Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
M/ang t/hai chín tháng đi mua ô mai chua, tình cờ gặp Chu tiên sinh ở trong phòng nhã nhặn, ta vừa định tiến đến chào hỏi, liền nghe thấy nội dung cuộc đối thoại giữa hắn và cô nương trẻ tuổi kia!
“Nếu ta chết đi, ngươi có thể cưới cô ta rồi. Ngươi không vui sao?” Nói đoạn, ta xoay người, gieo mình xuống dưới vách tường thành sâu thẳm. Thực ra, ta đã nói nhầm rồi. Hắn vốn đã thành thân với Thẩm Như Liên, nhưng vì sự can thiệp, quấy nhiễu không ngừng của ta bấy lâu nay, nàng ta đến nay vẫn chỉ là Liên Phi chứ chưa thể bước lên ngôi vị Hoàng hậu. Tuy nhiên, ta đã chẳng thể sửa sai được nữa, bởi lẽ khi ta nhận thức được điều này thì cả cơ thể ta đã và đang rơi xuống với tốc độ cực nhanh. Nói năng vội vàng quả thực là một thói xấu, và ta đã tự mình làm một minh chứng rõ ràng cho các ngươi thấy rồi đó. Thế nhưng, trong khoảnh khắc rơi rụng khỏi tường thành, ta mơ hồ nhìn thấy Vân Quý Lan đang rơi lệ. Thật may mắn làm sao, giọt nước mắt ấy không rơi trúng người ta; nếu không, ta còn chê nó bẩn thỉu. Mà tại sao hắn lại khóc chứ? Khi ta chết đi, đám lão già cổ hủ nơi triều đường cuối cùng cũng chịu ngậm miệng, trả lại sự yên bình. Khi ta chết đi, thế gian này sẽ không còn một ai gièm pha rằng tân đế bị yêu nữ mê hoặc, dùng bùa ngải khống chế nữa. Khi ta chết đi, hắn có thể đường đường chính chính phong Thẩm Như Liên — người mà hắn hằng đêm mong nhớ — làm Hoàng hậu, để từ đó viết nên một giai thoại đẹp đẽ về một đấng minh quân và một hiền hậu đức hạnh. ---------------
Kiếp trước, tôi ngu muội tin nhầm người, một lòng muốn trốn khỏi cuộc hôn nhân với Phó Cửu Trầm. Đến cuối cùng, người tôi tin đẩy tôi vào đường chết. Còn người đàn ông tôi từng căm ghét, lại bất chấp tất cả lao vào biển lửa cứu tôi. Khi mở mắt lần nữa, tôi trở về đúng ngày mình chuẩn bị bỏ trốn. Vé máy bay vẫn còn trong tay. Vali đã thu dọn xong. Phó Cửu Trầm ngồi trước mặt tôi, lạnh lùng hỏi: “Lần này lại muốn đi đâu?” Tôi ném vé máy bay xuống đất. Sau đó, trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, tôi lao tới ôm chặt lấy anh. “Chồng.” “Em không đi nữa.”
Trong khi mọi người đang trầm trồ vì tuyết rơi giữa tháng 6, tôi đang thu dọn đồ đạc trong căn phòng trọ, chuẩn bị quay về quê nhà ở phía Nam. Chẳng ai biết rằng, đây chính là khởi đầu của ngày tận thế. Mùa hè năm nay sẽ không bao giờ đến nữa, toàn cầu sắp sửa tiến vào kỷ băng hà. Và tôi biết được điều này, chẳng qua cũng chỉ vì tôi đã trọng sinh. Kiếp trước, các thảm họa thiên nhiên lớn nhỏ liên tiếp xảy ra trên khắp thế giới. Nghiêm trọng nhất là một quốc đảo nhỏ bị sóng thần nhấn chìm.
Việc đầu tiên vị hôn phu làm sau khi khải hoàn trở về, chính là dùng toàn bộ chiến công của mình để thỉnh cầu Thánh thượng ban hôn với nữ nhi nhà họ Quý. Ta biết rõ, nữ nhi Quý gia được đặt ở trong lòng hắn, từ đầu chí cuối chỉ có đích tỷ. Về điều này, ta cam tâm tình nguyện thành toàn cho họ. Nhưng ai ngờ đâu, vào đúng ngày thánh chỉ ban xuống phủ, hắn lại bỏ mặc đích tỷ, ngay trong đêm tiến cung. "Bệ hạ, sai rồi! Thần và Quý đại tiểu thư vốn không hề có hôn ước." "Người mà thần muốn cưới, là thứ nữ có phần ngốc nghếch của Quý gia." Lời vừa dứt, trong điện tĩnh lặng đến mức tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy. Chỉ có Thừa tướng như đã xem đủ trò vui, ung dung mỉm cười. "Tiêu tướng quân chẳng lẽ hồ đồ rồi sao? Trên gia phả Quý gia, từ trước đến nay làm gì có vị thứ nữ nào?” "Ngược lại là ta, mấy năm trước ở trước cổng Quý gia, có nhặt được một đứa nhỏ đáng thương."
Khi ta bị treo trên cổng thành để thị chúng thì Chử Diệp đang ngồi ngay dưới chân thành. Hắn bày sẵn một bộ bàn ghế gỗ tử đàn, ung dung nhàn nhã ngồi thưởng trà. Tên tướng giữ thành chĩa thanh đao về phía sợi dây đang trói ta, lớn tiếng uy hiếp: "Chử thế tử! Nếu ngươi dám hạ lệnh công thành, lão tử chỉ cần vung một đao này, dây sẽ đứt ngay. Đến lúc đó Tam cô nương nhà họ Minh sẽ bị rơi từ trên cổng thành xuống, tan xương nát thịt!" Chử Diệp dường như không hề nghe thấy. Mãi đến khi uống cạn chén trà trong tay, hắn mới chậm rãi đứng dậy. Hắn khẽ nâng mắt, đôi con ngươi lạnh lẽo như sao băng lướt qua nơi ta đang bị treo. Trong ánh mắt ấy chỉ có sự hờ hững và lạnh nhạt. Ta chỉ nghe thấy hắn cười khẽ, giọng điệu hững hờ: "Ba khắc đã qua. Nếu các vị vẫn không chịu mở cổng thành nghênh đón... vậy thì..." "Công thành!" …
Sau kỳ thi đại học, tôi đầy tự tin chuẩn bị đi tỏ tình với cậu bạn thanh mai trúc mã lạnh lùng của mình. Nhờ vào những dòng bình luận chạy trên màn hình, tôi biết cậu ấy chính là bạn trai qua mạng của mình. [Nam chính đúng là đồ giả tạo, vì muốn biết sở thích của cô bé nên cố tình đóng vai người lạ để hẹn hò qua mạng với cô ấy.] [Biết cô bé thích sữa dâu, ngày nào cũng lấy cớ mẹ mua mà cậu ta không uống để đưa cho cô bé.] [Cô bé chỉ lỡ lời khen vóc dáng nam streamer, hôm sau đi đánh bóng cậu ta liền cố ý để lộ cơ bụng để quyến rũ cô bé.] Bình luận thậm chí còn ăn mừng trước cả diễn biến. [Giờ biết trước cô bé sắp tỏ tình, cậu ta đã lén chuẩn bị tạo hình cả tám trăm lần rồi.] [Nhìn dáng vẻ cố ra vẻ lạnh lùng mà bàn tay siết chặt đầy mất giá kia kìa, chúc mừng cô bé có được anh bạn trai giả tạo.] Nhìn đôi vành tai ửng đỏ và bàn tay đang siết chặt của Giang Ngôn. Tôi nén lại ý cười, bước về phía cậu ấy, thế nhưng tôi lại nghe thấy tiếng lòng của cậu ấy. [Đừng có lại đây!] Tôi khựng lại, Giang Ngôn cau mày nhìn tôi. Tiếng lòng của cậu ấy lại vang lên. [Tôi không thích cô, cút đi cho khuất mắt.] [Đừng để Lâm Noãn hiểu lầm.] Tôi ngoảnh đầu lại, quả nhiên hoa khôi Lâm Noãn đang đi về phía này. Thấy tôi đứng yên, Giang Ngôn lên tiếng: "Có chuyện gì vậy?" Tôi vội thu lại bức thư tình đang định đưa ra. "Không có gì, tôi nhận nhầm người thôi."
Đến bữa trưa, bố chồng đề nghị: Cả nhà nghiêm túc thực hiện chế độ AA, tôi lập tức bán căn nhà trị giá 4,5 triệu đứng tên mình, hôm sau bố chồng hỏi: Con bán rồi thì chúng ta ở đâu? Tôi đáp: Trước tiên chia tiền đã. Cô nhìn thoáng qua Thẩm Gia Mộc đang ngồi bên cạnh mình. Thẩm Gia Mộc cúi đầu, chăm chú ăn món thịt kho tàu trong bát, như thể trong miếng thịt đó có thể mọc ra vàng. Tai anh hơi đỏ. Cơn tức trong lòng Tưởng Mạn lập tức nghẹn lên tận cổ họng. Kết hôn hai năm, bố mẹ chồng từ quê chuyển đến sống chung, tính ra cũng sắp được một năm rồi.
Ngồi xe của bạn thân buồn chán quá, tôi định trêu chọc đối tượng yêu qua mạng một chút. [Chồng ơi, cho em xem cái đó của anh đi.] Tin nhắn vừa gửi đi. Bên cạnh tôi, người anh cả nghiêm nghị, lạnh lùng của bạn thân bỗng phát ra một tiếng hừ trầm đục. Tôi thấy anh đang cầm điện thoại gõ chữ, những đường gân xanh nổi lên rõ rệt trên mu bàn tay trắng trẻo. Tôi đang lấy làm lạ thì điện thoại hiện lên tin nhắn trả lời của đối tượng yêu qua mạng. [Bảo bối, bây giờ không tiện, lát nữa gửi cho em xem được không?] [Đã chuyển khoản ¥52000] Khóe miệng tôi nhếch lên một nụ cười tinh quái. [Không được, bây giờ em muốn xem ngay!] [Đây là lệnh của chủ nhân.] Tôi còn đang đắc ý thì giọng nói trầm khàn của người anh cả vang lên từ bên cạnh: "Đèn xanh tiếp theo rẽ phải, thả tôi xuống trước cửa khách sạn."
Ngày bảng xếp hạng kỳ thi tháng được dán lên, tên của tôi và Giang Trì lại nằm sát nhau. Tôi hạng nhất, cậu ấy hạng hai. Cậu ấy nhìn chằm chằm vào bảng danh sách ba giây rồi cười khẩy: "Bài văn lần này cậu gặp may thôi." Tôi vừa định phản bác thì đột nhiên có một bàn tay đưa ra từ phía bên cạnh. Lục Trầm, học sinh mới chuyển đến, đứng trước bảng danh sách và dùng bút đỏ khoanh tên tôi và Giang Trì lại với nhau. Cậu ta và một nữ sinh khác là học sinh chuyển trường từ nơi khác đến. Nghe nói cả hai đều nhắm vào phần học bổng Trạng nguyên trị giá một triệu tệ của trường chúng tôi. Lục Trầm gõ gõ vào bảng danh sách: "Lần sau, hai vị trí này sẽ là của bọn tôi." Nữ sinh phía sau cậu ta vừa nhai kẹo cao su vừa nói: "Tranh giành hạng nhất hạng hai lâu như vậy mà chỉ cách nhau có ba điểm thôi sao?" "Chán thật đấy." Đám đông vây xem lập tức xôn xao. Giang Trì sa sầm mặt nhìn tôi, tôi cũng nhìn cậu ấy. Ba giây sau, cậu ấy lên tiếng trước: "Tôi dạy cậu câu toán khó cuối cùng." Tôi gật đầu: "Tôi cho cậu tư liệu làm văn." Đình chiến trước. Dọn dẹp chiến trường trước, phải đè bẹp người ngoài trước đã. Kỳ thi tháng sau, hai vị trí đầu bảng vẫn không thay đổi. Thay đổi là ở hạng ba và hạng bốn, họ bị chúng tôi bỏ xa ba mươi bảy điểm.
"Tuế Tuế, con cởi váy ra cho Dao Dao mặc đi." Trong phòng thay đồ của trường mẫu giáo, bố vừa nói vừa vươn tay kéo khóa sau lưng tôi. "Đây là váy mẹ mua cho con mà." Tôi giữ chặt cổ áo. "Dao Dao không có bố, không mua nổi đồ diễn. Hôm nay con bé phải lĩnh xướng, con hiểu chuyện một chút đi." Bố trực tiếp kéo tôi lại rồi kéo phăng khóa váy xuống. Chiếc váy tuột khỏi vai, mấy bạn nhỏ phía sau hậu đài đều đang nhìn tôi. Tôi hít hít mũi, cố nhịn nước mắt, ngẩng đầu nói: "Bố ơi, con không cần váy nữa đâu, bố đi làm bố của người khác đi!"
Tôi vẫn luôn cảm thấy nhân vật chính trong mấy bộ truyện ngược tâm chỉ cần chịu mở miệng nói chuyện là có thể tránh được chín mươi chín phần trăm những tình tiết máu chó rồi. Kỳ nghỉ hè, cậu bạn trúc mã đi du lịch nước ngoài, lúc về mang theo hai món quà lưu niệm. Một món là chiếc vòng cổ hình bướm tinh xảo, món còn lại là một con vịt vàng nhỏ. Vòng cổ được đưa cho Lục Thanh Gia, còn vịt vàng thì cho tôi. Tôi lên tiếng phản đối: "Cậu có ý gì đấy, tại sao lại đối xử khác biệt như vậy?" Cậu ta cười cợt: "Chẳng phải cậu giống như một con vịt con xấu xí sao, so sánh với Thanh Gia làm gì?" Sự thật đã chứng minh lời phản đối của tôi hoàn toàn vô hiệu. Sau đó, Lục Thanh Gia ngã cầu thang, vừa khóc vừa bảo là tôi đẩy cô ta. Tôi nói tôi không làm, mọi chuyện cứ kiểm tra camera là rõ. Nhưng xui thay camera lại hỏng, trúc mã không tin lời tôi, ép tôi phải xin lỗi. Tôi chợt hiểu ra dù có miệng cũng chỉ người muốn nghe mới chịu lắng nghe mà thôi. Vậy nên tôi cho cậu ta một trận đòn, đằng nào cũng đâu có camera ghi lại.
Từ khi làm "chim hoàng yến", tôi liền lấy Maybach của kim chủ ra đăng ký một tài khoản chạy Didi. Chỉ cần anh ta không có nhà, tôi lại lẻn ra ngoài chạy xe công nghệ. Cứ thế mà thần không biết quỷ không hay làm suốt hơn nửa năm trời. Cho đến hôm nay, một bài đăng có tiêu đề [Bắt xe gặp ngay Maybach] bất ngờ nổi đình nổi đám. Cư dân mạng mắt cú vọ phát hiện ra: "Sao chiếc xe này nhìn quen quen, giống của Quan Diên vậy nhỉ?" Thế là, kim chủ của tôi được đưa thẳng lên hot search. Tôi cạn lời. Con người ta. Sao có thể cùng trong một ngày. Mà mất cả hai công việc cơ chứ?!
Hoàng đế cải trang vi hành, mang về một nữ tử kỳ lạ trong dân gian. Vì nàng mà phế bỏ hậu cung, sủng nàng tận xương tủy. Thế nhân đều than Hoàng đế si tình. Nhưng ta lại nghe được một giọng nói khác. Hoàng đế: [Phiền thật, khi nào thì giá trị hảo cảm mới là 100%.] [Huhuhu, ta không sạch sẽ, hoàng hậu sẽ không cần ta nữa.]
Sau khi rời khỏi thế giới này năm năm, hệ thống bất ngờ đưa cô trở lại. Mà nơi cô xuất hiện... lại chính là trên giường của nam chính. Tạ Ninh Yến vẫn giống hệt ngày xưa, thuần khiết đến mức khiến người ta mềm lòng. Hắn đỏ hoe mắt, giọng run run khẩn cầu: "Chị ơi, em đang nằm mơ sao? Chị ôm em một cái được không?" Trái tim cô lập tức mềm nhũn, vừa định đồng ý. Thì trước mắt bỗng hiện lên từng hàng đạn mạc. [Nữ phụ chạy mau! Trước đó cô đột nhiên chết giả rồi rời khỏi thế giới, nam chính đã phát điên từ lâu rồi!] [Thuần khiết chỉ là lớp ngụy trang của hắn thôi. Quần áo hắn toàn thuốc mê, cô mà ôm hắn một cái là ngất ngay tại chỗ.] [Sau đó sẽ bị nhốt lại, ngày ngày đêm đêm diễn cảnh cưỡng ép yêu đương...] [Không tin thì nhìn kỹ bên cạnh đi, có cả xích sắt đặt sẵn kìa!] Cô giật mình, ánh mắt vô thức lệch sang một bên. Bên cạnh gối, quả nhiên có một sợi xích bạc nằm lặng lẽ ở đó.
Ta là một con thủy quỷ không ra hồn, ngâm mình dưới đáy Lạc Giang đã một trăm năm mươi năm rồi. Mấy con quỷ khác bận rộn bắt người thế thân để đầu thai, còn ta thì kén chọn quá mức. Không chê kẻ này xấu xí, thì lại chê kẻ kia hôi hám, thà rằng ở dưới nước gặm bùn nhão còn hơn. Cứ ngỡ sẽ phải mục rữa như thế này mãi. Cho đến khi một thằng nhóc câm ném nửa củ khoai nướng vào đầu ta, còn thắp cho ta một ngọn đèn giấy đỏ rách nát. Đó là hơi ấm đầu tiên ta cảm nhận được sau một trăm năm mươi năm làm quỷ. Chỉ vì hơi ấm đó mà sau này khi Lạc Giang lũ lớn, thằng nhóc câm kia đã chết đuối. Ta vớt đứa bé đang nằm trong cái chậu cũ lên từ dưới nước. Nhìn thằng nhãi con trong chậu gỗ gào khóc đến xé lòng, ta tức giận đến mức lộn cả tròng mắt: "Đúng là phiền phức, sớm biết vậy để ngươi chết đuối cho rồi!"
Ta và muội muội là song sinh, nhưng mẫu thân lại đặc biệt thương xót muội ấy. Chỉ cần ta phạm lỗi, mẫu thân sẽ nhốt ta vào căn phòng tối. “Vãn Ninh, lệ khí trên người con quá nặng. Khắc một hạt châu khoan thứ, Bồ Tát mới rửa sạch tội nghiệt cho con.” Muội muội sinh bệnh, là ta chăm sóc không chu toàn, ta phải khắc một hạt. Muội muội làm vỡ chiếc bình hoa ngự ban, là ta không trông coi cẩn thận, ta phải khắc hai hạt. Mười năm qua, hai bàn tay ta phủ đầy sẹo dao, những hạt châu trong hộp cuối cùng cũng góp đủ thành một chuỗi. Trên dưới toàn phủ đều khen mẫu thân trị gia nghiêm minh, nói đại tiểu thư đã được dạy dỗ đến mất hết góc cạnh, tính tình chu toàn, biết tiến biết lui. Ta cũng từng cho rằng, chỉ cần mình nghe lời, rốt cuộc cũng có thể chịu đựng đến ngày xuất giá. Mãi đến khi thư từ hôn của phủ Định Quốc công được đưa tới. Ta chạy đến tiền sảnh, muội muội khóe mắt còn vương lệ, trong tay vẫn cầm một chuỗi “châu khoan thứ”. “A tỷ, mẫu thân đã đưa chuỗi châu này cho phủ Quốc công xem rồi. Trên người tỷ gánh một trăm lẻ tám lỗi lầm, phủ Quốc công sao dám lấy một tông phụ có lệ khí nặng như vậy chứ?”
Sau ngày khải hoàn trở lại kinh thành, việc đầu tiên vị hôn phu của ta làm không phải là trở về gặp ta, mà là mang hết những chiến công chàng gom nhặt nơi sa trường, quỳ trước long nhan để xin một đạo thánh chỉ ban hôn với nữ nhi Quý gia. Ta vẫn luôn biết, người con gái Quý gia mà chàng âm thầm cất trong tim từ đầu đến cuối, chưa từng là ta, mà là vị đích tỷ được mọi người nâng niu ấy. Chuyện này, ta đã sớm nghĩ thông, cũng bằng lòng lặng lẽ buông tay thành toàn. Nhưng ta không ngờ rằng ngay đúng ngày thánh chỉ được đưa đến Quý phủ, chàng lại bỏ mặc đích tỷ ở lại sau lưng, suốt đêm vào cung xin gặp bệ hạ. “Bệ hạ, đạo thánh chỉ này có nhầm lẫn.” “Thần chưa từng có hôn ước với đại tiểu thư Quý gia.” “Người thần muốn cưới, là vị thứ nữ có phần khờ dại của Quý gia.” Một lời vừa rơi xuống, cả tòa đại điện lập tức lặng đi, tĩnh đến mức tưởng như hơi thở của mọi người cũng bị ép phải ngừng lại. Chỉ có vị thừa tướng đã đứng xem vở náo nhiệt ấy từ đầu, lúc này mới chậm rãi cong môi, nụ cười nhàn nhạt như gió lướt qua mặt hồ. “Tiêu tướng quân vừa trở về từ chiến trường nên thần trí chưa yên chăng? Trên gia phả Quý gia từ trước đến nay, đã từng có vị thứ nữ nào đâu?” “Ngược lại, mấy năm trước, ta từng nhặt được một tiểu cô nương đáng thương bị bỏ lại trước cổng Quý phủ.”
Khi ta đến tìm phu quân, chàng đang ngồi đối diện đánh cờ với biểu muội. “Dung mạo dịu dàng xinh đẹp, vậy mà nước cờ lại tàn nhẫn thế này. Thật không biết muội và Thanh Nhi giống nhau ở điểm nào.” Giọng Bùi Dực vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều. Biểu muội nhướng mày cười. “Người bôn ba giang hồ như bọn muội, đương nhiên không thèm mấy dáng vẻ tiểu nữ nhi kia.” “Còn huynh ấy à, đúng là một tên chơi cờ dở tệ.” “Hay lắm, muội cứ chờ đó cho ta.” Phu quân vừa tức vừa buồn cười, vươn tay bắt biểu muội. Hai người đuổi qua đuổi lại, mãi đến khi va rơi đĩa điểm tâm trong tay ta. Ý cười trên mặt biểu muội thu lại, lập tức trốn ra sau lưng phu quân, cẩn thận kéo áo chàng. “Biểu tỷ, muội không cố ý đâu, là biểu tỷ phu b/ ắ/ t n/ ạ/ t muội.” Khóe môi phu quân vẫn luôn cong lên, bất đắc dĩ nói: “Biểu muội này của nàng đúng là một con khỉ ngang ngược, sau này không biết công tử nhà nào phải xui xẻo đây.” Ta bình thản mở miệng: “Đương nhiên là làm di nương của phủ Bùi rồi.”
Tháng thứ ba sau khi Tiêu Quyết hoà ly với ta để cưới con gái của ân sư. Hắn cầm hôn thư đến tìm ta: "Nhà của thầy bị phán tội lưu đày, ta không thể trơ mắt nhìn Minh Tuyết chết trên con đường lưu đày đó." "Ta và nàng ta chỉ có tình nghĩa huynh muội, nàng mới luôn là người vợ duy nhất của ta." Nhưng hắn không biết. Không lâu sau ngày hoà ly trở về nhà, ta đã đồng ý hôn sự với Tô gia.
Ngay từ khi còn nhỏ, phụ thân đã sủng thiếp diệt thê, thiên vị mẹ con thứ muội. Đến cả công lao cứu Thái tử của ta, ông cũng ép ta nhường lại cho nàng. Thế là Giang Uyển Thục bước lên vị trí Thái tử phi cao quý. Còn ta bị gả cho Tam hoàng tử thất sủng, trở thành Tam hoàng phi chẳng ai để mắt. Ai ngờ nhiều năm sau, Thái tử bị kết tội tham ô, bị giáng đến Động Châu. Tam hoàng tử vì tố giác có công, địa vị tăng vọt, một bước lên mây. Giang Uyển Thục không chịu nổi cú sốc từ đỉnh cao rơi xuống vực thẳm, cuối cùng tre//o c//ổ t//ự vẫ//n. Ta thì ngồi lên hậu vị, hưởng hết vinh hoa phú quý, được thiên hạ kính ngưỡng, sống trọn một đời. Khi mở mắt lần nữa. Ta đã quay về đúng ngày Thái tử đến phủ cầu thân. Giang Uyển Thục bỗng lắc đầu, chủ động đẩy ta lên phía trước. "Người cứu điện hạ... phải là trưởng tỷ mới đúng." Ta sững sờ. Nhìn thấy ánh mắt Thái tử lập tức sáng lên, ta chẳng chút do dự gật đầu. "Đúng vậy, là ta." Thật nực cười. Giang Uyển Thục kiếp trước ch//ết trước ta hơn năm mươi năm. Nàng đâu thể biết... Chuyện Thái tử bị giáng chức vì tham ô chỉ là một màn kịch. Kẻ thật sự mưu phản lại chính là Tam hoàng tử. Sau khi nàng ch//ết, người cuối cùng tái giá với Thái tử... cũng chính là ta.
An Vương bị thích khách ám sát ở vùng ngoại ô kinh thành, ta trên đường đi ngang qua, vừa khéo cứu được hắn một mạng. Hoàng thượng nghe tin thì cảm thán đây là mối lương duyên do ông trời ban tặng, liền hạ chỉ ban hôn cho ta và An Vương. An Vương do dự một lúc, rồi quỳ xuống tiếp nhận thánh chỉ. Sau khi thành hôn, suốt hai mươi năm chúng ta từ chỗ kính trọng nhau như khách, cuối cùng lại đi đến mức nhìn nhau mà chán ghét. Mãi đến khi hắn hấp hối, mới nói ra những lời thật lòng: "Ta nhẫn nhịn suốt cả đời. Ta cứ ngỡ nàng và Thư Nguyệt là biểu tỷ muội, tính tình hẳn cũng không khác nhau là mấy, nên mới đồng ý nhận cuộc ban hôn của Tiên đế." "Không ngờ nàng lại chẳng bằng nổi biểu tỷ của mình. Thô lỗ, cục mịch, chẳng có lấy nửa phần phong thái của nữ tử thế gia." "Ta thà rằng năm ấy nàng đừng cứu ta, để ta chết nơi đồng hoang ngoại thành, còn hơn phải bỏ lỡ Thư Nguyệt suốt nửa đời người." Sống lại vào đúng ngày Hoàng thượng ban hôn, ta quỳ xuống dập đầu. "Thần nữ từ nhỏ tính tình phóng túng, lười nhác, không tài không đức, thực sự không thích hợp làm An Vương phi."
Ngày Hạ Thanh Vân được minh oan trở về quê, bên cạnh hắn còn có thiên kim của Tri phủ. “Xuân Kiều, nay ta đã khôi phục chức quan. Xét thấy nàng có công chăm sóc phụ mẫu ta, ta ban cho nàng danh phận bình thê.” Lời còn chưa dứt, một xấp vàng mã dày cộp đã nện thẳng vào mặt hắn. Mẹ chồng từng là cáo mệnh phu nhân vừa thuần thục gấp thỏi vàng mã, vừa chỉ thẳng mặt hắn mà mắng: “Đánh rắm! Giờ Xuân Kiều là nghĩa nữ của ta, ngươi là thứ gì mà cũng xứng khiến nó chịu ấm ức?” Cha chồng từng là đại nho đương triều, ông cầm bút lông, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên, vừa viết câu đối viếng vừa lạnh lùng nói: “Thằng ranh vô tình! Năm đó lão phu nên trét ngươi lên tường mới phải!” Ta ôm bụng bầu đứng phía sau tân phu quân ở rể vừa mới chiêu mộ, bất đắc dĩ xòe tay. Quên nói với hắn, ta đã sớm đưa cha mẹ chồng cùng đi tái giá rồi.
Lần cãi nhau dữ dội nhất với Phong Thịnh Niên, anh ta nhìn tôi với vẻ mặt lạnh lùng và nói: “Nếu không phải tại cô, vợ tôi đã là cô ấy rồi.” Tôi ngẩn người rất lâu. Kết hôn ba năm, cho đến tận bây giờ anh ta vẫn chưa từng quên Hạ Mộng. Sau này, khi được hỏi về tình trạng tình cảm, tôi nhìn người đàn ông ở phía xa, mỉm cười nói: “Hiện tại đang độc thân.” Sắc mặt Phong Thịnh Niên lập tức tái mét.