A Yêu

Chương 2

Dường như làm vậy vẫn chưa hả giận.

Chàng xoay người chạy vào học đường, giẫm lên án thư rồi đứng trên cao, hướng về đám học trò bên dưới mà lớn tiếng:

“Tống A Yêu là người của Trần Dã ta.”

“Kẻ nào muốn cưới nàng ấy, trước hết cứ đến hỏi nắm đ.ấ.m của ta.”

Ánh nắng xuyên qua rèm trúc, lấp lánh trên khối ngọc bội nơi thắt lưng chàng.

Rõ ràng là một công t.ử áo gấm đai ngọc, vậy mà nụ cười lại ngang tàng chẳng khác một tên vô lại nơi đầu đường cuối chợ.

Bao mối tình chớm nở của những thiếu niên cứ thế bị chàng bóp c.h.ế.t ngay từ trong trứng nước.

Tên đáng ghét này thật đúng là hư hết t.h.u.ố.c chữa.

Ta tức đến mức lao tới đá chàng liền mấy cái.

Trần Dã nhanh nhẹn nghiêng người né tránh, tiện tay nắm lấy cổ tay ta, kéo mạnh vào lòng.

Mùi d.ư.ợ.c thảo quen thuộc lập tức tràn ngập nơi ch.óp mũi.

Ta loạng choạng định vùng ra, lại nghe chàng ghé sát bên tai, hừ lạnh:

“Đáng lẽ nên để bọn họ nhìn thấy dáng vẻ dữ dằn này của muội.”

“Xem còn ai dám cưới muội nữa?”

“Cũng chỉ có tiểu gia miễn cưỡng chịu thiệt, không chê muội thôi.”

“Thà ta gả cho ch.ó, còn hơn gả cho huynh.”

Nào ngờ một câu nói ấy lại ứng nghiệm.

Bởi Trần Dã... đúng là một con ch.ó thật.

4

Trong tiệc ngắm hoa.

Tổ mẫu bảo trưởng tỷ dẫn ta theo để mở mang hiểu biết, còn dặn đi dặn lại tuyệt đối đừng gây chuyện.

Nào ngờ...

Khi đang dạo trong vườn hoa đuổi bắt bươm bướm, nhị tiểu thư phủ Hộ bộ Thị lang bỗng thân thiết khoác lấy cánh tay trưởng tỷ, nói muốn đưa tỷ ấy đi xem cảnh cá chép ngậm hoa hiếm có.

Bình nhật nàng ta vốn luôn ganh ghét tài hoa của trưởng tỷ.

Ta không yên lòng, liền lặng lẽ đi theo.

Ai ngờ đồ ngốc ấy lại dẫn trưởng tỷ đến mép hồ phủ đầy rêu xanh, nhân lúc kéo tay định đẩy tỷ ấy xuống nước.

“Trưởng tỷ, cẩn thận.”

Thấy gấu váy màu nguyệt bạch của trưởng tỷ đã lướt đến bậc đá trơn trượt, ta sốt ruột cứu người, chẳng còn để tâm đến lễ nghi khuê các, xách váy chạy vội tới.

Ai ngờ vừa chạy được mấy bước...

Lại tự vấp chân mình.

“Ùm…”

Nước hồ b.ắ.n tung tóe.

Ông trời của ta ơi!!!

Ta có biết bơi đâu…

Chiếc áo sa mỏng vừa ngấm nước đã nặng hơn cả cành liễu rủ bên bờ.

Giữa lúc chìm nổi, ta mơ hồ thấy vị nhị tiểu thư kia đứng bên cạnh luống cuống đến phát khóc, hai tay cuống quýt múa loạn, miệng không ngừng kêu lên:

“Không liên quan đến ta.”

“Ta còn chưa chạm vào nàng ấy nữa.”

Trưởng tỷ Tống Trường Ninh ngã ngồi xuống ghế đá, hoảng hốt gào lớn:

“Có ai không?”

“Mau cứu người.”

“Có người rơi xuống nước.”

Khi ta bị dòng nước tanh lạnh nhấn chìm dần, trong cơn mê man dường như nghe thấy tiếng Trần Dã.

“A Yêu...”

Đến lúc mở mắt lần nữa.

Gió hè mang theo hương d.ư.ợ.c thảo dịu nhẹ phả vào mặt.

Trần Dã đang dùng chiếc áo gấm màu huyền bọc kín thân thể ướt sũng của ta.

Những ngón tay vốn ngày ngày phân loại d.ư.ợ.c liệu đã lạnh đến trắng nhợt, nhưng vẫn cẩn thận tránh khỏi dây yếm bị nước làm dính sát vào cổ ta.

Lòng bàn tay nóng hổi như than hồng, xuyên qua lớp y phục ướt lạnh, áp c.h.ặ.t sau lưng ta.

Chàng khe khẽ dỗ dành:

“A Yêu.”

“Đừng sợ, không sao rồi.”

Ta rúc vào lòng chàng, lặng lẽ nhìn những giọt nước nhỏ xuống từ mũi hài thêu.

Thật mất mặt quá...

Đúng lúc ấy.

Yết hầu Trần Dã khẽ chuyển động trên đỉnh đầu ta.

Hơi thở nóng bỏng hòa cùng mùi d.ư.ợ.c thảo len vào mái tóc.

Giọng chàng khàn khàn, dịu dàng dỗ dành:

“Nhắm mắt nghỉ một lát đi.”

“Không ai nhìn thấy đâu.”

Ta cuống quýt gật đầu, vùi mặt vào trước n.g.ự.c chàng.

Đâu biết rằng hai bên tai mình đã đỏ bừng, nóng như muốn nhỏ m.á.u, đến cả nhịp tim cũng đập dồn dập khiến l.ồ.ng n.g.ự.c tê dại.

Đột nhiên Trần Dã siết c.h.ặ.t cánh tay đang ôm ngang eo ta rồi bế bổng ta đứng dậy.

Ta giật mình, theo bản năng ôm c.h.ặ.t lấy người chàng.

Làn da lạnh buốt vì ngâm nước chợt chạm vào thân thể nóng rực ấy, khiến cả người ta run lên từng đợt.

Ánh mắt u ám của Trần Dã quét qua đám đông.

Giọng nói lạnh lẽo vang lên:

“Hôm nay, kẻ nào còn dám nhìn thêm một lần...”

“Ta sẽ m.ó.c m.ắ.t kẻ đó.”

Lời vừa dứt.

Mọi người đồng loạt cúi đầu.

Bế ta bước đến cổng viện, chàng chợt ngoái đầu lại, lạnh nhạt buông thêm một câu:

“Trần gia ta đời đời hành y.”

“Nhưng dùng độc... cũng đứng đầu thiên hạ.”

“Kẻ nào không sợ ruột gan nát vụn...”

“Cứ việc nhiều lời.”

Trong khoảnh khắc, khắp khu vườn chỉ còn tiếng hít khí lạnh vang lên liên tiếp.

Ta ngẩng đầu nhìn đường nét cương nghị nơi cằm chàng, trái tim như hẫng mất một nhịp.

“Trần Dã...”

“Huynh dữ thật đấy.”

5

Sau lần rơi xuống nước, ta nhiễm phong hàn, mê man suốt mấy ngày.

Gió đêm len qua khe cửa sổ mang theo mùi d.ư.ợ.c thảo nhàn nhạt. Mỗi khi màn sa khẽ lướt qua vầng trán nóng hổi, trong cơn mê man, ta luôn nghe thấy từng tràng ho khẽ đứt quãng.

Trong giấc mộng, dòng nước hồ lạnh buốt hết lần này đến lần khác nhấn chìm ta.

Đám rong nước quấn c.h.ặ.t lấy mắt cá chân như bầy rắn đang uốn lượn, tảo xanh lướt qua cổ, l.ồ.ng n.g.ự.c co thắt, từng hơi thở cuối cùng dần bị ép cạn.

Đúng lúc ấy...

Trần Dã xuất hiện.

Vạt áo chàng xé đôi mặt nước tối tăm, tựa mũi tên rời dây lao thẳng về phía ta. Khối bạch ngọc trên b.úi tóc va vào dòng nước, làm vỡ tung vô vàn bọt khí.

Giữa làn nước lạnh giá.

Trần Dã ghì c.h.ặ.t sau gáy ta, cánh tay rắn chắc dưới lớp gấm kéo ta ôm vào lòng. Hơi thở truyền sang còn nóng hơn cả thân nhiệt đang sốt của ta.

Hai tay ta khẽ đặt trước n.g.ự.c chàng.

Lớp trung y ướt đẫm ôm sát cơ thể, để lộ từng đường nét rắn rỏi nhấp nhô theo từng cử động.

Đầu ngón tay vừa lướt qua l.ồ.ng n.g.ự.c, lòng bàn tay đã cảm nhận được nhịp tim mạnh mẽ như tiếng trống dồn.

Hơi thở của Trần Dã quanh quẩn nơi môi lưỡi ta.

Chương 2 - A Yêu - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia