Những mảnh ghép ký ức rời rạc đột ngột ráp lại với nhau, tạo thành một bức tranh tàn khốc đến mức tôi không dám nhìn thẳng.

Sự nhợt nhạt như x.á.c c.h.ế.t của cô ấy. Những viên t.h.u.ố.c giảm đau tôi từng tưởng là vitamin, vết m.á.u trên t.h.ả.m phòng khách, bát cháo sườn hầm nguội ngắt, sự hoảng loạn tột độ khi bị lạc đường và cả ánh mắt tuyệt vọng trống rỗng khi ngã đập người xuống bậc đá ở nghĩa trang.

Tất cả đều là sự thật. Cô ấy không diễn kịch. Cô ấy thực sự đang c.h.ế.t dần c.h.ế.t mòn trước mắt tôi, trong sự lạnh lùng, tàn nhẫn và mỉa mai của chính tôi.

"Lộ Tinh..."

Tôi bật thốt lên, giọng nói vỡ nát. Tôi lao ra khỏi phòng làm việc, chạy như điên xuống gara, lái xe lao thẳng đến bệnh viện Trung Tâm Bắc Kinh.

"Bác sĩ Tống! Lộ Tinh đâu? Cô ấy đang ở đâu?"

Tôi túm lấy cổ áo vị bác sĩ già, hai mắt đỏ ngầu, giọng nói khàn đặc như dã thú bị thương.

Bác sĩ Tống nhìn tôi, ánh mắt chứa đầy sự khinh bỉ và thương hại. Ông gạt tay tôi ra, chỉnh lại cổ áo.

"Cố tổng, cậu đến muộn rồi."

Giọng ông bình thản đến mức tàn nhẫn.

"Lộ Tinh đã mất cách đây một tháng. Ngay trong cái ngày mà cậu gọi điện thoại đến nói rằng cô ấy là một đống rác rưởi cần được vứt bỏ."

Đầu tôi như bị ai đó dùng b.úa tạ giáng mạnh một đòn.

"Mất rồi? Lộ Tinh... c.h.ế.t rồi sao? Không thể nào."

Tôi lảo đảo lùi lại, va vào bức tường lạnh ngắt.

"Ông nói dối, cô ấy đang trốn ở đâu? Các người hùa nhau lừa tôi đúng không? Lừa cậu?"

Bác sĩ Tống cười lạnh.

"Cố Ngôn Chi, cậu nghĩ cậu là ai mà chúng tôi phải lừa cậu? Lộ Tinh đã c.h.ế.t. Cô ấy c.h.ế.t trong sự đau đớn tột cùng, mù lòa, điếc đặc và mang theo sự uất hận về những lời nói tuyệt tình của cậu xuống mồ. Cậu có biết trước khi c.h.ế.t cô ấy đã cầu xin điều gì không?"

Tôi ngước mắt nhìn ông, cả người run rẩy không kiểm soát.

"Cô ấy xin chúng tôi đừng bao giờ cho cậu biết sự thật. Cô ấy thà để cậu nghĩ rằng cô ấy là một kẻ tham tiền bỏ trốn, còn hơn là để cậu phải mang cảm giác áy náy."

Bác sĩ Tống gằn từng chữ như muốn đ.â.m thủng trái tim tôi.

"Nhưng tôi không làm được. Tôi muốn cậu phải biết cậu đã tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t người phụ nữ yêu cậu nhất trên đời này như thế nào."

Tôi trượt dài xuống dọc theo bức tường, quỳ sụp trên nền gạch lạnh lẽo của bệnh viện. Một tháng trước, ngày thứ bảy, 10 giờ sáng, tiếng tít kéo dài trong điện thoại.

Hóa ra đó là âm thanh cuối cùng của sinh mệnh cô ấy, trong khi tôi đang ôm người phụ nữ khác, cười nói vui vẻ dọn dẹp sạch sẽ những rác rưởi của cô ấy, thì cô ấy đang nằm trên giường bệnh mù lòa cô độc, nghe từng lời nói tàn nhẫn của tôi mà chút hơi thở cuối cùng.

"Aaaaa!"

Một tiếng gào thét thê lương xé ruột xé gan bật ra khỏi cổ họng tôi. Tôi ôm lấy đầu đập mạnh xuống nền gạch, mặc cho m.á.u trán tứa ra.

Đau, đau đến mức tôi muốn móc trái tim mình ra để bóp nát.

Lộ Tinh, Lộ Tinh của tôi. Em đã dùng bảy ngày cuối cùng của cuộc đời để đổi lấy một chút hơi ấm từ tôi, còn tôi lại dùng bảy ngày đó để đẩy em vào địa ngục.

Tôi đã sai rồi. Tôi thực sự sai rồi. Nhưng cái giá phải trả cho sự sai lầm này lại là sinh mệnh của em và sự đày đọa vĩnh viễn của tôi trong bóng tối không có ngày mai.

Tôi không nhớ mình đã rời khỏi bệnh viện bằng cách nào, chỉ biết khi tôi tỉnh lại, bản thân đang quỳ gối trước cửa văn phòng luật sư Trần, mặc cho những ánh mắt soi mói của nhân viên qua lại. Đầu tôi quấn băng gạc rỉ m.á.u, bộ vest đắt tiền xộc xệch, nhăn nhúm. Tôi của hiện tại có lẽ còn t.h.ả.m hại hơn cả Lộ Tinh trong cái đêm cô ấy đi lạc giữa mưa.

"Nói cho tôi biết."

Tôi ngẩng đầu nhìn luật sư Trần, giọng khàn đặc vỡ vụn như có cát lẫn trong cổ họng.

"Tro cốt của cô ấy đang ở đâu?"

Luật sư Trần đứng nhìn tôi từ trên cao, ánh mắt lạnh lẽo không mang theo một tia thương xót.

"Cố tổng, cậu về đi. Lộ tiểu thư đã dặn không được cho cậu biết bất cứ điều gì về nơi an nghỉ của cô ấy. Cô ấy nói sự xuất hiện của cậu sẽ làm bẩn sự thanh tịnh của cô ấy."

Làm bẩn. Hai chữ ấy giống như một cái tát trời giáng, đ.á.n.h nát chút tôn nghiêm cuối cùng của tôi. Tôi đã từng dùng từ đó để nói với cô ấy ở nghĩa trang. Và giờ đây nó quay lại báo ứng lên chính tôi.

"Tôi xin ông."

Tôi dập đầu xuống nền nhà. Tiếng trán va chạm với mặt sàn vang lên khô khốc.

"Chỉ một lần thôi, cho tôi gặp cô ấy một lần thôi. Tôi muốn nói lời xin lỗi."

"Xin lỗi?"

Luật sư Trần bật cười, tiếng cười đầy bi phẫn.

"Sự xin lỗi của cậu có gọi cô ấy sống lại được không? Cậu có biết để có được ba năm ở bên cậu, Lộ Tinh đã phải đ.á.n.h đổi những gì không? Cậu tưởng Bạch Du là vì cao thượng mà rời đi sao? Mẹ cậu đã ném vào mặt cô ta 10 triệu tệ, bảo cô ta cút đi để nhường chỗ cho Lộ Tinh. Người duy nhất lúc đó có đủ năng lực và sự si tình ngu ngốc để gánh vác món nợ khổng lồ của nhà họ Cố."

Tôi sững sờ, ngẩng phắt đầu lên.

"Ông nói gì?"

"Cậu tưởng Lộ Tinh dùng tiền ép Bạch Du đi không? Là cô ấy đã quỳ gối trước cổng nhà họ Lộ suốt hai ngày một đêm dưới trời mưa tầm tã, từ bỏ quyền thừa kế, ép cha cô ấy phải bán tháo cổ phần để cứu nhà họ Cố. Cô ấy làm tất cả những điều đó chỉ để đổi lấy một cuộc hôn nhân với cậu, để rồi nhận lại sự sỉ nhục, khinh miệt và cái c.h.ế.t trong cô độc."

Tai tôi ù đi, mọi âm thanh xung quanh dường như bị hút vào một hố đen tĩnh lặng.

Bạch Du nhận tiền để rời đi, Lộ Tinh quỳ gối dưới mưa để cứu tôi. Những sự thật bị chôn vùi ba năm qua giờ đây bị phơi bày, trần trụi và tàn nhẫn x.é to.ạc lớp mặt nạ tự tôn kiêu ngạo của tôi.

Tôi luôn tự cho mình là nạn nhân, luôn lấy sự bất hạnh của gia đình và tình yêu đổ vỡ làm cái cớ để chà đạp lên tình yêu của Lộ Tinh. Tôi đay nghiến cô ấy, hành hạ cô ấy, ép cô ấy phải chịu đựng sự lạnh nhạt đến cùng cực.

Hóa ra kẻ đê hèn nhất, kẻ tàn nhẫn nhất lại chính là tôi.

Tôi lảo đảo đứng dậy, bước đi vô hồn ra khỏi văn phòng.

Trở về căn biệt thự ở Vịnh Bán Đảo, Bạch Du đang ngồi trên sofa vui vẻ chọn mẫu rèm cửa mới. Nhìn thấy tôi với bộ dạng bê bết m.á.u, cô ta hoảng hốt chạy lại.

"Ngôn Chi, anh sao thế này? Anh bị t.a.i n.ạ.n à?"

Tôi nhìn cô ta, gương mặt thanh tú, nụ cười ngọt ngào mà tôi từng cho là ánh sáng của đời mình. Giờ đây, tôi chỉ thấy một sự giả tạo đến buồn nôn.

"Mười triệu tệ?"

Tôi cất giọng đều đều vô cảm.

"Năm đó mẹ tôi đưa cho cô mười triệu tệ để cô rời đi, đúng không?"

Bạch Du sững người, sắc mặt lập tức trắng bệch. Cô ta lùi lại một bước, lắp bắp.

"Anh... anh nói gì vậy? Em không hiểu."

"Tôi hỏi lại một lần nữa."

Tôi tiến lên, ánh mắt sắc như d.a.o.

"Có đúng là cô đã nhận tiền để bỏ rơi tôi lúc nhà họ Cố phá sản không?"

Cô ta c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nước mắt trào ra.

"Ngôn Chi, lúc đó em còn quá trẻ, em cần tiền để đi du học..."

"Cút."

Tôi ngắt lời cô ta, chỉ tay ra cửa.

"Cút khỏi nhà tôi. Ngay lập tức."

"Ngôn Chi..."

"Tôi bảo cô cút!"

Tôi gầm lên, hất tung chiếc bàn trà bằng kính. Những mảnh vỡ văng tung tóe cắt vào tay tôi tứa m.á.u nhưng tôi không cảm thấy đau. Sự đau đớn trên thể xác này sao có thể sánh bằng một phần vạn nỗi đau mà Lộ Tinh đã phải chịu đựng.

Bạch Du hoảng sợ bỏ chạy.

Căn biệt thự rộng lớn lại chìm vào tĩnh lặng. Nhưng lần này không còn ai đợi tôi ở phòng khách nữa. Không còn ai nấu cháo sườn cho tôi nữa. Không còn ai rụt rè xin tôi thắt cà vạt, không còn ai cuộn tròn trên sofa chờ tôi về.

Tôi điên cuồng lục tung mọi ngóc ngách trong nhà, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm còn sót lại của Lộ Tinh.

Chương 12 - 7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia