Truyện hoàn thành tại Lão Phật Gia
Chỉ để mua vui, Quý Phi đã mổ sống đứa con trai nhỏ bé của ta, ả móc lấy trái tim đỏ rực nhỏ bé vẫn còn đập của nó biến thành vũng máu trên chảo dầu. Thị nữ khuyên Quý Phi: "Tiểu thư, hành hạ người vô tội đến chết như vậy không tốt cho lắm..." Quý phi cười đến vui vẻ: "Ngươi sợ cái gì? Giết loại tiện dân này không khác gì giẫm chết một con kiến hôi!" Năm năm sau, Quý Phi mắc phải một căn bệnh lạ, biến thành quái vật nửa người nửa côn trùng, ngày đêm không ngừng kêu gào thảm thiết. Ta liền mách cho nàng ta: "Có một bài thuốc dân gian có thể chữa được căn bệnh này, nhưng nó cần dùng trái tim của con người làm thuốc dẫn." Đôi mắt xám như tro tàn của nàng ta nháy mắt sáng lên tia hy vọng: "Của ai?" Ta mỉm cười, ánh mắt độc ác lạnh đến thấu xương: "Hài tử của người. Hài tử duy nhất của người."
Ngày hôm sau sau khi tôi ra đi tay trắng, mười ba người nhà chồng vội vàng chuyển vào căn nhà hướng biển trị giá 15 triệu tệ của tôi, sau khi đẩy cửa vào, cả nhà đều ngây người, căn nhà đã bị dọn sạch. Chỗ ký tên đã ký sẵn tên của cô ta. Ba chữ Khương Ngọc Dao được viết ngay ngắn chỉnh tề, giống như đã chuẩn bị sẵn từ lâu. “Anh nhìn cái gì vậy?” Khương Ngọc Long đi tới, giật lấy bản thỏa thuận trong tay tôi. “Mau ký đi, ký xong thì cút cho nhanh.” “Tuổi xuân tươi đẹp của em gái tôi bị anh làm lỡ mất ba năm, anh còn muốn ăn vạ không đi à?” Tôi ngẩng đầu nhìn hắn một cái. Khương Ngọc Long cao hơn tôi nửa cái đầu, bình thường tập gym nên luyện ra một thân cơ bắp, đứng trước mặt quả thật rất có cảm giác áp bức. Nhưng tôi không động đậy. “Thỏa thuận tôi có thể ký.”
Kiếp trước, ta là Tể tướng phu nhân khiến ai nấy trong kinh thành đều ngưỡng mộ. Ta tận mắt nhìn phu quân của mình và đương triều công chúa yêu hận dây dưa suốt bao năm. Ta không tranh, không ghen, nhẫn nhịn chịu đựng, chưa từng bộc phát. Ai ai cũng khen ngợi ta hiền đức, ngay cả vị phu quân chưa từng nhìn ta bằng ánh mắt tử tế ấy, đến lúc hấp hối, hắn cũng hứa rằng kiếp sau nhất định sẽ đối xử tốt với ta. Sau đó, ta sống lại. Ta trở về đúng ngày vị thiếu niên Tể tướng khí phách hăng hái năm nào đến trước cổng phủ ta cầu thân. Nhìn gương mặt và hàng mày quen thuộc của hắn, ta khẽ mỉm cười, lắc đầu, nói với hắn: "Ta không đồng ý."
Vì canh Mạnh Bà quá khó uống, tôi đã nôn thốc nôn tháo, làm lỡ giờ đầu thai. Tôi nhìn Hắc Bạch Vô Thường đang nghiến răng nghiến lợi vì bị ép tăng ca, liền ôm chặt đùi hai anh ấy khóc rống lên: "Anh ơi, đừng lôi em đi chịu phạt! Em có thể cải thiện cơm nước ở địa phủ mà!" Hắc Vô Thường hừ lạnh một tiếng: "Chỉ có phàm nhân các người mới trọng ham muốn ăn uống như vậy." Sau đó, nhìn cái giò heo vừa thơm vừa giòn mềm, anh ấy cắm đầu đánh liền ba bát cơm lớn. Tôi cười nịnh nọt: "Anh ơi, ăn thấy thế nào?" Hắc Vô Thường: "Ồn ào, thêm bát nữa."
"Hắn giờ đây là bậc công tử hào hoa phong nhã, làm sao còn nhớ đến người vợ tào khang từng cùng mình hàn vi thuở trước? Việc nàng tái giá... thật sự là đã xảy ra rồi sao? Tại bữa tiệc Quỳnh Lâm do hoàng thượng ban cho các tân khoa sĩ tử, khi nhìn thấy nàng đứng cạnh bên Hoàng thượng, hắn hoàn toàn sững sờ. Lúc này đây, chẳng lẽ hắn phải gọi nàng một tiếng... Nương nương sao?" ----------------
Năm thứ bảy ở nhờ phủ Viên, phụ thân rốt cuộc cũng dành dụm đủ của hồi môn cho ta. Ta vui mừng khôn xiết, ôm chiếc tráp gỗ đi tìm Viên Thận. Không ngờ, lại vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa hắn và ma ma. “Khương cô nương năm ngoái đã cập kê, nhưng phu nhân vẫn chưa chịu định hôn kỳ vì chuyện của hồi môn. Ba trăm lượng, quả thực khiến nàng ấy khó xử.” Trong phòng yên lặng chốc lát. Viên Thận đáp rất thản nhiên. “Gạo Lạc Dương đắt đỏ. A Huỳnh ở phủ Viên bao năm nay, mẫu thân chưa từng bạc đãi nàng. Phần ân tình ấy, sao ba trăm lượng có thể bù đắp?” Đến lúc ấy ta mới giật mình nhận ra, bản thân cứ cố chấp chờ xuất giá, quả thật có phần chỉ biết nhận ơn mà không báo. Sáng sớm hôm sau, ta đến phòng Viên phu nhân xin từ biệt.
Ta là vị Diêm La chủ mẫu mà các quý phụ khắp kinh thành kính sợ nhất. Trong tiệc bái sư của con gái ta, đứa con ngoại thất tám tuổi bước ra trước mặt đông đảo quan khách, một cước đá lật cây vĩ cầm do Thái hậu ban tặng. Thân cầm gãy làm đôi, tên nhãi đó hai tay khoanh trước ngực: “Cha ta đã nói rồi, đồ đạc trong phủ này sau này đều thuộc về ta! Hai kẻ các ngươi mau chóng cút xéo đi!” Mẹ nó “bùm” một tiếng quỳ sụp xuống, đáy mắt không giấu nổi vẻ đắc ý: “Phu nhân bớt giận, Phong nhi trưởng thành ở nông thôn, không hiểu quy củ nơi kinh thành.” Ta còn chưa kịp mở lời, con gái bảy tuổi của ta — Nam Tinh — đã tiến lên phía trước, vung một t/át khiến nó loạng choạng quay nửa vòng. “Không hiểu quy củ? Vậy thì quỳ xuống mà học.” “Hủy hoại ngự tứ chi vật là tội lớn tru di cửu tộc, cái m/ạng hèn của ngươi cũng xứng bắt cả phủ ta lấy đầu ra lót chân sao?” Ta đặt chén trà xuống, thong thả cất lời: “Đã nghe rõ lời tiểu thư nói chưa? Lôi xuống. Tổn hại vật ngự tứ, theo luật đ/ánh gậy đến chet.”
Mẫu thân mơ thấy người ta gặp chẳng phải lương nhân, trước khi qua đời dặn ta phải vào kinh từ hôn. Trên đường vào kinh, ta lỡ ăn phải nấm độc, mất luôn giọng nói. Khó khăn lắm mới lần mò tới kinh thành, vừa lấy hôn thư ra, lại bị hiểu lầm là tới ép tướng phủ thực hiện hôn ước. Oái oăm thay ta lại không biết chữ, nói chẳng được, viết chẳng xong. Hạ Chi Chu liếc nhìn ta một cái, rồi ngoảnh mắt đi: "Một thôn phụ lớn lên nơi thôn dã, cũng xứng làm chủ mẫu tướng phủ sao? Đã muốn trèo cao, trước hết hãy rửa sạch cái thô tục trong xương cốt đi, bao giờ học được giống một con người, rồi hãy tới bàn chuyện cưới gả với ta." Ta học không nổi quy củ. Mỗi lần bỏ hôn thư lại rồi trốn khỏi phủ, ta đều bị bắt về. Ánh mắt Hạ Chi Chu lạnh lẽo: "Lén chạy ra ngoài, là muốn để cả kinh thành biết tướng phủ hà khắc với ngươi sao? Ngươi vội vàng ép ta cưới ngươi vào cửa đến thế à?" May mà lão phu nhân tướng phủ tâm thiện, mời thần y tới chữa trị cho ta. Đợi chứng câm khỏi hẳn, ta vội nói: "Lão phu nhân, ta vào kinh không phải để gả chồng, mà là để từ hôn."
Tôi biết ngay từ khoảnh khắc Lý Khâm không xuất hiện đúng giờ rước dâu như đã hẹn rằng anh ta cũng trọng sinh rồi. Kiếp trước, trong mắt tất cả mọi người, tôi là một người vợ hiền dâu thảo, một người mẹ mẫu mực. Tôi giúp anh ta thăng tiến, chăm sóc cha mẹ chồng, tiết kiệm vun vén cho gia đình, tiếp đãi khách khứa chu đáo, chưa từng để xảy ra sai sót. Thế nhưng anh ta lại hận tôi suốt cả đời. Chỉ vì bạch nguyệt quang của anh ta, Đường Dịch Như, từng mượn tiền tôi để đi phá thai. Sau đó, ở một phòng khám chui, cô ta vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ. Bạch nguyệt quang rời xa, trở thành nỗi đau mà Lý Khâm ôm hận suốt đời. Vì vậy sau khi trọng sinh, anh ta quyết định ngay trong ngày cưới sẽ khiến tôi mất hết mặt mũi, coi như dạy cho tôi một bài học. Nhưng đến khi anh ta cảm thấy đã trừng phạt đủ, mang sính lễ quay lại đón dâu thì tôi đã mang thai tám tháng, theo chồng nhập ngũ rồi.
Đêm trước ngày thành thân, vị hôn phu của ta – Thế tử của phủ Định Viễn Hầu đã bỏ trốn. Ta cứ ngỡ mối hôn sự này thế là tan vỡ. Phụ thân bèn nhờ bà mối tìm cho ta một công tử họ Lâm, tuổi tác xứng đôi, gia phong cũng tốt. Ta nghĩ, gả cho ai mà chẳng là gả, bèn gật đầu đồng ý. Một năm sau, khi trong bụng vừa mang thai, ta liền đến chùa Thanh Lương lễ tạ, sẵn tiện xin một lá bùa bình an, cầu mong đứa trẻ trong bụng được khỏe mạnh, thuận buồm xuôi gió. Đường xá xa xôi, phải đi hơn nửa tháng trời. Giữa đường không may gặp phải sơn tặc, cũng may có một vị công tử ra tay ứng cứu. Người nọ mặc hắc y, mang trường kiếm, chân mày ánh mắt đều toát lên vẻ lạnh lùng, nhưng khi nhìn thấy ta, vành tai hắn lại khẽ ửng đỏ. Hắn chắp tay hành lễ, giọng nói có chút ngập ngừng: "Tại hạ Tạ Thanh Nghiên, cô nương kinh hãi rồi." Ta bỗng ngẩn người. Tạ Thanh Nghiên. Vị Thế tử của phủ Định Viễn Hầu, kẻ đã lặng lẽ bỏ trốn vào đêm trước ngày thành thân, cũng tên là Tạ Thanh Nghiên.
“Ba phút nữa là bắt đầu.” Giọng của Khương Minh vang lên trong tai nghe, mang theo sự phấn khích khó giấu. Cậu dựng giá đỡ điện thoại, điều chỉnh góc quay rồi đưa ngón tay cái ra hiệu với bốn người còn lại. Phía sau họ là một tòa nhà ba tầng cũ kỹ, lặng lẽ đứng giữa khu đất hoang. Những ô cửa sổ tối đen giống như từng con mắt đang nhìn chằm chằm về phía cổng. Trên tấm biển xiêu vẹo trước cổng còn sót lại vài chữ: Nhà Thiếu nhi Hoa Hướng Dương. Mười lăm năm trước, nơi này từng là địa điểm sinh hoạt của hàng trăm đứa trẻ trong thành phố. Cho đến một đêm mưa. Một vụ cháy xảy ra ở tầng ba. Bảy đứa trẻ và một cô giáo mãi mãi không thể rời khỏi tòa nhà. Sau đó, nhà thiếu nhi bị bỏ hoang. Những lời đồn kinh dị cũng bắt đầu xuất hiện. Có người nói nửa đêm vẫn nghe thấy tiếng trẻ con đọc bài. Có người nói từng nhìn thấy ánh đèn xuất hiện ở căn phòng mỹ thuật tầng ba. Thậm chí còn có người khẳng định, nếu chụp ảnh ở đây vào lúc mười hai giờ đêm, trong ảnh sẽ xuất hiện thêm một đứa trẻ không thuộc về thế giới này. Chính lời đồn cuối cùng đã khiến Khương Minh quyết định mở buổi livestream hôm nay. Màn hình vừa mở, lượt xem lập tức tăng lên. Khương Minh nở nụ cười quen thuộc. “Xin chào mọi người! Chào mừng đến với ‘Góc Bí Ẩn Nửa Đêm’. Hôm nay tụi mình sẽ khám phá nhà thiếu nhi bị ma ám nổi tiếng nhất thành phố!” Bên cạnh cậu, Lục Kỳ lập tức chen vào khung hình. “Nói trước nhé, nếu lát nữa có ma thật thì người chạy đầu tiên chắc chắn là tôi.” Phần bình luận lập tức ngập tiếng cười. An Vy khoanh tay. “Cậu còn chưa vào đã muốn bỏ chạy rồi à?” “Không phải muốn chạy, mà là có ý thức sinh tồn.” Mọi người lại cười ầm lên. Chỉ có hai người không cười. Trình Dương ngẩng đầu nhìn tòa nhà, hơi nhíu mày. Còn Hạ Ninh thì từ đầu đến cuối đều im lặng. Ánh đèn điện thoại hắt lên gương mặt cô, để lộ vẻ tái nhợt bất thường. Khương Minh chú ý đến. “Cậu lạnh à?” Hạ Ninh giật mình. “Không… không sao.” Nói xong, cô lại nhìn lên tầng ba. Ánh mắt ấy giống như đang nhìn một người nào đó. Gió đêm thổi qua. Lá cây xào xạc. Khương Minh đưa điện thoại quay một vòng xung quanh. “Được rồi, trước khi vào, chúng ta chụp một tấm ảnh kỷ niệm đã.” Mọi người lập tức đứng sát lại. Khương Minh đưa điện thoại lên cao. “Ba… hai… một!” Tách. Đèn flash lóe lên. Lục Kỳ cúi xuống xem ảnh. Một giây sau. Nụ cười trên mặt cậu bỗng cứng đờ. “Khoan đã…” Khương Minh nghiêng đầu. “Sao thế?” Lục Kỳ không trả lời. Cậu chỉ chậm rãi đưa điện thoại ra. Năm người. Đáng lẽ trong ảnh phải là năm người. Nhưng… Trong khung hình lại xuất hiện sáu người. Phía sau cùng, sát cổng sắt. Có một đứa trẻ mặc đồng phục màu trắng. Khoảng tám, chín tuổi. Mái tóc cháy xém. Đầu cúi thấp. Hai cánh tay buông thõng.
Văn án: Sau khi biến thành Thư Xà, ta xuyên vào phó bản Huyết Lan của 《Cuồng Mãng Tai Ương》. Đúng lúc gặp phải mùa sinh sôi. Đập vào mắt là vô số quả cầu rắn khổng lồ đang quấn chặt lấy nhau. Lại còn có càng nhiều rắn đực đang trườn về phía ta. Cứu mạng! Phải làm sao đây? Ta không muốn cùng rắn... Bị rắn... Thôi, mặc kệ thế nào cũng tuyệt đối không được! Khẩn cầu cứu giúp, thật sự gấp lắm!
Trong lúc tham dự tang lễ của người chồng thứ ba, Lâm Vọng Thư bất ngờ ngất xỉu. Khi tỉnh lại, trước mắt cô xuất hiện vô số dòng bình luận trôi nổi, và cũng từ đó cô mới biết mình chỉ là nữ phụ đối chứng trong một cuốn tiểu thuyết "vượng phu". Nữ chính một lòng một dạ ở bên nam chính từ lúc nghèo khó đến khi giàu sang, được ca tụng là người có số vượng phu. Còn cô thì thay lòng đổi dạ, điều gì cũng không đạt được, bị định sẵn là người có số khắc chồng. 【Nữ phụ còn chưa biết, mọi món quà mà số phận ban tặng đều đã âm thầm ghi rõ cái giá phải trả. Sau này cô sẽ bị lừa sạch tài sản, lưu lạc đầu đường xó chợ. Cuối cùng vẫn là nữ chính lương thiện đưa cô vào trạm cứu trợ. Thật đáng thương.】 Lâm Vọng Thư khẽ ngước mắt. Trước giường bệnh, cậu em chồng đẹp trai nhưng ngốc nghếch vẫn cúi đầu chơi game; bà mẹ chồng độc miệng kiêu căng đang sai người giúp việc lau ghế; cô em chồng tiểu thư xách chiếc túi hàng hiệu mới nhất. Thấy cô tỉnh lại, cả ba đồng thanh: "Cuối cùng chị cũng chịu tỉnh rồi!" Đúng vậy. Nữ phụ đối chứng chẳng những thừa kế khối tài sản khổng lồ mà người chồng quá cố để lại, còn "thừa kế" luôn cậu em chồng ngốc nghếch, bà mẹ chồng độc ác và cô em chồng bánh bèo.
Ông nội vốn là người được nhà bà nội nuôi lớn như con rể từ thuở nhỏ, vậy mà từ ngày quen dì Tiểu Lệ, sự chán ghét ông dành cho bà nội gần như chạm đến tận cùng. “Bà nhìn Tiểu Lệ nhà người ta đi, vừa hiểu lễ nghĩa vừa dịu dàng chu đáo, con trai cô ấy còn làm quản lý cấp cao ở một công ty lớn!” “Còn bà thì sao, cả đời chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời!” “Ngay cả con trai cũng bị bà nuông chiều đến hư hỏng!” Bố tôi và em trai tôi nhất quyết đổi lại sang họ của ông nội. Ba người đàn ông ấy cùng nhau ném hành lý của tôi và bà nội ra khỏi nhà, rồi đường hoàng đón dì Tiểu Lệ bước vào. Thế nhưng bà nội lại chẳng hề hoảng hốt, bà chỉ bình tĩnh dắt tôi đến trước một căn biệt thự, rồi nhẹ giọng nói: “Phúc phần của cháu vẫn còn ở phía sau.” Tôi đứng chết trân, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Hôm ông nội dẫn dì Tiểu Lệ về nhà, bà nội vừa đúng lúc bưng món cuối cùng lên bàn. Trên bàn có khoai mỡ xào mộc nhĩ, canh gà hầm kỷ tử, cá vược hấp, bò hầm cà chua, ở giữa còn đặt một bát cơm gạo lứt nóng hổi đang nghi ngút khói. “Anh à, ngày nào anh cũng ăn mấy món thế này sao?”
Từ khi còn rất nhỏ, trưởng tỷ của ta đã thất lạc khỏi Thẩm gia. Đến năm nàng mười sáu tuổi, Thái tử mới đưa nàng trở về bên cha mẹ, còn âm thầm cùng nàng bái thiên địa, tự mình định xuống một mối nhân duyên không ai hay biết. Hoàng hậu biết chuyện, lập tức nổi trận lôi đình. “Nàng ta lớn lên giữa chốn dân gian, lễ nghi phép tắc đã học được bao nhiêu? Tứ thư Ngũ kinh đã từng xem qua mấy chữ? Đưa nàng ta vào cung đi, bản cung phải đích thân dạy dỗ một thời gian mới được.” Trưởng tỷ nghe xong thì sợ đến mất hết sắc mặt. Mà ta và nàng lại sinh ra giống nhau đến chín phần. Thế là dưới sự im lặng cho phép của Thái tử, nàng buộc ta phải mượn danh nghĩa của nàng vào cung. Mãi đến nửa năm sau, ta và nàng mới đổi lại thân phận vốn thuộc về mình. Sau đó, nàng lại dựa vào lòng Thái tử, mềm giọng xin hắn thay ta chọn một phu quân. “Điện hạ, lần này Oản Oản đã thay chúng ta chịu bao nhiêu chuyện, chàng nên giúp muội ấy tìm một lang quân tốt, để sau này muội ấy cũng có nơi nương tựa.”
Để cầu con, ta tình cờ gặp một đạo sĩ. Ông ta cứ đuổi theo ta mà nói rằng người và ma đi hai con đường khác nhau. Ông ta còn đưa cho ta một tấm gương đồng, bảo ta hãy soi thử người chung chăn gối với mình. Ta mắng ông ta nói càn, phẩy tay áo bỏ đi. Chẳng ngờ đến đêm, tấm gương đồng ấy lại xuất hiện trên bàn trang điểm của ta. Ta vô tình liếc mắt nhìn vào. Trong gương có ta, nhưng lại không thấy phu quân vốn vừa mới đi đêm về sau lưng ta đâu cả.
Trong bữa tiệc tẩy trần mừng tôi về nước, bạn trai tự tay bóc cho tôi một con tôm. Cô thanh mai trúc mã bé nhỏ của anh ngồi cạnh liền bĩu môi, giọng nũng nịu kéo dài: “Anh ơi, sao anh chẳng bóc cho em con nào vậy, anh thiên vị quá đó.” Gương mặt vốn lúc nào cũng lạnh nhạt của bạn trai tôi bỗng đỏ bừng lên trong chớp mắt. Để tránh cho bầu không khí trên bàn ăn trở nên ngượng ngập, tôi lập tức giơ hai tay lên, cười nhẹ như đang xoa dịu mọi chuyện: “Chỉ tại móng tay của chị hơi dài thôi mà, lát nữa chị sẽ bảo anh trai em bóc cho em nhé.” Lời vừa rơi xuống, cô thanh mai kia đã liếc tôi một cái, ánh mắt vừa chua chát vừa kích động. “Em ngưỡng mộ chị thật đó, có thể làm một bộ móng dài đẹp như vậy. “Không như em, ngày nào cũng phải làm việc nhà, từ nhỏ đến lớn chưa từng có cơ hội làm móng lần nào…” Bàn ăn lập tức chìm vào sự im lặng nặng nề đến nghẹt thở. Chỉ còn tiếng dao nĩa thỉnh thoảng khẽ chạm vào mặt đĩa sứ, nghe mỏng manh mà lạnh lẽo. Bạn thân nam của tôi là Trần Đống ngồi ở phía đối diện, chân mày nhíu chặt lại, ly rượu vang vừa được nâng lên đã bị anh ấy đặt mạnh xuống bàn. Tôi cũng thu lại nụ cười trên môi, lặng lẽ không đáp lời. Câu này của Vương Thư quả thật quá thâm độc.
Sau khi nuôi ngoại thất sau lưng phu quân, ta vô cùng chột dạ. Ngày nào ta cũng ân cần hỏi han hắn, còn chủ động hỏi hắn có muốn nạp thêm một thị thiếp hay không. Mạnh An Khanh cau mày, nhìn ta đầy nghi ngờ. “Nàng đã làm chuyện gì có lỗi với ta sao?” Ta trừng lớn mắt, lắc đầu phủ nhận. “Ta không có!” Đúng lúc ta vắt óc nghĩ xem phải làm thế nào mới khiến ngoại thất của mình biết an phận thủ thường, một nữ tử bụng đã lớn bỗng quỳ trước cổng phủ. “Giang phu nhân, dân nữ đã có con của Mạnh lang rồi.” “Xin phu nhân nể mặt đứa bé, cho dân nữ một danh phận.” Mọi người kinh ngạc nhìn ta. Ta đập bàn, nghiêm nghị lên tiếng: “Cho! Nhất định phải cho!” Ngay trong đêm, ta đón ngoại thất của mình về phủ. Sáng hôm sau, ngoại thất của ta quỳ bên cạnh Vân nương. Dưới ánh mắt khích lệ của ta, hắn giơ tay về phía Mạnh An Khanh, sắc mặt tái xanh. “Ca ca, mời uống trà.”
Tôi và bạn trai cãi nhau ngay trong thang máy của công ty. Trong lúc tức giận, tôi buột miệng: “Anh còn phiền phức hơn cả người ta.” Hà Vũ sững sờ, phòng tuyến lập tức sụp đổ: “Ngoài anh ra em còn có người khác? Là ai?” Tôi bực bội đáp: “Là sếp của tôi. Người ta vừa giàu vừa đẹp trai, tính tình dịu dàng chu đáo, eo săn chắc, mông quả đào, từ đầu đến chân đều hơn anh.” Ngay giây tiếp theo, người đàn ông lạnh lùng vẫn đứng trong góc thang máy, cúi đầu xem điện thoại từ nãy đến giờ, bỗng ngẩng lên nhìn thẳng vào tôi. Anh bình thản hỏi: “‘Tính tình dịu dàng chu đáo’ cụ thể là thế nào?” Tôi: “…” Điều khủng khiếp hơn còn ở phía sau. Hà Vũ trợn mắt: “Anh trai?”
"Cha! Đừng hưu mẹ!" Ta dùng hết sức bình sinh, ôm chặt lấy đùi của nam nhân mang ủng gấm màu đen trước mặt. Hắn, Sát thần Đại Càn, Trấn Quốc công Tiêu Lâm Uyên cụp mắt xuống, ánh mắt lạnh đến mức có thể đóng băng người khác thành vụn băng. "Buông tay." [Aaa cha Sát thần ơi! Ngài không thể hưu mẹ được! Ngài mà hưu nàng ấy, cả nhà chúng ta đều sẽ bị nữ tử xuyên không trà xanh tên Lâm Vi kia hại chết! Ngài cũng sẽ bị nàng ta vắt kiệt mọi giá trị lợi dụng, cuối cùng rơi vào kết cục vạn tiễn xuyên tim đó!] Thân hình nam nhân bỗng chốc cứng đờ. Trong đôi mắt lạnh lùng kia, kinh hoàng hiện lên một tia... khó tin?
Khi ngôi Đông cung đổi chủ, đôi chân của Thái tử cũng bị trận đòn trong ngục đánh hỏng đến chẳng thể đứng lên. Ấy vậy mà hôn ước giữa chàng và đích tỷ của ta vẫn không được phép hủy bỏ. Trong cung truyền lời xuống rất lạnh nhạt, chỉ cần đưa một tân nương đến biệt viện, xem như hoàn thành thể diện cuối cùng cho mối hôn sự ấy. Đích tỷ ở trong phủ khóc đến long trời lở đất, hết đòi chết lại đòi sống, nhất quyết không chịu bước lên xe hoa. Thế là chuyện vốn chẳng liên quan đến ta, cuối cùng lại lặng lẽ rơi xuống vai ta. Đêm thành thân, ta đứng trước chiếc giường cũ, nhìn nam nhân nằm đó với dáng vẻ tĩnh lặng như ngọn đèn sắp cạn dầu, bèn mím môi nói: “Chàng chớ chê ta là thứ nữ bị đưa tới thay người khác xuất giá, ta cũng sẽ không ghét bỏ chàng vì nay đã mất ngôi vị, lại mang đôi chân không lành lặn.” “Chỉ cần hai chúng ta còn sống tử tế qua từng ngày, vậy đã là điều đáng quý hơn mọi thứ trên đời.” Thẩm Tri Hạc từng là Thái tử đứng trên muôn người, nay lại thành kẻ bị bỏ quên nơi góc tối nhân gian.
Khi còn bảy tuổi, ta bỗng nhận ra mình có một năng lực kỳ lạ. Ta có thể nghe thấy tiếng nói của chim muông thú vật. Hôm ấy, tổ mẫu nắm tay ta, chậm rãi đưa ta đi qua dòng người đông đúc trong hội hoa đăng. Ánh đèn rực rỡ treo đầy hai bên đường, tiếng cười nói hòa cùng tiếng gió đêm, vốn là một khung cảnh yên vui. Bỗng từ bên cạnh có một con chuột nhỏ lao vút qua chân ta, vừa chạy vừa kêu lên đầy gấp gáp. “Mau về nhà! Mau về nhà!” Ta còn chưa kịp hoàn hồn, một con chim bay ngang qua trên đỉnh đầu cũng cất tiếng thúc giục. Nó bảo ta phải lập tức trở về phủ. Trái tim ta khi ấy như bị ai gõ mạnh từng hồi, hoảng đến mức không còn nghĩ được gì nữa. Ta vùng khỏi tay tổ mẫu, mặc cho bà gọi phía sau, cứ thế chạy thục mạng về nhà. Khi ta xông vào phủ, thứ chờ ta lại là hình ảnh muội muội nhỏ tuổi đang rơi xuống hồ, hai tay yếu ớt vỗ loạn trên mặt nước lạnh. Xung quanh trống trải không một bóng người. Chỉ chậm thêm một chút thôi, có lẽ nàng đã không còn giữ được mạng.
Ai ai cũng biết, tôi là ánh trăng sáng đã xuất ngoại của Kỷ Tu: thái tử gia giới hào môn Bắc Kinh. Ngày tôi trở về nước, tin đồn tình ái giữa anh và một tiểu hoa lưu lượng vừa vặn leo thẳng lên hot search. Phóng viên vây kín, nhất quyết bắt tôi gửi lời chúc phúc cho chuyện tình của hai người. Tôi thuận miệng qua loa một câu: “Chúc hai người được như ý nguyện.” Tối hôm đó, Kỷ Tu hoàn toàn mất bình tĩnh, trực tiếp @ tôi: “Ông đây mỗi tháng đều bay sang Berlin, bốn năm mua tổng cộng 168 vé máy bay, đợi em suốt 1.561 ngày.” “Điều ông đây mong mỏi là gì, em còn không biết sao?” “Tô Yểu, đừng ép anh phát điên.”
Chồng tôi ngoại tình trong hôn nhân. Cô nhân tình đắc ý nằm trên giường của tôi, còn gửi cho tôi một tấm ảnh: [Chồng chị nằm trong lòng em, ngủ ngon lắm.] Tôi mỉm cười không đáp, quay lưng đi tìm ngay bạn trai hiện tại của cô ta. Tôi không chỉ muốn cô ta phải thân bại danh liệt, mà còn muốn cả hai bọn họ phải xuống địa ngục...