Mùi "Huyết Lân Hương" càng lúc càng đậm đặc, xộc thẳng vào mũi, dẫn lối cho nàng đến một khoảng đất trống um tùm cỏ dại.

Phía sau một hốc đá lớn, một bóng người cao lớn đang đứng im lìm như một pho tượng cổ.

Ông ta khoác trên mình bộ hắc y rộng rãi, khuôn mặt khuất sau chiếc mặt nạ đồng đen lạnh ngắt của Đường chủ Ám Quế Đường.

Trên tay ông ta vẫn còn cầm cây đại cung làm bằng gân hổ, sợi dây cung vẫn còn run lên nhè nhẹ sau phát b.ắ.n chí mạng vừa rồi.

Chu Thừa Phong. Cha ruột của nàng.

"Thanh Mai, ngươi đến muộn." Giọng nói trầm thấp, khàn đặc vang lên từ sau lớp mặt nạ, mang theo uy nghiêm tuyệt đối của một người cha, một người thầy.

"Tần Lục Chi đã bị trói chân ngoài kia, đây là cơ hội tốt nhất để ngươi lập công cứu giá. Sao không ra tay g.i.ế.c gã?"

Chu Thanh Mai dừng bước, cách ông ta đúng mười bước chân, khoảng cách an toàn tối thiểu của một sát thủ.

Nàng đứng trong bóng tối của tán lá quế, đôi mắt trong vắt nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ đồng đen ghê rợn kia.

"Cha, mười năm qua, con luôn tự hỏi vì sao lúc nhỏ người lại chọn con để truyền thụ võ công." Nàng chậm rãi lên tiếng, giọng nói nhạt nhẽo như nước ốc.

"Con tưởng vì con là nữ nhi duy nhất của Chu gia, tưởng vì người muốn con có năng lực tự vệ khi người nằm xuống."

Chu Thừa Phong khẽ nhướng mày sau lớp mặt nạ, dường như nhận ra sự bất thường trong ngữ khí của con gái.

Ông ta hạ cây đại cung xuống, giọng nói trầm hơn một bậc: "Thù nhà của ngươi chưa trả, ngươi lại ở đây nói những lời vô căn cứ này sao? Ai đã nói gì với ngươi?"

"Không ai nói cả. Là chính người đã viết nó."

Chu Thanh Mai thọc tay vào ống tay áo rộng, rút ra nhúm giẻ rách bằng lụa thô đã bị nàng bóp nát trong mật thất ba ngày trước.

Nàng vung tay, những mảnh lụa vụn bay lả tả trong gió thu, rơi rụng dưới chân Chu Thừa Phong như những cánh hoa tàn rỉ m.á.u.

"Bức mật chiếu gửi cho Hoàng đế mười năm trước, chiếc lệnh bài đồng đen khắc chữ Chu... Cha à, người giấu kỹ thật đấy."

Không gian rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, chỉ còn tiếng gió rít qua những tán lá quế khô khốc.

Chu Thừa Phong nhìn những mảnh lụa vụn dưới đất, đôi mắt sau hốc mặt nạ khẽ lóe lên một tia sáng tàn nhẫn, lạnh lùng.

Ông ta không phủ nhận, cũng không giải thích, mà chậm rãi đưa tay lên, tháo chiếc mặt nạ đồng đen xuống.

Gương mặt trung niên cương nghị, đầy những vết sẹo chiến trận lộ ra dưới ánh sáng lờ mờ của rừng thu. Đó chính là gương mặt mà Chu Thanh Mai đã khóc tang mười năm trước.

"Nếu ngươi đã biết, vậy ta cũng không cần giấu diếm nữa." Chu Thừa Phong cười lạnh một tiếng, nụ cười tràn ngập sự ngạo nghễ của kẻ đứng trên đỉnh cao quyền lực.

"Thanh Mai, ngươi là do một tay ta nuôi dưỡng, võ công của ngươi là do ta dạy. Ngươi nên hiểu, muốn làm đại sự thì phải có sự hy sinh."

"Chu gia vì hoàng tộc mà tận trung, ngươi làm một quân cờ găm vào tim Tần Lục Chi, đó là vinh hạnh của ngươi."

Ông ta tiến lên một bước, áp lực từ một vị tướng quân quanh năm tắm m.á.u trận mạc đổ ập xuống người nàng.

"Bây giờ quay đầu lại vẫn còn kịp. Giúp ta g.i.ế.c Tần Lục Chi, Hoàng đế sẽ ban hôn cho ngươi làm chính thất vương phủ, Chu gia sẽ lại phục hưng!"

Vinh hạnh. Phục hưng.

Chu Thanh Mai nghe những từ đó thốt ra từ miệng cha ruột, l.ồ.ng n.g.ự.c nàng nghẹn thắt lại, rồi đột ngột bật ra một tiếng cười lớn đầy điên cuồng.

Tiếng cười của nàng vang vọng khắp khu rừng quế u tối, chứa đựng tất cả sự thống hận, bi phẫn của mười năm làm kiếp dã quỷ trong bóng tối.

"Vinh hạnh của con sao?" Nàng đỏ ngầu mắt nhìn ông ta, giọng nói run rẩy nhưng chứa sát cơ ngút trời.

"Mười năm qua, con nếm trải vạn cổ c.ắ.n xé, mỗi đêm đều mơ thấy người m.á.u nhuộm biên cương, mở mắt ra chỉ biết sống vì hai chữ báo thù."

"Hóa ra trong mắt người, nỗi đau của con, mạng sống của con, chỉ là một cái giá rẻ mạt để đổi lấy lòng tin của hoàng quyền!"

Nàng thọc mạnh tay vào mật túi trong ống tay áo rộng, rút phắt mũi tiễn gãy loang lổ vết rỉ sét năm mười bốn tuổi ra.

Ánh kim loại lạnh lẽo loé lên giữa rừng già, trên lưỡi tiễn vẫn còn vương vệt bột xám tro của "Đoạn Trường Tán".

"Chu Thừa Phong, mười năm trước mũi tên này đã g.i.ế.c c.h.ế.t cha của con."

Chu Thanh Mai vào tư thế thủ, thân hình hơi hạ thấp, toàn bộ nội lực bộc phát làm vạt áo kình trang bay phần phật.

"Hôm nay, con sẽ dùng chính mũi tên này để đưa người cha tôn kính của mình vào quan tài thực sự."

Chu Thừa Phong sắc mặt sa sầm, gã vứt bỏ cây đại cung, rút phắt thanh trường kiếm tùy thân bên hông ra, lưỡi kiếm rung lên bần bật.

"Nghịch t.ử! Võ công của ngươi là do ta dạy, ngươi nghĩ ngươi có thể thắng được ta sao?!"

"Thử xem thì biết."

Chu Thanh Mai thốt lên bốn chữ lạnh lùng, thân hình lướt đi như một vệt bóng ma, mũi tiễn gãy nhắm thẳng vào cổ họng Chu Thừa Phong mà đ.â.m tới, chính thức khai chiến cuộc huyết chiến phụ t.ử đẫm m.á.u.

16.

"Keng——"

Tiếng kim loại va chạm ch.ói tai xé rách không gian u tối của khu rừng quế.

Chu Thừa Phong lùi lại nửa bước, thanh trường kiếm trong tay rung lên bần bật, ánh mắt đầy vẻ kinh ngạc nhìn nữ nhi trước mặt.

Ông ta không ngờ được, những chiêu thức do chính tay mình truyền dạy mười năm trước, qua tay Chu Thanh Mai giờ đây lại trở nên tàn nhẫn, hiểm hóc và đầy sát cơ đến thế.

"Nghịch t.ử, ngươi dám dùng sát chiêu với ta?!" 

Chu Thừa Phong gầm lên, gương mặt trung niên vặn vẹo vì tức giận.

"Võ công của con là do người dạy, nhưng bản năng g.i.ế.c người là do vũng bùn kinh thành nuôi dưỡng."

Chu Thanh Mai lạnh lùng đáp, đôi chân lướt đi trên t.h.ả.m lá khô, thân hình mảnh mai quấn quýt lấy bóng hắc y của ông ta như một loài rắn độc.

Mũi tiễn gãy loang lổ rỉ sét trên tay nàng vạch ra những đường cong c.h.ế.t ch.óc trong không khí, chiêu chiêu nhắm thẳng vào những t.ử huyệt trên người Chu Thừa Phong.

Gió thu Tây Sơn thổi qua ràn rạt, những chiếc lá quế vàng úa rụng xuống như một trận mưa m.á.u, chứng kiến cuộc huyết chiến tàn khốc của hai cha con.

10 - 10 Năm Thù Hận - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia