Giờ phút này ta mới hiểu được bản thân khờ dại nhường nào. Hoàng gia so với ta tưởng tượng còn vô tình hơn nhiều, mà tình thế Lâm gia cũng hung hiểm vô cùng.
Sống hai đời, ta mới hiểu vì sao ta lại mất mạng.
Đáy mắt Hoàng hậu mang theo hàn quang, “Cho nên, ta nâng đỡ Thẩm Cảnh Hành, không chỉ vì con, cũng là vì Lâm gia tìm một đường sinh cơ. Hắn không được Hoàng đế coi trọng, chỉ có thể dựa vào Lâm gia. Chờ hắn thành Hoàng đế, vị trí Hoàng hậu kia cũng chỉ có thể là của nữ nhi Lâm gia.”
Cô cô kéo tay ta, ánh mắt mang theo tia áy náy, “An An, cô cô biết đây là hạ sách, nhưng Hoàng đế đã phòng bị ta, hắn sẽ không để hoàng t.ử ta xem trọng cưới một nữ nhi Lâm gia. Ta chỉ có thể dùng cách này, xin lỗi con. Ta nhìn ra được, hắn đối với con cũng không phải hoàn toàn vô tình, con lại thương hắn. Nếu hai đứa có thể thành, Lâm gia nói không chừng có thể bảo tồn toàn vẹn.”
Bà xoa đầu ta, “Cô cô cũng hi vọng con sẽ hạnh phúc.”
Trong lòng ta phát đau, chính là bà ngàn tính vạn tính, lại tính sai tình ý của Thẩm Cành Hành với ta, cũng tính sai sự bạc bẽo vô tình của hắn.
Ta chung quy vẫn không hạnh phúc, Lâm gia cũng bại dưới hoàng quyền.
Hơn nữa, cô cô cùng Hoàng đế như nước với lửa, kiếp trước vì sao bà lại tuẫn táng theo tiên đế chứ, chỉ sợ cái ch//ết của bà cũng có điều nghi hoặc.
Ta quỳ xuống, “Cô cô, con không muốn gả cho Thẩm Cảnh Hành! Hắn không xứng làm phu quân, lại càng tâm ngoan thủ lạt hơn đương kim Hoàng thượng.”
6
Ta đem chuyện kiếp trước hoá thành giấc mộng, kể cho cô cô nghe, “Chính vì như vậy con mới bảo Xuân Hạnh đỡ con trở về, không ở cùng Thẩm Cảnh Hành như trong mộng nữa.”
Bà đột nhiên biến sắc, “Ta thế nào lại tự vẫn?”
“Hôm nay nghe những lời cô cô nói, con mới phát hiện điểm đáng ngờ.”
Nàng nghiến răng nghiến lợi: “Thẩm Cảnh Hành đúng là lòng muông dạ thú.”
Ta cảm giác một trận vô lực, bất luận người ngồi trên ngai cao là ai, Lâm gia đều không tránh khỏi kiếp nạn sao?
“Để phụ thân con giải giáp quy điền thì sao?”
Cô cô cười khổ một tiếng, lắc đầu, “Uy vọng của Lâm gia trong quân đội rất cao, không ch//ết sẽ không khiến Thiên t.ử an tâm.”
Hiện giờ những kẻ tranh giành ngôi vị Hoàng đế ngoài Thẩm Cảnh Hành cũng chỉ có Thất Hoàng t.ử mà Hoàng đế toàn lực nâng đỡ.
Kiếp trước, mắt thấy Thẩm Cảnh Hành ngày càng được thế, Thất Hoàng t.ử khởi binh tạo phản, người đầu tiên hắn xuống tay chính là ta, may mà Lâm Mộc Phong tới đúng lúc mới khiến ta lông tóc không chút hao tổn.
Trong lúc bất chợt lại nghĩ đến lời nói tối hôm qua của Thẩm Cảnh Hành, ta lắc đầu, nhanh ch.óng ép cảm giác kì quái kia xuống.
“Một khi đã như vậy…” Cô cô nghe xong chuyện kiếp trước, trong mắt hiện lên suy nghĩ phức tạp, “Bệ hạ hiện giờ trầm mê nữ sắc, không lâu trước kia mới lâm hạnh một tiểu Tài nhân. Ta nghe nói Tài nhân kia cũng đã có người trong lòng, là bị cưỡng ép phải tiến cung. Huyết mạch Hoàng gia đều là vô tình vô nghĩa, vậy chúng ta hãy nâng đỡ một đứa bé không chảy chung dòng má..u với Hoàng gia đi. Chờ cho đứa bé kia trưởng thành, Lâm gia cũng có đường lui, đến lúc đó giải giáp quy điền nhất định có thể bảo toàn cho Lâm gia.”
Chúng ta liếc nhìn nhau, trong lòng đã có quyết định.
Ta lại quỳ xuống, “Cô cô, con sẽ về cùng cha mẹ bàn bạc kĩ lưỡng.”
“Gần đây thân thể bổn cung không khoẻ, An An nhớ thường xuyên tiến cung bầu bạn với ta.”
“Thần nữ tuân mệnh.”
Trước khi ta lui ra khỏi cửa, bà gọi ta lại.
Ta bèn quay nhìn, bà ngồi một mình trên ngai Hoàng hậu cao cao rực rỡ, có chút cô tịch, “An An, con có thể tha thứ cho cô cô không? Thiếu chút nữa ta đã hại cả đời con.”
Ta nghẹn ngào, “Là con nhìn người không rõ, chưa bao giờ trách cô cô. Cô cô nhất định phải bảo trọng thân thể, mỗi người Lâm gia chúng ta đều phải trải qua những ngày tháng tốt đẹp nhất.”
Bà cười khẽ, “Được.”
Ta ra khỏi cung điện đã vây khốn cô cô cả đời, bước chân kiên định. Phía trước là ngàn nan vạn hiểm, nhưng lại khiến ta sinh ra dũng khí vô hạn.
Đời này, ta nhất định phải bảo vệ tất cả mọi người.
7
“Tiểu thư, đây là điểm tâm mới nhất của Xuân phường, người nếm thử xem.” Xuân Hạnh thấy ta vẻ mặt mệt mỏi, vội vàng bưng điểm tâm ta thích nhất đến.
Ta nhìn món điểm tâm này, nhất thời hoảng hốt. Kiếp trước, ta thích nhất là điểm tâm của Xuân phường, mỗi khi có món mới đều sai người mua về một phần, còn tặng một phần cho phủ Tam Hoàng t.ử.
Nguy rồi, ta sợ hãi đứng bật dậy.
Mấy ngày nay bận rộn cùng cô cô trù tính đại sự, lại quên mất Thẩm Cảnh Hành.
Gần đây ta không đi tìm hắn, nghe mọi người nghị luận phải chăng ta đã đổi tính rồi, ta liền thoải mái thừa nhận, “Khi mới gặp Thẩm Cảnh Hành đã cảm thấy vẻ ngoài của hắn cũng được, nhưng càng nhìn lâu càng thấy nhạt nhẽo vô vị.”
“Vậy gần đây Lâm đại tiểu thư coi trọng ai thế?”
Ta trắng mắt liếc người nọ một cái, “Không coi trọng ai cả, nhìn đi nhìn lại thì chẳng có ai phong lưu phóng khoáng võ nghệ cao siêu như ca ca ta.”
Ta xoay người hồi phủ, lại đối diện với Lâm Mộc Phong mặt đỏ bừng đứng dưới tàng cây.
Mấy ngày gần đây, bởi lời nói của Thẩm Cảnh Hành, ta đã miên man suy nghĩ rất lâu, sau lại cảm thấy giữa chúng ta chỉ nên có tình cảm huynh muội, nhất thời không biết ở chung với huynh ấy thế nào, đành phải tận lực tránh đi.
Không nghĩ tới lúc gặp lại lại chính là khi ta đang dùng huynh ấy làm bia đỡ đạn.