“Ai ngờ Cố Lập Đông trực tiếp đưa tay ngăn cản hành động của lão Mã.”

“Đừng động đậy, chờ xem kịch hay đi."

Sau đó lão Mã thấy người dẫn đầu của văn phòng nhà máy trực tiếp đưa ra một tờ văn bản có tiêu đề màu đỏ cho Ngô Cáp Bình đang phỏng vấn xem.

Ngay sau đó liền thấy bộ dạng Ngô Cáp Bình sắc mặt đại biến.

Lão Mã nghi hoặc:

“Lập Đông, chuyện này..."

Phía bên kia, Ngô Cáp Bình nhìn những con chữ trên văn bản, chỉ cảm thấy có phải mình hoa mắt rồi không.

Nhưng người của văn phòng nhà máy lại chẳng có tâm hơi đâu mà nói nhiều với Ngô Cáp Bình.

Thay vào đó là trực tiếp tuyên bố:

“Đây là thông báo sa thải mà nhà máy đưa ra cho anh.

Lý do cụ thể đã được ghi rõ trong thông báo.

Nếu có bất kỳ thắc mắc nào, xin vui lòng trực tiếp đến bộ phận nhân sự để nộp đơn."

Người của văn phòng nhà máy đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Những người này vừa đi, cả hiện trường lập tức trở nên náo nhiệt.

Mọi người đều nghe thấy hai chữ “sa thải".

Ánh mắt nhìn về phía Ngô Cáp Bình vô cùng kỳ quái.

Trong lòng Ngô Cáp Bình vô cùng chấn động, không hiểu rõ tại sao đang yên đang lành mình lại bị sa thải.

Anh ta hít sâu một hơi, cố gắng nén sự hoảng loạn trong lòng.

Bỏ qua sự náo nhiệt xung quanh, chuẩn bị tiếp tục phỏng vấn.

Lúc này Cố Lập Đông lên tiếng:

“Yên lặng, mọi người yên lặng một chút."

Ngô Cáp Bình tưởng Cố Lập Đông cho mình cơ hội tiếp tục phỏng vấn.

Trong lòng thầm nghĩ đợi sau khi mình phỏng vấn đỗ rồi thì cũng vẫn có công việc như vậy.

Chỉ là cái công việc trông cổng trước kia cứ thế mà mất trắng, thực sự có chút đau lòng.

Tuy nhiên sự đau lòng này của anh ta nhanh ch.óng biến thành đau đớn.

Bởi vì ngay sau đó Cố Lập Đông nói:

“Đồng chí Ngô này, không rõ anh vì nguyên nhân gì mà bị nhà máy sa thải.

Nhưng có thể bị nhà máy sa thải chứng tỏ hồ sơ của anh đã bị ghi một vết đen rồi.

Người như anh không phù hợp với điều kiện tuyển chọn tài xế của chúng tôi."

Những người khác nghe thấy vậy, từng người đều vui mừng khôn xiết.

Sự cạnh tranh tài xế này vô cùng khốc liệt, bớt đi một đối thủ cạnh tranh là bọn họ có thêm một cơ hội.

Ngay lập tức, không cần Cố Lập Đông phải nói thêm gì nữa, đã có những người tham gia phỏng vấn khác tiến lên.

Từng người một trực tiếp đẩy Ngô Cáp Bình ra khỏi hiện trường phỏng vấn.

Cố Lập Đông thấy vậy vô cùng hài lòng.

Cuối cùng cũng tống khứ được người này đi rồi.

Nếu không cứ nhảy nhót khắp nơi hằng ngày trông thật chướng mắt.

Lão Mã lúc này coi như đã hiểu ra điều gì đó.

Nhưng ông cũng không hé răng nửa lời.

Thay vào đó là hò hét mọi người nhanh ch.óng yên lặng để tiếp tục phỏng vấn.

Cùng lúc đó, Ngô Cáp Bình bị đẩy ra khỏi hiện trường phỏng vấn cuối cùng cũng phản ứng lại được.

Chẳng màng tới những thứ khác, việc đầu tiên là chạy tới bộ phận nhân sự của nhà máy để hỏi xem tại sao vô duyên vô cớ mình lại bị sa thải.

Mà khi anh ta biết được câu trả lời, mặt liền xanh mét lại.

Hóa ra chuyện Lưu nhị lần trước, phía đồn cảnh sát lại đem chuyện này thông báo cho nhà máy.

Rõ ràng chuyện này đã thuộc quyền quản lý của người bên Ủy ban Cách mạng, đồn cảnh sát đúng là lo chuyện bao đồng.

Loại chuyện này chỉ cần lo lót tốt không ai lên tiếng thì cơ bản là không có chuyện gì.

Tuy nhiên phía nhà máy lại nhận được thông báo của đồn cảnh sát nhanh như vậy, còn hành động nhanh ch.óng sa thải mình.

Bên trong chắc chắn có người thúc đẩy.

Mà người này, trong lòng Ngô Cáp Bình có vài đối tượng nghi vấn.

Một trong số đó chính là Cố Lập Đông.

Nhưng dù là ai làm đi chăng nữa, sự việc đã đi đến bước này, thông báo sa thải đã ban ra rồi.

Anh ta có muốn lật ngược thế cờ cũng khó.

Không cam tâm, vô cùng không cam tâm.

Nhưng Ngô Cáp Bình cũng chỉ có thể làm các thủ tục.

Rời khỏi công việc trông cổng mà mình vẫn luôn chê bai.

Ngay lúc Ngô Cáp Bình đang làm thủ tục thì buổi phỏng vấn sát hạch tài xế cũng kết thúc.

Vòng phỏng vấn tổng cộng tuyển chọn được ba người mới.

Ba người thạo việc khác thì thông qua các kênh khác, được điều chuyển từ các đơn vị lớn trong toàn thành phố tới.

Kết quả phỏng vấn có rồi, phần lớn mọi người đều rất thất vọng.

Tuy nhiên bọn họ cũng được xem một màn kịch hay.

Thế là tin tức về việc Ngô Cáp Bình bị nhà máy sa thải ngay tại hiện trường phỏng vấn lập tức lan truyền khắp toàn bộ nhà máy cơ khí theo chân những người rời đi.

“Lần này ngõ mình đi ba người mà lại có hai người trúng tuyển lận."

Buổi trưa các bà các thím ngồi lại với nhau, trò chuyện về tin vui này.

Đều là cùng một ngõ, nhà ai có chuyện tốt, trừ khi là có thù oán, nếu không mọi người đều sẽ mừng thay cho đối phương.

“Chỉ tiếc cho con bé Hướng Hoa, vậy mà lại trượt mất rồi."

Hà Ngọc Yến ăn cơm trưa xong, đứng dưới hiên nghe các bà các thím bàn tán cũng cảm thấy có chút tiếc nuối.

Tuy nhiên tuyển ba người mới mà có hai người là của ngõ Đinh Hương thì đã đủ gây chú ý rồi.

May mà danh sách trúng tuyển này đều là do vài lãnh đạo nhà máy cùng nhau đưa ra quyết định.

Cũng sẽ không có ai nói Cố Lập Đông thiên vị.

Tất nhiên tài xế được tuyển chọn là ai thì cũng chẳng liên quan gì nhiều tới Hà Ngọc Yến.

Cô lại có hứng thú hơn với một chuyện khác được truyền ra ngoài kia.

Đó chính là tin tức Ngô Cáp Bình bị sa thải ngay tại hiện trường phỏng vấn.

Thời buổi này các đơn vị không dễ dàng sa thải người đâu.

Ngô Cáp Bình lần này bị sa thải, sau này muốn tìm việc làm sẽ khó rồi.

Kết cục như vậy là do anh ta tự chuốc lấy.

Hết lần này tới lần khác vì tiền mà gây chuyện.

Lần này lại còn tính kế lên đầu nhà cô nữa.

Nếu không phải Lưu nhị này đủ ngốc, việc tóm lấy điểm yếu của Ngô Cáp Bình trước đó cũng chẳng dễ dàng gì.

Ngô Cáp Bình mặc dù thoát khỏi vụ Lưu nhị trộm đồ nhưng trên người đã có vết nhơ, muốn sa thải thì đơn giản hơn nhiều.

Không chỉ Hà Ngọc Yến thầm suy tính chuyện của Ngô Cáp Bình.

Rất nhiều người sau khi bàn luận về kết quả thi tuyển tài xế thì liền chuyển trọng tâm câu chuyện sang việc Ngô Cáp Bình bị sa thải này.

Tự nhiên sẽ có người muốn biết tại sao đối phương lại bị nhà máy sa thải.

Đến tận cửa nghe ngóng, cửa nhà họ Ngô đóng c.h.ặ.t, rõ ràng là sẽ không để ý tới.

Tuy nhiên trong khu tập thể đều là người nhà công nhân viên nhà máy cơ khí.

Đợi tới chiều tối tan làm, công nhân viên nhà máy vừa về tới nhà là mọi người đều biết hết cả rồi.

Hóa ra gã Ngô Cáp Bình này vậy mà còn từng làm chuyện bóc lột nữa.

Vậy mà lại mạnh tay đưa ra mấy chục đồng để nhờ một kẻ lang thang tìm kiếm những căn nhà trống.

Sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào con số mấy chục đồng kia.

Thậm chí còn có người chạy tới cửa nhà họ Ngô hỏi lão Ngô xem có phải ông đưa tiền cho đứa con hờ này không.

Mà Ngô Cáp Bình lúc này chỉ có thể dùng từ “tức giận đến phát điên" để mô tả.

Sau khi làm xong thủ tục anh ta liền từ nhà máy đi ra.

Ra rồi cũng chẳng để mình rảnh rỗi.

Lập tức đi tìm các mối quan hệ của mình trong nhà máy, đối phương nghe thấy chuyện này liền lập tức từ chối giúp đỡ.

Chương 237 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia