“Sau đó Ngô Cáp Bình lại đi tìm một số người từng tìm mình mua “bảo vật".
Đáp án nhận được cũng là từ chối giúp đỡ.”
Dù sao Ngô Cáp Bình trong mắt bọn họ cũng chỉ là một kẻ chân chạy tìm đồ thôi.
Kẻ chân chạy mà bị nhà máy lớn sa thải thì chắc chắn là vướng vào chuyện rồi.
Bọn họ chẳng thèm vì một kẻ chân chạy mà kết oán với người khác đâu.
Dù sao chạy đôn chạy đáo nửa ngày trời mà chẳng giải quyết được gì.
Cuối cùng Ngô Cáp Bình chỉ có thể quay về nhà lão Ngô.
Vừa về tới nhà anh ta liền bắt đầu phàn nàn với lão Ngô.
Sau khi phàn nàn xong mà không nhận được phản hồi hữu ích nào từ đối phương, Ngô Cáp Bình lại càu nhàu chuyện này với Hứa Thúy Bình.
Buổi tối nằm trên giường nghĩ đi nghĩ lại, Ngô Cáp Bình cảm thấy có gì đó không đúng.
“Không đúng, chuyện Lưu nhị nhà máy biết nhanh như vậy, Cố Lập Đông chắc chắn đã nhúng tay vào."
Nếu không theo nhận thức của anh ta, hành động của nhà máy sẽ không nhanh như vậy đâu.
Chỉ cần hành động chậm một chút là anh ta có cách giải quyết.
Đằng này lại bị Cố Lập Đông đ.á.n.h cho trở tay không kịp.
Hứa Thúy Bình còn tức giận hơn cả Ngô Cáp Bình.
Đang yên đang lành một công việc chính thức lại mất tiêu.
Cô ta không tức giận mới là lạ.
Vất vả lắm mới bám lấy được lão Ngô chẳng phải là vì cái công việc này sao?
Giờ công việc chẳng còn, bao nhiêu nỗ lực trước đó đều đổ sông đổ biển hết.
“Không được, chúng ta không thể cứ thế mà bỏ qua cho bọn họ."
Hứa Thúy Bình không đợi Ngô Cáp Bình nói gì đã tự mình thốt ra luôn.
Ngô Cáp Bình đương nhiên cũng không muốn bỏ qua cho Cố Lập Đông.
Nhưng Cố Lập Đông này vô cùng cứng rắn, sau vài lần đối đầu có thể cảm nhận được người này có chút bản lĩnh.
Thế nên dùng biện pháp mạnh với anh ta là không ổn.
Nhìn Hứa Thúy Bình đang lải nhải không ngừng, trong lòng Ngô Cáp Bình lập tức nảy ra ý định.
Ở một diễn biến khác, Hà Ngọc Yến và Cố Lập Đông hai vợ chồng nằm trên giường cũng đang trò chuyện về chủ đề này.
“Có biết được là ai trong nhà máy tạo thuận lợi cho Ngô Cáp Bình không?"
Cố Lập Đông lắc đầu:
“Chỉ tìm được đối tượng nghi vấn thôi.
Trong nhà máy nhiều người quá, nếu không có chuyện gì đặc biệt xảy ra thì rất khó để tóm gọn tại trận."
Nhà máy cơ khí là một nhà máy có mấy nghìn người.
Mặc dù không đến mức quy mô lớn như nhà máy vạn người.
Nhưng công nhân viên cũng không ít.
Công nhân viên nhiều thì đội ngũ quản lý cấp cao tự nhiên cũng nhiều.
Muốn tìm ra người có qua lại với Ngô Cáp Bình trong số mấy trăm con người đúng là khá khó khăn.
“Tuy nhiên sau khi anh ta cút xéo khỏi nhà máy rồi thì nhiều chuyện sẽ không còn thuận tiện như trước nữa."
Còn việc đối phương tìm được nhiều “bảo vật" như vậy, cuối cùng tiêu thụ ra sao thì đó là việc của những người chuyên môn rồi.
Cố Lập Đông đã đem những tin tức liên quan tới Ngô Cáp Bình đưa hết cho bên đội trưởng Hoắc.
Những chuyện khác anh cũng không quản được.
“Nhưng người này đúng là một con rắn độc.
Gần đây đi ra đi vào phải cẩn thận.
Phải đợi có anh đi cùng mới được."
Hai vợ chồng đều thầm nâng cao cảnh giác với Ngô Cáp Bình và Hứa Thúy Bình để phòng trường hợp hai người này cùng đường làm liều.
Kết quả là sự trả thù của đối phương lại vô cùng kỳ quặc.
“Cô nói cô muốn mua chiếc ghế bập bênh nhà tôi à?"
Sáng Chủ nhật trời nắng đẹp.
Hà Ngọc Yến dậy sớm liền bảo Cố Lập Đông bê một chiếc ghế ra sân.
Vừa sưởi nắng vừa bóc hạt óc ch.ó.
Sau khi m.a.n.g t.h.a.i lão La bên kia có gửi cho một ít hạt óc ch.ó khô.
Hà Ngọc Yến mỗi ngày ăn hai hạt, coi như bổ sung các nguyên tố vi lượng.
Bên cạnh có không ít các bà các thím, các cô vợ trẻ tụ tập lại với nhau trò chuyện về chuyện của Ngô Cáp Bình.
Chủ yếu là gần đây không xảy ra chuyện gì lớn, chuyện Ngô Cáp Bình này là khoa trương nhất.
Chính vào lúc thong thả như vậy Hứa Thúy Bình với vẻ mặt nghiêm nghị bước vào.
Nhân vật chính của chủ đề đột nhiên xuất hiện, dù cho các bà thím tự cho là da mặt dày thì cũng bị dọa cho giật mình.
Nhưng Hứa Thúy Bình giống như không phát hiện ra điều đó, trực tiếp nói với Hà Ngọc Yến:
“Đồng chí Hà, có chuyện này cần cô giúp đỡ."
Hạt óc ch.ó trong tay vừa mới bóc ra, nhân hạt còn chưa kịp lấy ra.
Hà Ngọc Yến có chút tiếc nuối nhìn nhìn hạt óc ch.ó trong tay, thờ ơ hỏi:
“Tôi nhớ là hai chúng ta không thân.
Cô có chuyện cần tìm người giúp đỡ thì có thể đi tìm người khác."
Bị từ chối Hứa Thúy Bình cũng không hề tức giận chút nào.
Thay vào đó là vẻ mặt thành khẩn nói:
“Là thế này.
Chuyện nhà tôi thì cô cũng biết rồi đấy.
Bình ca nhà tôi vì một số hiểu lầm mà bị nhà máy sa thải.
Sau đó tối qua anh ấy uống rượu giải sầu, kết quả là va trúng lưng nên chỉ có thể nằm trên giường nghỉ ngơi."
Lời này Hà Ngọc Yến nghe thấy rất vô lý, nhưng các bà thím từng người một đều gật đầu liên tục, ra vẻ tôi hiểu rồi.
Hứa Thúy Bình tiếp tục:
“Căn phòng trong nhà ngăn ra làm hai, phòng đặc biệt nhỏ, giường lại càng nhỏ hơn.
Bình ca sau khi bị thương sợ chạm vào anh ấy nên chỉ có thể ngủ riêng.
Nhưng giờ vẫn chưa sang xuân, buổi tối thời tiết lạnh lắm.
Chẳng phải trước kia thấy nhà cô có một cái ghế bập bênh sao, có thể đổi cho nhà tôi không.
Dù sao cũng có thể cầm cự qua hết tháng này."
Cái lý do này nghe qua vậy mà còn có chút đạo lý lận, Hà Ngọc Yến suýt nữa thì phải khâm phục cái trí tưởng tượng của đối phương rồi.
Đồng thời cũng hiểu ra mục đích đến đây của Hứa Thúy Bình.
Vẫn là vì chiếc ghế bập bênh đó.
Mà các bà thím bên cạnh đã từng người một nhìn Hứa Thúy Bình bằng ánh mắt đồng cảm rồi.
Hứa Thúy Bình này phong tiếng đúng là không tốt, hơn nữa lúc đầu ở ngõ nhỏ này gây ra tiếng vang rất lớn.
Nhưng người phụ nữ này sau khi kết hôn tạm thời chưa thấy có lời đồn đại nào không hay truyền ra.
Giờ người đàn ông lại mất việc, lại còn bị thương ở lưng.
Cô ta chỉ có thể coi chiếc ghế bập bênh đó như cái giường.
Nhìn thế nào cũng thấy thật đáng thương.
Nhưng Hà Ngọc Yến lại dửng dưng:
“Giờ vẫn còn sớm, cô có thể trực tiếp đến cửa hàng ủy thác hoặc trạm thu mua phế liệu để tìm mua một cái giường nhỏ khác về."
Nghe thấy lời này Hứa Thúy Bình thầm mắng một tiếng xúi quẩy.
Cố nặn ra nụ cười:
“Chẳng phải là không có thời gian sao?
Sau khi đổi được ghế bập bênh rồi tôi còn phải về chăm sóc Bình ca nữa."
Lời này nghe qua cũng chẳng có gì sai, các bà thím nghe xong đều gật đầu.
Trong lòng thầm nghĩ cái người phụ nữ Hứa Thúy Bình này trước khi kết hôn mặc dù không đoan chính.
Nhưng dù sao sau khi kết hôn cũng là người biết chăm sóc đàn ông.
Ngay lập tức đã có bà thím bắt đầu nói giúp:
“Vợ Lập Đông này, nếu cái ghế bập bênh đó nhà cháu tạm thời không dùng tới thì cho cô ta mượn đi.
Dù sao cũng chẳng dùng bao nhiêu ngày đâu.
Đợi lưng người đàn ông của cô ta khỏi rồi sẽ đem trả lại cho cháu thôi."
Người khác nghe thấy vậy đều gật đầu, nói cái ý kiến này hay đấy.
Các bà thím đều tưởng mình là đang làm một việc tốt, nào có ngờ Hứa Thúy Bình nghe xong lại hận đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Cô ta muốn chiếc ghế bập bênh là để mua về đào vàng đấy.
Mấy cái bà già này thì hay rồi, bắt cô ta mượn.
Mượn thì có tác dụng gì?
Tới lúc đó cô ta lấy cái gì mà trả?