Truyện Xuyên Sách

Truyện Xuyên Sách tại Lão Phật Gia

Xuyên Sách Về Thập Niên 70: Đoàn Văn Công Đón Một Đại Mỹ Nhân

Tống Đường xuyên vào một cuốn tiểu thuyết niên đại, trở thành nữ phụ độc ác — một bình hoa vô dụng suốt ngày chỉ biết nghĩ cách quyến rũ đàn ông. Vừa mới tỉnh lại, người đầu tiên cô thấy chính là Lục Kim Yến — sĩ quan quân đội mặt lạnh, cũng chính là người mà nguyên chủ từng chiếm hết tiện nghi. Anh không nói nhiều, chỉ lạnh lùng ném ra một chuỗi cảnh cáo: “Đừng hôn tôi, đừng chạm vào tôi, đừng quyến rũ tôi, và tốt nhất đừng lại gần tôi trong phạm vi hai mét!” Tống Đường hoàn toàn không muốn tự rước lấy nhục, vì thế cô rất biết điều, cố gắng tránh xa anh trong vòng bán kính mười mét. Về sau, cô phát hiện mấy chú cún con mà gia đình giới thiệu cho mình cũng không tệ, ai nấy đều cao ráo đẹp trai, nghĩ bụng chọn một người để bắt đầu hẹn hò. Còn chưa kịp chọn xem ai là người vạm vỡ, vừa mắt nhất, thì Lục Kim Yến đã bất ngờ giữ chặt gáy cô, cắn lấy đôi môi đỏ như lửa. “Cho em hôn, cho em sờ, cho em quyến rũ! Tống Tống, hẹn hò với anh được không?”  

5.0
425 ch
Xuyên Không
Nữ Chủ Đại Nhân, Ta Sai Rồi

Sau một giấc ngủ, Đồng Dao mơ màng phát hiện bản thân đã rơi vào bi kịch. Cô không chỉ xuyên vào một bộ tiểu thuyết ngôn tình huyền huyễn mà tác giả còn bỏ dở giữa chừng. Oái oăm thay, nguyên chủ cô xuyên vào là một nữ phụ chuyên tự chuốc họa vào thân, lại còn thích đi tranh giành đàn ông với nữ chính.   Để bảo toàn mạng nhỏ đáng thương của mình, Đồng Dao vội vàng cúi đầu nịnh nọt, ôm chặt lấy đùi nữ chủ, run giọng nói: “Nữ chủ đại nhân, ta sai rồi!”

5.0
45 ch
Cổ Đại
Hệ Thống Thánh Mẫu

Vì vai ác thường được yêu thích, Cửu Ninh, một người đáng thương, đã xuyên không thành vai chính trong một quyển sách - nơi nhân vật chính có số phận đầy bi thảm và một cô em gái mang tính cách thánh mẫu. Lúc đầu, khi phải đóng vai người tốt, Cửu Ninh cảm thấy thật khó chịu. Và thế là: Nam chính bị thương. Cửu Ninh hai tay chống nạnh, đắc ý ngửa mặt lên trời cười lớn: “Ha ha ha ha, ngươi cũng có ngày hôm nay!” Ngay lúc đó, một tia sét xé ngang trời giáng xuống. Cửu Ninh chợt nhớ ra rằng mình giờ đây không phải là vai ác, bèn lao đến bên nam chính trước mặt, nước mắt dâng trào: “Hu hu hu, Nhị ca, ngươi có đau không?” Nam chính lặng lẽ: “Ta nghĩ muội muội có chút... vấn đề.” Cửu Ninh lập tức bật chế độ “thánh nữ” cố gắng trở thành muội muội tốt nhất trời đất, cảm động cả thiên hạ. Nói chung là, dù ca ca có hành hạ ta hàng trăm ngàn lần, ta vẫn đối xử với ca ca như tình đầu. Hệ thống bất lực, không thể làm gì được nàng. Cửu Ninh đắc ý vẫy tay, chuẩn bị trở về để được thăng chức và tăng lương. Nhưng sau đó, cả nam chính và nữ chính đều hắc hóa. Cửu Ninh rùng mình run rẩy: “Gia gia, ở đây có người biếи ŧɦái!”

0.0
728 ch
Ngôn Tình
Xuyên Thành Chị Gái Của Nữ Chính Trong Truyện Niên Đại

Nhà họ Tô ở thôn Hướng Dương, nổi tiếng có ba đóa hoa và một bảo bối, ba cô con gái ai nấy đều rất xinh xắn, mỗi người một vẻ. Tô Niệm Niệm vừa mở mắt đã xuyên vào sách, trở thành con gái thứ hai của nhà họ Tô, một nữ phụ phản diện chuyên đi tìm đường chết trong nguyên tác. Trái lại, Tô Uyển Uyển, cô út của nhà họ Tô, từ nhỏ đã bị đem cho người khác nuôi, lớn lên lại trở thành nữ chính được cưng chiều hết mực. Cô ấy tươi sáng, thuần khiết, giống như ánh mặt trời, hoàn toàn đối lập với Tô Niệm Niệm. Theo cốt truyện gốc, nữ phụ sẽ liên tiếp gây họa, tự tay cắt đứt tình thân, để rồi cuối cùng bị Lạc Thừa, anh trai nuôi của nữ chính, tống thẳng vào tù. Xem xong toàn bộ nội dung, Tô Niệm Niệm chỉ muốn khóc, bởi vì con đường bi kịch của nguyên chủ đã đi được quá nửa. Khi đối diện với ánh mắt chán ghét lạnh lùng của Lạc Thừa, Tô Niệm Niệm nuốt nước bọt, lúng túng mở lời: “Ba món sính lễ với chiếc đồng hồ em sẽ trả lại… Hôn lễ của chúng ta, có thể coi như chưa từng diễn ra không?” * Lạc Thừa cả đời ghét nhất hai kiểu phụ nữ. Một là xinh đẹp nhưng lòng dạ xấu xa, Hai là yếu đuối, suốt ngày khóc lóc ỉ ôi. Thật trớ trêu, vợ anh, Tô Niệm Niệm, lại hội đủ cả hai. Cho đến một ngày nọ, anh vô tình bắt gặp cảnh Tô Niệm Niệm tay cầm dao, dứt khoát chia thịt heo, động tác gọn gàng, ánh mắt bình tĩnh. Trong khoảnh khắc ấy, tim anh khẽ rung lên... ⚠️ Lưu ý trước khi đọc Truyện có thiết lập riêng. Giai đoạn đầu, nữ chính rời xa nam chính sẽ xuất hiện phản ứng choáng váng, khoảng hơn 20 chương sau sẽ được giải quyết. Đây là mạch trước trầm sau sáng, không hợp gu xin cân nhắc. Chỉ ngược nam chính, không ngược nữ chính. Có ly hôn, nhưng không đổi nam chính. Nam chính sẽ thức tỉnh ký ức kiếp trước. Lạc Thừa là anh nuôi của nữ chính nguyên tác, không phải của nữ chính. 1v1, song khiết, không tam giác tình cảm. Không khí truyện nhẹ nhàng – ấm áp – đời thường.

0.0
191 ch
Ngôn Tình
Bà Cô Cực Phẩm Không Đi Tránh Nạn, Vào Rừng Sâu Săn Mãnh Thú

(Điền văn- Hệ Thống- Nuôi con- Vô CP- Chuyện nhà vặt vãnh- Săn bắn núi sâu-Gầy dựng cơ đồ) Chu Kiều Kiều xuyên không , nhập vào xác một nữ nhân cuồng trượng phu đến mức khiến người người ghét bỏ, nhẹ nhàng “hưởng sái” hai đứa con thơ. Gã phu quân cặn bã thấy có cơ hội thăng quan tiến chức, lập tức liền muốn vứt bỏ người thê tử tào khang. Chu Kiều Kiều lại vui mừng khôn xiết, xắn tay áo lên, dùng không gian vơ vét sạch sành sanh nhà chồng cũ không chừa lại một cái bát sứt, sau đó ung dung dắt hai cô con gái ngoan ngoãn trở về thôn Chu gia. Nhà mẹ đẻ không cho vào ư? Không sao, ta ở căn nhà của tổ mẫu để lại. Nhà dột còn gặp mưa dầm thì sao? Ta sẽ kiếm tiền lợp ngói, vá lại chỗ hỏng. Mọi người mắng ta bị hưu là báo ứng sao? Kệ thôi, lâu ngày sẽ rõ lòng người. Kiếm tiền không dễ, hai con gái gầy như que củi ư? Không thành vấn đề, ta đây vào núi săn bắn, cho hai con ăn thịt mỗi ngày. Chiến loạn ập đến? Cả làng phải đi chạy nạn? Không cần, ta dẫn mọi người vào núi sâu tránh họa, cùng sống những ngày tháng sung túc. Tiện tay nhặt được một anh chàng đẹp trai. Xui thay lại là củ khoai lang nóng bỏng, thì vứt béng đi cho rồi. Bà đây một mình vẫn cứ là nhất.  

5.0
692 ch
Cổ Đại
Thiếu Niên Miêu Cương Là Hắc Liên Hoa

Vào ngày Hạ Tuế An xuyên sách, nàng bị va đập vào đầu mất trí nhớ, không còn nơi nào để đi nên muốn đi theo một thiếu niên, sau đó liền được hắn nhặt về nuôi. Mà thiếu niên nhặt nàng về nuôi ấy lại đến từ vùng Miêu Cương thần bí trong truyền thuyết. Thật ra nàng không thích đống rắn rết côn trùng trên người hắn chút nào. Nhưng nàng chẳng quen biết ai, nên vẫn chọn ở lại bên cạnh hắn. Sau khi chung sống, Kỳ Bất Nghiên cảm thấy Hạ Tuế An rất thơm, nàng liền để cho hắn ngửi đủ; Kỳ Bất Nghiễn không hiểu tại sao nam nữ lại phải lén lút thân mật, tò mò cảm giác đó là gì, Hạ Tuế An liền kiễng chân, hôn hắn. Kỳ Bất Nghiễn bắt đầu thích cảm giác này. Nhưng nàng lại thấp thỏm lo âu, bởi vì hắn dường như không còn thỏa mãn với việc chỉ hôn nữa. Kỳ Bất Nghiễn từng cười tủm tỉm nói với nàng: "Người ở nơi chúng ta không dung thứ cho sự phản bội." Hạ Tuế An lắp bắp: "Ta, ta sẽ không đâu." Nhưng có một ngày, Hạ Tuế An lại bị đập đầu . Nàng khôi phục trí nhớ, hóa ra mình là người xuyên sách, hóa ra thiếu niên Miêu Cương này là nhân vật không thể trêu chọc trong sách, nếu không sẽ rất dễ bị hắn bắt đi làm thức ăn cho Cổ trùng. Hạ Tuế An bỏ trốn. Nàng sợ. Vào ngày thứ ba Hạ Tuế An bỏ trốn, nàng lại gặp thiếu niên kia. Mưa to xối xả, gột rửa khuôn mặt trắng bệch của Kỳ Bất Nghiên, thoạt nhìn âm u đáng sợ, mà con rắn hắn nuôi đang bò dọc theo chân nàng lên trên, trói chặt tay nàng. Đêm đó, thiếu niên đút cho nàng một thứ. "Cái này gọi là Chung Tình Cổ." "Nhớ kỹ, Hạ Tuế An, nàng phải yêu ta..." Hạ Tuế An nói được, ngay khi Cổ trùng còn chưa kịp phát huy tác dụng liền ngửa đầu hôn hắn, Kỳ Bất Nghiên khẽ cười, màn trướng bên giường chậm rãi buông xuống. Câu chuyện nhỏ về thiếu niên và thiếu nữ cùng nhau hành tẩu giang hồ và thám hiểm. Nữ chính là thân xuyên (cả người xuyên qua).

5.0
275 ch
Ngôn Tình