Ai ngờ ta không trêu A Hổ mà A Hổ lại tới trêu ta trước.
Nó trộm mất con gà Lô Hoa của ta rồi nướng ăn ở sau núi.
Đùi gà nóng quá nên rơi xuống đất, thế mà A Hổ chẳng ngại bẩn mà phủi vài lượt rồi nhét vào trong miệng.
Mỗi lần nuốt vào thì vết thương lại nhói lên, đau đến mức thằng bé phải hít vào mấy hơi liền. Dẫu vậy, nó vẫn ăn ngấu nghiến như thường.
Thằng bé tập trung vào con gà đến nỗi không nhận ra ta đang đứng ngay phía sau.
Ta vỗ vào vai nó: “Gà Lô Hoa nướng lên sẽ không ngon đâu.”
A Hổ bị dọa sợ, nó run lên rồi ho sặc sụa.
Ta vội vỗ lên lưng nó: “Gà Lô Hoa phải hầm với nấm, hoặc là xào với b.ún mới ngon.”
---
Hai chén cháo gà, A Hổ một chén, ta một chén.
Chỉ là… trong chén của A Hổ có thêm hai cái đùi gà.
Cũng giống như lúc ta nấu cháo cho Bách nhi và Mạnh Hạc Thư, cha con họ mỗi người sẽ có một cái đùi gà.
A Hổ nửa tin nửa ngờ nhìn ta, nhưng hương thơm từ chén cháo quá hấp dẫn, chưa kể cái đùi gà kia còn béo tròn nữa chứ.
“Bà muốn làm gì?”
“Ta đã nói rồi, gà Lô Hoa phải hầm mới ngon.”
“Trong cháo có độc đúng không? Bà nghĩ ta không dám ăn chắc?”
A Hổ cầm chén cháo lên rồi nhắm mắt nhắm mũi húp một miếng, thế rồi, nó lập tức trợn to mắt.
Ta thấy nó húp lấy húp để, suýt nữa là nuốt luôn cả lưỡi rồi.
Chẳng trách ai cũng nói: Con trai tuổi ăn tuổi lớn, ăn hết của cải cha mẹ.
Sau khi ăn đến chén cháo thứ ba, ngay cả ánh mắt của A Hổ cũng dần trở nên trong vắt.
“Sau này đói bụng thì đừng đi ăn trộm nữa, cứ tới đây ăn cơm nhé.”
A Hổ quệt ống tay áo đã phai màu đến t.h.ả.m thương lên lau miệng.
Thằng bé còn định nói thêm gì nữa, nhưng vừa trông thấy Hứa Thường đi vào, nó đã vội đặt chén cháo xuống rồi chạy đi mất.
Hứa Thường nhìn theo bóng lưng của A Hổ rồi gắt lên: “Phu nhân đừng mềm lòng với nó, nó là thứ vô ơn mất dạy.”
Không phải là mềm lòng.
Chẳng qua… ta cảm thấy một đứa trẻ biết quý trọng thức ăn thì sẽ không lầm đường lạc lối quá xa.
Nhưng ngày hôm sau, giàn đậu ta trồng phía sau thư viện đã đổ nhào.
Hứa Thường dẫn một đám người tới thì trông thấy A Hổ đang luống cuống đứng bên cạnh giàn đậu của ta.
Ta còn chưa lên tiếng, A Hổ đã hung hăng đẩy Hứa Thường rồi cuống cuồng chạy đi.
“Thứ súc sinh này! Phu nhân tốt với nó như thế mà nó lại tới phá hết nơi này.”
Ta suy nghĩ một chốc rồi đáp lời: “Tối qua gió lớn cả đêm, trời còn mưa nữa, có lẽ do ta chưa cắm c.h.ặ.t mấy cây trúc xuống đất thôi.”
Tối đó, ta thấy có ai đó lén lút ngồi ngoài viện.
Ta hâm lại nồi cháo gà hôm qua, hương thơm bay ra, thế là bóng dáng kia chẳng ngồi yên được nữa.
“Con không phá giàn đậu đó. Đêm qua nghe tiếng gió lớn quá, con không biết giàn đậu có bị làm sao không nên mới chạy tới đây xem thử.”
“Giải thích là được rồi, tại sao lại bỏ chạy?”
A Hổ cúi đầu rồi nức nở: “Con không muốn chạy, nhưng con sợ người không hỏi con mà sẽ mắng con trước.”
“Vậy sau này có chuyện gì thì ta sẽ hỏi con trước, được chứ?”
A Hổ không lên tiếng.
Thằng bé cầm chén cháo lên rồi húp một miếng lớn, đến khi cái chén che khuất cả mặt mà nó vẫn chưa chịu buông xuống.
Ta bật cười: “Gà Lô Hoa chan nước mắt không ngon đâu, sẽ mặn đấy.”
Chớp mắt mà đã đến hè rồi.
Tiếng ve sau vườn ngày một yên tĩnh, bóng mát ngập tràn khắp sân.
Các tiên sinh cũng rời khỏi trường học để về quê nhà.
Hôm nay rảnh rỗi nên ta mang quần áo và chăn đệm của mọi ngời ra phơi.
“Không đi học đâu, đầu óc con chậm chạp lắm.” A Hổ vừa nện vào đống quần áo vừa lắc đầu nguầy nguậy, “Hơn nữa người trong thư viện đều ghét con, con cũng ghét họ lắm.”
A Hổ mười tuổi, lớn hơn Bách nhi ba tuổi. Vậy mà Bách nhi đã học thuộc Thiên Tự Văn rồi, thậm chí còn viết được vài nét chữ, còn A Hổ chẳng biết gì cả.
Ta định lấy số tiền mình dành dụm nửa năm nay cho A Hổ đi học.
“Con vừa không biết chữ, vừa không biết kiếm sống, thế sau này bị người ta ức h.i.ế.p thì phải làm sao?”
“Người khác bắt nạt con thì con có mẹ là chỗ dựa mà!”
“Khi đó mẹ già rồi, con biết làm sao đây?”
A Hổ lập tức níu c.h.ặ.t t.a.y áo của ta: “Mẹ không già! Không cho mẹ già đâu!”
“Được, được, được. Mẹ không già, mẹ sẽ ở bên con mãi mãi.”
Ta ngồi xuống lau nước mắt cho A Hổ.
Bỗng nhiên có ai đó gọi ta từ phía sau, giọng nói chất chứa sự vui mừng khó tả.
“A Kiều?”
Gió thổi phồng quần áo đầy sân, trông như những cánh buồm trên mặt nước, cứ lấp lánh mờ ảo.
Ta đứng dậy nhìn ra đằng sau, Mạnh Hạc Thư nắm tay Bách nhi đứng sững sờ ở đó…
“… Là A Kiều đấy ư?”
Có lẽ chăm sóc t.h.a.i p.h.ụ vất vả quá nên Mạnh Hạc Thư đã gầy đi rất nhiều.
Hắn không dám tiến tới mà chỉ đứng đó nhìn ta với đôi mắt đỏ ửng…
Bách nhi thoát ra khỏi tay hắn, vừa gọi mẹ vừa chạy tới định nhào vào lòng ta làm nũng.
Nào ngờ A Hổ lại đẩy nó ra.
A Hổ cảnh giác ôm lấy tay ta, trông thằng bé chẳng khác nào một con hổ nhỏ đang bảo vệ lãnh thổ của mình: “Ngươi là ai? Sao lại gọi mẹ của ta là mẹ hả?”
Mạnh Hạc Thư kinh hãi không thôi, nhưng trông thấy A Hổ còn cao hơn cả Bách nhi, mối nghi ngờ trong lòng hắn tiêu tan hơn phân nửa.