Những giáo viên vẫn ở lại phần lớn đều đã bạc tóc, họ là những người từng nhìn tôi từ một đứa trẻ nhỏ xíu dần lớn lên.
“Đậu Phộng của chúng ta giờ lớn thật rồi, càng lớn càng xinh.”
Đậu Phộng là cái tên thân mật mọi người đặt cho tôi khi còn bé.
Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, mỗi lần trở lại nơi này tôi vẫn được gọi bằng cái tên ấy.
Tôi biết mọi người chỉ đang cố nói những lời khiến mình vui.
Bởi tôi của hiện tại đã gầy đến mức hai má hõm xuống, đường nét xương trên khuôn mặt đều hiện rõ, chẳng còn dáng vẻ khỏe mạnh ngày nào.
Một vài cô giáo vốn dễ mềm lòng vừa nhìn tôi đã lén quay đi, tới lúc trở lại đôi mắt ai cũng đỏ lên.
Năm tôi kết hôn với Lục Bắc Châu, chính những con người ở đây đã đến dự như người thân của tôi.
Những lần sau này tôi về thăm, Lục Bắc Châu cũng chưa từng vắng mặt.
Chỉ riêng lần này, không cần ai nhắc nhở, mọi người đều tránh không nói đến cái tên ấy.
Họ kéo tôi ngồi lại, hết người này đến người khác kể những chuyện hồi tôi còn bé, chỉ mong tôi có thể ở thêm một lúc.
Có người còn nói viện trưởng sắp trở về rồi, bảo tôi chờ bà thêm chút nữa.
Tôi chỉ cười, khoát tay như thể mình thật sự đang vội vì một chuyến xe bình thường.
“Em không ở lại được đâu, nếu chậm thêm nữa sẽ lỡ chuyến mất.”
Có lẽ vẻ mặt của tôi khi ấy trông quá tự nhiên nên mọi người cũng dần tin rằng tôi chỉ ghé qua trong một chuyến đi ngắn.
Khi tôi bước ra cổng, phía sau vẫn có người lớn tiếng gọi theo.
“Lần sau quay lại nhớ ở vài ngày nhé, phải hứa với các cô đấy.”
Tôi nghe rất rõ.
Nhưng cuối cùng vẫn không quay lại đáp lời.
Bởi một lời hứa mà chính mình biết chắc không thể thực hiện thì tốt nhất đừng nói ra.
Hy vọng vốn rất đẹp, không nên gieo nó vào lòng người khác chỉ để rồi bắt họ chờ mãi một người không thể trở về.
Số tiền Lục Bắc Châu để trong chiếc thẻ ấy, tôi đã âm thầm chuyển hết cho trại trẻ mồ côi dưới tên một người quyên góp giấu danh tính.
Tôi chỉ mong những đứa trẻ lớn lên ở nơi này sau này sẽ có phòng học tốt hơn, đồ ăn ngon hơn và một tuổi thơ đủ đầy hơn đôi chút.
Quãng đời còn lại, tôi đi tới một thành phố nằm rất xa về phía Bắc rồi làm thủ tục nhập viện ở đó.
Giường cạnh tôi là một ông cụ lớn tuổi, còn người luôn túc trực bên cạnh chăm ông là bà vợ đã đi cùng ông gần cả cuộc đời.
Ngay ngày đầu tiên tôi chuyển vào, bà cụ đã vui vẻ chia cho tôi một phần cơm nhà bà tự nấu.
Bữa ăn ấy chẳng phải cao lương mỹ vị gì, vậy mà ngon đến mức tôi ăn nhiều hơn mọi ngày, bụng no căng vẫn thấy vui.
Khi còn đủ sức, tôi thường ra hành lang đi chậm vài vòng, gặp ai cũng trò chuyện đôi câu nên chẳng bao lâu đã quen khá nhiều người.
Những người ở đây đều rất t.ử tế.
Không ai vì tò mò mà hỏi những câu khiến người khác khó trả lời.
Chẳng ai hỏi tại sao tôi luôn một mình.
Cũng chẳng ai gặng hỏi người thân hay chồng của tôi đang ở đâu.
Ngày tháng trong bệnh viện vì thế trôi qua chậm rãi mà yên bình, tôi thậm chí không cảm thấy mình cô độc.
Cho đến một ngày, điện thoại nhận được tin nhắn từ Lục Bắc Châu.
Anh hỏi tôi một câu rất quen thuộc.
“Thuốc còn đủ dùng không, nếu sắp hết thì anh tới bệnh viện lấy rồi gửi sang cho em.”
Có lẽ Lục Bắc Châu đã quên rằng từ trước cả ngày Thẩm Mạn Mạn xuất hiện, anh đã rất lâu không còn tự mình đi lấy t.h.u.ố.c cho tôi.
Khi ấy tôi luôn tự tìm lý do thay anh, cho rằng công ty quá bận, rằng anh có quá nhiều chuyện phải xử lý.
Mãi sau này mới hiểu, quãng thời gian đó Thẩm Mạn Mạn đang m.a.n.g t.h.a.i nên sự quan tâm của anh đã vô thức nghiêng sang một nơi khác.
Tôi không nhắc chuyện cũ, chỉ trả lời bằng vài chữ.
“Vẫn còn, không cần gửi đâu, cảm ơn.”
Sau đó khung trò chuyện lại trở về yên lặng.
Ông cụ ở giường bên sau ca phẫu thuật hồi phục khá tốt và cuối cùng cũng được cho phép xuất viện.
Hôm rời đi, những giỏ trái cây người thân bạn bè đem tới thăm vẫn còn rất nhiều, hai ông bà nhất quyết để tất cả lại cho tôi.
Mùa đông ở phương Bắc rất lạnh, trái cây cùng đồ ăn giữ được lâu nên bà cụ còn ngồi tính giúp tôi xem từng ấy có thể ăn được bao nhiêu ngày.
Bà nói chỉ còn ít hôm nữa là đến Tết, lúc đó bà nhất định sẽ gói một phần sủi cảo nóng hổi rồi mang tới.
Tôi chỉ mỉm cười nghe bà nói, không hứa sẽ đợi.
Sau khi hai ông bà rời viện, căn phòng vốn quen với tiếng trò chuyện bỗng trở nên yên ắng hơn rất nhiều.
Tôi cũng chẳng biết từ lúc nào đã ít nói dần.
Hôm đó tuyết bắt đầu rơi bên ngoài cửa sổ, từng bông trắng nhỏ phủ lên mái nhà và những cành cây khô.
Tôi đã không thể đi đến tận đêm giao thừa.
Cũng chẳng còn cơ hội nhìn bầu trời sáng lên bởi pháo hoa đầu năm.
Bát sủi cảo mà bà cụ đã vui vẻ hứa mang tới, cuối cùng tôi cũng không thể chờ được.
Đến đúng ngày Tết, bà cụ vẫn nhớ lời hẹn nên nhờ con trai đem tới bệnh viện một phần sủi cảo nhân thịt heo và hẹ vừa nấu xong.
Thế nhưng khi người con trai bước vào phòng, chiếc giường từng thuộc về tôi đã có một bệnh nhân khác nằm ở đó.
Đó là một ông lão rất gầy, gương mặt hằn đầy dấu vết của tuổi tác và bệnh tật.
Ngoài hành lang, vài cô y tá nhỏ giọng trò chuyện với nhau về hoàn cảnh của ông.
“Con cái nhà này chẳng ai chịu đón ông về ăn Tết, lại ngại để hàng xóm biết chuyện nên mấy anh chị em bàn qua bàn lại, cuối cùng đưa ông tới bệnh viện cho xong.”
Ông cụ chẳng phản ứng gì, chỉ quay mặt về phía cửa sổ nhìn ánh sáng ngoài kia.
Tiếng pháo đầu năm thỉnh thoảng vọng tới càng khiến căn phòng trở nên vắng lặng.
Bên cạnh giường ông không có giỏ trái cây, chẳng có túi quà hay hộp thức ăn nào của người thân để lại.