Chu Thừa Phong dù sao cũng là vị tướng quân quanh năm tắm m.á.u chiến trường, kinh nghiệm chiến đấu phong phú vô cùng.
Sau vài chiêu thăm dò, ông ta nhanh ch.óng lấy lại thế thượng phong, trường kiếm hóa thành một quầng kiếm quang rộng lớn, bức Chu Thanh Mai phải liên tục lùi bước.
"Phập!"
Lưỡi kiếm sắc bén rạch một đường dài trên cánh tay phải của Thanh Mai, m.á.u tươi lập tức thấm đẫm lớp kình trang màu xanh thẫm.
Nàng không kêu lấy một tiếng, nét mặt thậm chí không có một chút gợn sóng, như thể người vừa bị thương không phải là mình.
Nỗi đau da thịt này, làm sao sánh được với nỗi đau bị chính người cha tôn kính lừa dối suốt mười năm qua?
"Thanh Mai, ngươi thua rồi!" Chu Thừa Phong cười lớn một tiếng đầy đắc thắng, trường kiếm trong tay đ.â.m thẳng một chiêu "Băng Hải Triều Sinh" vào l.ồ.ng n.g.ự.c nàng.
Chiêu thức này áp đảo tuyệt đối, phong tỏa mọi đường lui của Chu Thanh Mai.
Thế nhưng, ông ta lại một lần nữa tính sai.
Chu Thanh Mai không né.
Nàng nhìn lưỡi kiếm đang lao đến, đôi mắt trong vắt chợt xẹt qua một tia tàn nhẫn và quyết tuyệt tột cùng.
Nàng khẽ nghiêng người đi ba tấc, chủ động đón lấy mũi kiếm của cha ruột.
"Phập——"
Trường kiếm đ.â.m xuyên qua bả vai trái của Chu Thanh Mai, ngập sâu đến tận chuôi, m.á.u tươi phun ra như suối.
"Cái gì?!" Chu Thừa Phong biến sắc, đồng t.ử co rụt lại vì kinh hoàng trước lối đ.á.n.h đổi mạng điên cuồng này của nàng.
Ông ta định rút kiếm ra, nhưng Chu Thanh Mai đã dùng bàn tay trái đẫm m.á.u ghì c.h.ặ.t lấy lưỡi kiếm, không cho ông ta di chuyển nửa phân.
"Cha, người dạy con làm sát thủ, nhưng người quên dạy con một điều..."
Chu Thanh Mai khàn giọng thì thầm, khóe môi rỉ ra một vệt m.á.u tươi, nhưng nụ cười trên môi nàng lại ma mị và rực rỡ đến lạ kỳ.
"Sát thủ thực sự, là kẻ dám dùng chính mạng sống của mình để làm mồi nhử."
Ngay trong khoảnh khắc Chu Thừa Phong hoảng hốt, bàn tay phải của Chu Thanh Mai đã nhanh như chớp vươn lên.
Mũi tiễn gãy tẩm kịch độc "Đoạn Trường Tán" rạch một đường lạnh buốt qua không trung, chuẩn xác đ.â.m thấu vào cổ họng của Chu Thừa Phong.
"Khục..."
Chu Thừa Phong trố mắt nhìn con gái, thanh âm nghẹn đặc trong cổ họng, cây trường kiếm trên tay buột khỏi lòng bàn tay.
Kịch độc ngấm vào m.á.u, nhanh ch.óng lan lên đại não, khiến gương mặt ông ta lập tức chuyển sang màu tím ngắt ghê rợn.
Ông ta ngã quỵ xuống t.h.ả.m lá khô, hai tay cào cấu lấy cổ họng, đôi mắt tràn ngập sự không cam lòng nhìn Chu Thanh Mai đang đứng sừng sững trước mặt.
Chu Thanh Mai từ trên cao nhìn xuống người đàn ông đang hấp hối, giọt nước mắt duy nhất của mười năm qua khẽ rơi xuống, hòa vào vũng m.á.u dưới đất.
"Chu tướng quân, ân tình sinh thành, hôm nay con trả lại cho người bằng một kiếp dã quỷ này."
Nàng dứt khoát rút thanh trường kiếm trên vai mình ra, m.á.u tươi tuôn trào, nhưng sống lưng nàng vẫn thẳng tắp.
Nàng cúi người nhặt chiếc mặt nạ đồng đen lên, quay lưng bước ra khỏi khu rừng quế u tối, hướng về phía bãi săn đại loạn ngoài kia, nơi trận chiến cuối cùng đang chờ đợi.
17.
Bãi săn Tây Sơn bên ngoài rừng quế lúc này đã hoàn toàn bị bao trùm bởi một bầu không khí rệu rã và c.h.ế.t ch.óc.
Tiếng gươm đao va chạm xập xình dần thưa thớt, thay vào đó là tiếng rên rỉ của những cấm vệ quân đang nằm gục trên vũng m.á.u.
Tần Lục Chi đứng giữa sân rồng, hắc kiếm trong tay hắn nhỏ từng giọt m.á.u tươi xuống nền đất đá xanh đã bị nhuộm đỏ thẫm.
Trường bào đen viền chỉ vàng của hắn bay phần phật trong gió thu, khí thế vương giả lẫm liệt đè nặng lên vạn vật, ép tới mức không một ai dám ngước mắt lên nhìn.
Hàng ngàn phản binh của vương phủ và các binh sĩ biên cương trung thành đã kiểm soát toàn bộ khán đài, phong tỏa mọi lối thoát.
Hoàng đế ngồi bệt trên sàn gỗ lim của khán đài cao, long miện trên đầu đã rơi mất từ bao giờ, mái tóc bạc trắng rũ rượi xơ xác trước gió.
Lão già ấy run rẩy nhìn gã quyền thần đang từng bước tiến lại gần mình, đôi mắt già nua tràn ngập sự tuyệt vọng và kinh hoàng tột độ.
"Phản tặc... Ngươi là phản tặc..." Lão thều thào, giọng nói khản đặc không còn chút uy nghiêm của bậc thiên t.ử.
"Két——"
Tiếng bước chân giẫm trên lá khô từ bìa rừng quế vang lên, kéo theo sự chú ý của toàn bộ ánh nhìn tại bãi săn.
Chu Thanh Mai bước ra khỏi màn sương mù dày đặc của rừng già, bộ kình trang màu xanh thẫm trên người nàng đã bị m.á.u tươi nhuộm thành một màu đen kịt.
Vết thương trên bả vai trái của nàng vẫn đang rỉ m.á.u rấm ráp, gương mặt thanh tú trắng bệch không còn một giọt m.á.u, nhưng đôi mắt lại sáng quắc một cách đáng sợ.
Trong tay phải của nàng không cầm kiếm, mà đang xách một chiếc mặt nạ đồng đen đẫm m.á.u, bên dưới gỉ ra những vệt chất lỏng đỏ thẫm kéo dài trên mặt đất.
"Bịch."
Chu Thanh Mai vung tay, chiếc mặt nạ đồng đen cùng vật bên dưới bị nàng lạnh lùng ném thẳng xuống trước mặt Hoàng đế.
Vật đó lăn mấy vòng trên sàn gỗ, dừng lại ngay sát mũi giày thêu rồng của thiên t.ử, để lộ ra gương mặt trung niên đầy sẹo của Chu Thừa Phong, đôi mắt vẫn trợn trừng không cam tâm.
"Chu... Chu ái khanh?!" Hoàng đế điếng người, cả kinh thét lên một tiếng thất thanh, suýt chút nữa là ngất lịm tại chỗ.
Lưỡi đao giấu trong tối mà lão dày công nuôi dưỡng suốt mười năm qua, hy vọng cuối cùng để lật đổ Tần Lục Chi, giờ đây đã biến thành một cái xác không đầu lạnh ngắt.
Chu Thanh Mai đứng dưới thềm rồng, quệt đi vệt m.á.u tươi bên khóe môi, giọng nói nhạt nhẽo như nước ốc nhưng vang vọng khắp bãi săn:
"Bệ hạ, lưỡi đao của người đã gãy rồi."
"Mười năm trước người cùng ông ta bày ra màn kịch giả c.h.ế.t để lừa ta, biến ta thành một con ch.ó săn mạng sống cho hoàng quyền."
Nàng nhìn thẳng vào mắt Hoàng đế, nụ cười trên môi đầy sự châm biếm, tàn nhẫn:
"Hôm nay, ta trả lại cho người cây đao này. Người xem có vừa ý không?"