“Lưu nhị vì là phạm tội lần đầu, trước đó trộm gà bắt ch.ó không có ai báo án nên được tính là lần đầu phạm tội.

Phạm tội lần đầu, cộng với việc khai báo thành khẩn.

Cuối cùng bị phạt tiền rồi được thả ra.

Tất nhiên, khoản tiền phạt này dùng để bồi thường cho cái cửa sổ kính nhà Cố Lập Đông.”

Sau khi nhận được tiền phạt, Lưu nhị còn xin lỗi rồi cảm ơn Cố Lập Đông.

Cảm ơn đối phương hôm qua đã nói giúp hắn.

Dù sao cái kết quả này khiến Hà Ngọc Yến cảm thấy vô cùng buồn cười.

Đến cả cái bà Lưu kỳ quặc kia, hôm nay trông cũng giống người bình thường rồi.

Lưu cả cũng đi theo tới, cúi đầu xin lỗi Cố Lập Đông và Hà Ngọc Yến.

Sau khi xử lý xong chuyện này là đến phần xử phạt Ngô Cáp Bình.

Bởi vì chính anh ta thừa nhận đã bỏ tiền thuê Lưu nhị tìm kiếm tiểu viện.

Chuyện này liên quan đến các khía cạnh như thuê mướn, bóc lột.

Khía cạnh này vô cùng nhạy cảm, bình thường không có ai báo cáo thì thôi.

Có người báo cáo mà cứ nắm thóp không buông thì sự việc sẽ rất khó nói.

Dù sao Ngô Cáp Bình cũng đã bị đưa tới Ủy ban Cách mạng.

Chỗ đó phụ trách những chuyện này, xử lý như thế nào thì phải xem những người bên đó nhìn nhận sự việc ra sao.

Hà Ngọc Yến nghe đến đây, chẳng hề cảm thấy đồng cảm với Ngô Cáp Bình một chút nào.

Hơn nữa, cô cảm thấy nếu người này thật sự có cửa nẻo để kiếm những thứ bảo vật kia, chắc chắn cũng có thể thoát thân khỏi chỗ Ủy ban Cách mạng.

Mọi chuyện diễn ra đúng như những gì Hà Ngọc Yến nghĩ.

Vào ngày thứ Sáu diễn ra cuộc thi tuyển chọn tài xế, Ngô Cáp Bình xuất hiện đúng giờ tại phòng thi.

Khi Cố Lập Đông thấy Ngô Cáp Bình nở nụ cười đắc ý với mình, trong lòng anh cũng cười theo.

Tuy nhiên, biểu cảm trên mặt lại trở nên vô cùng khó coi.

Chỉ hận không thể biến mình thành một bộ dạng tức giận tới mức phát điên.

Việc này khá thử thách kỹ năng diễn xuất của Cố Lập Đông.

Đồng thời cũng khiến anh có thêm nhận thức về bản lĩnh của Ngô Cáp Bình.

Như vậy cũng tốt, một chuyện nhỏ thôi cũng có thể thăm dò được không ít manh mối.

Hơn nữa Ngô Cáp Bình ra ngoài được là tốt rồi.

Nếu không ra được thì sự việc còn chưa thể tiếp tục được đâu.

Nội dung thi tuyển tài xế cũng tương tự như các vị trí bình thường khác.

Đề thi không khó, hơn nữa số lượng câu hỏi cũng ít.

Sau khi kết thúc bài thi viết, mọi người đều cảm thấy rất nhẹ nhõm.

Kết quả thi viết có ngay trong ngày.

Kết quả được dán trực tiếp trên bảng thông báo.

Vòng phỏng vấn sẽ được tổ chức vào sáng thứ Bảy.

Chiều tối thứ Sáu, sau khi mọi người ăn cơm xong đều bàn tán về kết quả của cuộc thi lần này.

Ở khu đại tạp viện có Triệu lão tam và Khâu Hướng Hoa tham gia thi.

Đúng vậy, Khâu Hướng Hoa là hàng xóm cạnh nhà Hà Ngọc Yến, là con gái lớn của chú Khâu và thím Giang, năm nay 18 tuổi.

Đợi sau khi tốt nghiệp cấp ba vào tháng Sáu, Khâu Hướng Hoa sẽ phải đối mặt với lựa chọn đi xuống nông thôn.

Nhà họ Khâu ngoài cô ra còn có một đứa em trai tám tuổi.

Nhưng nếu cô không đi xuống nông thôn thì theo lẽ thường sau này em trai cô sẽ phải đi.

Chuyện này ở thời điểm này chẳng ai nói trước được điều gì.

Chỉ cảm thấy phải nhanh ch.óng tìm cho con gái một lối thoát.

Thế là Khâu Hướng Hoa cũng đăng ký tham gia kỳ thi sát hạch lần này.

Dù là Triệu lão tam hay Khâu Hướng Hoa thì bài thi viết đều đã vượt qua.

Cả cái ngõ nhỏ này, ngoài hai người bọn họ ra còn có Quan T.ử và Ngô Cáp Bình ở đại tạp viện số 3 bên cạnh cũng vượt qua bài thi viết.

“Ôi chao, khéo cái ngõ này của mình một lúc lại lòi ra mấy tay tài xế ấy chứ!"

Các bà các thím bàn luận về chuyện này vô cùng nhiệt tình.

Tất nhiên đối với việc Khâu Hướng Hoa, một đứa con gái, lại đi đăng ký thi tài xế, mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Nhưng không có ai dội gáo nước lạnh cả.

Càng không có ai nói phụ nữ không hợp lái xe tải lớn.

Mọi người chỉ giơ ngón tay cái về phía Khâu Hướng Hoa:

“Cố lên, Hướng Hoa.

Sau này làm nữ tài xế xe tải đầu tiên của nhà máy mình.

Làm rạng danh cho khu đại tạp viện mình nhé."

Khâu Hướng Hoa mỉm cười bẽn lẽn, vô cùng vui mừng vì mình đã vượt qua bài thi viết.

Có bà thím thậm chí còn nhiệt tình tới hỏi Cố Lập Đông xem vòng phỏng vấn sẽ thi những gì.

Lúc này Cố Lập Đông lại trốn về nhà.

Tránh để bị quấy rầy hỏi chuyện phỏng vấn.

Buổi phỏng vấn ngày mai, với tư cách là trưởng khoa vận tải, anh chính là giám khảo chính.

“Chuyện của Ngô Cáp Bình ngày mai có giải quyết được không?"

Hà Ngọc Yến ngồi tựa trên ghế, vừa ăn đồ ăn vừa hỏi người đàn ông của mình.

Cố Lập Đông gật đầu:

“Hôm nay lúc anh ta tới phòng thi, bộ dạng đó đầy vẻ kiêu ngạo.

Anh thầm nghĩ người này cũng biết tìm cảm giác tồn tại quá nhỉ.

Chắc là tưởng anh đang hận anh ta thấu xương mà lại không làm gì được anh ta.

Biết đâu giờ này đang thầm cười nhạo anh vô dụng đấy!"

Lúc Cố Lập Đông nói những lời này, nụ cười trên mặt là không thể dừng lại được.

Anh chỉ chờ xem ngày mai Ngô Cáp Bình sẽ biến sắc như thế nào.

Mà Ngô Cáp Bình thực sự đúng như những gì Cố Lập Đông nghĩ, đang ở nhà đắc ý khoe khoang với Hứa Thúy Bình về màn thể hiện của mình hôm nay.

“Em không biết đâu, cái bộ mặt thối của thằng nhãi họ Cố đó.

Hừ, tưởng một chuyện nhỏ mà có thể làm hại được anh sao?

Sớm muộn gì anh cũng phải báo cái thù này.

Còn nữa, cái nhà đó lại mua được tiểu viện ở trung tâm thành phố.

Chuyện này sao không thấy ai nhắc tới nhỉ?"

Hứa Thúy Bình lắc đầu:

“Em cũng chưa nghe nói bao giờ.

Cái nhà này giữ bí mật tốt quá.

Tuy nhiên, anh có chắc chắn về buổi phỏng vấn ngày mai không đấy!"

Ngô Cáp Bình ha ha cười nói:

“Tất nhiên rồi.

Sau ngày mai người đàn ông của em sẽ là một tài xế xe tải quang vinh."

Anh ta đã lo lót các mối quan hệ xong xuôi rồi, bài thi viết đơn giản như vậy anh ta đã trực tiếp vượt qua.

Phỏng vấn càng không cần phải nói.

Anh ta ưu tú như vậy, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy ra thì chắc chắn sẽ qua.

Tới lúc đó anh ta chỉ việc chờ xem Cố Lập Đông biến sắc.

Nghĩ tới những điều này, trong lòng Ngô Cáp Bình là một trận khoái lạc.

Kết quả là ngày hôm sau lúc phỏng vấn, mãi mới tới lượt Ngô Cáp Bình, anh ta còn chưa kịp nói mấy câu thì bên ngoài bỗng nhiên có người của văn phòng nhà máy đi vào.

Những người này vừa vào, chẳng màng tới việc đang phỏng vấn, đi thẳng tới trước mặt Ngô Cáp Bình, đưa cho anh ta một tờ thông báo.

Ngay lập tức, Ngô Cáp Bình sắc mặt đại biến.

“Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"

Một người đang đợi phỏng vấn hỏi.

“Xảy ra chuyện gì thế?"

Một người vừa phỏng vấn xong đang đợi kết quả hỏi.

“Sao người của văn phòng nhà máy lại tới vào lúc này?"

Một người vốn là công nhân trong nhà máy hỏi.

Đây là hiện trường phỏng vấn tuyển chọn tài xế khoa vận tải nhà máy cơ khí.

Mọi người đều đang nghiêm túc chuẩn bị phỏng vấn, người của văn phòng nhà máy chẳng chào hỏi lấy một tiếng đã xông vào, tỏ ra vô cùng không thỏa đáng.

Tài xế lão Mã chịu trách nhiệm duy trì trật tự định tiến lên ngăn lại, không để người của văn phòng nhà máy làm xáo trộn trật tự phỏng vấn.

Chương 236 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia