Tạ Ngộ bước tới:

“Hoàng tẩu đã bị tổn thương trong lòng, không dễ chữa lành như vậy.”

“Phải xem sau này Hoàng huynh thể hiện thế nào.”

Kết quả là suốt hai tháng tiếp theo, hễ có thời gian Hoàng đế lại đến.

Những khi không đích thân tới, người sẽ sai người mang đồ sang.

Nhưng kỳ lạ ở chỗ, những món Hoàng đế đưa tới đều chẳng hợp với chúng ta.

Tạ Ngộ không thích đào giòn, ta không thích mơ chua.

Còn tôm cua, Tạ Ngộ càng không thể ăn. Chỉ cần ăn vào, toàn thân hắn sẽ ngứa ngáy.

Không chỉ vậy, Hoàng đế còn mang tới rất nhiều lụa là gấm vóc, nói vải vóc trong Hoài Vương phủ quá kém, khiến người mặc vào ngứa ngáy.

Người còn nói lớp sơn trên đồ gỗ trong Vương phủ không tốt, sai Thượng Cung Cục phái người đến làm lại toàn bộ.

“Không ngờ ở chung với Bệ hạ lại nhiều chuyện đến vậy. Ta cũng hiểu vì sao Hoàng hậu nương nương muốn bỏ trốn rồi.”

Ta ôm Bao Kim, nằm vật xuống giường cảm khái.

“Hoàng huynh không phải nhiều chuyện. Huynh ấy chỉ sợ ngôi miếu nhỏ của ta không hầu hạ nổi vị đại Phật là Hoàng tẩu thôi.”

43

Tạ Ngộ nằm bên cạnh ta, kiên nhẫn giải thích khi thấy vẻ mặt khó hiểu của ta:

“Hoàng tẩu thích đào giòn, càng thích mơ chua.”

“Khi nàng m.a.n.g t.h.a.i trưởng t.ử, đào và mơ được đưa vào cung nàng liên tục như nước chảy, còn dùng tiền trong tư khố của Hoàng huynh.”

“Thân thể Hoàng tẩu rất nhạy cảm. Nếu vải không phù hợp, toàn thân nàng sẽ ngứa ngáy. Còn lớp sơn trên đồ đạc là vì trước kia từng có phi tần động tay chân vào đó, suýt khiến nàng sảy thai.”

“Vì vậy, Hoàng huynh đặc biệt để tâm đến những chuyện này. Trước kia ta còn từng cười huynh ấy bị nữ nhân Chu gia câu mất hồn. Khi ấy huynh ấy cũng cười ta, nói ta chẳng hiểu gì cả.”

“Dù sao bao nhiêu năm nay, ta chưa từng thấy Hoàng huynh để tâm đến nữ nhân nào khác như vậy.”

Ta nghe đến hơi cảm động, một lúc sau mới chợt nhận ra—

Hoàng đế đã biết Hoàng hậu đang ở Hoài Vương phủ!

“Xong rồi!”

Ta bật dậy.

Tạ Ngộ bật cười:

“Sợ gì chứ?”

“Chẳng lẽ Hoàng huynh còn có thể g.i.ế.c ta sao?”

“Ồ.”

Ta lại nằm xuống.

“Vậy sao Bệ hạ không đích thân giải thích với Hoàng hậu?”

“Giữa hai người họ ngăn cách quá nhiều thứ. Hoàng huynh cũng biết Hoàng tẩu không muốn gặp mình.”

Tạ Ngộ đáp.

“Cho nên làm Hoàng đế có gì tốt chứ?”

“Không được thê t.ử yêu thương, ngày nào cũng mệt hơn cả ch.ó.”

“Đâu giống ta, một lòng một dạ sống cuộc đời phế vật của mình.”

Ta: “……”

43

Chẳng bao lâu đã đến ngày săn thu.

Ban đầu Tạ Ngộ không muốn đi.

Lúc thì nói đau tay, lúc lại bảo mỏi chân.

Ta biết thân thể hắn yếu, nhưng Bao Kim rất muốn đến bãi săn xem thử.

“Vậy ta tự đi là được.”

“Thời gian này ta vẫn luôn luyện b.ắ.n cung. Đến lúc đó ta sẽ săn một con gà lôi về hầm canh cho chàng và Hoàng hậu nương nương.”

“Nàng muốn đi sao?”

Tạ Ngộ lập tức bật dậy khỏi ghế.

“Vậy ta cũng đi.”

Ta tức tối liếc hắn:

“Chẳng phải chàng nói đau tay, mỏi chân sao?”

“Đừng để đến lúc cưỡi ngựa bị xóc đến rã cả xương.”

“Ta… bây giờ ta cảm thấy tay không đau đến thế nữa. Còn chân mỏi thì cưỡi ngựa cũng đâu cần dùng sức chân.”

Ta không vạch trần Tạ Ngộ, cứ để hắn đi cùng.

Nào ngờ vừa đến bãi săn, Tạ Ngộ lại nói mình sợ độ cao, không dám lên ngựa, nhất định phải cưỡi chung một con với ta.

“Vậy chàng đừng cưỡi nữa, cứ ngoan ngoãn ở trong lều đi.”

Ta giương cung lắp tên, thử xem cây cung có thuận tay không.

“Như vậy sao được?”

“Lúc mới thành thân, nàng luôn sợ mình không hiểu quy củ trong cung, đi đâu cũng muốn ta đi cùng.”

“Bây giờ thành thân còn chưa được một năm, nàng đã chê ta vô dụng. Quả nhiên sắc suy thì tình nhạt, hoa chẳng đỏ được trăm ngày…”

“Đủ rồi, chàng đang nói linh tinh gì vậy!”

Hoàng đế đứng bên cạnh không nghe nổi nữa, lên tiếng ngắt lời:

“Đệ tức thích tự mình cưỡi ngựa, ngươi ở đây giả vờ yếu đuối làm gì?”

“Năm mười hai tuổi, ngươi một mình cưỡi ngựa đến Bắc Cương, sao khi ấy không nói mình sợ độ cao?”

Tạ Ngộ chột dạ ho khẽ một tiếng, vội đưa tay bịt miệng Hoàng đế.

“Hoàng huynh, chẳng phải khi ấy ta bị thương, từ đó để lại tâm bệnh sao? Bây giờ cưỡi ngựa một mình, ta thấy hoảng sợ…”

Cuối cùng, ta không thắng nổi Tạ Ngộ, vẫn phải cưỡi chung một con ngựa với hắn.

Nhưng vì hắn ngồi phía sau, mỗi lần giương cung ta đều phải tránh hắn. Bắn mấy mũi tên, gà lôi vẫn chẳng mất một sợi lông.

“Tiễn thuật của Hoài Vương phi vẫn nên sớm từ bỏ đi, tránh làm ngựa mệt lại còn lãng phí tên.”

45

Ta nhìn theo giọng nói, hóa ra là Vân Chiêu.

Nàng và Bùi Thuật mỗi người cưỡi một con ngựa.

Bùi Thuật nhìn về phía ta. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, hắn lại dời mắt đi.

“Cáo trắng!”

Vân Chiêu nhắc Bùi Thuật:

“Năm nay ta muốn có một chiếc áo lông cáo mới.”

Ta nhìn theo ánh mắt nàng, mơ hồ thấy một bóng trắng đang nhảy qua giữa rừng cây.

Bùi Thuật giương cung lắp tên, nhắm vào con cáo trắng.

Ngay trong khoảnh khắc ấy, mũi tên trong tay ta bị Tạ Ngộ lấy mất.

Mũi tên của Bùi Thuật vừa bay giữa không trung đã bị một mũi tên khác b.ắ.n gãy.

Cáo trắng nghe thấy động tĩnh, rất nhanh đã biến mất.

Hơi thở ấm áp lướt qua vành tai ta:

“Ôi chao, độ chính xác của ta quả thật quá kém.”

“Vốn định giúp Bùi Thiếu khanh b.ắ.n c.h.ế.t con cáo trắng, không ngờ lại khéo quá hóa vụng. Thật sự xin lỗi.”

Miệng nói xin lỗi, nhưng Tạ Ngộ chẳng có chút thành ý nào.

Bùi Thuật nghiến răng, không thèm để ý đến hắn.

Nhưng mấy lần sau, Tạ Ngộ đều b.ắ.n gãy tên của Bùi Thuật như vậy.

Miệng nói mình b.ắ.n không chuẩn, nhưng mũi tên nào cũng không trượt.

Vân Chiêu dù có ngốc đến đâu cũng nhìn ra Tạ Ngộ cố ý nhắm vào bọn họ.

“Hoài Vương đang làm gì vậy?”

“Bản thân không săn, cũng không cho người khác săn sao?”

Tạ Ngộ đáp:

“Không phải. Ta chỉ muốn khuyên Bùi Thiếu khanh, tiễn thuật không tinh thì đừng múa rìu qua mắt thợ.”

“Nếu không, chỉ khiến bản thân trở thành trò cười.”

13 - Ai Đã Đổi Tân Nương Của Ta? - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia