“Hà Ngọc Yến lúc này suýt nữa thì không nhịn được cười.”
Cô vốn không muốn dễ dàng đồng ý với Hứa Thúy Bình như vậy.
Cứ để mấy bà thím này làm việc tốt, nhiệt tình khuyên bảo cô cho mượn chiếc ghế bập bênh đi.
Kết quả thì hay rồi, trực tiếp đập tan cái bàn tính của Hứa Thúy Bình luôn.
Nhìn khuôn mặt vặn vẹo của Hứa Thúy Bình, Hà Ngọc Yến thực sự rất muốn cười.
Giống như để hưởng ứng cô vậy, hai đứa bé trong bụng lần lượt động đậy từng đứa một khiến Hà Ngọc Yến cũng không còn tâm trí đâu mà cười nữa.
Cô đưa tay xoa xoa bụng, nhẹ nhàng vỗ vỗ bảo mấy đứa nhỏ đừng kích động như vậy.
Mà kỳ lạ là mấy đứa nhỏ trong bụng dường như thực sự hiểu ý của Hà Ngọc Yến, động tác dần dần chậm lại.
Phía bên kia Hứa Thúy Bình cố gắng sắp xếp ngôn từ:
“Không mượn được đâu, thứ này tôi dùng rồi làm sao có thể cứ thế mà trả lại được.
Cứ đổi cho nhà tôi đi.
Tôi sẵn sàng bù đắp thêm một chút."
Các bà thím thấy cô ta như vậy thì vô cùng kỳ lạ.
Cái loại ngốc có lợi mà không chiếm thì đây là lần đầu tiên họ thấy đấy.
Cái chuyện có mượn có trả này tốt biết bao, lại đỡ tốn việc!
Hà Ngọc Yến nghe thấy vậy liền dời sự chú ý từ mấy đứa nhỏ đi.
“Thật sự muốn đổi à?
Cái ghế bập bênh đó là kéo từ trạm thu mua phế liệu về, là một cái ghế hỏng đấy."
Vừa nghe thấy đối phương nới lỏng miệng, Hứa Thúy Bình liên tục gật đầu:
“Đổi, phải đổi chứ.
Cô làm vậy là giúp tôi một việc lớn rồi đấy!"
Hà Ngọc Yến giả vờ khó xử:
“Không được, không được đâu.
Đó chỉ là cái ghế hỏng thôi, đổi cho cô tôi thấy c.ắ.n rứt lương tâm lắm."
Nếu là trước kia các bà thím nghe thấy lời Hà Ngọc Yến nói chắc chắn sẽ bảo Hà Ngọc Yến cứ thế mà tặng luôn cho xong.
Nhưng giờ thấy hai người lời qua tiếng lại, luôn cảm thấy sự việc có chút kỳ lạ.
Thế là cái sân đang náo nhiệt bỗng chốc yên tĩnh hẳn lại.
Chỉ trừ thỉnh thoảng có tiếng nô đùa cười nói của mấy đứa nhỏ ra, cả cái sân viện thứ hai chỉ còn lại cuộc đối thoại giữa Hà Ngọc Yến và Hứa Thúy Bình.
Hứa Thúy Bình:
“Không c.ắ.n rứt, không c.ắ.n rứt đâu.
Tôi đây là đang cần gấp.
Cô đổi cho tôi là đang làm việc tốt, là giúp người lúc hoạn nạn đấy."
Hà Ngọc Yến lại muốn cười rồi.
Vì cái ghế bập bênh mà Hứa Thúy Bình đúng là biết nói dối quá đi mất.
“Nhưng mà, nhưng mà cái ghế này...
ôi... chuyện này..."
Hà Ngọc Yến mang bộ dạng muốn nói lại thôi khiến Hứa Thúy Bình sốt ruột.
Hôm nay cô ta nhất định phải có được chiếc ghế bập bênh trong tay.
Sau đó ngay trước mặt đối phương, trực tiếp đào vàng giấu trong chiếc ghế ra.
Khiến đối phương phải hối hận, khiến đối phương phải đau lòng.
Tốt nhất là sau này ngày nào cũng phải hối hận, đây mới là mục đích cuối cùng của cô ta khi đến mua chiếc ghế bập bênh ngày hôm nay.
Vàng thời buổi này không giống như các loại đồ cổ tranh chữ khác.
Chỉ cần là đồ đạc trong nhà mình hoặc tìm thấy trong đồ đạc thì đều thuộc sở hữu cá nhân.
Loại vàng đã được minh bạch này có thể trực tiếp mang đến ngân hàng để đổi lấy tiền.
Số tiền đổi được không nhiều bằng chợ đen, nhưng vàng giấu trong ghế bập bênh trong mơ cũng không ít đâu.
Thế nên Ngô Cáp Bình mới lập ra một kế hoạch như vậy.
Mua được ghế bập bênh, tìm thấy vàng ngay trước đám đông.
Giả vờ như của trời cho vậy, trực tiếp mang vàng đến ngân hàng đổi tiền.
Đổi được bao nhiêu tiền cũng phải rêu rao ra ngoài.
Mục đích chính là để khiến vợ chồng Cố Lập Đông phải đau lòng hối hận.
Còn một điều nữa là đem số tiền của bọn họ ra ngoài sáng một cách hợp lý.
Dựa vào giấc mơ của Hứa Thúy Bình bọn họ đã tích lũy được không ít tiền của.
Nhưng những thứ này đều là không thể để lộ ra ngoài được.
Nếu bọn họ đột nhiên mang bộ dạng phát tài thì chắc chắn sẽ bị hàng xóm báo cáo.
Những thứ này cần tìm được một cái cớ hợp lý thì mới có thể mang ra dùng được.
Mà chiếc ghế bập bênh này chính là điểm đột phá.
Thế là Hứa Thúy Bình trực tiếp nói ra giới hạn cuối cùng của mình:
“Trước khi tới đây Bình ca nhà tôi đã nói rồi, chuyện này là làm phiền anh chị rồi.
Nhà tôi cũng chẳng có thứ gì để đổi với chị cả.
Chỉ có thể đưa cho chị năm mươi đồng để nhà chị vất vả một chút đi mua một cái giường mới khác về."
Vừa nghe thấy bốn chữ “năm mươi đồng", mắt các bà thím đều sáng rực lên.
Nếu không phải còn câu nệ mặt mũi thì chắc là đã nhảy dựng lên hô hào nhà mình có thể giúp đi mua hộ rồi.
Chính vào lúc này Cố Lập Đông đi mua thức ăn ở bên ngoài đã về tới nơi.
Thấy động tĩnh này trong sân anh liền đi tới hỏi:
“Có chuyện gì vậy?"
Hà Ngọc Yến nén nụ cười, cố sức nháy mắt với người đàn ông nhà mình.
Các bà thím bên cạnh đã nhiệt tình đem đầu đuôi sự việc kể lại cho Cố Lập Đông nghe.
Cuối cùng không quên ngưỡng mộ nói:
“Vẫn là nhà cháu vận khí tốt.
Đúng lúc lại có cái ghế bập bênh này."
Hứa Thúy Bình trong lòng c.h.ử.i thầm.
Đúng đúng đúng, vận khí tốt.
Mau mau bán cái ghế cho tôi đi.
Rồi tôi cho các người xem thế nào là vận khí tốt thật sự.
Cố Lập Đông nhìn biểu cảm của Hứa Thúy Bình, lập tức hiểu ra ý định của đối phương.
Không ngờ người này vậy mà còn nghĩ ra được cái chủ ý này nữa.
Đúng là đi theo đường mòn, cũng chẳng sợ lọt xuống hố.
“Được, đổi chứ gì!
Đúng lúc trong nhà cũng định mua một cái giường nhỏ mới để sau khi mấy đứa nhỏ chào đời dùng.
Chiếc ghế bập bênh đó đúng là có chút chiếm diện tích rồi.
Cô đã sốt ruột như vậy thì cứ theo lời cô nói đi, đưa chút tiền rồi bê đi thôi!
Cũng coi như là tôi làm một việc tốt vậy."
Hà Ngọc Yến suýt nữa thì cười ch-ết vì người đàn ông nhà mình mất thôi.
Còn làm việc tốt nữa chứ!
Đợi Hứa Thúy Bình phát hiện ra trong ghế bập bênh chẳng có cái thá gì cả, cái việc tốt này chắc sẽ khiến cô ta tức giận đến mức hộc m-áu mất thôi.
Hứa Thúy Bình đâu có biết Hà Ngọc Yến đang nghĩ gì.
Vừa nghe thấy chuyện mà người đàn ông trụ cột trong nhà đã đồng ý rồi thì vội vàng lấy ra năm mươi đồng.
Hà Ngọc Yến nhận lấy đưa cho người đàn ông của mình.
Bảo anh vào trong phòng bê chiếc ghế bập bênh ra.
“Đồng chí Hứa, cô ở đây đợi một lát nhé."
Hứa Thúy Bình đã không còn nghe thấy lời Hà Ngọc Yến nói nữa rồi.
Trong lòng trong mắt cô ta toàn bộ đều là chiếc ghế bập bênh đặt trong gian nhà cũ kia.
Chiếc ghế này thực sự rất cũ, màu sắc loang lổ.
Có những chỗ thậm chí còn có thể thấy cả vết nứt của gỗ.
Nhưng chính là một cái ghế hỏng như vậy bên trong lại giấu bảo vật giá trị.
Các bà thím cũng giống như Hứa Thúy Bình nhìn chằm chằm vào chiếc ghế bập bênh đó, nhưng căn bản là chẳng nhìn ra được cái thứ này vậy mà lại có giá trị năm mươi đồng.
Năm mươi đồng đấy, tương đương với tiền lương hơn một tháng trời chứ ít gì đâu.
Cái cô Hứa Thúy Bình này đúng là điên rồi!