Bạch Nhã Lan thở dài: “Kiến Thanh, cô vẫn như xưa, chuyện nhỏ cũng phải làm cho to lên.”

“Hôm nay chỉ là kỷ niệm ba mươi năm tôi và Minh Viễn quen biết nhau, chứ tôi đâu muốn cướp thứ gì của cô.”

Tôi hỏi: “Cô còn định cướp thêm thứ gì nữa?”

Ánh mắt cô ta trầm xuống: “Tôi và Minh Viễn hoàn toàn trong sạch.”

Tôi gật đầu: “Trong sạch đến mức con gái tôi gọi cô là mẹ, trong sạch đến mức album ảnh ghi là gia đình ba người, trong sạch đến mức tôi bị biến thành người phụ trách đời sống sinh hoạt.”

Tần Niệm gào lên: “Mẹ đủ chưa! Có phải mẹ phải ép ba đến c.h.ế.t thì mẹ mới vừa lòng không?”

Tất cả mọi người đều nhìn tôi như thể tôi là hung thủ g.i.ế.c người.

Bạch Nhã Lan đỏ hoe mắt: “Kiến Thanh, năm xưa cô khiến chân tôi thành ra như vậy, tôi chưa từng trách cô nửa lời.”

“Bây giờ tôi chỉ muốn đem đến cho hai ba con họ chút ấm áp, đến cả điều đó cô cũng muốn cướp đi sao?”

Tần Niệm khóc nấc lên: “Mẹ, mẹ xin lỗi Mẹ Bạch đi.”

Tôi nhìn nó: “Con vừa nói gì?”

“Bao năm qua dì ấy thật sự không dễ dàng gì.”

“Vậy mẹ thì dễ dàng lắm sao?”

Nó tránh ánh mắt tôi: “Ít nhất mẹ còn có một gia đình.”

Tôi xoay người định rời đi.

Bạch Nhã Lan lại lên tiếng: “Kiến Thanh, làm người phải rộng lượng một chút.”

“Sau này cô vẫn là mẹ của Niệm Niệm, tôi sẽ không tranh giành danh phận đó với cô.”

Tôi dừng bước.

Cô ta nói tiếp: “Nhưng cô không thể vì mình đã nuôi gia đình này mà coi họ như tài sản riêng của cô.”

Tôi lấy điện thoại ra, chụp lại màn hình album điện t.ử đang chiếu trên tường.

Tần Niệm nhào tới giật lấy: “Mẹ chụp cái gì đấy!”

Tôi nghiêng người tránh nó: “Bằng chứng.”

Sắc mặt Tần Minh Viễn thay đổi: “Kiến Thanh, em định làm gì?”

Tôi nhìn anh ta: “Về nhà rồi nói.”

Lần này, câu nói đó được tôi trả nguyên vẹn lại cho anh ta.

Vừa bước vào nhà, Tần Minh Viễn đã ném mạnh túi xách xuống ghế sofa: “Lâm Kiến Thanh, em điên rồi phải không?”

Tần Niệm đi theo phía sau: “Mẹ, tối nay mẹ thật sự làm con mất mặt quá.”

Tôi thay giày xong mới hỏi: “Làm mất mặt ai?”

“Mất mặt con, mất mặt ba, còn mất mặt cả Mẹ Bạch nữa.”

“Thể diện của Bạch Nhã Lan cũng do tôi phải chịu trách nhiệm à?”

Tần Minh Viễn chắn trước mặt con bé: “Em đừng trút giận lên đầu con.”

“Nó đã hai mươi bảy tuổi rồi.”

“Hai mươi bảy tuổi thì nó vẫn là con gái em.”

Tôi nhìn Tần Niệm: “Nó có còn nhận tôi là mẹ không?”

Tần Niệm c.ắ.n môi: “Nếu mẹ cứ tiếp tục như thế này, con thật sự sẽ không nhận mẹ nữa đâu.”

Tôi hỏi: “Chân của Bạch Nhã Lan là do tôi đ.á.n.h gãy à?”

Sắc mặt Tần Minh Viễn lập tức biến đổi: “Em còn muốn nhắc lại chuyện đó sao?”

“Tại sao lại không được nhắc?”

“Năm xưa cô ấy ngã từ bậc thang xuống, chẳng phải vì em đẩy cô ấy à?”

“Đúng.”

Tần Niệm như vớ được lý lẽ: “Vậy chẳng phải rõ rồi sao? Mẹ, mẹ nợ dì ấy.”

“Cô ta say rượu, cứ kéo tay ba con không chịu buông, mẹ không đẩy cô ta ra thì chẳng lẽ đứng nhìn?”

Tần Niệm sững người: “Ba?”

Tần Minh Viễn nghiêm giọng: “Lâm Kiến Thanh!”

Tôi nhìn anh ta: “Câu này không được nói ra à?”

Ngực anh ta phập phồng dữ dội: “Nhã Lan chỉ uống hơi nhiều, cô ấy không có ý xấu muốn tổn thương anh.”

“Vậy năm đó tại sao anh lại khóc lóc bảo em đưa anh đi?”

Anh ta im lặng.

Rất lâu sau, anh ta đỏ mắt nói: “Khi ấy anh còn trẻ, hoảng sợ cũng là chuyện bình thường.”

“Nhưng nhiều năm qua anh đã nghĩ thông rồi, Nhã Lan thật sự không có ác ý.”

Tôi bật cười: “Cô ta không có ác ý, nên cuối cùng tôi thành người có tội.”

Tần Niệm cầm điện thoại lên: “Con sẽ gọi cho Mẹ Bạch, để dì ấy nói rõ với mẹ.”

Tôi đặt tay đè lên điện thoại của nó: “Đây là chuyện trong nhà chúng ta.”

Nó hất mạnh tay tôi ra, móng tay cào rách mu bàn tay tôi.

Máu lập tức rỉ ra.

Nó nhìn thấy, nhưng cũng chỉ khựng lại đúng một giây.

Tần Minh Viễn đưa khăn giấy tới.

Tôi không nhận.

“Tối nay rốt cuộc các người định nhận người thân kiểu gì?”

Ánh mắt Tần Minh Viễn lóe lên: “Không có gì cả.”

Nhưng Tần Niệm lại không nhịn nổi: “Mẹ Bạch muốn chính thức nhận con làm con gái nuôi.”

“Con gái nuôi?”

“Đúng vậy.”

“Vậy tấm ảnh gia đình ba người trên mạng cũng là nuôi luôn à?”

Tần Niệm tức đến run người: “Mẹ có thể đừng nói chuyện ghê tởm như vậy không?”

Tần Minh Viễn mệt mỏi ngồi xuống: “Kiến Thanh, chuyện đã đến mức này, anh cũng không muốn giấu em nữa.”

“Những năm qua, Nhã Lan vẫn luôn ở bên cạnh chúng ta.”

“Cô ấy không phá hoại hôn nhân của chúng ta, chỉ giống như một người thân lặng lẽ bầu bạn với anh thôi.”

“Bắt đầu từ lúc nào?”

“Em đừng hỏi chi tiết như vậy.”

“Tôi muốn biết cô ta đã ‘bầu bạn như người thân’ với anh được bao nhiêu năm rồi.”

Tần Niệm thét lên ch.ói tai: “Mẹ, mẹ nhất định phải nói khó nghe như thế sao?”

Tôi nhìn nó: “Bạch Trạch cũng biết chuyện này à?”

Cả căn phòng rơi vào im lặng.

Bạch Trạch là vị hôn phu của Tần Niệm.

Tôi đã trả tiền đặt cọc nhà tân hôn, mua xe cho nó, còn chuẩn bị cả tiền tổ chức đám cưới.

Cậu ta từng nói mẹ mình mất sớm, là con trai nuôi được Bạch Nhã Lan chu cấp từ nhỏ.

Lần đầu tới nhà, cậu ta rót rượu cho tôi rồi nói: “Dì à, cháu không có mẹ, sau này cháu sẽ coi dì như mẹ ruột mà hiếu kính.”

Ly rượu đó đúng là đắt đến mức khiến người ta tỉnh cả đời.

Tôi hỏi: “Tối nay Bạch Trạch cũng có mặt ở đó à?”

Tần Niệm lập tức đáp: “Anh ấy đi công tác rồi.”

Tần Minh Viễn khẽ nói: “Chuyện này không liên quan đến Tiểu Trạch.”

“Không liên quan? Vậy cậu ta gọi Bạch Nhã Lan là gì?”

Tần Niệm nghẹn lại một chút: “Mẹ.”

3 - 30 Năm Làm Vợ, Tôi Chỉ Là Người Trả Tiền Nhà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia