An An Chung An

Chương 6

Ta có chút xấu hổ, cùng huynh ấy đi đến nơi không người, “Muội nói vậy không phải là có ý nghĩ không an phận với huynh, chỉ là chặn miệng bọn họ thôi.” 

“Nếu ta có ý muốn không an phận với muội thì sao?” 

“Hả?” Ta nhất thời không phản ứng kịp. 

Lâm Mộc Phong chân thành nhìn ta, “An An, ta thật lòng thương muội.” 

Ta cảm giác trên mặt nóng bừng, thiêu đốt đầu óc choáng váng, lắp bắp nói, “Vậy… Vậy cũng không được.” 

Huynh ấy mất mát nhíu đôi lông mày rậm, “Là vì muội vẫn còn thích Thẩm Cảnh Hành ư?” 

“Tất nhiên không phải! Muội đối với hắn hiện giờ chỉ thấy chán ghét!” Ta có chút do dự, nhớ tới những lần cứu giúp của huynh ấy ở kiếp trước, dường như không phải ta không có cảm tình với huynh ấy, “Chỉ là muội cảm thấy khó có thể mở miệng với phụ mẫu.” 

Ánh mắt huynh ấy sáng rực, “An An, ta vốn là phu quân từ bé của muội. Chỉ là sau này muội lại thích Thẩm Cảnh Hành, Lâm tướng quân mới nhận ta thành nghĩa t.ử.” 

Ánh mắt huynh ấy có chút u oán, ta hơi chột da mà tiếp lời, “Việc này để sau rồi tính tiếp.” 

“Được, ta chờ muội.” Huynh ấy mặt đầy ý cười nhìn ta. 

Ta chỉ cảm thấy đầu óc nóng như muốn hôn mê, trong lòng tràn đầy vui mừng, niềm vui này thậm chí còn lớn hơn cả khi ta thích Thẩm Cảnh Hành. 

Ta cố gắng đè tâm trạng không an phận của mình lại, đây là cảm giác được người mình thích yêu thương sao?

Chờ tới khi mọi chuyện trần ai lạc định, Lâm gia có thể yên ổn an cư, có lẽ ta sẽ thản nhiên nói với huynh ấy một tiếng “Thích”. 

Ta đột nhiên vô cùng chờ mong đến ngày đó.

Xuân Hạnh hồ nghi nhìn ta, “Tiểu thư, điểm tâm này ăn ngon đến vậy sao? Sao người cứ cười mãi không dừng lại vậy?” 

Không xong rồi, ta tự vỗ vỗ đầu, cư nhiên lại nghĩ đến Lâm Mộc Phong khiến ta suýt quên mất chuyện quan trọng. 

Ta xoay người nhảy lên ngựa, không quản Xuân Hạnh ở phía sau vội vàng kêu lên: “Tiểu thư, người định đi đâu?” 

Nếu ta muốn được hạnh phúc, không thể có chút liên hệ nào với Thẩm Cảnh Hành nữa. 

Ra roi thúc ngựa một đường, ta rốt cuộc tìm được người tặng điểm tâm của Xuân phường, hắn đang cầm hộp gỗ đứng chờ trước cửa phủ Tam Hoàng t.ử. 

Thấy ta đến, tiểu tư kia vô cùng kinh ngạc, xoay người hành lễ với ta, “Lâm tiểu thư, sáng sớm chủ phường đã sai tiểu nhân tới tặng điểm tâm cho Tam Điện hạ, không ngờ ngài quan tâm tới Tam Điện hạ như vậy, còn tự mình tới. Hạ nhân đã đi thông truyền, chờ một lát sẽ mở cửa, Tam Điện hạ thấy ngài nhất định càng vui mừng.” 

Ta nhận hộp gỗ đựng điểm tâm trong tay hắn, hắn có chút kinh ngạc: “Tiểu nhân cầm là được, nào dám nhọc ngài đại giá.” 

Ta nói, “Đây là của ta, sau này các ngươi không cần đem tới đây tặng nữa. Được rồi, đồ ta đã nhận, ngươi trở về báo cáo với ông chủ của ngươi đi.” 

Nói xong, ta chuẩn bị lên ngựa rời đi, cửa phủ lại mở. 

Càng khiến người khác ngạc nhiên hơn chính là Thẩm Cảnh Hành lại tự mình đi ra, chẳng qua chỉ là một hộp điểm tâm mà thôi. 

Hắn nhìn hộp gỗ trong tay ta, hiển nhiên là hiểu lầm, kinh ngạc một lát sau đó mở miệng tỏ vẻ hiểu rõ, “Nàng sợ ta không nhận nên đích thân tới sao?” 

Dường như hắn rất cao hứng, khó có được dịp hạ mình vươn tay định nhận lấy, “Nếu đã đến rồi thì vào trong uống chén trà đi, miễn cho truyền ra bên ngoài nói bổn vương không hiểu lễ nghĩa.” 

Ta cười lạnh một tiếng, đem hộp điểm tâm tránh đi, tay hắn cứng ngắc giữa không trung, “Điện hạ quả là quý nhân hay quên, thần nữ từng nói rằng không hề ngưỡng mộ điện hạ, sẽ không làm phiền ngài nữa. Điểm tâm này là ta đặt cho mình, đồ đã đến tay, xin cáo từ.” 

Thêm một cái liếc mắt ta cũng lười cho hắn, thúc ngựa chuẩn bị rời đi, nhưng Thẩm Cảnh Hành lại mạnh mẽ níu ta lại. 

“Ngươi làm gì vậy?” Ta kinh hoảng, vung tay đ.á.n.h hắn.

Nhưng con ngươi hắn đỏ tươi, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, “Lâu như vậy rồi nàng vẫn chưa nguôi giận sao? Còn muốn làm loạn tới khi nào? Không phải nàng đã quên ngày sau nàng phải cầu xin ta thế nào sao?!” 

Lời hắn nói tuy mơ hồ, nhưng ta nghe hiểu được. 

Mấy ngày nay hắn cũng không nhàn rồi, lợi dụng ưu thế sống lại để làm ra vài đại sự, danh tiếng như diều gặp gió.

Hắn đang ám chỉ, về sau hắn đi lên Đế vị, ta chỉ có cách cúi đầu trước hắn. 

Nhưng đời này sẽ như hắn mong muốn sao? Người sống lại cũng không phải chỉ có một mình hắn. 

Ta buông hộp gỗ, điểm tâm tinh xảo lăn mấy vòng trên đất, bị bụi bẩn dây vào. Ánh mắt Thẩm Cảnh Hành ngưng lại, ta dùng tay còn lại không bị hắn giữ tát lên mặt hắn. 

Mọi người xung quanh nhất thời an tĩnh lại, đều trợn to mắt nhìn ta. 

“Không phải ngươi muốn ta cách ngươi thật xa sao? Hiện giờ ngươi lại phát điên cái gì?” 

Thẩm Cảnh Hành tức giận bật cười, “Nàng đang ghen sao?” 

Đúng là đồ điên! 

Hắn lại tự biên tự diễn, “Mấy ngày nay tuy nàng không quấn quít lấy ta, nhưng ta cảm giác trong lòng nàng vẫn có ta. Chỉ cần nàng ngoan ngoãn, ta có thể giữ lại một vị trí cho nàng.” 

“Thậm chí…” Thanh âm của hắn cực kì thấp, chỉ ta có thể nghe thấy, “Ta có thể thả cho Lâm gia một con đường.”

Ta nhìn hắn khiếp sợ, hồi tưởng lại kiếp trước, lại nghĩ tới ngày vừa sống lại hắn xông vào phòng ta, trong đầu đột nhiên nảy ra một suy nghĩ đáng sợ, “Ngươi sẽ không nói ngươi thích ta đấy chứ?!”

Chương 6 - An An Chung An - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia