“Đủ loại cảm giác thì Hà Ngọc Yến không nói chi tiết nữa.
Chỉ có thể cảm ơn quyết định anh minh của chính mình là đã sớm kiếm được một phòng bệnh riêng.”
Tầng lầu này ngoài cô ra còn có mấy sản phụ đang chờ đẻ hoặc sau khi sinh xong.
Thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng trẻ con khóc bên ngoài.
Hai đứa nhỏ nhà cô thì lại không hay khóc.
Ngoại trừ lúc đói bụng và đi ngoài sẽ hừ hừ vài tiếng, còn lại phần lớn thời gian đều vùi đầu ngủ say như ch-ết.
Nhưng Hà Ngọc Yến đã nhận ra con gái lớn đặc biệt hay khóc.
Ngược lại con gái út thì tỏ ra vô cùng trầm ổn, có động tĩnh gì cũng không có biểu cảm gì đặc biệt.
Dù sao làm mẹ đến ngày thứ hai Hà Ngọc Yến cảm thấy trong lòng mình có rất nhiều cảm xúc.
Lúc Hà Ngọc Yến không hề hay biết dì Giang đã đem lời của bà thím Phùng truyền tới rồi.
Nói thật lòng dì Giang sau khi nghe xong cũng cảm thấy da mặt của hai mẹ con bà thím Chu hơi bị dày.
Đặc biệt là những lời Thái Chiêu Đệ nói, cư nhiên chính là kiểu “tôi yếu tôi có lý" vậy.
Cố Lập Đông sau khi nghe thấy dự tính của hai mẹ con nhà đó thì gật đầu tỏ ý đã biết.
Chỉ để lại cho dì Giang một câu:
“Chuyện này đừng có nói với Yến T.ử nhé.
Cô ấy cần phải được nghỉ ngơi cho tốt."
Dì Giang liên tục gật đầu:
“Yên tâm đi, tuy mẹ vợ cháu lúc ở cữ cũng có mặt ở đó, nhưng những việc bà già này nên làm sẽ không giảm đi một chút nào đâu."
Gia đình mình được hưởng một cái công việc cư nhiên là hời to rồi.
Trong thời gian Hà Ngọc Yến ở cữ dì làm một phần việc, một tháng có thể lấy được ba mươi tệ.
Ngang bằng với lương của một công nhân bậc một rồi.
Dì Giang mãn nguyện lắm, hận không thể để công việc này kéo dài mãi mãi.
Điều dì Giang không biết là sự chăm sóc trong thời gian ở cữ này được coi là một thời kỳ khảo sát.
Nếu cả hai bên đều hợp nhau thì mối quan hệ thuê mướn này của họ có thể kéo dài thêm rất nhiều tháng nữa.
Đêm thứ hai ngủ ở bệnh viện vẫn sóng yên biển lặng.
Tất cả những chuyện như trộm đồ, trộm con hay gặp trong truyện niên đại đều không xảy ra.
Hà Ngọc Yến thuận lợi sau khi kiểm tra cơ thể xong nghe Chủ nhiệm Trình tuyên bố cô có thể về nhà nghỉ ngơi rồi.
“Về đến nhà đừng trực tiếp hóng gió, đừng chạm vào nước lạnh.
Nước lau người phải dùng nước đã đun sôi để nguội đến khi ấm ấm rồi hãy dùng..."
Chủ nhiệm Trình dặn dò kỹ lưỡng một số hạng mục chăm sóc sau khi trở về.
Không cấm tắm rửa nhưng yêu cầu đối với việc dùng nước rất cao.
Thời tiết hiện tại d.a.o động trong khoảng mười mấy độ thực ra vô cùng thoải mái.
Hà Ngọc Yến đối với chuyện này thì không câu nệ, dù sao không thoải mái thì tắm, lúc tắm chú ý một chút là được.
Nếu đến tận cuối tháng sáu mới sinh thì ở cữ còn khó khăn hơn nhiều.
Đúng rồi, vì sinh đôi nên mẹ cô đã quyết định để cô ở cữ trong vòng hai tháng.
“Nhớ lúc làm đầy tháng cho con thì gọi cô qua đấy nhé?
Con dâu cô cứ mong ngóng được đi ăn bữa này lắm đấy!"
Lúc rời khỏi bệnh viện Chủ nhiệm Trình cũng không quên dặn dò chuyện này, khiến Hà Ngọc Yến nghe thấy đều cảm thấy hai đứa nhỏ nhà mình nhỏ tuổi như vậy mà sức hút cư nhiên đã lớn thế này rồi.
“Oa..."
“A..."
Hai đứa nhỏ nằm trong nôi xách dường như hiểu được ý của mẹ chúng, từng đứa một lên tiếng phản đối.
Nhìn đến mức tim Hà Ngọc Yến sắp tan chảy ra rồi.
Trước đó Cố Lập Đông từng đề nghị lúc con sinh xong về nhà thì phải buộc con lên người không cho người lạ chạm vào.
Tuy nhiên đề nghị này đã bị mẹ Hà từ chối.
Theo lời mẹ cô nói thì đứa trẻ vừa mới sinh ra mềm nhũn ra ấy, buộc vào cũng không đảm bảo.
Vẫn nên dùng nôi xách lớn trực tiếp xách về nhà.
Nôi xách là do chị dâu Hoàng vợ anh La đặc biệt mang tới.
Nói là do bố chồng chị mới làm xong, dăm gỗ đều đã mài nhẵn thín rồi, lại sạch sẽ vô cùng.
Trên nôi xách trải nệm và chăn nhỏ mềm mại, đứa trẻ nằm trên đó không biết là thoải mái đến mức nào.
Hà Ngọc Yến kéo lại chiếc áo khoác dài trên người, quấn c.h.ặ.t mũ trùm đầu rồi trực tiếp lên xe buýt về nhà.
Đầu bên kia những người ở đại tạp viện sáng sớm lúc giặt quần áo bên máng nước cũng bàn tán về tình hình của Hà Ngọc Yến.
“Vợ Lập Đông hôm nay chắc là về rồi nhỉ!"
Thời đại này rất nhiều người sinh con ở bệnh viện để tiết kiệm tiền nên đều xuất viện ngay trong ngày.
Như Hà Ngọc Yến ở lại bệnh viện hai đêm thế này thực sự là hiếm thấy.
Mọi người không khỏi bàn tán về chuyện này.
Có người hỏi thì có người đáp:
“Cái đó phải hỏi tiểu Giang rồi."
Tiểu Giang chính là dì Giang, trẻ hơn bà thím Khúc người vừa lên tiếng hơn mười tuổi.
Hôm nay dì Giang không đi bệnh viện.
Hai ngày nay dì đều qua đó đưa cơm sau đó đem tã lót thay ra của đứa trẻ mang về đại tạp viện giặt giũ.
Chẳng thế sao, mọi người nhìn một cái là biết ngay là chuyện gì.
Có người thầm thì thầm trong lòng hèn chi nhà họ Cố chịu nhường công việc công nhân thời vụ ở trạm thu gom phế liệu đó cho con gái nhà họ Khâu.
Hóa ra đều chờ ở đây cả.
Nếu sớm biết có thể có cái lợi này thì họ chắc chắn sẽ nhanh chân tìm tới cửa nói là bằng lòng giúp đỡ chăm sóc con cái trước rồi.
“Hừ, cũng chẳng phải hạng người cao quý gì.
Cư nhiên còn tốn tiền sinh con ở bệnh viện."
Người nói lời này là con dâu cả nhà lão Triệu ở tiền viện.
Kể từ sau khi nhà cửa trả lại, sau đó hai anh em trai cả và hai nhà lão Triệu lại đ.á.n.h nhau một trận.
Cả nhà lão Triệu coi như hoàn toàn tách ra rồi.
Ăn cơm riêng, giặt quần áo riêng, nơi ở cũng dùng ván gỗ ngăn ra làm ba gian.
Những người ở bên trong lần lượt là nhà Triệu cả, nhà Triệu hai cùng với hai ông bà già.
Còn về Triệu Lão Tam vẫn chưa kết hôn thì trực tiếp ở lại nơi mà lớp tập huấn lái xe cung cấp.
Dù sao cũng là lớp tập huấn thoát ly sản xuất nửa năm, Triệu Lão Tam trực tiếp cuốn gói đồ đạc của mình đi luôn.
Cả gia đình tách ra như vậy thì cũng giống như phân gia rồi, dù sao hai ông bà già cũng chẳng có tiền mà chia cho con trai.
Cứ như vậy vợ Triệu cả vốn dĩ sau khi kết hôn chưa từng giặt quần áo mấy cũng chỉ có thể tự mình giặt quần áo cho nhà họ thôi.
Bình thường vợ Triệu cả không muốn tụ tập cùng đám người này.
Dù sao tuy không có công việc nhưng cô ta có quan hệ tốt với người ở phố, kiếm được việc dán vỏ hộp diêm để làm.
Tiền kiếm được đều để dành để sau này cho con trai lấy vợ.
Giờ thì hay rồi, sau khi tách ra thì việc gì cũng phải làm, điều này khiến lòng vợ Triệu cả rất không thoải mái.
Đặc biệt là sau khi tới đây giặt quần áo nghe thấy rất nhiều chuyện về cuộc sống hạnh phúc của Hà Ngọc Yến, lòng cô ta lại càng không thoải mái hơn.
Vợ Triệu cả nói ra những lời chua ngoa như vậy nhưng chẳng ai đáp lời cô ta cả.
Bà thím Phùng người bình thường hay quản mấy chuyện loại này thì lúc này vẫn luôn nhìn chằm chằm vào động tĩnh của bà thím Chu.