Truyện Full

Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia

Ác Nữ, Nhưng Năm Tuổi Rưỡi

《Ác Nữ, Nhưng Năm Tuổi Rưỡi》 Tác giả: Du Du Ngã Tư ★Văn án bản rút gọn: Tôi là một nhân vật phản diện, Hệ thống nói tôi đanh đá ngang ngược, không chuyện ác nào không làm, sau này gia đình sẽ phá sản, kết cục thê thảm. Chỉ có trói buộc với nó mới có thể nghịch thiên cải mệnh, bảo toàn bản thân. Tôi đã từ chối. Tôi năm nay năm tuổi, mẹ tôi nói tôi đầu óc đơn giản, không thông minh bằng hai anh trai và mấy anh chị họ, nhiệm vụ quan trọng nhất bây giờ là vào lớp một, đừng có làm mấy chuyện vớ vẩn. Mẹ tôi nói đúng. ★Văn án bản chi tiết: 【Nhà họ Du gia nghiệp lớn, người trong tộc ai cũng tài năng xuất chúng, là người nhỏ nhất trong thế hệ cháu chắt, đáng lẽ cô phải xinh đẹp, thông tuệ, may mắn, được cả gia tộc yêu chiều, nhưng những đặc tính tốt đẹp này đều đã bị người khác cướp mất】 【Bây giờ cô ích kỷ, ham hư vinh, ngạo mạn, vận rủi luôn đồng hành, còn những kẻ cướp đi đặc tính tốt đẹp của cô lại sống thuận buồm xuôi gió. Không chỉ vậy, trong tương lai, khi trở thành nhân vật phản diện, cô sẽ đối đầu với họ và thất bại thảm hại, cô có cam tâm không?】 Hệ thống dụ dỗ, hy vọng có thể dọa được Du Ấu Yểu để cô bé trói buộc với nó. Du Ấu Yểu năm tuổi chỉ phồng má bánh bao, "ngạo mạn" từ chối Hệ thống: Ngươi không xứng. Hệ thống: Tan nát :) Du Ấu Yểu không cảm thấy tương lai của mình sẽ có kết cục thê thảm, sao có thể chứ, cô bé là bá vương trong nhà. Bố mẹ nói cô bé là bảo bối quý giá nhất trên đời, vì thế đã đặc biệt sinh hai anh trai cho cô bé làm hộ pháp bảo vệ. Chú bác cô dì, anh chị họ đều có tiền có thế, nhà họ Du đang trên đà phát triển, ai có thể làm hại cô bé chứ? Hệ thống khinh thường, cảm thấy Du Ấu Yểu quá ngây thơ, sau khi bị cướp mất những đặc tính tốt đẹp, Du Ấu Yểu đã trở nên tầm thường, nó chờ Du Ấu Yểu chịu đủ khổ nạn rồi khóc lóc cầu xin nó trói buộc. Một năm trôi qua, Du Ấu Yểu làm đại vương trong nhà, quậy long trời lở đất, cả gia tộc đều xem cô bé là trung tâm. Hai năm trôi qua, Du Ấu Yểu làm đại vương trong giới thượng lưu, vô số người vây quanh cô bé, suốt ngày tác oai tác quái. Ba năm trôi qua, Du Ấu Yểu trở thành trung tâm của giới, không sợ trời không sợ đất, ngang ngược bá đạo, mang đủ mọi đặc tính của một nhân vật phản diện... Hệ thống lạnh lùng quan sát, bỗng nhiên nhận ra, sao trông không giống phản diện mà lại hơi giống đoàn sủng thế này? Trời sập rồi! #Cầu xin cô trói buộc với tôi đi# * Dựa vào những đặc tính cướp được từ Du Ấu Yểu, Khương Chính Ngạn đã tốn bao tâm tư cuối cùng cũng bước chân vào được giới thượng lưu của thành phố Phồn. Trong một buổi tiệc tối, hắn nhìn thấy Du Ấu Yểu một mình dựa vào cửa sổ. Dù nhà họ Du vẫn đang thịnh vượng, nhưng Du Ấu Yểu mất đi những đặc tính tốt đẹp giờ chắc đã trở thành đứa con bị gia tộc ruồng bỏ rồi nhỉ... Hắn nghĩ vậy, rồi chạm mắt với Du Ấu Yểu, giây tiếp theo, Du Ấu Yểu hất thẳng một ly rượu vào người hắn. Cảm nhận được ánh mắt dò xét của mọi người xung quanh, Khương Chính Ngạn tức giận nói: "Người nhà họ Du thì có thể tùy tiện bắt nạt người khác sao? Đây là cách giáo dục của cô à?" Du Ấu Yểu không nói gì, ngược lại, những người nhà họ Du đang tản ra trong sảnh tiệc đều ném ánh mắt không thiện cảm về phía Khương Chính Ngạn: 《Chỉ là một ly rượu, cầm không vững thôi mà》 《Chắc chắn là anh đã chọc giận con bé, nếu không sao lại hất vào anh》 《Bao che? Không biết đâu, có gì thì nói chuyện với đội luật sư vàng của tôi đi》 *Có nam chính, yêu đương sau khi trưởng thành *Sẽ lớn lên từng bước, nữ chính không hoàn hảo, có nhiều khuyết điểm *Không não không logic, không phải truyện đại nữ chủ, chỉ là luyện bút *Bối cảnh hư cấu, cực kỳ hư cấu, không liên quan gì đến thực tế *Để dành chỗ, có tình tiết gây khó chịu sẽ bổ sung ở đây Tag nội dung: Hào môn thế gia, Hệ thống, Hiện đại hư cấu, Đời thường, Đoàn sủng Nhân vật chính: Du Ấu Yểu Tóm tắt một câu: Con bé còn nhỏ, nó biết gì đâu Ý chính: Hãy là chính mình

0.0
86 ch
Ngôn Tình
Sau Khi Sống Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Của Hoàng Đế

【 Văn án 】 Khương Mật vốn là chất nữ của Thái hậu, là nữ nhân bị cưỡng ép đưa cho Hoàng đế. Dẫu biết Hoàng đế biểu ca chẳng hề động tâm, nàng vẫn một lòng một dạ tiến cung. Tiếc thay, hao tổn tâm cơ , kết cục lại chẳng vẹn toàn. Trùng sinh một kiếp, Khương Mật đã thấu tỏ hồng trần. Thay vì dây dưa cả đời cùng bậc Đế vương vô tình hao mòn cả một đời, chi bằng tìm một lang quân biết trân trọng mình mà gả. Công tử nhà Các lão ôn nhuận hữu lễ, công tử phủ Trung Dũng Hầu anh dũng tuấn tú, Thế tử phủ Trấn Quốc Công ôn nhu hòa nhã... Khương Mật bấm đốt ngón tay, trù tính những mối nhân duyên khả dĩ. Khi Thái hậu thay chất nữ cầu xin ân điển từ Tân đế, chúng nhân đều ngỡ rằng Khương gia sẽ nhân cơ hội này mà cầu cho Khương Mật được nhập chủ hậu cung. Nào ngờ, Tân đế bình thản nhìn Khương Mật, chỉ thấy nàng đỏ mặt, lí nhí đáp: "Thần nữ, muốn... muốn cầu Bệ hạ ban hôn cho thần nữ." Hoàng đế ngày thường vốn ôn nhuận khoan hoà, nay trong mắt chợt hiện lên lệ khí, chiếc nhẫn ngọc đang mân mê trong tay bỗng chốc bị nghiền nát thành tro bụi. 【 Hướng dẫn nhập hố 】 1. Toàn văn là hư cấu, xin chớ khảo chứng. 2. Một đôi một (1V1), kết thúc viên mãn (HE).

0.0
148 ch
Ngôn Tình
Đường Triều Tiểu Y Nương

      Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại, HE, Điền văn (Làm ruộng), Xuyên không, Ngọt sủng, Song khiết, Mỹ thực, Làm giàu, Y thuật, Nghịch tập, Đại Đường, Đời thường. 📜 VĂN ÁN Kiếp trước, Nhạc Dao vất vả lắm mới mở được một phòng khám xoa bóp bấm huyệt để nuôi sống bản thân, nào ngờ cơ nghiệp vừa thành thì một trận hỏa hoạn đã cướp đi sinh mạng. Mở mắt ra lần nữa, nàng bàng hoàng nhận ra mình đã xuyên về thời Đại Đường. Chưa kịp hoàn hồn, bên tai đã vang lên giọng nói lạnh lẽo ra lệnh đem nàng đi đào hố chôn. Nhạc Dao kinh hãi tột độ: "Khoan... Dưới xẻng xin hãy lưu tình a!!!" Nàng dùng hết sức bình sinh vươn tay ra, túm chặt lấy vạt áo người nọ. Vừa thấp thỏm ngước mắt lên, nàng đã bất ngờ va phải một đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng tựa tuyết phủ đầu non. Nguyên thân vốn là con gái của một tội thần, đang trên đường bị lưu đày. Vì không cam chịu tủi nhục, nàng đã uống thuốc độc tự vẫn. Người đứng trước mắt nàng lúc này là Nhạc Trì Uyên – Đô úy của Cam Châu Đô hộ phủ. Hôm nay, hắn vừa bị cấp trên vô cớ điều khỏi tiền tuyến, sai phái đến làm cái việc vặt vãnh là áp giải phạm quan. Nhạc Trì Uyên trong lòng đang đầy bực dọc, ai ngờ lại gặp phải chuyện này... Hắn rũ mắt nhìn nữ tử đang nằm dưới đất: tóc tai rũ rượi, thất khiếu chảy máu, dung mạo kinh hãi. Bốn mắt nhìn nhau, hồi lâu không nói nên lời. Trong lòng hắn dấy lên nỗi kinh nghi: ...Trá thi sao? Bỗng nghe thấy "nữ quỷ" đang túm chặt lấy mình, tay vô tình chạm vào chân hắn, buột miệng nói: "Khớp mắt cá chân của ngài bị trật rồi." Nhạc Trì Uyên: "?" Cái gì quan? Cái gì tiết? "Nắn... nắn xương miễn phí, ngài có muốn thử không?" Nhạc Trì Uyên: "??" Nữ quỷ thời nay còn biết cả nắn xương sao??? 💡 HƯỚNG DẪN ĐỌC (LỜI TÁC GIẢ)  * Bối cảnh Đại Đường bán hư cấu, thiết lập riêng rất nhiều, xin độc giả đừng khảo chứng lịch sử quá khắt khe.  * Tác giả không phải chuyên gia Đông y, kiến thức trong truyện nếu có sai sót mong được bao dung.  * Cặp đôi chính: Tướng quân lai dòng máu Hồ (Hỗn huyết) x Con gái Thái y sa cơ thất thế.  * Nội dung: Truyện xoay quanh việc hành nghề y, trồng dược liệu, kinh doanh y quán, phát triển sự nghiệp đời thường kết hợp với tuyến tình cảm nhẹ nhàng, sâu sắc (tế thủy trường lưu).  * Thuộc tính: Song khiết (cả nam và nữ chính đều chưa từng có người khác), kết thúc viên mãn (HE).  * Văn phong thiên về kể chuyện vụn vặt đời thường, nhân vật phụ cũng có đất diễn, xây dựng theo hướng quần tượng (nhiều nhân vật). 🏷️ TỪ KHÓA  * Nhân vật chính: Nhạc Dao, Nhạc Trì Uyên.  * Tag: Xuyên không, Điền văn, Mỹ thực, Y thuật, Làm giàu, Ngọt văn.  * Tóm tắt một câu: Cuộc sống hành nghề y đời thường của ta ở Đại Đường.  * Thông điệp: Hướng tới cuộc sống khỏe mạnh và vui vẻ.      

0.0
301 ch
Ngôn Tình
Đa Tình Nên Chiếu Rọi Lòng Ta

Sau ba ngàn năm cãi vã với Ma Quân, y rốt cuộc quyết định hòa ly. Chuyện gì khốn khổ nhất chốn nhân gian địa phủ? Ấy là nơi công đường lại gặp tiền phu. Thành Hoàng tiểu tiên run rẩy không thôi: "Tôn, Tôn giả, tiểu nhân mạn phép hỏi, ngài có quen Ma Quân không ạ?" "Ừm," y ôn hòa đáp, "Đó là tiền phu của ta." "Chưa ly hẳn đâu, phu nhân vội vàng làm chi." Trên chiến trường xương trắng chất chồng, tiền phu ngẩng mắt cười lạnh, "Hiện giờ nhiều nhất cũng chỉ xem như ly thân thôi." Y là A Tu La cực ác, y là một ngọn đèn trước Phật. Y chẳng cần con đường bình ổn do ngọn đèn kia chiếu rọi, ngọn đèn kia cũng chẳng còn chăm lo nổi nỗi cô độc của y. Y giấu những vết thương vào màn đêm, y nghiền ngẫm lửa lòng. Bởi thành hôn quá lâu, họ trở thành hai vị thần tiên giỏi tranh cãi nhất Tam giới Lục đạo.  

0.0
104 ch
Cổ Đại
Nam Chính Nhà Ai Vừa Mở Đầu Đã Tặng Ba Con Heo Con

(Trồng trọt + không bàn tay vàng + chuyện nhà cửa đời thường + có CP + làm giàu phát tài) Không hệ thống! Không không gian!! Không bàn tay vàng!!! Không cực phẩm!!!! (Nam chính xuất hiện khá muộn, truyện lấy sự nghiệp làm chính, tình cảm làm phụ) Bách Hoa Động là một thôn làng nằm sâu trong núi, trong làng có gần trăm hộ dân, ai cũng nói nơi này là vùng quê nghèo nàn hẻo lánh. Chỉ có Tô Tử Lăng là không nghĩ vậy. Nhìn khắp núi đồi đầy rẫy các loại hạt cứng và cây sơn, cô xắn tay áo lên hái hạt, hái quả sơn — cô muốn ép dầu! Cô muốn ăn món xào, muốn ăn thịt. Rau luộc à? Ai thích ăn thì ăn! Thế là cô dẫn cả gia đình cùng nhau làm đậu phụ thần tiên, hái nấm, đào sắn, đào rễ dương xỉ, hái hạt, hái quả sơn, ép dầu… từng bước gây dựng cuộc sống no đủ.

0.0
1265 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 70: Trọng Sinh Trở Lại Trước Buổi Xem Mắt, Được Thủ Trưởng Vừa Gặp Đã Yêu

Kiếp trước, nữ trí thức Tống Thời Cẩm gả cho đối tượng do cô bạn thân giới thiệu. Sau khi kết hôn, cô vì chồng mà vất vả nửa đời người, không con không cái, lao lực thành bệnh. Thế nhưng chồng cô lại lén lút qua lại với chính bạn thân, con cháu đầy đàn. Uất ức công tâm, cô tức đến chết ngay tại chỗ. Trọng sinh trở về trước buổi xem mắt, cô thẳng thừng từ chối đối tượng do bạn thân giới thiệu, quay đầu gả cho một sĩ quan được cho là sẽ chết sớm. Đã chuẩn bị sẵn tâm lý làm góa phụ, ai ngờ con thì sinh liền bốn đứa, chồng lại vẫn khỏe mạnh sung sức, còn hăng hái đòi sinh tiếp đứa thứ năm… …… Binh vương khiến người ta nghe tên đã khiếp sợ – Bùi Hoài Xuyên – là một người cực kỳ “hai mặt”. Lúc huấn luyện thì lạnh lùng vô tình, nghiêm khắc ít cười; về đến nhà lại lập tức biến thành người chồng dịu dàng, lúc nào cũng tươi cười, chỉ biết xoay quanh vợ. Đi làm nhiệm vụ cũng không quên nhờ người khác chăm sóc vợ giúp mình. Không còn cách nào khác, vợ anh quá mức “yếu ớt”, anh chẳng nỡ để cô chịu khổ dù chỉ một chút. Các quân tẩu trong khu gia thuộc cảm thán không thôi: rốt cuộc Bùi Hoài Xuyên có biết hay không, người vợ “yếu đuối không tự lo nổi cho bản thân” của anh, từng một mình xông pha núi tuyết cứu người, còn là nữ cường nhân tung hoành thương trường?

0.0
468 ch
Ngôn Tình
Ly Hôn Ngay Trong Ngày Mang Thai, Quý Tổng Hối Hận Đỏ Cả Mắt

    “Truy thê hỏa táng tràng + Gương vỡ lại lành + Song khiết + Lâu ngày sinh tình”     “Thái tử gia cao lãnh kiêu ngạo + Mỹ nhân ôn nhu thanh lãnh”     Kinh thành đồn đại rằng, Ninh Khê có thể gả cho Quý Cảnh Hành là phúc phận tu được năm trăm năm.     Vị thái tử gia xưa nay cao quý lạnh lùng từng tuyên bố trước công chúng:     Ngoài cô ra, anh không cưới ai khác.     Đám cưới thế kỷ long trọng, chấn động cả thành phố.     Ai ai cũng cho rằng Quý Cảnh Hành yêu cô đến tận xương tủy.     Sau hôn nhân, anh dịu dàng chu đáo, quà lớn quà nhỏ không dứt,     túi hàng hiệu chất đầy cả một tầng lầu.     Ninh Khê từng nghĩ, hôn nhân của họ sẽ hạnh phúc mãi mãi như thế.     Thế nhưng, khi Liễu Nam Tự trở về nước,     anh bắt đầu đêm đêm không về nhà.     Anh tổ chức sinh nhật cho cô ta, tặng xe thể thao,     còn đến tận nơi cổ vũ thi đấu cho cô ta —     chỉ riêng Ninh Khê, anh chẳng buồn quan tâm.     Tuyệt vọng, cô lựa chọn ly hôn,     nào ngờ lại phát hiện mình đã mang thai……     Quý Cảnh Hành cả đời này, chuyện hối hận nhất chính là ly hôn với Ninh Khê.     Ngày tái ngộ, đôi mắt anh đỏ hoe, quỳ một gối trước mặt cô:     “Vợ à, đừng bỏ anh nữa……”     Anh sẵn sàng dâng lên cả sinh mệnh của mình,     chỉ cầu cô quay đầu, nhìn anh thêm một lần……     Một ngày nọ,     Quý Cảnh Hành đứng dưới lầu nhà Ninh Khê cầu xin tha thứ,     bỗng có một bé gái mặc váy công chúa hồng chạy ra ôm chặt lấy chân anh:     “Chú… chính là ba của con sao?”     Giọng nói mềm mại non nớt ấy,     đánh thẳng vào trái tim anh……

0.0
202 ch
Ngôn Tình
Ép Ta Bỏ Để Cưới Quý Nữ? Đoạt Lại Của Hồi Môn Ta Tái Giá

【Nữ cường + sảng văn + đối đầu tranh phong với những nam nhân ưu tú bậc nhất triều đại】 Khương Ngọc từng nghĩ đời này mình chỉ cần tiểu phú tức an là đủ. Nhưng đúng năm mười tám tuổi, hàng loạt chuyện máu chó liên tiếp ập đến. Trước hết là phu quân nàng bỏ tiền bạc nuôi dưỡng suốt nhiều năm, sau khi đỗ Trạng Nguyên lại muốn cưới thêm quý nữ nhà cao cửa rộng, ép nàng xuống đường. Tiếp đó, Quốc công phủ lại tìm tới, nói nàng chính là đích nữ thất lạc của Quốc công phủ, muốn nàng nhận tổ quy tông. Chuyện này… rõ ràng là kịch bản sảng văn rồi còn gì! Đã vậy thì Khương Ngọc cũng chẳng cần khách khí nữa — đã sảng thì sảng cho tới cùng!

0.0
490 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 80: Quân Hôn Sủng Ái, Vợ Trước Yểu Mệnh Nghịch Tập

Sau khi chết, Lâm Tuyết Kiều trở thành một vong hồn mới biết mình đang sống trong một cuốn tiểu thuyết. Trong đó, cô là người vợ trước yểu mệnh của nam chính; con trai là đại phản diện, con gái là nữ phụ độc ác, tất cả đều có kết cục thảm hại. Ông trời thương xót, cho cô trọng sinh trở về hai tuần trước khi chết. Lâm Tuyết Kiều phẫn nộ sửa lại hướng đi cốt truyện: tống kẻ thù đã đầu độc mình kiếp trước vào tù, vạch trần bộ mặt thật của nữ chính nguyên tác, thay đổi số mệnh chết sớm của bản thân! Còn người đàn ông vì tai nạn mà kết hôn với cô, lại luôn cho rằng cô đã tính kế anh — cô định ly hôn để thành toàn cho anh. Không ngờ anh ta lại lấy lý do “con cái không thể không có một gia đình trọn vẹn”, “không thể không chịu trách nhiệm với con” mà kiên quyết từ chối. Quân hôn khó ly, Lâm Tuyết Kiều quyết định âm thầm “gây chuyện”. Thế là, tính khí cô trở nên cứng rắn, thẳng thắn mắng chửi hàng xóm trà xanh đến mất mặt. Anh lại khen cô có nguyên tắc, không sợ cường quyền! Quần áo bẩn chất đống, không quét nhà không nấu cơm — anh lại cảm thấy cô vất vả chăm con, còn chủ động gánh hết việc nhà! Cô tiêu tiền như nước, phá gia chi tử — anh lại nhìn với vẻ mặt mãn nguyện. Lâm Tuyết Kiều: ??? Sao lại phát triển thành kiểu người chồng hiếu thảo chuẩn mực hai mươi bốn chữ thế này?!

0.0
505 ch
Ngôn Tình
Tôi Ở Niên Đại Văn Dưỡng Lão

Lâm Tụng từng nghĩ rằng chỉ cần bưng được “bát cơm sắt” là có thể nằm yên hưởng thụ cuộc sống, ai ngờ hiện thực lại là thức đêm tăng ca viết tài liệu, nhớ lại mục tiêu khi mới vào đại học của cô — vừa tốt nghiệp đã dưỡng già — đúng là một bể khổ chua xót. Một sớm xuyên không, mặc kệ là niên đại nào, cô cũng quyết tâm quay về với tâm nguyện ban đầu: kiên quyết không làm việc. Lúc này cốt truyện là: Lâm Tụng cùng nữ chính trọng sinh đi xem mắt, một người là công nhân cùng nhà máy, một người là thanh niên ở thôn trấn lân cận. Nữ chính trọng sinh la lối đòi đổi đối tượng xem mắt với Lâm Tụng. Lâm Tụng đồng ý. Với con mắt từng lăn lộn nhiều năm trong thể chế của cô, chàng thanh niên kia tâm tư tinh tế, khó đoán, bề ngoài tỏ ra cực kỳ thân thiện, nhưng nội tâm lại đầy toan tính và mưu mô — quá thích hợp để… đi làm! Ngay ngày đăng ký kết hôn, cô lập tức “nghỉ việc”, để anh ta ra ngoài đi làm. Chính là anh ta rồi. Sau khi cưới, có người nấu cơm, kiếm tiền, dọn dẹp nhà cửa, Lâm Tụng nằm nhà ung dung, trồng hành, nuôi gà, rảnh rỗi thì nghe chút chuyện bát quái. Chậc, đúng là cuộc sống dưỡng già hoàn mỹ.

0.0
143 ch
Ngôn Tình
Đạo Quan Đóng Cửa! Tiểu Đạo Sĩ Bị Ép Xuống Núi

【Không CP + quần tượng + linh dị bắt quỷ + quái đàm dân gian + tuyến tình thân không nhiều, nhanh chóng rút lui】 Phương Thế Ninh bẩm sinh ngốc nghếch, cha mẹ đem cô vứt về vùng quê cho người cha làm thầy bói, từ đó không hỏi han gì nữa. Mãi đến năm mười chín tuổi, làng quê giải tỏa đền bù, cô mới được đón về nhà họ Phương. Ngày cô trở về Phương gia, mọi người đều cười nhạo rằng con gái lớn ngốc nghếch của nhà họ Phương đã quay lại, vì thế cả nhà họ Phương chẳng ai có sắc mặt tốt với cô. Phương Thế Ninh trước mặt mọi người tuyên bố cắt đứt quan hệ với Phương gia rồi quay lưng rời đi. Người nhà họ Phương cũng chẳng để tâm, chỉ coi đó là lời nói hồ đồ, nghĩ rằng cô vừa không bằng cấp lại chẳng có tiền, không quá hai ngày là sẽ tự mình quay về. Nhưng không ngờ rằng, sau đó mỗi lần gặp lại cô, những người đứng bên cạnh cô đều là…

0.0
231 ch
Nữ Cường
Phó Tổng, Phu Nhân Không Muốn Làm Bà Chủ Giàu Nhất Nữa

Kết hôn ba năm, mỗi tháng Phó Bắc Thần chỉ gặp cô đúng hai lần, mà lần nào cũng chỉ để hoàn thành nghĩa vụ vợ chồng. Anh thờ ơ lạnh nhạt, hoàn toàn không quan tâm, cũng chẳng hề hiểu cô. Cho đến khi thời hạn ba năm kết thúc, anh nôn nóng đi tìm “bạch nguyệt quang” trong lòng mình, cô liền xoay người dứt khoát: “Phó Bắc Thần, ly hôn đi, tôi thành toàn cho anh.” Từ đó, cô không còn kỳ vọng vào anh nữa, buông bỏ gia đình, quay về với sự nghiệp. Khi cô tỏa sáng rực rỡ, trở lại đỉnh cao, bên cạnh đã không còn chỗ cho anh. Vậy mà anh lại hết lần này đến lần khác bị tài năng của cô chinh phục, từng chút một bị cô hấp dẫn. Mãi đến khi cô hoàn toàn rời đi, anh mới biết được chân tướng năm xưa. Hóa ra, anh đã quên cô… đến hai lần. Chính cô đã không quản ngàn dặm đến bên anh, kiên quyết ở lại bảo vệ anh, chỉ để trả món ân cứu mạng năm đó. Hối hận thì đã muộn, còn cô sớm đã trở thành quốc bảo, người người chỉ có thể ngước nhìn mà không với tới được! Con đường theo đuổi vợ dài dằng dặc, lại bị báo cho biết: “Thưa tổng tài, phu nhân không muốn làm vợ người giàu nhất nữa rồi.” Lần này, đổi lại là anh bảo vệ cô. Anh chỉ còn cách… tung ra chiêu tàn nhẫn nhất!

0.0
549 ch
Ngôn Tình
Xuyên Đến Thập Niên 70: Mang Theo Hệ Thống Đánh Dấu Phát Tài

【Hệ thống điểm danh + Trí thanh xuống nông thôn + Tiền kiếp – hiện tại + Nữ phụ hóng chuyện + Vợ chồng trí thức cao cấp + Nữ chính tỉnh táo, tự lập + Không hắc nữ chính nguyên tác】 Diệc Thanh Thanh qua đời khi tuổi đời còn trẻ. Đến địa phủ, cô mới được cho biết mình là người có đại công đức, vốn dĩ phải có một đời đại phú đại quý, còn có một mối nhân duyên đã được định sẵn. Chỉ tiếc vì bệnh tật mà lỡ mất tất cả. Vì thế, cô được bồi thường một “gói xuyên sách trùng sinh + bàn tay vàng”. Cô xoa tay hăm hở trước chiếc máy rút thưởng. “Đinh! Bạn đã nhận được: một lần xuyên vào thế giới trong sách với thân phận nữ phụ, kèm theo một hệ thống điểm danh.” … Sau đó, cô mang theo hệ thống điểm danh xuyên tới thập niên 70, xuống nông thôn làm trí thanh, bắt đầu cuộc sống mới.

0.0
464 ch
Ngôn Tình
Những Năm 70: Gả Cho Đại Lão Để Hạnh Phúc Cả Đời

Trọng sinh + Hệ thống + Ngọt sủng + Thanh niên trí thức + Nam chính lạnh lùng + Nữ theo đuổi nam】 Kiếp trước, Phương Đường nhút nhát tự ti, luôn cố gắng làm vừa lòng người khác, nhưng lại bị chính người thân đẩy vào hố lửa, gả cho một gã đàn ông biến thái vô dụng, bị hành hạ đến mức sống không bằng chết. Còn người nhà của cô thì ăn trên xương máu của cô, trở thành những kẻ chiến thắng trong đời, có thân phận, có địa vị, có thể diện. Sau khi trọng sinh, cô quay về năm mười tám tuổi, đúng năm vừa xuống nông thôn, lại còn nhận được một hệ thống. Hệ thống nói với cô rằng, chỉ cần công lược được đại lão tương lai Tang Mặc, cô sẽ có thể nằm thắng, trở thành người chiến thắng cuộc đời, sống cuộc sống tốt đẹp khiến ai cũng ngưỡng mộ. Hệ thống còn nói, Tang Mặc chung tình trong tình cảm, thể chất tốt, năng lực mạnh, một khi đã thích cô thì sẽ cưng chiều cô đến tận trời… Phương Đường…

0.0
357 ch
Ngôn Tình
Trở Về Thập Niên 80: Dẫn Dắt Cả Nhà Làm Giàu

niên đại, làm giàu, trọng sinh, hài hước Nhà họ Cố không có con trai, chỉ có bốn cô con gái. Trong thôn có biết bao người chờ xem trò cười của nhà họ. Thế nhưng họ chờ mãi, chờ mãi, lại chỉ thấy nhà họ Cố xây nhà lầu kiểu Tây, mua xe hơi nhỏ, nghe nói ở kinh đô còn mua cả căn nhà lớn. Bốn cô con gái nhà họ Cố thì người sau giỏi giang hơn người trước, người nào cũng hiếu thuận, thành đạt. Dân làng: Còn chờ gì nữa? Về nhà sinh con gái đi thôi! Cố Tư Tình sau khi trọng sinh mới phát hiện, phong cách của mấy người chị hoàn toàn khác với kiếp trước, ai nấy đều mạnh mẽ hơn cả đàn ông. Chuyện này tuyệt đối không phải do cô dẫn dắt lệch lạc đâu. Một người đàn ông nào đó cưng chiều vợ vô hạn: “Vợ tôi nói không phải, thì không phải.”

0.0
605 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 70: Gả Chồng Quan Quân Tàn Tật, Hai Nhóc Con Phản Diện Đừng Sa Ngã

Xuyên thư – niên đại thập niên 70 + Quân hôn + Cưới trước yêu sau + Gia đình – nuôi con + Ẩm thực + Không gian + Sảng văn + Chữa lành – làm giàu – khởi nghiệp nông thôn+ Phản diện cải tạo / tránh hắc hóa + Song khiết, HE Mở màn đã là ông chồng bộ đội tàn tật, kèm “quà tặng” hai cậu con trai phản diện chính hiệu. Một blogger ẩm thực mang theo căn hộ cao cấp của gia đình xuyên vào thập niên 70, trở thành chị em dâu đối chứng với nữ chính trong truyện niên đại. —— Nữ chính nuôi con béo trắng mập mạp, cô nuôi con gầy như khỉ; nữ chính nuôi con sạch sẽ tinh tươm, cô nuôi con bẩn thỉu như ăn mày; nam chính trong quân đội thăng tiến không ngừng, còn chồng cô thì trong một lần làm nhiệm vụ bị thương, hai chân tàn phế, liệt giường ở nhà. Sinh không đau, vừa sinh đã “nhận” hai cậu con trai ngoan… trên lý thuyết. Anh trai sau này là tham quan, làm ô dù cho cậu em gian thương; hai anh em cấu kết với nhau, kết cục cùng bị lôi đi xử bắn. Khai cục sụp đổ, Thẩm Dĩ Mạt lập tức muốn bỏ chạy, ai ngờ phát hiện căn hộ xuyên không được mở khóa, nhưng cần dựa vào điểm hảo cảm của hai cậu con trai. Thế là cô nhanh chóng hóa thân thành mẹ quốc dân kiểu mẫu. Khoai Tây: “Ác bà nương, tôi thà chết đói, nhảy từ đây xuống cũng không ăn một miếng cơm của bà!” “…Cơm gì mà thơm thế, cho tôi ăn thêm một miếng nữa.” Là blogger ẩm thực, chỉ cần xách chảo lên xào vài món, hương thơm đã khiến hai đứa nhỏ ăn đến mức lục thân không nhận. Kỷ Hoài An: “Bây giờ tôi chỉ là phế nhân, cô muốn đi, tôi không cản.” Cô đưa chồng tàn tật lên thành phố phẫu thuật, hỗ trợ phục hồi chức năng; ai ngờ chẳng những chữa khỏi chân, mà chồng còn trở thành vạn phú đầu tiên của làng… Về sau, Thẩm Dĩ Mạt ngày ngày đứng trước giường nói: “Bây giờ tôi cũng là phế nhân, anh muốn đi, tôi không cản anh.” Người đàn ông nghiêm khắc phản bác: “Những lời không ra thể thống như thế rốt cuộc là ai nói hả?”

0.0
475 ch
Ngôn Tình
Tn70: Kiều Thê Dễ Mang Thai, Nắm Trọn Trái Tim Đại Lão

Chỉ sau một lần xuyên sách, Cố Vân Sênh trở thành bà vợ làm tinh của phản diện trong tiểu thuyết thập niên 70.     Trong nguyên tác, cô dùng đủ mọi thủ đoạn trèo lên giường Hoắc Thừa Hiên, ỷ vào việc mang thai mà làm loạn không ngừng, ép cả nhà họ Hoắc bị gắn mác phản diện, cuối cùng còn tự tay đưa mình vào cục cảnh sát.     Cố Vân Sênh nhìn người chồng đẹp trai hơn cả minh tinh hậu thế, lại sờ lên cái bụng đã mang thai của mình, không khỏi cảm khái:     Đúng là đồ ngốc! Lừa được người tốt như vậy mà còn không biết trân trọng, ăn ngon mặc đẹp thế này mà vẫn không vừa lòng!     Đã có con rồi, còn muốn cô nhường chỗ? Không đời nào!     Cố Vân Sênh lập tức thu dọn hành lý, theo Hoắc Thừa Hiên xuống nông thôn.     Ngày ngày quấn lấy anh, trêu chọc anh, quyến rũ anh.     Ban đầu, Hoắc Thừa Hiên mặt đen như đáy nồi, ánh mắt hiếm khi trở nên lạnh lẽo đến đáng sợ:     “Cố Vân Sênh, em điên rồi sao?”     Nhưng rất nhanh, anh bắt đầu hoài nghi nhân sinh.     Người phụ nữ từng làm ầm ĩ đòi ly hôn kia, không chỉ mang thai con của anh, mà cái miệng còn ngọt như thoa mật.     Một dỗ, hai trêu, ba giả ngoan — khiến anh đêm đêm trằn trọc không ngủ được.     Cho dù biết cô có thể đang lừa mình, anh vẫn tỉnh táo mà sa vào lưới tình.     Thế nhưng, Cố Vân Sênh vừa sinh con xong đã ném cho anh hai vạn tệ, dứt khoát nói:     “Tôi muốn ly hôn!”

0.0
79 ch
Ngôn Tình
Quân Hôn 60: Ác Thê Khuynh Đảo Khu Gia Quyến

   Bạch Tô Tô vừa mở mắt ra, đã xuyên thành cô gái đáng thương thời lục linh, ăn không đủ no, mặc không đủ ấm!     Mở màn đã bị năm vị hôn phu cũ bắt tay bày mưu, muốn vắt kiệt chút giá trị cuối cùng của cô.     Đám thân thích cực phẩm thì bao vây chặn đường, mở miệng là đòi hút máu!     Vốn là một tiểu hồ ly bạo lực có thể một quyền quật ngã tráng hán, cô đang định xắn tay áo đánh cho đám cặn bã này nở hoa, thì lại bị một người đàn ông bệnh tật yếu ớt kéo ra sau lưng.     Chỉ thấy anh ta ho ra máu, nhưng cái miệng độc địa lại mắng cho đám cực phẩm câm nín không nói nên lời,     từng bước bóc trần âm mưu của mấy vị hôn phu cũ, phá tan thành từng mảnh!     Dù đứng cũng không vững, ánh mắt anh nhìn cô vẫn luôn kiên định:     “Có anh ở đây, không ai có thể làm tổn thương em.”     Trái tim đã đóng băng của Bạch Tô Tô, dần dần được bóng dáng bệnh nhược ấy sưởi ấm.     Cô học cách thích nghi, cố gắng hòa nhập vào thời không này, thề phải bảo vệ anh chu toàn.     Nhưng đợi đến khi cô đã có thể một mình gánh vác mọi chuyện, mới phát hiện mình bị lừa thảm —     Bệnh yếu là giả!     Ho ra máu là diễn!     Nhất là lúc đêm khuya tĩnh mịch, anh đè cô hôn đến mức thở không ra hơi, nào còn nửa phần dáng vẻ yếu đuối?     Người đàn ông khẽ cười, cắn nhẹ vành tai cô:     “Tô Tô, anh đã sớm nói rồi, anh chỉ không yếu với em thôi.”

0.0
62 ch
Ngôn Tình
Tôi Làm Game Ở Tinh Tế

Hứa Phiêu chết rồi lại sống lại, trong nháy mắt đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết ngọt sủng võng du tinh tế, trở thành một nữ phụ cùng tên trong đó. Thế giới tinh tế này toàn dân nghiện net, game là trên hết, nam nữ chính đều là cao thủ trong một game thực tế ảo đang hot, còn nữ phụ cùng tên với Hứa Phiêu thì ngày ngày lượn lờ bên cạnh nam nữ chính để gây khó chịu, thúc đẩy tuyến tình cảm, là một con gà mờ. Nhưng điều đó không quan trọng. Hứa Phiêu, vốn là một nhà phát triển game trước khi xuyên không, còn chưa kịp vui mừng vì có thể trải nghiệm game thực tế ảo trong đời, thì đã phát hiện ra quy trình làm game ở thế giới tinh tế đơn giản đến lạ thường. Không cần dựng mô hình, không cần mỹ thuật, chỉ cần có tinh thần lực là có thể một mình dựng nên cả một trò chơi từ hư không! Có thứ này rồi thì ai thèm ngày ngày lượn lờ bên cạnh nhân vật chính để gây sự chứ! Hứa Phiêu bán tài khoản ngay trong đêm, lao vào công cuộc làm game. "Không có tiền làm game online quy mô lớn, vậy thì làm một game nuôi dưỡng rút thẻ (gạch bỏ) lừa tiền trước vậy." ... Một tháng sau, một game rút thẻ (gạch bỏ) lừa tiền tên là «Sơn Hải Lục» đã ra đời. Người dân tinh tế chỉ từng chơi các game đối kháng kiểu tinh tế làm sao đã thấy qua thể loại lừa tiền này, rụt rè bước những bước chân nhỏ thử trải nghiệm game, và rồi... "Gian lận! Chắc chắn có gian lận, một nghìn lượt quay không ra nhân vật chưa sở hữu, có hợp lý không hả!" "Tuy quay tỷ tỷ Nữ Oa đến tán gia bại sản, nhưng tỷ tỷ Nữ Oa thơm thật sự huhu, muốn treo mình trên đuôi tỷ tỷ Nữ Oa cày phó bản!" "Người mới tinh, cho hỏi Thông Thiên Giáo Chủ mạnh không, có đáng để nuôi không?" "Planner mau ra tuyến cốt truyện của Hi Hòa và Vọng Thư đi, cặp chị em mặt trăng mặt trời này tôi ship chết tại chỗ!" "..." Sau này Có người chìm đắm trong việc trồng trọt bắt hải sản ở Đào Hoa Nguyên, có người say mê giết gà, có người khoái ý giang hồ, có người lại thu thập ngoại trang ở đại lục thời trang...

0.0
121 ch
Ngôn Tình
Quân Hôn Nóng Bỏng: Muốn Nằm Yên Mà Lại Vô Tình "vùi Dập" Bạch Nguyệt Quang Của Anh Ta

Nội dung tóm tắt: [Thập niên + Quân hôn + Không gian] Những năm 80? Không! [( ̄▽ ̄) Bạch nguyệt quang chưa chắc đã là bạch nguyệt quang thật sự] Năm 2048, Tô Nghiên - bà chủ căn cứ trồng trọt, đang lái xe thì ngủ gật, vừa mở mắt ra linh hồn đã xuyên về năm 1961. Cô xuyên thành Tô Nghiên, một cô nàng kiêu kỳ, mê trai, lại còn cậy ơn báo đáp để ép cưới. Cẩu huyết hơn nữa là vừa xuyên đến đã thấy mình đang "đánh nhau" với một gã đàn ông tồi. Tô Nghiên vừa xuyên qua liền tung một cước: "Cút xuống! Tôi muốn ly hôn với anh!" Ly hôn ư? Anh đi mà tìm bạch nguyệt quang của anh mà chơi! Tô Nghiên sau khi đổi hồn không còn màng đến đàn ông, chỉ muốn dựa vào không gian để sống an nhàn (bãi lạn), nhưng khổ nỗi cái số cô lại không ngồi yên được. Lúc rảnh rỗi, không lên núi đào thuốc thì cô cũng đi dạo quanh khu quân đội. Dạo đến chuồng lợn quân khu: "Cái gì? Lợn đen các anh nuôi tận một năm mới xuất chuồng? Không được! Để chị đây dạy các anh nuôi lợn khoa học, đảm bảo bốn tháng là xuất chuồng..." Dạo đến xưởng xà phòng: "Xưởng chỉ sản xuất xà phòng bánh là không ổn rồi. Đến đây, chị dạy các anh làm xà phòng thuốc và xà phòng thơm." Đất nông nghiệp của bộ đội đều trồng lương thực, nhưng những ngọn núi kia lại bỏ hoang. Tô Nghiên lại đề nghị: "Hay là khai hoang trồng dược liệu đi!" Tô Nghiên ở quân khu chỉ điểm giang sơn, sống vô cùng rực rỡ. Cô em chồng vô ơn nhảy ra mỉa mai: "Chị giỏi thế này, chắc là không biết khiêu vũ đâu nhỉ?" Tô Nghiên liền nhảy một điệu nhẹ nhàng, đôi chân bật tung trên không, thực hiện cú xoạc ngang khiến ai nấy đều kinh ngạc. "Cô còn cái gì không biết nữa không?" "Biết nằm yên đấy!" Kết quả là nằm yên không xong, cô tiện tay thi đậu đại học, cuối cùng còn "vùi dập" luôn cả bạch nguyệt quang của gã đàn ông tồi kia. Người đàn ông tồi đó quay đầu lại giả nghèo giả khổ: "Vợ ơi, nhìn anh này! Anh đói đến mức phải ăn vỏ cây rồi đây này." Đàn ông tồi chỉ xứng ăn vỏ cây thôi. "Vỏ cây ăn không no, anh muốn ăn em cơ."

0.0
657 ch
Ngôn Tình
Tiểu Công Chúa Kiêu Kỳ Thập Niên 60

Tóm tắt nội dung Khu đại viện quân đội những năm 60 - Câu chuyện về đôi thanh mai trúc mã, hai đứa bé vô tư. Nhắc nhở nhỏ: Văn phong bán giá không (nửa hư cấu), bối cảnh thế giới tiểu thuyết. Nhãn nội dung: Trời sinh một cặp, Thiên chi kiêu tử, Điền văn, Xuyên thư, Niên đại văn, Trưởng thành. Giới thiệu tóm tắt trong một câu: Tình giao hảo thanh mai trúc mã nơi đại viện quân khu. Lập ý: Vẽ nên bản đồ xanh cho sinh mệnh, viết nên kịch bản bình dị cho cuộc đời.

0.0
73 ch
Ngôn Tình
Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao?

Ồ! Hệ Thống Tội Phạm Còn Có Thể Dùng Như Thế Này Sao? Tác giả: Dạ Vãn Dữ Tinh Không Tình trạng: Hoàn thành (121 chương) 🌟 VĂN ÁN Hứa Tri Tri sau khi qua đời, bất ngờ xuyên không đến một thế giới song song, trở thành nữ minh tinh giới giải trí trùng tên trùng họ, đồng thời… trói định một “Hệ thống hỗ trợ tội phạm”. Nguyên chủ vốn có chút danh tiếng, cát-xê không thấp, lại còn có hợp đồng quảng cáo cho một sự kiện, đủ để Hứa Tri Tri sống an nhàn suốt ba năm. Suy đi tính lại, cô quyết định: đâm lao thì phải theo lao, cứ thế mà sống tiếp. Chỉ là… cô đến hơi muộn. Thế giới này cực kỳ coi trọng thực lực diễn xuất. Nguyên chủ vốn có thể miễn cưỡng tồn tại, nhưng vì từ chối “quy tắc ngầm”, cô đã đắc tội với kẻ không nên đắc tội, bị đẩy thẳng vào một bộ phim hình sự kinh phí thấp, phải đóng vai tên tội phạm phản diện cực ác. Không nhận vai, phải bồi thường 5 triệu tệ tiền vi phạm hợp đồng. Giữa việc “diễn tội phạm” và “trở thành tội phạm”, Hứa Tri Tri không chút do dự, chọn vế trước. Từ đó, cô bước lên con đường dùng tiêu chuẩn của một tội phạm thực sự để khắc họa vai phản diện. Chỉ cần diễn đủ tốt, cô hoàn toàn có thể lăn lộn trong giới giải trí cho đến ngày nhận lương hưu. Nhờ vai kẻ sát nhân biến thái trong bộ phim hình sự mạng kinh phí thấp ấy, Hứa Tri Tri để lại ấn tượng ám ảnh trong lòng toàn bộ khán giả. Khán giả 1: “Tôi thề, tôi từng thấy ánh mắt của kẻ giết người rồi, chính là kiểu như của Hứa Tri Tri. Đề nghị cảnh sát điều tra cô ấy đi.” Khán giả 2: “Quá đáng sợ! Cô ấy thật sự không phải là trùm cuối đứng sau màn sao?” Khán giả 3: “Hu hu, nhìn thêm một cái thôi cũng thấy cô ấy sẽ xuất hiện trước mặt tôi, rồi nện thẳng một búa vào đầu.” Sau đó, Hứa Tri Tri dựa vào hàng loạt kỹ năng tội phạm do hệ thống cung cấp như: làm giả, trộm cắp bẻ khóa, lừa đảo, giải phẫu… từng bước trở thành “chuyên gia trị vai phản diện” độc nhất vô nhị của giới giải trí. Ngày cô nâng cúp Ảnh hậu, toàn bộ khán giả đều có chung một suy nghĩ: Cô ấy chẳng phải đang diễn, mà là đang bộc lộ bản chất thật của mình. Lưu ý: Một số vụ án có nguyên mẫu thực tế. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, mong các bạn không nhắc đến truyện này ở khu vực bình luận của tác phẩm khác, xin cảm ơn! Tag: Thời đại kỳ duyên · Ảo tưởng không gian · Xuyên không · Giới giải trí · Hệ thống · Sảng văn Một câu tóm tắt: Bàn về diễn xuất, tôi có sự chân thành thực thụ. Lập ý: Không có kỹ năng nào là vô dụng, nghề nào cũng có trạng nguyên. Vinh dự tác phẩm: Huy hiệu VIP Cường đẩy.

0.0
514 ch
Ngôn Tình
Thập Niên 60: Nhật Ký Ăn Dưa Của Nàng Dâu Đại Viện

VĂN ÁN Giây trước Tiêu Bảo Trân còn đang cứu người giữa thời mạt thế, giây sau đã xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết niên đại. Cô nhớ lại lời giới thiệu về bản thân mình trong cuốn sách đó: Là hôn thê của nam chính, đồng thời là em họ của nữ chính; biệt danh: "Vật cản đường của tình yêu", "Pháo hôi vĩnh cửu".   Theo đúng cốt truyện, chẳng bao lâu nữa cô sẽ vì bị nam chính hủy hôn mà cảm thấy nhục nhã không còn mặt mũi nhìn ai, rồi trực tiếp gieo mình xuống sông tự tử!   Tiêu Bảo Trân:   "Nhảy cái quái gì mà nhảy! Bà đây phải sống thật tốt!"   Qua lời giới thiệu của người quen, Tiêu Bảo Trân kết hôn với Cao Kính – một thanh niên mồ côi cả cha lẫn mẹ nhưng lại là cán bộ kỹ thuật nòng cốt trong nhà máy. Hai người kết thành đôi vợ chồng cách mạng, cô cứ thế gả vào khu tập thể (đại tạp viện), trở thành hàng xóm với nam nữ chính, ngẩng đầu không gặp cúi đầu cũng thấy mặt.   Khu tập thể này nhìn qua thì sóng yên biển lặng, vô cùng hài hòa, mọi người ai nấy đều hừng hực khí thế tranh đoạt danh hiệu "Con ngõ văn minh".   Biết Tiêu Bảo Trân có y thuật, mọi người khuyên cô:   "Bảo Trân này, bình thường cô có thể bắt mạch, chữa bệnh cho mọi người trong viện, như vậy sẽ giúp ích hơn cho việc tranh danh hiệu Con ngõ văn minh của chúng ta đấy!"   Tiêu Bảo Trân:   "Chuyện nhỏ thôi mà, được chứ!"   Ai mà ngờ được, cái khu tập thể này cũng chẳng hề đơn giản!   Một lần nọ, Tiêu Bảo Trân nói với cô vợ trẻ suốt ngày chỉ ở nhà chăm con:   "Chị có thai rồi, đứa bé đã được bốn tháng." Cả khu tập thể: "Cái gì!!!! Chồng cô ta đã rời nhà đi biền biệt ba năm rồi mà!"   Lại một lần khác, Tiêu Bảo Trân nhíu mày nhìn bà lão nằm liệt giường nhiều năm:   "Rõ ràng bà không có bệnh gì cả! Cơ thể khỏe mạnh vô cùng, chạy từ đông sang tây thành phố cũng chẳng thành vấn đề." Cả khu tập thể: "Nhổ vào!! Té ra là giả vờ bại liệt! Chỉ để hành hạ con dâu thôi sao!"   Lại thêm một lần nữa, Tiêu Bảo Trân nhìn gã đàn ông thích bốc phét nhưng lại có thói vũ phu bằng ánh mắt khinh bỉ:   "Đã liệt dương rồi mà còn khoác lác cơ à?"   Cả khu tập thể:   "Trời đất ơi!!! Vợ hắn ta vừa mới sinh con xong cơ mà!!"   Sau này~ Danh hiệu vinh quang của "Con ngõ văn minh" coi như tan thành mây khói, nhưng mọi người trong viện lại phấn khích lạ thường! Ăn dưa hóng biến đến mức đứng ngồi không yên, vui vẻ không thôi!   "Bảo Trân ơi~ Khi nào cô lại tổ chức tổng kiểm tra sức khỏe cho cả viện thế? Chúng tôi tuyệt đối không phải muốn hóng hớt đâu, chủ yếu là muốn kiểm tra thân thể thôi mà~"   Giới thiệu tóm gọn trong một câu: Những ngày tháng ăn dưa xem kịch của tôi ở thập niên 60.   Lập ý: Ngày tháng là do mình tự tạo ra, phải tự lập tự cường.

0.0
721 ch
Hào Môn Thế Gia
Vương Phi Đừng Diễn Nữa, Vương Gia Có Thể Nghe Được Tiếng Lòng Của Người

[Nam chính có thể nghe thấy tiếng lòng của nữ chính + Nữ chính có thể nghe hiểu tiếng thú.] Một ngày kia, bỗng nhiên ta xuyên thành nhân vật làm nền trong sách, bắt đầu chọc giận đại boss phản diện đến mức ngất đi. Vốn định nhân lúc hắn yếu lấy mạng hắn, nhưng tiếng lòng lại bị nhân vật phản diện nghe thấy.  Sau đó, nhân vật phản diện không chịu được nữa, hỏi: "Nghe nói bổn vương không chết nàng ăn không vô?" ==== Mọi người ơi đây là bộ truyện dài, 172 chương lận, tình hình là mỗi ngày sẽ cố làm 1 chương trọn để up, rảnh thì bão chương. Chừng nào m.n thấy sót chương, lỗi chương thì hú tui để sửa lại nha...  

0.0
363 ch
HE