“Con cũng gọi cô ta là mẹ.”

“Thì sao chứ? Cả hai bọn con đều được Mẹ Bạch chăm sóc.”

“Vậy sau này hai đứa kết hôn, hai vợ chồng cùng gọi cô ta là mẹ, còn gọi tôi là dì à?”

Mặt Tần Niệm đỏ bừng: “Mẹ nói linh tinh gì vậy!”

Đúng lúc đó, từ căn phòng nhỏ vang lên một giọng nói khàn đặc: “Kiến Thanh.”

Tôi sững người.

Đó là mẹ chồng đã nằm liệt suốt mười lăm năm.

Sắc mặt Tần Minh Viễn thay đổi dữ dội, anh ta vội lao vào trong: “Mẹ, mẹ muốn lấy gì?”

Bà cụ nằm trên giường, ánh mắt chậm chạp chuyển về phía tôi: “Ngăn kéo.”

Tần Minh Viễn lập tức ấn c.h.ặ.t t.a.y lên tủ đầu giường: “Mẹ, mẹ lại lẩm cẩm rồi.”

Bà cụ dồn hết sức lực: “Sổ đỏ… đưa cho con bé.”

Tất cả mọi người trong nhà đều hóa đá.

Tần Minh Viễn bật khóc: “Mẹ, sao đến cả mẹ cũng ép con?”

Bà cụ nhắm mắt lại: “Mẹ nợ con bé.”

Tôi kéo ngăn kéo ra.

Bên trong có một xấp sổ tiết kiệm màu đỏ, cùng một bản sao giấy chứng sinh đã ố vàng.

Tôi vừa chạm tay vào, Tần Minh Viễn đã chồm tới giật lấy.

Tờ giấy bị xé rách mất một góc.

Tần Niệm hét lên: “Ba, đó là cái gì vậy?”

Tần Minh Viễn ôm c.h.ặ.t tờ giấy vào n.g.ự.c: “Chỉ là đồ cũ thôi.”

Tôi nhìn anh ta: “Đưa cho tôi.”

Anh ta lắc đầu: “Kiến Thanh, xem rồi em sẽ hối hận.”

“Điều khiến tôi hối hận nhất, là đã tin anh quá lâu.”

Tần Niệm chắn trước mặt anh ta: “Mẹ, mẹ đừng ép ba nữa, ba có bệnh tim mà.”

“Anh ta mắc bệnh tim từ bao giờ?”

Tần Minh Viễn ôm n.g.ự.c, ngồi phịch xuống đất: “Kiến Thanh, anh không thở nổi.”

Tần Niệm lập tức quỳ xuống bên cạnh: “Ba, ba đừng làm con sợ.”

Tôi đứng yên tại chỗ.

Màn kịch này tôi đã xem đến thuộc lòng.

Chỉ cần tôi bước thêm một bước, tôi sẽ lập tức biến thành người vợ độc ác ép chồng phát bệnh.

Điện thoại vang lên.

Tần Niệm bắt máy, khóc lóc gọi: “Mẹ Bạch, dì mau đến đây đi, mẹ con sắp ép ba con c.h.ế.t rồi.”

Tôi nhìn tờ giấy đang nằm trong lòng Tần Minh Viễn.

Ngón tay anh ta ấn c.h.ặ.t xuống góc phải phía dưới.

Ở đó lộ ra nửa cái tên: Bạch Trạch.

“Lâm Kiến Thanh, cô mau tránh xa Minh Viễn ra.”

Bạch Nhã Lan vừa đẩy cửa bước vào, tiếng gậy gỗ gõ xuống sàn đã vang lên từng nhịp rõ ràng.

Theo sau cô ta là Bạch Trạch.

Bạch Trạch mặc vest chỉnh tề, trên tay còn cầm một bó hoa hồng trắng.

Nhìn thấy tôi, cậu ta không còn gọi tôi là “dì” nữa.

“Cô Lâm, có gì thì từ từ nói, đừng động tay động chân.”

Tôi nhìn cậu ta: “Ai động tay động chân?”

Tần Niệm khóc nức nở lao tới: “A Trạch, mẹ em điên rồi.”

Bạch Trạch ôm lấy nó, ánh mắt lạnh hẳn xuống: “Trước giờ cô ta vẫn luôn như vậy à?”

Tần Niệm nghẹn ngào: “Trước đây em không nói thôi, nhưng bây giờ mẹ càng lúc càng đáng sợ.”

Bạch Nhã Lan bước đến bên Tần Minh Viễn, nắm lấy tay anh ta: “Minh Viễn, đừng sợ, có em ở đây rồi.”

Ba mươi năm.

Đây là lần đầu tiên trong chính căn nhà của mình, tôi tận mắt nhìn thấy một người phụ nữ khác nắm tay chồng tôi như vậy.

Tần Niệm vẫn đang khóc: “Mẹ, bây giờ mẹ hài lòng chưa? Mẹ cứ phải bắt tất cả mọi người quay quanh mẹ thì mới chịu à?”

Tôi hỏi: “Đây là nhà của tôi sao?”

Không một ai trả lời.

Bạch Trạch lạnh giọng: “Cô Lâm, căn nhà này là tài sản chung của cô và chú Tần, cô không thể biến nó thành vương quốc riêng của mình được.”

Tôi nhìn cậu ta: “Tiền cọc nhà tân hôn là ai trả cho cậu?”

Sắc mặt Bạch Trạch cứng lại: “Đó là cô tự nguyện tài trợ cho cháu và Niệm Niệm.”

“Vậy chiếc xe thì sao?”

“Đó cũng là tấm lòng của bậc trưởng bối.”

“Còn tiền đặt cọc dịch vụ cưới hỏi?”

Cậu ta mím môi: “Bây giờ cô đem tiền ra nói thì khó nghe quá đấy.”

Tần Niệm lập tức hùa theo: “Mẹ, mẹ bớt sặc mùi tiền đi được không?”

“Lúc đưa tiền thì mẹ nói đó là vì yêu con, bây giờ lại lấy tiền ra để sỉ nhục con.”

Tôi gật đầu: “Vậy lúc cho tiền thì là tình yêu, đến lúc lấy lại thì thành sặc mùi tiền à?”

Bạch Nhã Lan thở dài: “Kiến Thanh, cô vẫn chẳng thay đổi chút nào.”

“Cô luôn nghĩ rằng hy sinh đồng nghĩa với quyền kiểm soát.”

“Vậy cô đã hy sinh cái gì?”

Bạch Nhã Lan nâng cây gậy lên: “Cái chân này của tôi.”

Căn phòng lặng ngắt.

Tần Niệm càng khóc dữ hơn: “Mẹ, mẹ xin lỗi Mẹ Bạch đi.”

Tôi hỏi: “Xin lỗi xong thì sao nữa?”

Bạch Trạch lạnh lùng nói: “Xin lỗi, rồi rời đi, để chú Tần được nghỉ ngơi.”

“Rời đi đâu?”

“Rời khỏi căn nhà này.”

Tôi bật cười: “Cậu bảo tôi rời khỏi căn nhà mà tôi đã còng lưng trả nợ suốt hai mươi sáu năm?”

Bạch Trạch nhíu mày: “Đừng để mọi chuyện trở nên quá khó coi.”

“Nếu thật sự phải báo cảnh sát, hàng xóm sẽ đều biết cô bạo hành gia đình đấy.”

Tôi nhìn sang Tần Minh Viễn: “Anh cũng nghĩ vậy sao?”

Anh ta né tránh ánh mắt tôi: “Kiến Thanh, anh không muốn báo cảnh sát.”

“Nhưng anh sẵn sàng để họ nói em bạo hành gia đình.”

Anh ta rơi nước mắt: “Anh chỉ sợ em mất kiểm soát thôi.”

Bạch Nhã Lan chắn trước mặt anh ta: “Đủ rồi.”

“Kiến Thanh, tôi chịu ấm ức thế nào cũng được, nhưng cô không được làm tổn thương Minh Viễn.”

“Tôi làm tổn thương anh ta ở đâu?”

“Cô ép anh ấy phải giữ một lớp vỏ hôn nhân không còn tình yêu.”

“Cô cho anh ấy tiền, cho anh ấy nhà, nhưng cô không cho anh ấy trái tim.”

Tôi hỏi: “Vậy cô cho anh ta trái tim à?”

Bạch Nhã Lan nhìn thẳng vào tôi: “Phải.”

Tần Minh Viễn đột ngột ngẩng đầu: “Nhã Lan.”

Bạch Nhã Lan đỏ mắt: “Em không muốn giấu nữa.”

“Minh Viễn, em đã đợi anh suốt ba mươi năm rồi.”

Tần Niệm bám c.h.ặ.t t.a.y Bạch Trạch: “Ba, sao ba còn phải sợ mẹ nữa? Ba và Mẹ Bạch mới là chân ái mà.”

4 - 30 Năm Làm Vợ, Tôi Chỉ Là Người Trả Tiền Nhà - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia