưởng tỷ từng cùng lúc rơi xuống hồ.   Trưởng tỷ vừa được cứu lên đã kinh sợ đến mức hồn phách chẳng yên, cả Nguyễn phủ vì nàng mà rối loạn suốt ba ngày ba đêm, người hầu kẻ hạ thay phiên canh giữ bên giường, sợ nàng nhắm mắt lại sẽ lại mơ thấy làn nước lạnh.   Còn ta nằm trong căn phòng lạnh lẽo, sốt đến thần trí mơ hồ, hơi thở khi nặng khi nhẹ. Nhũ mẫu vội vàng đi thỉnh đại phu, nhưng mẫu thân chỉ nói một câu:   “Cứ chăm tỷ tỷ con trước, nó nhát gan, chịu không nổi một phen kinh hãi như vậy.”   Từ đó về sau, thân thể ta chẳng còn được như trước.   Bệnh căn lặng lẽ bám vào phế phủ, như sương lạnh thấm vào cành khô, mỗi khi trời đổi gió lại khiến ta ho đến ngực đau âm ỉ.   Nhưng trong mắt người Nguyễn gia, ta là đứa mệnh cứng.   Đã mệnh cứng, vậy thì chẳng cần quá để tâm.   Trưởng tỷ sợ lạnh, viện ấm nhất trong phủ được dọn sạch cho nàng ở.   Trưởng tỷ sợ buồn, tiệc vui náo nhiệt nhất đều đưa nàng đi tiêu khiển.   Trưởng tỷ không bằng lòng gả cho người ta đã chọn, mối hôn sự ấy liền vòng một vòng rồi rơi xuống đầu ta.  

0.0
10 ch
Nữ Cường
Chồng Ăn Bám Lại Muốn Lật Kèo, Tôi Cho Anh Thẳng Vào Thùng Rác

Tôi và chồng cãi nhau chỉ vì một bát trứng hấp nước tưởng chừng chẳng đáng để nhắc tới.   Đến nửa đêm, tôi nghe thấy mẹ chồng khuyên anh: “Con cũng thật là, cô ấy chỉ nhờ con làm một bát trứng hấp nước thôi mà? Có gì phiền phức đâu, làm cho cô ấy một bát thì đã sao.”   Thế nhưng chồng tôi lại đáp: “Mẹ không hiểu đâu, bọn con mới vừa kết hôn, nếu bây giờ con để cô ấy sai khiến dễ dàng như vậy, sau này chắc chắn sẽ còn cả đống việc không bao giờ làm hết.”   “Con chỉ muốn cho cô ấy hiểu rõ rằng bọn con đã kết hôn rồi, những việc chăm sóc hầu hạ người khác sau này đều phải là phần của cô ấy.”   Tôi đứng trong nhà vệ sinh của phòng ngủ chính, lặng lẽ nghe tiếng chồng và mẹ chồng vọng sang từ phòng ngủ phụ bên cạnh, trong khoảnh khắc đó, trái tim tôi lạnh đi từng chút một.   Chuyện tôi và chồng tôi, Trần Triết, cãi nhau đã xảy ra từ tối hôm qua.   Hôm ấy tôi tan làm trở về nhà trong trạng thái vô cùng mệt mỏi, lại đúng vào kỳ sinh lý nên cảm giác rã rời toàn thân càng như bị nhân lên gấp bội.   Vì vậy tôi không ăn cơm tối, mà đi thẳng về phòng ngủ để nghỉ ngơi trước.   Mẹ chồng tuy có vẻ không vui lắm, nhưng bà cũng không nói gì nặng lời, chỉ bảo tôi rằng bà sẽ để phần cơm trong tủ lạnh, tối nếu đói thì tôi cứ ra hâm nóng rồi ăn.   Vì chuyện nhỏ ấy, lúc đó trong lòng tôi còn thật sự thấy cảm động.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Một Cú Vả Tỉnh Cả Ba Người

Tôi bị cô gái nghèo được nhà tôi tài trợ đẩy xuống hồ.   Đến khi tôi chật vật đứng dậy, chỉ thấy anh trai đang ôm chặt cô ta với vẻ mặt đầy lo lắng. Anh quay sang, giận dữ chỉ trích tôi: "Hạ Phồn Tinh, sao em lại độc ác đến vậy? Rõ ràng em cố ý ngã xuống nước để vu oan cho Lạc Lạc đẩy em!"   Ngay cả trúc mã của tôi cũng nhìn tôi bằng ánh mắt phẫn nộ. "Lập tức xin lỗi Lạc Lạc đi. Nếu không, sau này đừng hòng cầu xin chúng tôi che chở cho cậu nữa."   Tôi tức đến bật cười.   Một kẻ là con riêng, ngày ngày bám lấy nhà tôi chỉ để được đính hôn với tôi, một kẻ là con nuôi được bố mẹ tôi nhận về, chỉ để làm bạn chơi với tôi.   Rốt cuộc ai đang dựa dẫm vào ai? Ai mới là người cần ai che chở.  

0.0
8 ch
Nữ Cường
Em Chồng Đến Nhà Ở Cữ, Tôi Trực Tiếp Đổi Khóa Cửa

EM CHỒNG KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN NHÀ TÔI Ở CỮ, CÒN BẮT MẸ TÔI HẦU HẠ, TÔI TRỰC TIẾP ĐỔI KHÓA CỬA   “Chị dâu, sao khóa cửa này lại đổi rồi?”   Lục Đình Đình kéo hai chiếc vali lớn đứng trước cửa, trên mặt chất đầy nụ cười.   “Mẹ em nói rồi, bảo em đến nhà chị ở cữ, điều kiện bệnh viện trong thành phố tốt hơn.”   Phía sau cô ta còn có mẹ chồng tôi, Vương Quế Lan, tay xách túi lớn túi nhỏ.   Tôi dựa vào khung cửa, nhìn hai mẹ con họ.   “Mẹ cô là mẹ cô, mẹ tôi là mẹ tôi, về nhà cô đi.”   Nụ cười của Lục Đình Đình lập tức cứng lại.   Mặt mẹ chồng cũng sầm xuống ngay.   “Cố Niệm, cô có thái độ gì vậy?”   “Đình Đình là em chồng cô, đến nhà cô ở vài ngày thì sao?”   Tôi lấy điện thoại ra, mở số của ban quản lý tòa nhà.   “Có cần bây giờ tôi gọi bảo vệ lên không?”   Lục Đình Đình hét lên: “Anh! Anh nhìn chị dâu kìa!”  

0.0
11 ch
Nữ Cường
Giải Ngọc

Ngày đưa tang trưởng tỷ, Hầu phủ đến cả cờ trắng cũng chưa kịp treo đầy đủ.    Vậy mà phụ thân đã ngồi trong thiên sảnh, nóng lòng đem sinh thần bát tự của ta dâng cho Hầu gia.   “Tuyết Trần tuy tính tình có phần ngang bướng, nhưng cũng đã học đủ lễ nghi quy củ, nhất định có thể trở thành kế thất của Thế tử.”   Thẩm Xác chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngọc trên tay, ánh mắt cao ngạo ngự trên tất cả: “Chỉ cần nàng ghi nhớ thân phận của mình, đừng không biết chừng mực như tỷ tỷ nàng, Hầu phủ tuyệt đối sẽ không bạc đãi nàng.”   Ta nhìn ba kẻ trước mặt đang đắc ý mãn nguyện, khẽ lắc đầu với trưởng tỷ đang đứng phía sau bọn họ.   A tỷ, tỷ cứ nhìn cho kỹ.   Muội sẽ báo thù cho tỷ như thế nào. ...

0.0
8 ch
Nữ Cường
Một Thai Phá Mệnh Trời

Trước ngày tuyển tú, ta được đại phu chẩn ra là đã hoài thai.   Cả gia tộc đều đồng lòng muốn giấu kín bí mật này, không để lọt ra ngoài dù chỉ nửa lời.   Thế nhưng ngay giữa yến tiệc trong cung, thứ muội của ta lại cố tình thay ta đỡ chén, rồi cất giọng nói lớn:   “Tỷ tỷ đang mang thai, không thể uống rượu.”   Vừa nhận ra mình đã “lỡ lời”, nàng ta liền vội vàng quỳ sụp xuống đất, dập đầu xin tội.   “Xin Hoàng thượng thứ tội, là do tỷ tỷ uống say nên mới bị gian nhân làm nhục. Thân thể nàng chẳng phải cố ý thất tiết.”   Cuối buổi cung yến, theo lễ thường, mọi người phải cùng nâng chén kính rượu Thái hoàng thái hậu.   Ta vừa mới nâng chén lên, muội muội Lục Tụng Ngọc ngồi bên cạnh đã bất ngờ vung tay, đánh đổ chén nước trong tay ta, rồi cất giọng thật vang:   “Tỷ tỷ đang mang thai, không thể uống rượu.”   Lời ấy vừa rơi xuống, toàn bộ ánh mắt trong điện tức khắc đều đổ dồn về phía ta.   Lục Tụng Ngọc lập tức bày ra dáng vẻ vô tội như vừa gây nên đại họa, tự đưa tay phải lên khẽ đánh vào miệng mình.   “Muội thật hồ đồ, vậy mà lại lỡ lời mất rồi.”  

5.0
17 ch
Nữ Cường
Trước Khi Đăng Ký Kết Hôn, Tôi Phát Hiện Anh Ta Đã Có Cả Con Riêng

Trước giờ đăng ký kết hôn nửa tiếng, tôi đứng trước cổng Cục Dân chính và nhìn thấy một cậu bé bất ngờ lao thẳng vào vòng tay vị hôn phu của mình.   Cách cậu bé ôm anh tự nhiên đến mức quen thuộc, tiếng gọi bật ra cũng thân thiết đến lạ lùng.   “Bố!”   Tôi đứng chết lặng tại chỗ, bàn tay vẫn siết chặt cuốn sổ hộ khẩu, còn đầu óc thì trong khoảnh khắc ấy trống rỗng hoàn toàn.   Thẩm Nghiên Châu ôm lấy đứa bé kia, sắc mặt anh thay đổi rõ rệt ngay trước mắt tôi.   Phản ứng đầu tiên của anh không phải là đẩy đứa bé ra, cũng chẳng phải lập tức quay sang giải thích với tôi.   Anh chỉ ngẩng đầu nhìn tôi trước.   Ánh mắt ấy giống như đang cân nhắc xem vừa rồi tôi đã nghe được đến mức nào.   Còn đứa bé kia thì đã ôm chặt cổ anh, giọng đầy tủi thân mà nói:   “Bố, sao bố cứ không chịu nghe điện thoại vậy? Bà bị ngã rồi, chảy rất nhiều máu.”   Tôi nhìn chằm chằm vào gương mặt nhỏ nhắn kia suốt hai giây.   Từ đôi mắt, sống mũi, cho đến khuôn miệng.   Quả thật giống Thẩm Nghiên Châu đến mức cứ như được tạc ra từ cùng một khuôn mẫu.  

0.0
6 ch
Nữ Cường
Thấm Tâm

GIỚI THIỆU:   Vào năm tình cảm nồng đậm nhất, vị tiểu tướng quân danh chấn biên cương đã dùng toàn bộ quân công của mình để cầu xin phụ hoàng cưới ta làm thê tử.   Thế nhưng ba năm sau, một nữ tử bế hài tử tìm đến tận cửa, khóc lóc cầu ta thu nhận mẫu tử bọn họ.   Phu quân nói hắn chỉ là nhất thời uống say không cẩn thận, mới phạm phải sai lầm.   Bà mẫu nói, ta đã đoạn mất tiền đồ của phu quân, vậy thì không thể đoạn luôn cả con nối dõi của hắn.   Người thân khuyên ta nên rộng lượng, các đương gia chủ mẫu trong kinh thành đều là đi qua như vậy.   Chỉ có vị tỷ tỷ từng bất hòa với ta, vỗ nhẹ lên lưng ta mà nói:   “Trước kia, muội để hoàng huynh thay muội quyết định.”   “Sau đó, muội lại để phu quân thay muội quyết định.”   “Bây giờ, muội nên học cách tự mình trưởng thành rồi.”   “Dù sao, muội cũng đã có một tiểu cô nương.”   Ta cúi đầu nhìn nữ nhi nhỏ bé trong lòng, vẫn còn đang mút ngón tay.   Ta hiểu rằng, nếu ta mềm yếu, nữ nhi của ta sẽ không biết phải kiên cường thế nào.   Nếu ta dễ bị ức hiếp, nữ nhi của ta sẽ không biết phải tự lập ra sao.   Lần này, nên đến lượt ta ra tay rồi.  

0.0
11 ch
Ngôn Tình
Đổi Mệnh Trời

Sau khi thiên kim giả bị đưa đi, ta được đón trở về kinh thành, trở lại bên cạnh cha mẹ ruột của mình trong Hoắc gia, từ đó được nâng niu, dạy dỗ chu toàn.   Năm ta mười bảy tuổi, ta xuất giá cho Thế tử Vũ An Hầu là Hạ Hầu Thận, phu thê ân ái suốt ba năm, lại sinh hạ được một đôi long phượng thai.   Thế nhưng ngay trong đêm hai đứa trẻ vừa tròn đầy tháng, Hạ Hầu Thận lại đem về phủ một nữ tử nông phụ có dung mạo đã bị hủy hoại.   Hóa ra người mà năm xưa Hạ Hầu Thận muốn cầu thú, vốn chưa từng là thất tiểu thư chân chính của Hô gia là ta.   Mà là thiên kim giả Phương Tư Mân, kẻ từng cứu hắn một mạng vào thuở thiếu thời.   Hạ Hầu Thận hận ta đã cướp đi nhân duyên vốn thuộc về Phương Tư Mân, lại càng hận ta cậy vào thân thế mà chiếm lấy cuộc đời thiên kim tiểu thư lẽ ra của nàng ta.   Hắn cho rằng chính ta đã khiến nàng ta phải vội vàng gả cho một tên đồ tể, chịu đủ mọi nỗi giày vò khổ sở nơi nhân gian.   Hắn vu cáo ta tư thông cùng kẻ khác, nhẫn tâm đem đôi hài tử vừa đầy tháng của chúng ta ném chết trước mắt ta, rồi ép ta nhường lại vị trí chính thê cho Phương Tư Mân.   Suốt mười năm về sau, ta bị hắn giam cầm nơi Tây viện, tàn phế đến mức chẳng còn ra dáng một con người.   Mà Hô gia, chỉ vì năm xưa quả quyết từ bỏ thiên kim giả, cũng bị hắn báo thù đến cửa nát nhà tan.  

0.0
7 ch
Nữ Cường
Phía Sau Khung Cửa Sổ Sát Vách

Mua nhà cưới bố mẹ chồng quyết không cho tôi thêm tên, chồng cũng giả vờ câm điếc; tôi quay người dùng 1,2 triệu tệ tiền hồi môn bố mẹ cho, mua đứt căn hộ ở tòa ngay bên cạnh, cả nhà anh ta đều ngớ người  

0.0
13 ch
Nữ Cường
Buông Cố Nhân, Giữ Lấy An Yên

Mẹ ta từng là vị thiên kim giả của Hầu phủ.   Trước khi hơi tàn lực kiệt, bà đưa ta quay về Hầu phủ.   Hầu gia thấy ta cô độc đáng thương, không nơi nương tựa, liền thay ta làm chủ, gả ta cho thế tử làm thê.   Thế nhưng thế tử vẫn luôn oán hận mẹ ta năm xưa suýt khiến phụ thân hắn vì bà mà trái với lễ giáo, cho nên đối với ta, hắn trước sau lạnh nhạt như băng.   Trong chuyện phu thê, hắn luôn dùng đủ cách khiến ta khó giữ được lòng mình, rồi lại dùng giọng lạnh lẽo mà mắng ta lẳng lơ, thấp hèn:   “Quả nhiên sự hạ tiện cũng là thứ truyền từ đời này sang đời khác. Mẹ ngươi từng câu dẫn phụ thân ta, nay ngươi cũng muốn câu dẫn ta hay sao?”   Thành thân suốt hai mươi năm, đứa con trai duy nhất của chúng ta cũng là sau một lần hắn say rượu mới có được.   Hắn xem đứa trẻ ấy như nỗi nhục không thể gột rửa, đối với nó trăm bề khắc nghiệt, cuối cùng ép đến mức ngay cả con trai cũng sinh lòng chán ghét ta, rồi hận ta.   Trở lại ngày Hầu gia muốn gả ta cho thế tử.   Ta chủ động cất lời trước:   “Hầu gia, thế tử vốn là biểu huynh của ta. Trước lúc lâm chung, mẹ ta từng căn dặn, ta và huynh ấy chỉ có thể lấy danh phận biểu huynh muội mà xưng hô với nhau.”   Hầu gia nghe xong thì sững người, thần sắc trong khoảnh khắc cũng thoáng hiện vẻ hoảng hốt.   “Mẹ ngươi… thật sự đã nói như vậy, vậy thì ngươi cứ an tâm ở lại Hầu phủ đi.”  

0.0
9 ch
Nữ Cường