Tần Lục Chi đứng thẳng người, bàn tay thon dài khẽ vuốt ve chuôi kiếm đeo bên hông, nhàn nhạt đáp:
"Đại điển của quốc gia, thần là thần t.ử, làm sao dám vì chút vết thương nhỏ mà vắng mặt, phụ lòng mong mỏi của Bệ hạ."
Lời vừa dứt, một tiếng tù và trầm hùng vang lên, báo hiệu giờ săn b.ắ.n chính thức bắt đầu.
Nhưng không một ai di chuyển, không một con ngựa nào cất bước.
Sát khí vô hình từ hàng ngàn cấm vệ quân bắt đầu dịch chuyển, mũi giáo đồng loạt hướng về phía ba bước chân xung quanh Tần Lục Chi.
Gió thu Tây Sơn càng thổi càng mạnh, thổi bùng lên ngọn lửa thanh trừng đã bị dồn nén suốt mười năm qua.
14.
Hoàng đế thu lại nụ cười giả tạo trên gương mặt, đôi mắt già nua trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn như một con rắn độc.
Lão đứng phắt dậy khỏi long ỷ, vạt áo bào thêu rồng vàng bay phần phật trong gió lớn Tây Sơn.
"Tần Lục Chi! Ngươi nói ngươi không phụ lòng mong mỏi của trẫm, vậy bức mật thư cấu kết với vương thất Tây Vực này là thế nào?!"
Hoàng đế vung tay, một xấp giấy thư tịch từ trên cao bay xuống, rơi lả tả trước mũi giày hắc thạch của Đại tư mã.
"Ngươi tự ý nuôi tư binh, nuôi dưỡng sát thủ, lại còn cấu kết ngoại bang mưu đồ phản nghịch!"
"Hôm nay tại bãi săn Tây Sơn này, trẫm nhân danh thiên t.ử, tước bỏ binh quyền Đại tư mã của ngươi, bắt giam chờ ngày xét xử!"
Giọng nói của Hoàng đế vừa dứt, không khí bãi săn lập tức nổ tung.
"Rầm rập——"
Hàng ngàn cấm vệ quân bao vây xung quanh đồng loạt tiến lên một bước, mũi giáo nhọn hoắt chĩa thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c Tần Lục Chi và Chu Thanh Mai.
Các đại thần, quý tộc trên khán đài hoảng hốt lùi lại phía sau, không ai dám đứng ra nói đỡ cho vị quyền thần vừa sa cơ thất thế.
Chu Thanh Mai đứng im tại chỗ, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy mỉa mai.
Cái tội danh "cấu kết Tây Vực" này thật là một sự sắp đặt nực cười của Hoàng đế.
Ba ngày trước lão mượn tay Công chúa Tây Vực để g.i.ế.c Tần Lục Chi không thành, ba ngày sau liền biến vương thất Tây Vực thành đồng phạm mưu phản của hắn.
Nàng liếc nhìn Tần Lục Chi, thấy hắn vẫn đứng thẳng tắp như một cây tùng giữa trời đông giá rét.
Hắn không giải thích, không thỉnh tội, bàn tay phải thon dài vẫn thong thả đặt trên chuôi kiếm đeo bên hông.
"Bệ hạ muốn tước binh quyền của thần, hà tất phải tốn công tìm một cái cớ vụng về đến thế."
Tần Lục Chi lạnh nhạt lên tiếng, thanh âm không một chút gợn sóng.
"Ngươi——! Phản tặc cứng đầu! Cấm vệ quân đâu, áp giải hắn xuống cho trẫm!" Hoàng đế nổi trận lôi đình, chỉ tay hét lớn.
Ngay khi thống lĩnh cấm vệ quân định vung đao bước lên, một biến cố kinh hoàng đột ngột xảy ra.
"Vút——"
Một tiếng xé gió sắc lẹm, ch.ói tai vang lên từ phía rừng sâu phía sau khán đài.
Tốc độ của thanh âm đó nhanh đến mức vượt qua mọi phản xạ của người bình thường.
Một mũi hắc tiễn mang theo nội lực thâm hậu, x.é to.ạc màn sương mù dày đặc, lao thẳng về phía l.ồ.ng n.g.ự.c của Hoàng đế đang đứng trên cao.
Mũi tên này không nhắm vào Tần Lục Chi.
Nó nhắm vào thiên t.ử.
"Hộ giá! Mau hộ giá!" Thống lĩnh cấm vệ quân kinh hoàng hét lên, định lao về phía long ỷ nhưng khoảng cách quá xa.
Hoàng đế trố mắt nhìn mũi tên lao đến, cả người đông cứng vì sợ hãi, cái ch ết chưa bao giờ cận kề lão đến thế.
Chu Thanh Mai đứng dưới sân rồng, đồng t.ử mắt chợt co rụt lại dữ dội khi nhìn thấy ký hiệu đóa hoa quế khắc trên thân mũi tên đang bay.
Là Chu Thừa Phong.
Cha nàng đã ra tay.
Ông ta không đợi Tần Lục Chi bị bắt, mà chủ động b.ắ.n c hết Hoàng đế ngay lúc này.
Mục đích của ông ta vô cùng tàn nhẫn: g.i.ế.c Vua ngay trước mặt bá quan văn võ, rồi đổ toàn bộ tội danh mưu sát thiên t.ử lên đầu "phản tặc" Tần Lục Chi.
Khi đó, phủ Tư mã sẽ vạn kiếp bất phục, còn Chu Thừa Phong sẽ danh chính ngôn thuận mang danh nghĩa "tiêu diệt phản tặc cứu giá" để bước ra khỏi bóng tối, tiếp quản binh quyền.
Một mũi tên trúng hai đích, vừa g.i.ế.c được Vua để diệt khẩu bức mật chiếu năm xưa, vừa diệt được vương phủ.
Nhưng, Chu Thừa Phong đã tính sai một bước cờ.
Tần Lục Chi đột ngột chuyển động.
Hắn không né tránh, cũng không đứng nhìn Hoàng đế c.h.ế.t.
Hắc kiếm bên hông hắn ra vỏ, một quầng kiếm quang lạnh buốt quét qua không trung.
"Keng!"
Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên, hắc kiếm của Tần Lục Chi chuẩn xác c.h.é.m trúng thân mũi hắc tiễn, đ.á.n.h lệch đường bay của nó đi ba tấc.
"Phập!"
Mũi tên găm ngập vào chiếc cột gỗ lim của khán đài, đuôi tên làm bằng lông ưng vẫn còn rung lên bần bật, phát ra những tiếng o o ghê người.
Hoàng đế ngã ngồi xuống sàn gỗ, sắc mặt trắng bệch, thở dốc vì vừa thoát c.h.ế.t trong gang tấc.
"Chu Thừa Phong, trò mèo của ngươi chỉ đến thế thôi sao?" Tần Lục Chi thu kiếm vào vỏ, ngước mắt nhìn về phía rừng sâu, giọng nói đầy mỉa mai vang vọng.
Giữa bãi săn đại loạn, Chu Thanh Mai không thèm nhìn Hoàng đế lấy một cái.
Nàng siết c.h.ặ.t hai nắm tay, thân hình lướt đi như một vệt bóng ma xanh thẫm, lao thẳng về phía bụi rậm nơi mũi tên vừa b.ắ.n ra.
Nàng biết rõ, trận chiến thực sự của nàng không nằm ở sân rồng này.
Nó nằm ở sâu trong khu rừng quế đẫm m.á.u ngoài kia, nơi người cha tôn kính đang chờ đợi quân cờ của mình.
15.
Tiếng hét kinh hoàng của đám đại thần và tiếng gươm đao của cấm vệ quân lùi dần sau lưng.
Chu Thanh Mai lướt đi giữa những thân cây quế già cỗi, kình trang màu xanh thẫm hòa vào bóng râm âm u của rừng sâu Tây Sơn.
Gió thu quất mạnh vào mặt, rát buốt, nhưng không lạnh bằng dòng m.á.u đang chảy ngược trong tim nàng.