Vừa dứt lời, phía sau lại vang lên tiếng mũi tên rời dây cung.
Mũi tên ấy b.ắ.n trúng một con gà lôi.
“Vừa hay tên đã dùng hết, gà lôi cũng săn được rồi.”
“Ta và Vương phi không tiếp tục phụng bồi nữa.”
Nói xong, Tạ Ngộ thúc ngựa về phía con gà lôi.
45
“Hoài Vương điện hạ quả thật rất biết lừa người.”
“Lúc thì nói sợ cưỡi ngựa, lúc lại nói đau tay.”
“Ai ngờ ngồi trên lưng ngựa vẫn có thể bách phát bách trúng, xem ra ngày thường chỉ là cố tình che giấu.”
Tạ Ngộ xuống ngựa:
“Ta đã nhiều năm không cưỡi ngựa b.ắ.n cung. Ta sợ kỹ nghệ đã mai một, đến lúc đó chỉ khiến nàng thất vọng.”
“Cái miệng của điện hạ đúng là lợi hại, ta nói không lại chàng.”
“Hôm nay sao nàng cứ gọi ta là điện hạ vậy? Nàng… nàng còn muốn ăn cơm không?”
Thấy ta tức giận, Tạ Ngộ vội chuyển chủ đề.
“Không ăn nữa, canh cũng không muốn hầm.”
Ta quay đầu ngựa định rời đi, Tạ Ngộ vội đuổi theo.
Hắn xách con gà lôi đi phía sau ta:
“Ý Nhu, nàng đừng giận.”
“Ta không cố ý lừa nàng.”
“Nàng xem, gần đây trong phủ có khách, thời gian hai chúng ta ở riêng đã ít đi rất nhiều.”
“Lần săn thu này khó khăn lắm mới có cơ hội, ta đương nhiên phải tranh thủ cho mình…”
Gió đưa giọng Tạ Ngộ truyền đến. Gió thu rõ ràng se lạnh, lại thổi khiến mặt ta nóng lên.
“Được rồi, nói những lời này cũng không sợ người khác nghe thấy rồi chê cười chàng.”
Ta dừng ngựa, ra hiệu cho Tạ Ngộ lên.
Tạ Ngộ mỉm cười nhưng không chịu lên.
“Ta bị người khác cười nhạo cũng đâu phải lần đầu.”
“Con gà lôi đang nhỏ m.á.u, đừng làm bẩn y phục của nàng.”
Ta xoay người xuống ngựa.
“Vậy ta xuống đi bộ cùng chàng.”
“Được, Vương phi nhà ta là tốt nhất.”
Khi cúi mắt xuống, ta lại nhìn thấy bàn tay Tạ Ngộ đang khẽ run.
Ta không khỏi nhớ đến mũi tên hắn vừa b.ắ.n, cùng lời hắn nói hai ngày trước rằng tay bị đau.
Ta lấy con gà lôi, treo lên lưng ngựa.
Đến khi Tạ Ngộ phản ứng lại, ta đã kéo tay áo hắn lên.
Trên cánh tay trái của hắn có một vết sẹo rõ ràng.
Vừa nhìn đã biết là vết thương do tên b.ắ.n.
“Tay chàng từng bị thương sao?”
46
“Vết thương cũ nhiều năm rồi, không đáng ngại.”
Tạ Ngộ muốn rút tay về, nhưng bị ta nắm c.h.ặ.t.
“Thế nào gọi là không đáng ngại? Dù không tổn thương đến xương, nhất định cũng đã thương đến gân.”
“Vừa rồi chàng không nên b.ắ.n tên.”
Ta đau lòng thở dài.
“Vân Chiêu Quận chúa và Bùi Thuật muốn cười nhạo ta thì cứ mặc họ.”
“Con gà lôi này ta cũng có thể không ăn.”
“Sao chàng có thể đem thân thể mình ra mạo hiểm?”
Tạ Ngộ tuy bị ta trách, nhưng ý cười trong mắt lại càng lúc càng đậm.
“Đều là vết thương từ rất lâu rồi, tay ta đã sớm khỏi.”
“Sao có thể? Vừa rồi tay chàng còn…”
Ta còn chưa nói xong, hai chân đã rời khỏi mặt đất, cả người bị Tạ Ngộ bế ngang lên.
“Chàng…”
Ta theo bản năng vòng tay ôm lấy hắn, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt giảo hoạt kia.
“Nếu không lừa nàng như vậy, sao ta có thể chiếm được chút lợi ích?”
Ta thật sự không làm gì được Tạ Ngộ.
“Mau thả ta xuống. Chàng không cần mặt mũi, nhưng ta vẫn cần.”
Tạ Ngộ hoàn toàn không để tâm:
“Nếu ta biết giữ mặt mũi, chúng ta sao có thể trở thành phu thê?”
……
Ta thật sự lo lắng cho tay Tạ Ngộ, liền gọi Thái y đến chẩn trị cho hắn.
Tạ Ngộ vẫn luôn nói không sao, nhưng vừa đến giờ yến tiệc, hắn lại bắt đầu kêu đau, nói muốn uống canh hầm.
Ta sai người đến xin phép Hoàng đế, rồi cùng Tạ Ngộ ở lại trong lều.
Khó khăn lắm mới có thời gian ở riêng với nhau, Tạ Ngộ vô cùng vui vẻ.
Nhưng hắn còn chưa vui được bao lâu, Hoàng đế đã tới.
Người lại uống nhiều rồi.
“Không cần đa lễ. Trẫm chỉ cảm thấy trong lòng phiền muộn, đến chỗ hai người ngồi một lát.”
Nói xong, Hoàng đế ngồi xuống bên cạnh Tạ Ngộ.
Tạ Ngộ giật giật khóe miệng:
“Ta có đồng ý đâu.”
47
Ta dùng khuỷu tay huých nhẹ Tạ Ngộ, ra hiệu hắn bớt nói lại.
“Uống canh đi.”
Tạ Ngộ buồn bực bưng bát lên uống một hơi cạn sạch.
Ta cũng múc cho Hoàng đế một bát.
“Bệ hạ cũng nếm thử đi. Con gà lôi này là do Phùng Thời săn được hôm nay.”
“Ồ?”
Hoàng đế kinh ngạc nhìn Tạ Ngộ.
“Nếu trẫm nhớ không lầm, từ năm mười lăm tuổi, ngươi chưa từng chạm vào cung, càng đừng nói đến b.ắ.n tên.”
Tạ Ngộ im lặng.
Hoàng đế lại nói:
“Đôi khi trẫm nghĩ, có lẽ ngôi Hoàng đế này để ngươi ngồi sẽ thích hợp hơn.”
“Chuyện trong triều, trẫm phải chú trọng cân bằng. Rõ ràng thế gia có lỗi, trẫm lại không thể tùy tiện xử trí.”
“Là huynh trưởng, trẫm lại để đệ đệ ruột thịt của mình bị thương. Biết rõ ngươi mang một bầu nhiệt huyết, nhưng chỉ có thể để ngươi giả làm phế vật.”
“Là phu quân, trẫm lại nghi kỵ lẫn nhau với thê t.ử kết tóc, khiến nàng đau lòng rời đi.”
Hoàng đế thở dài.
“Ngươi nói xem, có phải trẫm làm Hoàng đế rất thất bại không?”
Ta không dám lên tiếng, nhìn Hoàng đế rồi lại nhìn Tạ Ngộ.
“Hoàng huynh, đời người vốn phải có bỏ mới có được.”
“Đối với ta, làm một phế vật cũng khá tốt. Lúc rảnh rỗi thì bầu bạn với Vương phi, trêu ch.ó trong Vương phủ.”
“Chuyện năm xưa đều đã qua rồi.”
“Hoàng huynh ngồi lên được ngôi vị này, đã định sẵn phải từ bỏ một vài thứ.”
“Ví dụ như hoài bão của ta, lại như mối quan hệ giữa Hoàng tẩu và Chu gia.”
“Suốt hơn mười năm qua, thiên hạ thái bình, quốc thái dân an, chẳng phải cũng là công lao của Hoàng huynh sao?”
Hiếm khi Tạ Ngộ nói chuyện nghiêm túc đến vậy, đáng tiếc Hoàng đế đã say đến ngủ gục.
Tạ Ngộ bất đắc dĩ liếc người một cái.
“Ta vừa nói một phen đầy học vấn như vậy, huynh ấy lại ngủ mất rồi?”
48
Tạ Ngộ tức giận uống luôn bát canh vốn múc cho Hoàng đế.
“Chàng uống chậm thôi, cẩn thận bị nghẹn.”
“Vết thương trên tay chàng có phải để lại từ năm ấy không?”
Do dự một lúc, ta vẫn hỏi Tạ Ngộ.
“Nàng muốn biết sao?”
Tạ Ngộ nhìn ta, cảm xúc cuộn trào trong mắt.
Ta gật đầu.