Ba năm qua, tôi đã quá quen với những trò hề đó rồi. Bây giờ cô ta đã ký đơn ly hôn, chắc hẳn đang dùng luật sư Trần để vòi vĩnh thêm tài sản. Một người phụ nữ đã dùng cả gia sản để mua một cuộc hôn nhân như cô ta, sao có thể cam tâm ra đi tay trắng?

Nhưng một tuần trôi qua, rồi hai tuần, Lộ Tinh hoàn toàn bốc hơi.

Không có cuộc gọi nặc danh nào, không có tin nhắn khóc lóc ỉ ôi, không có luật sư nào đến tìm tôi đòi phân chia tài sản. Căn biệt thự ở Vịnh Bán Đảo đã được thiết kế lại toàn bộ theo ý Bạch Du. Những tông màu xám lạnh lẽo được thay bằng màu be ấm áp. Những đồ nội thất cũ bị vứt bỏ không thương tiếc.

Mọi dấu vết về sự tồn tại của Lộ Tinh trong căn nhà này đã bị xóa sạch sẽ, giống như cô ta chưa từng bước chân vào cuộc đời tôi.

Đáng lẽ tôi phải cảm thấy nhẹ nhõm, đáng lẽ tôi phải tận hưởng cuộc sống viên mãn bên người con gái tôi yêu. Nhưng không, sự tĩnh lặng bất thường của Lộ Tinh giống như một lưỡi d.a.o vô hình, ngày ngày cứa vào thần kinh tôi.

Mỗi lần bước vào bếp, tôi lại bất giác nhìn về phía bếp lò, nơi trước kia luôn có một nồi cháo sườn hầm nấm hương nghi ngút khói chờ tôi. Mỗi lần về nhà muộn, tôi lại vô thức đưa mắt nhìn về phía sofa, chờ đợi một bóng dáng gầy gò cuộn tròn trong chăn mỏng.

Tôi bắt đầu mất ngủ.

"Ngôn Chi, anh lại khó ngủ sao?"

Bạch Du ngái ngủ vòng tay qua eo tôi trong đêm tối.

"Anh không sao, em ngủ tiếp đi."

Tôi gỡ tay cô ấy ra, bước xuống giường đi ra ban công châm một điếu t.h.u.ố.c. Khói t.h.u.ố.c trắng xóa lượn lờ trong cái lạnh cắt da cắt thịt của đêm đông Bắc Kinh.

Tôi nhớ lại đêm cuối cùng gặp Lộ Tinh, cô ta đứng ở chân cầu thang, ánh mắt cầu xin tôi chụp chung một tấm ảnh. Khuôn mặt cô ta lúc đó gầy gò và nhợt nhạt đến đáng sợ.

Tôi rít một hơi t.h.u.ố.c sâu. Tại sao lúc đó tôi lại không nhận ra sự khác thường của cô ta? Tại sao tôi lại cho rằng cô ta đang diễn kịch?

Sáng hôm sau, tôi lái xe đến văn phòng luật sư Trần.

"Cố tổng, ngọn gió nào đưa cậu đến đây?"

Luật sư Trần ngồi sau bàn làm việc, ánh mắt nhìn tôi không che giấu sự lạnh nhạt và chán ghét.

"Lộ Tinh đâu?"

Tôi đi thẳng vào vấn đề, không vòng vo.

"Cô ta đang giở trò gì? Đã ký đơn ly hôn rồi, sao không đến làm thủ tục ra tòa? Bảo cô ta ra giá đi, tôi không có thời gian chơi trò trốn tìm với cô ta."

Luật sư Trần nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt ông hằn lên những tia m.á.u đỏ sọc, một nụ cười trào phúng hiện lên trên môi ông.

"Cố tổng yên tâm, Lộ tiểu thư sẽ không bao giờ làm phiền cậu nữa đâu. Cô ấy đã đi rồi."

"Đi đâu?"

Tôi nhíu mày.

"Đi một nơi rất xa, không bao giờ quay lại."

Luật sư Trần đẩy một tập tài liệu về phía tôi.

"Đây là giấy ủy quyền của cô ấy. Cô ấy đã giao toàn quyền xử lý thủ tục ly hôn cho tôi. Cố tổng chỉ cần ký vào đây, mọi chuyện sẽ kết thúc."

Tôi nhìn tập tài liệu trên bàn, cảm giác bứt rứt trong lòng càng lúc càng lớn.

"Cô ta lấy đâu ra tiền mà đi xa?"

Tôi buột miệng hỏi.

"Lộ Thị phá sản, cô ta không còn một xu dính túi."

"Chuyện đó không liên quan đến Cố tổng."

Luật sư Trần lạnh lùng đáp.

"Mời cậu ký cho."

Tôi cầm b.út lên nhưng ngòi b.út lơ lửng trên mặt giấy không sao hạ xuống được. Hình ảnh Lộ Tinh ngã đập người xuống bậc đá ở nghĩa trang, hình ảnh cô ta nôn ra m.á.u trên t.h.ả.m phòng khách đột nhiên ùa về, rõ nét đến đáng sợ.

"Hôm đó trong điện thoại của ông..."

Tôi ngập ngừng, giọng nói có chút khô khốc.

"Tiếng máy móc đó... Lộ Tinh bị bệnh sao?"

Luật sư Trần hơi khựng lại, ánh mắt ông xẹt qua một tia đau đớn, nhưng rất nhanh đã bị che giấu bởi sự lạnh lùng.

"Chỉ là viêm dạ dày cấp tính thôi, Cố tổng không cần bận tâm."

Viêm dạ dày.

Tôi ném cây b.út xuống bàn.

"Bảo cô ta tự mình đến gặp tôi, nếu không tôi sẽ không ký."

Nói xong, tôi quay lưng bước thẳng ra cửa.

Tôi không tin Lộ Tinh có thể dễ dàng buông tay như vậy. Cô ta yêu tôi đến mức điên cuồng, sao có thể từ bỏ? Chắc chắn cô ta đang trốn ở đâu đó, chờ đợi tôi mất kiên nhẫn mà tìm đến.

Tôi cho người điều tra tung tích của Lộ Tinh. Nhưng kết quả trả về khiến tôi sững sờ. Không có ghi chép xuất cảnh, không có giao dịch thẻ ngân hàng, không có camera an ninh nào ghi lại hình ảnh của cô ta sau ngày hôm đó.

Lộ Tinh giống như một giọt nước rơi vào đại dương, bốc hơi không để lại một dấu vết.

Sự bứt rứt dần chuyển thành nỗi bất an mơ hồ.

Một tháng sau, tôi đang ngồi trong phòng làm việc ở tập đoàn, xem xét lại báo cáo tài chính của quý trước, đột nhiên trợ lý Lâm gõ cửa bước vào, vẻ mặt vô cùng phức tạp.

"Cố tổng, bên công ty dọn dẹp vừa gọi đến, họ nói họ tìm thấy một thứ trong lúc phân loại đồ cũ từ biệt thự Vịnh Bán Đảo. Họ nghĩ ngài nên xem qua."

"Thứ gì?"

Tôi cau mày.

Trợ lý Lâm đặt một chiếc hộp carton nhỏ lên bàn.

"Là đồ của phu nhân... à không, của Lộ tiểu thư."

Tim tôi đập lỡ một nhịp. Tôi phẩy tay ra hiệu cho trợ lý Lâm ra ngoài. Khi cửa phòng đóng lại, tôi từ từ mở chiếc hộp ra.

Bên trong là một mớ hỗn độn những vật dụng cá nhân của Lộ Tinh mà tôi đã ra lệnh vứt bỏ. Một chiếc khăn len đan dở màu xám tro, một cuốn sổ tay bọc da đã sờn cũ và một cuốn album bọc nhung.

Tôi cầm cuốn album lên, nó rất nhẹ. Bên trong chỉ có vài bức ảnh, hầu hết là ảnh tôi thời đại học. Bức ảnh cuối cùng là ảnh cưới của chúng tôi.

Nhưng thứ khiến tôi chú ý là một mảnh giấy nhỏ kẹp giữa những trang album. Đó là một tờ biên lai của bệnh viện Trung Tâm Bắc Kinh. Ngày khám một tuần trước khi thỏa thuận bảy ngày bắt đầu.

Bệnh nhân: Lộ Tinh. Chẩn đoán: U nguyên bào thần kinh đệm, u não giai đoạn cuối.

Tầm nhìn của tôi đột nhiên tối sầm lại. Những dòng chữ đen kịt trên tờ biên lai như biến thành những con rắn độc quấn c.h.ặ.t lấy cổ họng tôi, hút cạn không khí trong l.ồ.ng n.g.ự.c.

U não giai đoạn cuối.

Tôi run rẩy lật lại tờ biên lai. Không thể nào, chắc chắn là nhầm lẫn, hoặc lại là một trò lừa bịp của cô ta. Lộ Tinh làm sao có thể bị u? Cô ta mới 26 tuổi.

Tôi điên cuồng lục lọi chiếc hộp, tìm kiếm cuốn sổ tay bọc da. Những trang giấy ố vàng chứa đầy những dòng chữ viết tay của Lộ Tinh, nét chữ từ gọn gàng, thanh thoát ở những trang đầu, dần trở nên siêu vẹo, run rẩy ở những trang cuối.

"Ngày... tháng... năm. Bác sĩ Tống nói khối u đang lớn rất nhanh, mình bắt đầu hay quên. Hôm nay mình đã quên mất công thức nấu cháo sườn cho Ngôn Chi, mình phải ghi lại thôi."

"Ngày... tháng... năm. Máu cam lại chảy, mình đã cố lau sạch nhưng vẫn dính một chút lên t.h.ả.m. Ngôn Chi nhìn thấy chắc sẽ lại mắng mình bẩn thỉu. Mình đau đầu quá, t.h.u.ố.c giảm đau không còn tác dụng nữa rồi."

"Ngày... tháng... năm. Hôm nay mình bị lạc đường, xung quanh tối đen, mình không nhớ nhà ở đâu. Mình gọi cho Ngôn Chi nhưng anh ấy cúp máy. Anh ấy nói mình đang diễn kịch. Mình không trách anh ấy, là do mình đã lừa gạt anh ấy trước, nhưng mình sợ lắm. Ngôn Chi ơi, em thực sự rất sợ."

Trang cuối cùng của cuốn sổ, nét chữ nhòe nhoẹt những vết ố màu nâu sẫm là m.á.u.

"Ngày thứ năm, mình ngã ở nghĩa trang, Ngôn Chi không đỡ mình. Anh ấy nói mình làm bẩn mắt anh ấy. Mình đau quá. Không phải đau ở vết thương mà đau ở đây này."

Vẽ một hình trái tim nguệch ngoạc.

"Chỉ còn hai ngày nữa thôi. Ngôn Chi em sẽ trả lại tự do cho anh. Đừng hận em nữa nhé."

Cuốn sổ tuột khỏi tay tôi, rơi phịch xuống sàn nhà. Cả thế giới xung quanh tôi sụp đổ.

Chương 11 - 7 Ngày Cuối Cùng Của Cuộc Đời - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia