“Hành động kỳ quặc như vậy khiến những người đi cùng bà ta càng thêm gãi đầu băn khoăn.”
Loại hoạt động tập thể này đều là cùng đi cùng về cả.
Đây là lần đầu tiên có người không đợi mọi người mà đã bỏ đi trước.
Thật là...
Trong lòng mấy bà thím dì đồng thời hiện lên câu cảm thán này, ngay sau đó tiếp tục trò chuyện.
Chủ đề phần lớn là hỏi về quá trình sinh nở, cùng với tình hình hiện tại của đứa trẻ.
Những thứ này Hà Ngọc Yến đều không lên tiếng, lẳng lặng nằm trên giường nhìn con của mình.
Do Cố Lập Đông cùng với mẹ cô và chị dâu hai giúp lo liệu những chuyện này.
Mấy bà thím xem xong Hà Ngọc Yến lại xem xong hai đứa trẻ lúc này mới thỏa mãn trở về đại tạp viện.
Đại tạp viện lúc này tĩnh lặng không có mấy bóng người.
Lúc bà thím Phùng dẫn người trở về đại tạp viện liền thấy cửa sổ nhà họ Hồ đóng c.h.ặ.t.
Trong nhà có người ở cữ tránh gió là tốt, nhưng cửa sổ nhà họ Hồ này đóng quá kín mít rồi.
Thấy tình hình này cộng thêm biểu hiện của bà thím Chu ở bệnh viện lúc trước, bà thím Phùng suy nghĩ một chút định qua đó nhắc nhở đối phương vài câu.
Kết quả vừa đi tới dưới cửa sổ nhà họ Hồ liền nghe thấy bên trong truyền đến tiếng nói chuyện.
“Mẹ ơi, có phải bị từ chối rồi không ạ?"
Sau khi từ bệnh viện ra bà thím Chu không trực tiếp về nhà mà đi tới chợ đen một chuyến để lấy túi sữa bột đã đặt trước với giá cao.
Vừa về tới nhà còn chưa kịp thở dốc đã nghe con dâu hỏi như vậy.
“Mẹ còn chưa kịp mở miệng đã bị gạt ra ngoài rồi.
Cái thằng Lập Đông này cũng thật là không ra làm sao cả.
Một người đàn ông lớn không lo đi làm cho hẳn hoi, cứ rú rú ở trong phòng bệnh của sản phụ vừa mới sinh xong.
Mấy bà già chúng tôi qua đó nó cũng cứ lì mặt ra đó không chịu đi."
Cố Lập Đông đã lấy đi cái cặp l.ồ.ng cơm trên tay bà, lại còn chắn ngang không cho bà nói chuyện với Hà Ngọc Yến.
Cho nên lúc này bà thím Chu cũng có chút thành kiến với Cố Lập Đông.
Thái Chiêu Đệ vừa nghe thấy vậy sắc mặt lập tức trở nên khó coi vô cùng.
Cô ta cúi đầu nhìn đứa con trai đang ngủ trong lòng mình.
Khuôn mặt nhỏ nhắn vàng vọt, thân hình gầy nhom, chỉ cảm thấy trong lòng một trận đau đớn.
Đều trách bản thân mình, lúc trước nếu không phải quá ngu ngốc nghe lời quỷ quái của Lâm Hà Hương thì nói không chừng chuyện gì cũng không có.
Đứa con cô ta m.a.n.g t.h.a.i từ đầu đến cuối chính là một đứa con trai.
Một đứa con trai khỏe mạnh hẳn hoi cư nhiên vì Lâm Hà Hương dẫn cô ta đi uống nước bùa mà làm hại con trai cô ta ra nông nỗi này.
Lúc này Thái Chiêu Đệ đã quên mất lúc trước cô ta say mê cái sự thần kỳ biến con gái thành con trai như thế nào, lại hối hận vì quan niệm muốn có con trai của mình sau khi sự việc bại lộ ra sao.
Dù sao hiện tại đứa trẻ sinh ra là con trai, cô ta lập tức quên ngay những lời hối hận và tự phân tích trước kia, lại bắt đầu một lòng một dạ lo nghĩ cho đứa con trai này.
“Không được đâu mẹ ơi.
Mẹ nhất định phải nói rõ ràng với Hà Ngọc Yến.
Nhà cô ta chẳng phải mua rất nhiều sữa bột sao?
Hà Ngọc Yến được nuôi dưỡng tốt như vậy chắc chắn là có sữa mẹ mà.
Một mình cô ta không thể chiếm cả hai cái lợi như thế được.
Hoặc là cho chúng ta mượn sữa bột, hoặc là đem Nguyên Bảo nhà mình qua đó b.ú ké một ít."
Hôm đó từ trạm xá trở về, giữa đường gặp một bà thím.
Những lời đối phương nói cứ văng vẳng bên tai Thái Chiêu Đệ vô số lần.
Cô ta là người làm mẹ, nhất định phải giành lấy những thứ tốt hơn cho con mình.
Mà Hà Ngọc Yến bản thân cũng là người làm mẹ, nhất định có thể hiểu được cảm nhận của cô ta.
Bà thím Chu nhìn ánh mắt khẩn cầu của con dâu, lại cúi đầu nhìn đứa cháu trai nhỏ đang ngủ, gật đầu cái rụp:
“Được rồi, mẹ liều cái mặt già này vậy.
Chờ họ từ bệnh viện trở về mẹ sẽ trực tiếp bế Nguyên Bảo nhà mình qua đó."
Ngoài cửa sổ, sau khi nghe xong cuộc đối thoại của hai mẹ con này, mắt bà thím Phùng trợn ngược lên to như cái chuông đồng vậy.
Trời đất ơi!
Bà thím Phùng đưa tay ngoáy ngoáy lỗ tai tưởng mình nghe lầm rồi.
Hai mẹ con nhà họ Hồ này chẳng lẽ là điên rồi sao?
Sao lại bắt đầu nói mấy lời điên khùng như vậy chứ?
Bà đưa tay định đẩy cửa nhà họ Hồ ra lại khựng lại một chút.
Ngay sau đó xoay người trở về nhà mình trước.
Chờ sau khi ngồi xuống bà lại suy nghĩ một chút, bà thím Phùng quyết định chờ buổi trưa lúc dì Giang trở về sẽ đem chuyện này nhắc nhở đối phương một chút, để dì ấy đi nhắc nhở vợ chồng Cố Lập Đông.
Về chuyện dì Giang đồng ý chăm sóc Hà Ngọc Yến lúc ở cữ bà là người biết rõ.
Chuyện này từ rất sớm trước đây còn là do bà đề xuất đấy.
Đầu bên kia, bệnh viện trung tâm thành phố.
Sau khi hàng xóm ở đại tạp viện rời đi mẹ Hà là người làm mẹ đã gọi Cố Lập Đông tới dặn dò kỹ lưỡng:
“Mẹ thấy cái bà thím Chu kia có vẻ không ổn lắm đâu.
Dù sao hai đứa sau khi về nhà cũng phải cẩn thận một chút.
Không được đâu, hay là dứt khoát tháng này mẹ ở lại nhà các con luôn vậy."
Cố Lập Đông cảm thấy để mẹ vợ ở lại nhà mình chăm sóc vợ là làm bà vất vả rồi.
Nhưng trong thâm tâm anh đương nhiên hy vọng mẹ vợ phụ giúp một tay.
Thế là anh đem chuyện bà thím Chu mượn sữa bột nói ra trước, sau đó lại nhắc đến chuyện đứa cháu trai kia của bà thím Chu một chút.
“Đứa trẻ thì đáng thương thật đấy nhưng lại chẳng phải do hai đứa gây ra.
Cái chuyện này hai đứa đáng lẽ phải nói với mẹ sớm một chút mới phải.
Mẹ thấy bà ta chính là cảm thấy hai đứa mặt mũi mỏng nên mới dám lấn tới như vậy đấy."
Mẹ Hà nói đoạn nhìn về phía con trai thứ hai đang nói chuyện với em gái.
“Lão nhị, con qua đây một chút."
Hà lão nhị lạch bạch chạy qua liền nghe mẹ anh nói:
“Mẹ quyết định ở lại nhà em gái con để chăm sóc nó cho đến khi hết tháng ở cữ mới thôi.
Chuyện ở nhà con và vợ con để tâm một chút.
Lát nữa ăn cơm trưa xong mẹ về thu xếp ít hành lý trước.
Lập Đông, đưa chìa khóa nhà con cho mẹ, mẹ trực tiếp mang hành lý qua đó luôn."
Cố Lập Đông liên tục gật đầu, đưa tay lấy chìa khóa nhà đưa cho mẹ vợ.
Mà dì Giang ở cách đó không xa đang giúp trông coi hai đứa trẻ nghe thấy một số ẩn ý cũng không ho he gì.
Theo ý dì mà nói thì bà thím Chu này quả thực là cổ quái kỳ quặc.
Vợ chồng Lập Đông đều là người tốt.
Nhiều chuyện cứ nói rõ ràng ra người ta giúp được đều sẽ giúp, không cần thiết phải giở mấy trò tiểu xảo ở sau lưng làm gì, khiến mọi chuyện trở nên khó coi như vậy.
Những sắp xếp đó của mẹ Hà và chồng mình Hà Ngọc Yến mơ hồ nghe thấy một ít.
Nhưng cô không chuẩn bị quản những chuyện này.
Sinh con đối với cơ thể và tinh thần của cô đều có sự tiêu hao, cô vẫn nên yên tâm ở cữ cho tốt, những chuyện khác tự nhiên có chồng cô làm chủ.
Buổi trưa sau khi ăn xong bữa cơm ở cữ do dì Giang đặc biệt chuẩn bị, hai đứa nhỏ nhà Hà Ngọc Yến cũng thuận lợi uống được bữa sữa mẹ đầu tiên trong đời.