A Kiều

Chương 5

Đương nhiên ta sẽ không tự mình đa tình, cho rằng Mạnh Hạc Thư bôn ba cả chặng đường dài để đến đây tìm ta.

Ta nhón chân nhìn ra phía sau hắn: “Ngươi tới đây vì Ngọc Già cô nương kia cũng tới à?”

Mạnh Hạc Thư thấy ta cẩn thận như thế thì khổ sở vô cùng.

Không phải là ta cẩn thận, chỉ vì ta đã tự mình đa tình quá nhiều lần khi ở bên cạnh Mạnh Hạc Thư mà thôi.

Ta cứ ngỡ Mạnh Hạc Thư yêu ta từ cái nhìn đầu tiên nên mới ra chiêu anh hùng cứu mỹ nhân khi ta bị khách nhân nói trong thức ăn có độc.

Ta cứ ngỡ hắn lạnh nhạt ít nói nên mới mượn rượu cầu hôn ta vào bảy năm trước.

Ta đâu biết, hôm đó Ngọc Già cô nương cũng ăn món ta làm nên hắn mới rối rít điều tra chân tướng.

Ta đâu biết, Mạnh Hạc Thư mượn rượu giải sầu, đề nghị kết hôn với ta là vì ghen tuông với Ngọc Già và Lục Yên.

Ta chẳng biết gì cả, cho nên ta mới mắng yêu hắn khi hắn muốn rời đi khám bệnh cho Ngọc Già ngay trong đêm tân hôn của hai ta.

“Mạnh Hạc Thư, chàng mà đi thì ta sẽ không để ý đến chàng nữa!”

Hắn không thể không đi, cũng giống như ta không thể không quan tâm đến hắn.

Ta mắng hắn cả ngày trời, nhưng sang hôm sau, ta vẫn mang cơm đến y quán cho hắn, thậm chí còn giấu một cái đùi gà dưới lớp cơm dày nữa chứ.

Ta muốn hắn ăn hết đống cơm trắng nhạt nhẽo ở trên rồi mới được ăn món ngon ở phía dưới!

Nào ngờ, ta lại tự mình đa tình.

Mạnh Hạc Thư nào có động đến phần cơm ấy.

Bởi vì Ngọc Già cô nương bị bệnh nên hắn lo đến chẳng thiết ăn uống.

...

“… Muội ấy không tới đây đâu, là ta tới tìm nàng.” Giọng nói của Mạnh Hạc Thư trầm xuống, “A Kiều, nàng đừng giận nữa, về nhà với ta đi.”

Tới tìm ta ư?

Ta suy nghĩ trong chốc lát rồi quyết định không thể bản thân mơ mộng hão huyền thêm lần nào nữa.

Ta cười khổ: “Hạc Thư, ta mà về thì Ngọc Già cô nương phải làm sao đây?”

“Sau này chỉ có ba người chúng ta mà thôi! Không còn muội ấy nữa! Ta thề ta sẽ không bao giờ như vậy nữa!”

Ta không dám tin.

Ngày ta đi, mưa xuân ngập lối trên bến đò.

Ba tháng trôi qua, lúc này cây xanh đã rậm rạp khắp nẻo Thanh Châu.

Hóa ra, phải chờ đến hết mùa xuân thì hắn mới nhận ra ta không còn ở bên cạnh nữa.

Đáng tiếc, năm nào xuân cũng tới.

Những màn mưa xuân luôn nhắc nhở ta rằng, ta đã từng bị người ta quên lãng trong trận mưa to hôm ấy.

Thấy ta xa cách như vậy, Mạnh Hạc Thư vội vàng tiến đến nắm lấy tay ta.

Hắn nói mọi chuyện không như ta nghĩ.

Chỉ ba ngày ta không về nhà là hắn đã chạy khắp nơi tìm kiếm tung tích của ta rồi.

“Ta đã gặp A Kiều mấy hôm trước, chúng ta còn mua cá cùng nhau cơ mà.”

Người chèo thuyền vừa ngậm khúc sậy vừa chỉ về hướng Bắc rồi nhắc đến một hơi hoàn toàn trái ngược với Thanh Châu: “Vị phu nhân ấy đến Túc Thành rồi.”

Mạnh Hạc Thư vội vàng dẫn Bách nhi đến phía Bắc, hắn tìm ròng rã cả hai tháng trong Túc Thành mà chẳng thấy ta đâu.

Hắn tìm đến được Thanh Châu này là nhờ một thư sinh ngồi trong t.ửu lâu kể lại, mấy ngày trước có một nữ đầu bếp mới chuyển tới thư viện mà hắn đang theo học, tay nghề tuyệt đỉnh chẳng ai sánh bằng. Hại hắn rời khỏi thư viện Quan Hạc thì chẳng nuốt nổi món nào nữa.

“Nàng không biết đâu, lúc nghe họ kể nàng bị người ta ức h.i.ế.p, ta vừa tức vừa xót, tim ta đau lắm… Khi ấy ta mới phát hiện, hóa ra ta quan tâm nàng nhiều đến vậy…”

Ta đi rồi… Hắn mới hiểu rõ lòng mình.

Nhưng ta không dám tin nữa

“Hạc Thư, ngươi biết vì sao ta lại rời đi không?”

“Bởi vì Ngọc Già… Không đúng, bởi vì ta và Bách nhi đã khiến nàng đau lòng…”

Ta lắc đầu.

“Hôm ta đi mua cá thì đột nhiên trời mưa to, vợ nhà người ta đều có chồng đến đón, chỉ có mỗi ta là không có.”

“Thật ra ta cũng không tủi thân lắm đâu, thậm chí ta còn nghĩ, nếu trận mưa này qua nhanh thì ta sẽ tha thứ cho ngươi.”

“Đáng tiếc mưa to dai dẳng, đáng tiếc… suýt nữa là ta lại tha thứ cho ngươi rồi.”

“Ta đứng trên thuyền nên người ta chẳng chèo đi được, người ta muốn đuổi ta đi, nhưng mưa to quá lại chẳng đành lòng.”

“Khi ấy ta mới nhận ra, tình cảm sớm chiều bên nhau suốt bảy năm còn chẳng bằng lòng trắc ẩn của một người xa lạ”

“Khó khăn lắm ta mới khuyên được bản thân đừng tự dối lừa mình nữa, bảy năm vợ chồng… thật ra ngươi chưa từng yêu ta.”

Ba tháng qua, ta đã từng trằn trọc chẳng yên giấc, đêm nào cũng khóc đến ướt gối.

Thế mà bây giờ nhắc tới, ta lại thấy lòng mình bình thản như đang nói về chuyện của một người xa lạ.

Ta nhìn hắn, sau đó rút tay về: “Ta tới Thanh Châu cũng khó khăn lắm, còn bị người ta lừa gạt, ức h.i.ế.p nữa. Nhưng dù có khó khăn hơn thế thì ta cũng chưa bao giờ muốn quay trở lại, càng không nghĩ đến chuyện quay về bên cạnh ngươi.”

“Hạc Thư, ta không muốn phải ăn mì trường thọ hòa cùng nước mắt nữa.”

“Mẹ ơi, mẹ không nhớ Bách nhi sao?” Bách nhi nhìn ta với đôi mắt đẫm lệ.

A Hổ biết Bách nhi là con ruột của ta nên không dám đẩy nó nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào thằng bé.

Bách nhi lau nước mắt rồi chỉ vào tim: “Mẹ ơi, mẹ đừng bỏ Bách nhi mà, chỗ này của Bách nhi đau lắm.”

P/S: Vũ Nhi

Chương 5 - A Kiều - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia