Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
Lúc giặt đồ, tôi vô tình phát hiện một tờ hóa đơn đã hơi mờ trong túi quần của Lục Tư Nam. Nhìn kỹ một lúc lâu, tôi mới nhận ra trên đó là hai loại thuốc thường dùng cho phụ nữ ở giai đoạn đầu thai kỳ. Tim tôi bỗng chùng xuống. Tôi lặng lẽ rà soát tất cả những cô gái xung quanh anh ta. Không tìm được manh mối gì, tôi dứt khoát chụp ảnh hóa đơn rồi gửi thẳng cho anh ta. [Giải thích đi.] Bên kia màn hình hiển thị “đang nhập…” suốt một lúc lâu. Hơn mười phút sau, tôi mới nhận được tin nhắn của Lục Tư Nam: [Vài hôm trước Chu Húc có mượn anh chút tiền mặt, chắc lúc trả lại vô tình kẹp nhầm hóa đơn vào.] [Em đừng hiểu lầm nhé? Anh thề là anh không làm gì có lỗi với em cả!] Nhưng tối qua trước khi ngủ, tôi vừa thấy bạn gái Chu Húc đăng story lên vòng bạn bè, nói rằng cô ấy đã quyết tâm giảm cân, tháng tới ngày nào cũng sẽ nhảy dây 3000 cái. Đến khi tôi bấm làm mới lại, story đó đã bị xóa mất. Tôi không do dự thêm nữa, lập tức đặt mua vài chiếc camera giấu kín trong cửa hàng gần nhà. Trước khi Lục Tư Nam về, tôi đã lắp xong toàn bộ.
Để làm n.h.ụ.c tên thanh mai trúc mã của mình, tôi đã đặt làm một con robot có ngoại hình giống hệt hắn, đêm nào cũng lôi ra h.à.n.h h.ạ. Một tháng sau, bên chăm sóc khách hàng bất ngờ gửi tin nhắn đến: [Đơn hàng của quý khách vẫn chưa được giao, xin vui lòng kiên nhẫn chờ đợi.] Tôi ngẩng đầu lên, nhìn con robot đang làm việc nhà ở ngay trước mắt. …? Tôi nhìn nó, nó cũng dừng tay lại nhìn tôi. Nụ cười nở trên môi chuẩn đến từng milimet: "Chủ nhân, em có thể giúp gì cho chị?"
Đây là năm thứ tám Thẩm Bán Nguyệt xuyên đến mạt thế. Cô đã thức tỉnh được một vài dị năng và đang chật vật sinh tồn trong một thế giới tràn ngập tang thi (zombie). Một ngày nọ, trên đường đi tìm nguồn nước sạch, Thẩm Bán Nguyệt đụng độ tang thi. Giây trước cô còn đang liều mạng chiến đấu, giây sau trước mắt đã tối sầm, xuyên thẳng vào một cuốn tiểu thuyết niên đại (thời kỳ những năm 60-80). Tin tốt: Thời đại này tuy nghèo khó, nhưng so với mạt thế thì tốt hơn gấp vạn lần. Ít nhất nguồn nước sạch có thể thấy ở khắp mọi nơi, và quan trọng là những dị năng cô thức tỉnh ở mạt thế vẫn đi theo cô. Tin xấu: Cô xuyên thành một bé gái chín tuổi, đang bị bọn buôn người nhốt trong phòng tối cùng với nữ chính của cuốn tiểu thuyết. Đáng nói hơn, nữ chính lúc này mới chỉ là một em bé ba tuổi còn nặc mùi sữa. Theo đúng cốt truyện, trong lúc bọn buôn người đang giao dịch với người mua, nữ chính sẽ được một cặp vợ chồng tốt bụng nhìn thấu sự việc và cứu thoát. Sau khi tìm kiếm cha mẹ ruột không thành, cô bé được họ nhận nuôi. Còn nhân vật "pháo hôi" mà Thẩm Bán Nguyệt đang nhập vào thì bị bán vào vùng núi sâu, phải chục năm sau mới được giải cứu. Vuốt lại cốt truyện, Thẩm Bán Nguyệt nhận ra, cho dù có trốn thoát khỏi hang ổ của bọn buôn người thì dường như cô cũng chẳng có nơi nào để đi. Cha mẹ của nguyên chủ đều đã qua đời, cô bé bị chính chú ruột của mình bán cho bọn buôn người. Có trốn về thì cũng sẽ bị bán thêm lần nữa, mà nếu không bị bán, thì cũng phải làm trâu làm ngựa cho gia đình người chú vô lương tâm kia. Thế là, Thẩm Bán Nguyệt vung một đấm, đánh gục luôn tên buôn người to cao lực lưỡng. Tên buôn người quệt máu mũi, khóc lóc thảm thiết: "Tha cho mày đi, tao thả mày đi có được không?" Thẩm Bán Nguyệt vung vẩy nắm đấm nhỏ xíu: "Không được, mang tao theo đi gặp người mua mau!" Tên buôn người: "???" Chưa từng nghe thấy cái yêu cầu nào vô lý đến thế! —— Sau khi bọn buôn người bị công an tóm gọn. Thẩm Bán Nguyệt nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nữ chính, vành mắt đỏ hoe: "Những người này cho cháu uống rất nhiều thuốc mê, não cháu bị hỏng mất rồi, cháu chẳng nhớ gì cả. Cháu chỉ nhớ đây là em gái cháu, cháu không thể xa em ấy được." Bọn buôn người: "..." Nó nói bậy, nó đang nói hươu nói vượn!!! Đây là phần 4
Đêm tân hôn, chồng tôi cười một cách đầy ẩn ý. "Em là diễn viên lồng tiếng, tối nay có thể cho tôi một trải nghiệm khác lạ được không?" Anh ta mở một đoạn ghi âm, bảo tôi bắt chước giọng của người phụ nữ trong đó. Tôi nghe ra rồi, đó là giọng của chị gái tôi. Chị ấy đã mất tích bảy năm nay.
Bốn năm sau khi ly hôn, tôi và Cố Trường Canh gặp lại nhau tại bệnh viện. Tôi đến lấy kết quả xét nghiệm, còn anh ta đến thăm đứa con trai vừa mới chào đời. Hai người chạm mặt trong thang máy nhưng chẳng ai chủ động mở lời. Mãi đến khi tôi bước ra khỏi thang máy, anh ta mới đột ngột rảo bước đuổi theo. "Giang Dữu, em bị bệnh gì sao? Có cần tôi giúp gì không?" Tôi lắc đầu: "Người bệnh không phải là tôi, mà là con của tôi." Lúc này anh ta mới chú ý đến cô bé đang mặc chiếc váy hoa nhí ngồi trên ghế chờ. Cô bé cũng ngước mắt lên, gương mặt giống anh ta như đúc đang ngơ ngác nhìn anh ta. Đồng tử Cố Trường Canh co rút: "Đây là... con của chúng ta?" Đến tận hôm nay, anh ta mới phát hiện mình còn có một đứa con gái.
Đại sư huynh phế rồi, nằm liệt trên giường tuyệt thực cầu chế-t. Ta lập tức thấy hăng hái hẳn lên! Sáng liếm sạch bát cơm của hắn, trưa tè vào cốc nước, tối đến lại nhảy disco trên người hắn!! Còn vênh váo ở bên cạnh ngoáy đuôi: "Ngươi tới đá-nh ta đi! Đá-nh ta đi!" Đại sư huynh tức đến mức ăn liền hai bát cơm đầy! Sau đó, Tiểu sư muội – kẻ từng hại hắn – lại tới tìm hắn. Nàng ta khóc lóc đầy vẻ đáng thương: "Đại sư huynh, chuyện ta và Tam sư huynh thành thân vốn không phải ý của ta..." Ta làm bộ làm tịch bắt chước dáng đi khập khiễng của hắn ngay trước mặt hai người. Tiểu sư muội trà xanh: "..." Đại sư huynh: "..." Hắn lập tức cởi giày cầm trong tay: "Nói xong rồi thì đi đi, đừng cản ta đá-nh chó."
Ngày Thẩm Lan Thanh và Tạ Dưỡng mang sính thư đến Giang phủ cầu hôn ta và thứ muội, cả kinh thành đều đổ ra xem náo nhiệt. Nhưng người họ muốn xem không phải ta, mà là thứ muội của ta. Ai ai cũng biết Tạ Dưỡng là một công tử ăn chơi khét tiếng ở kinh thành. Từ nuôi ngoại thất, lui tới thanh lâu chuyện gì càng hoang đường, hắn càng làm. Mọi người đều thở dài thương thay cho số phận của thứ muội, phải gả cho một nam nhân như vậy. Đồng thời lại ngưỡng mộ phúc khí của ta, được gả cho vị tân khoa Trạng nguyên tiền đồ vô lượng. Nhưng chỉ mình ta biết, ở kiếp trước Thẩm Lan Thanh hận ta đến nhường nào vì đã cướp mất mối lương duyên giữa hắn và thứ muội. Thậm chí đến lúc chết, hắn cũng không muốn hợp táng cùng ta, chỉ cầu từ nay về sau vĩnh viễn không còn gặp lại. Được sống lại một đời, ta quyết định thành toàn cho mối si tình của hắn. Ta lướt qua thứ muội đang khóc lóc không chịu xuất giá, nhận lấy sính thư trong tay Tạ Dưỡng. "Tạ Dưỡng, chàng có bằng lòng cưới ta không?" …
Sau khi chia tay rồi tái hợp, tôi không còn bám lấy Lương Cạnh Xuyên như trước nữa. Anh đi ăn tối với đồng nghiệp đến tận khuya mới về. Vừa bước vào nhà, anh đã cau có nhìn tôi: “Em có biết anh chờ cuộc gọi của em suốt không?” “Bạn gái người ta ai cũng gọi tới, chỉ có em là không. Trước kia em đâu có như vậy.” Tôi nhẹ nhàng ngắt lời anh: “Nhưng… chẳng phải anh từng nói như vậy rất phiền sao?” Anh sững người.
Sau khi được sống lại, tôi vui mừng chạy đi tìm chồng mình, mong rằng có thể tiếp tục mối lương duyên ngọt ngào của kiếp trước. Nhưng thứ tôi nghe được lại là tin anh mắc bệnh, còn mất trí nhớ. Tôi lo lắng chạy đến tận nơi tìm anh, nào ngờ lại tận mắt nhìn thấy Ninh Thiên Lỗi đang ôm ấp thân mật với Lăng Man Man. Tôi tức giận chất vấn, vậy mà anh lại lạnh lùng đuổi tôi ra khỏi cửa. “Cô là con đàn bà điên trơ trẽn từ đâu chui ra vậy? Người tôi yêu trước giờ chỉ có Man Man.” Tôi không cam tâm, chạy khắp nơi tìm danh y, cầu thần bái Phật, chỉ mong anh có thể nhớ lại. Cho đến một ngày, tôi vô tình nghe thấy anh ta nói chuyện với bạn mình. “Thiên Lỗi, sắp đến ngày cưới rồi, cậu giả vờ mất trí, biến Tô Tình Tuyết thành trò cười như vậy, không sợ cô ấy phát hiện sự thật rồi đau lòng bỏ đi sao?” Ninh Thiên Lỗi cười đầy tự tin. “Tô Tình Tuyết yêu tôi đến mức nào, cậu căn bản không hiểu đâu. “Cô ấy không nỡ rời xa tôi. “Huống hồ hai nhà liên hôn, tôi không thể không cưới cô ấy. “Chỉ là phải đợi Man Man sinh con trai trước, để cô ấy có chỗ đứng vững vàng. Nếu không, Tô Tình Tuyết lại ỷ vào gia thế ép Man Man rời đi.” Thì ra… Ninh Thiên Lỗi cũng trọng sinh. Tôi cố nuốt nước mắt vào trong, xoay người gọi điện cho Dung Cảnh Hòa. “Đám cưới của tôi… hiện còn thiếu một chú rể. Anh có đồng ý không?”
TÔI BÁN NHÀ CŨ, MANG 1,8 TRIỆU TỆ ĐẾN CHĂM CHÁU CHO CON TRAI, VỪA TỚI CỬA ĐÃ NGHE CON DÂU NÓI VỚI MẸ CÔ TA, TÔI QUAY NGƯỜI ĐI NGÂN HÀNG – “Mẹ, đợi bà ta đến thì mẹ đừng tỏ vẻ tử tế.” Lâm Tú Anh kéo vali, vừa đi đến cửa nhà con trai, cửa chống trộm chưa đóng kín, giọng con dâu Triệu Mẫn từ bên trong truyền ra rõ mồn một. “1,8 triệu tệ của bà ta, mẹ giúp con moi cho bằng được.” “Ông già chết cũng chết rồi, giữ căn nhà cũ làm gì?” “Đáng lẽ nên bán từ lâu rồi.” “Bà ta không bán thì con còn khó mở lời, bây giờ chính bà ta biết điều mang tiền đến, vậy đừng trách con không khách sáo.” Tay Lâm Tú Anh cứng đờ trên tay nắm cửa. “Con không sợ bà ta không chịu à?” Đây là giọng của bà thông gia Vương Lan, mang theo kiểu cười khiến người ta khó chịu. “Bà ta dám sao?” Triệu Mẫn cười lạnh một tiếng. “Thằng con vô dụng của bà ta đang nằm trong tay con.” “Nếu bà ta không đưa tiền, con sẽ ly hôn với con trai bà ta, để xem bà ta làm thế nào.” “Mẹ yên tâm, số tiền này con đã tính xong từ lâu rồi, 1 triệu tệ cho em trai con mua nhà, 800 nghìn tệ còn lại hai mẹ con mình chia nhau, con sẽ không bỏ một xu nào cho cháu nội bà ta dùng.”
Trước ngày đại hôn, vị hôn phu của ta náo loạn đòi từ hôn. Hắn nói trong lòng chỉ có biểu muội của ta, hai người đã thề đời này không đổi, sống chết có nhau. Nếu ta nhất quyết gả cho hắn, hắn chỉ có thể miễn cưỡng cho ta làm một quý thiếp. Đã vậy, ta liền rút bội đao ra. “Xoẹt” một tiếng, c.ắt đ.ứt c.ổ họ.ng hắn. Biểu muội tối qua đã bị ta một đ.ao xuy.ên ti.m, t.hi th.ể đang bị nhét trong chiếc chum lớn ngay sau lưng hắn. Hắn đã muốn sống chết có nhau. Ta cũng chỉ đành miễn cưỡng thành toàn cho hắn.
Thuở nhỏ, ta có dung mạo đáng yêu, Hoàng hậu thường trêu rằng muốn ta làm con dâu của bà. Ai nấy đều chắc mẩm rằng sau này ta sẽ trở thành Thái tử phi. Nhưng về sau, vì cứu Thái tử, ta bị què một chân. Kiếp trước, ta một mình vượt đường xa đến Dược Vương Cốc, khổ sở cầu chữa suốt ba năm, cuối cùng cũng trị khỏi tật ở chân. Ta mang theo niềm vui khôn xiết trở về, chỉ mong lập tức báo tin mừng cho Thái tử. Nào ngờ lại hay tin hắn sắp cưới thiên kim thật sự của Thẩm gia, người đã lưu lạc bên ngoài nhiều năm. Ta không tranh giành, chỉ định lặng lẽ tác thành cho hai người họ, coi như báo đáp ân dưỡng dục năm xưa của Thẩm gia. Thế nhưng cuối cùng, ta vẫn không được c/ h/ ếc yên lành. Ngày Thái tử đại hôn, ta bị bọn cướp sát hại thảm khốc. Trước khi nhắm mắt, bên tai ta vang lên một câu lạnh lùng: “Nhận tiền của người, thay người trừ họa. Cô nương muốn trách thì hãy trách bản thân tùy tiện trở về, quấy rầy sự thanh tĩnh của quý nhân.” Sự tồn tại của ta đã trở thành chướng ngại trong mắt bọn họ. Khi mở mắt ra lần nữa, ta vừa hay trở về đúng năm Thái tử gặp nạn. Nhưng lần này, ta không hề ra tay.
NGÀY ĐẠI HÔN, PHU QUÂN BAO CHE BIỂU MUỘI? TA MANG MƯỜI DẶM HỒNG TRANG, NGAY TẠI CHỖ GẢ CHO ĐỐI THỦ KHÔNG ĐỘI TRỜI CHUNG Mở đầu Ngày đại hôn, vị biểu muội yếu đuối của phu quân trượt tay, một chén trà nóng bỏng cứ thế hắt thẳng lên phượng quan hà bí của ta. Nàng ta che miệng cười duyên, đáy mắt toàn là vẻ khiêu khích. Ta vừa định đứng dậy phát tác, phu quân đã siết chặt cổ tay ta, hàng mày nhíu lại, trầm giọng cảnh cáo: “Đại cục làm trọng, đừng để thân hữu chê cười.” Nhìn dáng vẻ hắn đầy mắt bao che người mình, lòng ta từng trận rét lạnh. Đại cục làm trọng? Ta cười lạnh một tiếng, mạnh mẽ hất tay hắn ra, đi thẳng tới trước mặt nam tử lạnh lùng ngồi nơi bàn khách. “Nếu Hầu gia bằng lòng bái đường với ta ngay lúc này, mười dặm hồng trang này sẽ theo ta nhập Trấn Bắc Hầu phủ, trở thành trợ lực của ngài.” Khóe môi nam nhân khẽ cong, không chút do dự đứng dậy. Vị phu quân vừa rồi còn đang đau lòng cho biểu muội, trong nháy mắt mặt không còn giọt máu.
SINH NHẬT MẸ TÔI, NHÂN TÌNH CỦA BỐ ĐẾN TẬN CỬA KHIÊU KHÍCH, TÔI TÁT THẲNG MỘT CÁI ĐỂ CÔ TA BIẾT AI MỚI LÀ NGƯỜI VỢ DANH CHÍNH NGÔN THUẬN Chương 1 Ngày mẹ tôi tròn năm mươi tuổi, phòng khách nhà tôi ngồi đầy người. Họ hàng từ khắp nơi chạy đến, vây quanh chiếc bàn tròn lớn có thể ngồi hai mươi người, trong tiếng cụng ly qua lại toàn là những lời chúc phúc giả tạo. Mẹ tôi mặc chiếc sườn xám màu đỏ sẫm mà bà thích nhất, tóc búi gọn không lệch một sợi, nụ cười đoan trang mà xa cách, giống như một bức tranh công bút treo trên tường, đẹp thì có đẹp, nhưng không có linh hồn. Bố tôi ngồi bên cạnh bà, vest giày chỉnh tề, tóc chải bóng loáng, nhìn qua đúng chuẩn một người chủ gia đình. Ông nâng ly rượu, nói những lời xã giao, cảm ơn họ hàng thân thích đã đến, giọng điệu mang theo sự nhiệt tình vừa đủ. Không ai biết rằng chỉ một tiếng trước, tôi đã bắt gặp ông ở cầu thang nói với điện thoại một câu: “Bảo bối, đợi anh.” Tôi đã đợi cơ hội này suốt ba tháng. Từ lần đầu tiên tôi phát hiện trong xe của bố có một thỏi son không thuộc về mẹ, tôi đã biết cái nhà này sắp xong rồi. Thỏi son đó là màu giới hạn của một thương hiệu cao cấp, mẹ tôi chưa bao giờ tô loại đỏ yêu diễm như thế. Tôi không nói ra, mà giống như một thợ săn, kiên nhẫn thu thập tất cả dấu vết nhỏ nhất. Mùi nước hoa thoang thoảng trên cổ áo sơ mi của ông. Quy luật “tăng ca” vào mỗi thứ Năm hằng tuần của ông.
Ba tôi đá tôi sang công ty của anh em ông ấy, nhưng chẳng hề nói trước rằng sếp ở đây lại trẻ đến vậy. Càng không nói cho tôi biết, vị sếp đẹp trai này chính là “anh trai tốt” mà tôi đã yêu qua mạng suốt ba tháng qua. Tối hôm qua, tôi còn nhắn tin đầy ướt át cho anh ta: “Anh ơi, bé nhớ anh.” Hôm nay, anh ta mặc vest bảnh bao đứng ngay trước mặt tôi: “Gọi chú đi.” Chân tôi mềm nhũn. Một nửa là vì nhan sắc của anh ta. Một nửa là vì quá mất mặt. Anh ta cúi người xuống, thì thầm bên tai tôi: “Đoạn ghi âm tối qua, gửi lại lần nữa.” Tôi cứng miệng chống chế: “Ghi âm gì cơ? Tổng giám đốc La nhận nhầm người rồi.” Anh ta bật cười, mở điện thoại ra. Tin nhắn được ghim trên đầu hiển thị rõ rành rành: “Bà xã đại nhân.”
Một lần nữa chịu trưởng tỷ nhục mạ, sợi dây nhẫn nhịn trong lòng ta cuối cùng cũng đứt đoạn, ta không còn cúi đầu im lặng như trước, mà lập tức cất lời tranh cãi cùng nàng, để rồi sau cùng, cả hai cùng ngã xuống làn nước lạnh trong hồ. Phụ thân nghe tin liền vội vã chạy tới, nhưng chưa từng hỏi rõ nguyên do, cũng chẳng cho ta một cơ hội phân trần, đã giáng thẳng một cái tát xuống mặt ta. Ta ôm đôi mắt đỏ hoe, cố nén nghẹn ngào để tự biện giải, lại gọi vị hôn phu đã tận mắt trông thấy mọi chuyện ra làm chứng: “Là trưởng tỷ đứng không vững nên mới kéo ta ngã xuống nước cùng nàng. Triệu Diễn đã nhìn thấy tất cả…” Nhưng vì muốn che chở thanh danh cho trưởng tỷ, hắn tránh đi ánh mắt cầu cứu của ta, rồi bình thản nói ra một câu dối trá: “Là Thù Ninh đẩy Tĩnh Nhàn xuống hồ.” Ta đứng sững tại chỗ, nhất thời như không còn nghe thấy bất cứ âm thanh nào nữa. Chỉ bằng một lời ấy của hắn, mẫu thân liền nhận định ta là kẻ tâm địa ác độc, cố ý hãm hại trưởng tỷ, sau đó đuổi ta cô độc một mình tới miếu sám hối.
SỦNG TỲ CỦA THIẾU GIA Cần thái Ngôn tình Văn án: Truyện Sủng Tì Của Thiếu Gia của tác giả Cần Thái xoay quanh một đại thiếu gia họ Mạc, có những thú chơi rất ngông do đã được cưng chiều từ nhỏ. Nàng đã làm nha đầu cho hắn đã được bảy năm rồi, nhưng hắn không đơn giả xem nàng là như vậy, hắn cũng biết rõ, trong lòng nàng mỗi ngày đều đếm rõ số ngày…Đối với nàng, nàng chỉ mong sau cho nhanh đến tám năm để nàng rời khỏi nơi này... Nhưng hắn lại khác, hắn không muốn nàng đi, lúc nàng mười tuổi hắn đã đính ước với nàng? Nàng thừa dịp hắn chuẩn bị “cưới vợ” bày kế. Cơ hội đến, nàng cầm tờ khế ước lẳng lặng mà đi, không để cho hắn biết. Liệu nàng có bỏ trốn thành công hay lại bị hắn bắt lại... Mời các bạn xem truyện sẽ rõ.
“Dao Dao là em gái em, con bé bị trầm cảm tái phát cần người ở bên, em có thể hiểu chuyện một chút được không?” “Hơn nữa đám cưới chỉ là hình thức, dù sao em cũng phải gả cho anh thôi.” Tôi không hiểu, ai nói tôi nhất định phải gả cho hắn chứ? Tôi quay đầu nhìn chằm chằm vào em trai hắn: “Anh trai anh kết hôn không cần tôi, vị hôn thê của anh phát bệnh cũng không cần anh.” “Hay là hai đứa mình nương tựa vào nhau chút đi?”
Khi đang đánh răng, tôi bỗng nhổ ra một đốt ngón tay người. Hóa ra gã cha dượng luôn quấy rối tôi bấy lâu nay đã chết trong bể nước tự bao giờ. Tại hiện trường, cảnh sát không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của một vụ mưu sát. Họ chỉ phát hiện một hình nhân giấy. Tôi gượng cười bảo: "Ông ta vốn làm nghề kinh doanh đồ vàng mã cho người chết mà, có người giấy ở đó cũng là chuyện bình thường thôi ạ." Nhưng vị đội trưởng cảnh sát lại nhìn tôi đầy hoài nghi: "Thế nhưng... tại sao hình nhân giấy đó lại có gương mặt giống hệt cháu?"
Đêm trước ngày thi đại học, để em gái có thể yên tâm ứng thí, tôi đặc biệt đón con bé về nhà mình ở tạm vài hôm. Ngay tại chỗ, cô em chồng đã sa sầm mặt mũi. Vừa quay đi, nó đã xé nát thẻ dự thi của em gái tôi, rồi ném thẳng nắm giấy vụn vào mặt con bé. "Một đứa ngoại tộc mà cũng dám vác mặt đến nhà anh trai tao ăn chực nằm chờ à?!" Chồng tôi vừa chạy tới, chưa cần hỏi han phải trái đúng sai đã đẩy mạnh tôi ngã nhào ra đất. "Cái gì thế hả? Yên Yên nói có gì sai đâu? Cô không phải đang dắt em gái cô đến đây chiếm hời đấy chứ?" "Mà này, thẻ dự thi là thứ quan trọng như thế, sao cô không nhắc nó cất cho cẩn thận?" Cô em chồng nấp sau lưng anh trai, đắc ý bồi thêm một dao: "Theo em thấy, loại người mặt dày như nó thì có thi tám trăm lần cũng chẳng đỗ nổi!" Nhìn em gái đứng bên cạnh với vành mắt đỏ hoe, tôi không thể nhịn được nữa.
NHÀ CHỒNG TỤ HỌP ĂN CƠM BA LẦN ĐỀU BỎ SÓT TÔI, TÔI LÀM THEO LỜI MẸ, ĐÊM ĐÓ HƠN BỐN MƯƠI CUỘC GỌI ĐẾN NHƯNG TÔI KHÔNG NGHE CUỘC NÀO Lần đầu tiên, họ nói quên thông báo. Lần thứ hai, họ nói người đông quá, không đủ chỗ ngồi. Lần thứ ba, ngay cả lý do họ cũng lười bịa. Đến khi lại thêm một lần nữa bị gạt ra ngoài, tôi cuối cùng cũng không muốn nhịn tiếp. Những bữa cơm tụ họp ở nhà mẹ chồng, ba lần đều không có tôi. Lần nào chồng cũng nhẹ tênh nói một câu “lần sau nhất định gọi em”, sau đó vẫn thản nhiên gắp thức ăn, uống rượu, đăng lên vòng bạn bè. Trong những bức ảnh gia đình đó, chồng tôi đứng giữa người nhà và mấy đứa cháu trong họ, cười rất vui vẻ, chỉ riêng tôi là không có mặt. Tôi gọi điện cho mẹ, chỉ khóc một lần. Mẹ nói: “Con đừng khóc, cứ làm một việc theo lời mẹ.”
Sau này hắn quay về triều đình lên ngôi hoàng đế, dùng kiệu hoa trải dài mười dặm rước ta vào cung. Người ngoài đều nói hắn chung tình với ta không đổi, ngưỡng mộ chúng ta là một cặp trời sinh. Cho đến khi hắn nạp ba nghìn phi tần, đêm đêm ca hát vui đùa, ta mới trở thành trò cười lớn nhất. Ta không khóc không nháo, tự nguyện giao ra ấn phượng, chuyển đến lãnh cung. Hắn tức điên lên, bóp cổ ta gầm lên dữ dội: “Ninh Dụ, ngay cả chết nàng cũng không thể rời xa trẫm!” Hắn đoán sai rồi. Ta sắp chết rồi, sắp bỏ rơi hắn mãi mãi rồi.
Việc Kỳ Tự cưới tôi đã trở thành trò cười trong giới. Bởi vì tôi là một đứa ngốc. Mà tôi lại hơi thích anh ấy. Người đàn ông ấy từng từ chối tôi và nói: "Nhắm trúng một con bé ngốc, vậy chẳng phải là súc sinh sao." Thế là tôi ngoan ngoãn giữ khoảng cách với anh. Thậm chí ngay cả khi đi chơi với bạn bè, tôi cũng không nói cho anh biết. Kỳ Tự vội vàng chạy đến lúc nửa đêm, tức đến mức bật cười: "Hứa Mãn Mãn, tôi thấy rõ ràng là trong lòng em không có tôi nữa rồi!"
BÀ XÃ KEO KIỆT ĐẾN ĐÒI TIỀN An tĩnh Ngôn tình Văn án: Truyện Bà Xã Keo Kiệt Đến Đòi Tiền còn với tên gọi khác là Bà Xã Keo Kiệt Chống Lại Tiền Nợ của tác giả An Tĩnh có nội dung về một cô gái tên Hà An Ân, cô ấy luôn xem tiền là tất cả, chỉ cần có tiền thì có thể có mọi thứ. Cô có thể làm mọi việc để có tiền...từ cua trai giàu có, làm vệ sinh đủ điều...việc gì cô cũng có thể làm. Nhưng đâu biết nào ngờbị cả ông chủ ăn luôn! Đỗ Khang-con của một gia đình giàu có, chỉ xem cô như đồ chơi nhưng từ lúc nào lại phải lòng cô...Một cô gái ham tiền như vậy thì có điểm nào để yêu chứ???