“Kể từ sau khi nghe thấy cuộc đối thoại giữa bà thím Chu và con dâu bà ta hôm qua, bà thím Phùng vẫn luôn nhìn chằm chằm vào nhà họ.”

Bà biết hôm nay Hà Ngọc Yến sẽ xuất viện, chỉ chờ xem nếu đối phương thực sự bế đứa trẻ lên cửa gây sự thì chính mình người quản sự đại tạp viện này phải đứng ra ngăn cản một chút.

Ngay sau đó bà lại nhớ tới sự bất lực khi mãi mà không thể xin thôi cái công việc này.

Kể từ sau vụ trả lại nhà của nhà lão Triệu lần trước bà thím Phùng đã tổ chức mấy lần bầu chọn người quản sự đại tạp viện nhưng lần nào cũng chẳng có ai chịu ra làm cái công việc khổ sai này cả.

Thế là bà thím Phùng và chồng bà chỉ có thể c.ắ.n răng tiếp tục kiên trì.

Giữa lúc bàn tán xôn xao như vậy Hà Ngọc Yến được mẹ đẻ dìu bước qua cửa thùy hoa đi vào sân của nhị viện.

“Chao ôi, về rồi đấy à!

Trông sắc mặt có vẻ ổn đấy nhỉ!"

Hà Ngọc Yến nghe thấy lời này mỉm cười bước nhanh tới cửa nhà.

Nếu cô dừng bước thì sẽ bị kéo lại nói chuyện rất lâu cho mà xem.

Trong nhà mẹ Hà và Cố Lập Đông đều đã thu dọn xong xuôi.

Hà Ngọc Yến vừa về tới nhà liền đi thẳng vào gian trong, dùng nước ấm đã chuẩn bị trước lau người qua một chút.

Thay một bộ quần áo rồi nằm lại lên giường.

Sinh một đứa con, đi có một đoạn đường ngắn như vậy thôi mà cô đã cảm thấy sau lưng đổ mồ hôi rồi, cái cảm giác suy nhược đó thực sự rất mạnh mẽ.

Mẹ Hà đứng bên cạnh thấy vậy nhỏ giọng nói:

“Ngủ một giấc cho ngon đi, con cái để mẹ trông cho."

Cố Lập Đông đã đem con đặt vào chiếc giường nhỏ đã chuẩn bị từ sớm.

Chiếc giường nhỏ mô phỏng theo giường trẻ em của đời sau, xung quanh đều có hàng rào bảo vệ.

Đặc biệt làm kích thước lớn hơn một chút đủ để hai đứa trẻ ngủ đến tận hai ba tuổi.

Họ đang bận rộn thu dọn ở đây.

Đầu bên kia bà thím Chu đã hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng đang mở hé.

Dì Giang sáng sớm đã dậy bắt đầu hầm canh nhận thấy biểu hiện của bà thím Chu lập tức đi vào nhà họ Cố, tìm mẹ Hà đem chuyện nói qua một chút.

“Cứ kệ bà ta nhìn, tôi đóng cửa lại là được.

Chị cứ về nhà chuẩn bị bữa trưa trước đi.

Các cháu ngủ rồi, ở đây có tôi trông coi là được."

Sau khi dì Giang đi rồi mẹ Hà thấy con rể dường như không có ý định trở về đi làm, suy nghĩ một chút vẫn không đi quấy rầy gia đình nhỏ này.

Con gái nằm trên giường ngủ say sưa, hai đứa cháu ngoại trong chiếc giường nhỏ ngủ như hai chú heo con.

Còn con rể thì ngồi trên ghế nhìn chằm chằm vào người nhà.

Cảnh tượng như vậy khiến mẹ Hà hiểu rằng con gái mình đã không gả nhầm người.

Hành động của bà thím Chu rõ ràng còn nhanh hơn dì Giang nghĩ nhiều.

Sau khi về nhà khoảng nửa tiếng đồng hồ, nhà họ Cố vừa mới ổn định xong thì bên ngoài đã vang lên tiếng gõ cửa, ngay sau đó là giọng nói của bà thím Chu:

“Lập Đông, Lập Đông.

Mở cửa ra một chút, bà thím có việc tìm các cháu."

Cả nhà bốn người ở gian trong đều đang nghỉ ngơi, mẹ Hà không thể để người này tiếp tục làm ồn được.

Thế là bà đứng ngay bên cửa nói vọng ra:

“Họ đều ngủ cả rồi, bà có chuyện gì thì để sau hãy nói."

Ăn một cái bế môn canh không lớn không nhỏ lòng bà thím Chu rất không vui.

Trên tay bà lúc này quả thực đang bế cháu trai.

Đứa cháu trai này cơ thể thực sự không tốt, sau khi về nhà phần lớn thời gian đều là đang ngủ, lúc khóc hừ hừ như một con chuột nhỏ vậy.

Vừa rồi nhìn thấy hai đứa con gái nhỏ đã trắng trẻo bụ bẫm lên, so sánh lại khiến lòng bà thím Chu càng thêm xót xa.

Dựa vào cái gì mà đều là trẻ con vừa mới sinh ra, nhà mình rõ ràng còn là một đứa con trai nữa chứ, kết quả cư nhiên lại không bằng hai đứa con gái sống tốt.

Càng nghĩ càng xót xa bà thím Chu đều muốn gào lên một tiếng tại sao.

Bà thím Phùng vẫn luôn nhìn chằm chằm bà thấy vậy đi lên liền kéo thẳng người ra giữa sân.

Vì e ngại đứa cháu trai trong lòng bà thím Chu cũng không dám vùng vẫy.

“Bà không muốn sống những ngày yên ổn nữa hay sao mà lại bế cháu trai chạy tới trước cửa nhà người ta như thế?

Không phải nói cháu trai bà cơ thể không tốt sao?

Còn bế nó ra ngoài hóng gió!"

Lời này của bà thím Phùng tuôn ra như s-úng liên thanh làm bà thím Chu sững sờ.

Một lúc lâu sau bà thím Chu lẩm bẩm nói:

“Thế tôi còn có thể làm gì nữa chứ?

Chiêu Đệ cái đồ không ra gì đó thực sự là không có sữa.

Uống bao nhiêu canh thông sữa rồi mà chẳng có tí gì cả.

Đứa trẻ này phải uống sữa thì mới lớn được chứ!

Bác sĩ nói rồi, phải uống sữa bột, nếu không được thì cũng phải tìm một bà v.ú để cho đứa trẻ b.ú chứ!"

Bà thím Chu nói đoạn lại liếc nhìn cánh cửa đóng kín của nhà họ Cố một cái:

“Cái nhà Hà Ngọc Yến đó mua bao nhiêu là sữa bột.

Bản thân cô ta nhìn một cái là biết ngay hạng người nhiều sữa mẹ rồi.

Nguyên Bảo nhà tôi mỗi bữa chỉ uống có một tí sữa như thế thôi, tại sao cô ta lại không thể giúp một tay?"

Bà thím Phùng bị cái giọng điệu đương nhiên này làm cho kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

Những lời phía trước nghe thì thấy đáng thương, những lời phía sau nghe thì thấy có chút đáng hận rồi đấy.

“Nhà người ta cư nhiên có tận hai đứa con cơ mà!"

“Đó là hai đứa con gái, con gái ăn có bao nhiêu đâu."

Từ trước đến nay bà thím Phùng đều biết bà thím Chu muốn có một đứa cháu trai.

Nhưng sau khi Thái Chiêu Đệ xảy ra chuyện bà ta trở nên rất thông thái, bà còn tưởng đối phương đã thay đổi quan niệm rồi chứ.

Nào ngờ đứa cháu trai này vừa đến là đã lộ nguyên hình rồi.

Trong nháy mắt bà không muốn quản nữa.

“Thế thì bà cứ tự mình đi mà làm mất mặt đi!"

Nhà họ Cố dường như chẳng ai biết đã xảy ra một chuyện như vậy.

Mọi người lặng lẽ nghỉ ngơi cho đến tận lúc ăn cơm trưa bà thím Chu lại một lần nữa lên cửa.

Cái giờ cơm trưa này người ở đại tạp viện khá đông, những người không ăn cơm ở nhà ăn xưởng cơ bản lúc này đều đang ăn cơm ở nhà.

Màn kịch bà thím Chu bế con lên cửa này lập tức khiến không ít người bưng bát cơm ra xem náo nhiệt.

Bà thím Chu này cũng là một nhân tài, bế con tới cửa nhà họ Cố cũng không vào, trực tiếp đứng dưới hiên hét vọng vào trong nhà:

“Lập Đông, Yến Tử.

Xin hai đứa hãy giúp một tay với, Nguyên Bảo nhà bà thím thực sự không có sữa uống nữa rồi."

Cố Lập Đông người vì ăn cơm trưa nên đang mở cửa nhà thấy hành động như vậy của đối phương thì mặt lập tức đen lại.

Mẹ Hà càng trực tiếp đứng bật dậy, sẵn sàng chiến đấu với mụ già này bất cứ lúc nào.

Hà Ngọc Yến ở gian trong cũng đang ăn cơm, hai đứa nhỏ đang ngủ ngon lành vì tiếng gào thét của bà thím Chu cư nhiên bị làm cho thức giấc.

Đứa nhỏ tí xíu cũng có tính khí lúc thức dậy đấy chứ, chỉ thấy cái miệng nhỏ của chúng méo xệch đi, đột nhiên oa oa khóc òa lên.

Cục cưng của mình vừa khóc Hà Ngọc Yến cơm cũng chẳng thèm ăn, định đứng dậy bế con lên.

Mà Cố Lập Đông sau khi nghe thấy tiếng con khóc thì chẳng màng đến màn biểu diễn của bà thím Chu nữa, vén rèm cửa đi vào trong.

“Mẹ nói rồi trong thời gian ở cữ em phải ít bế con thôi, để anh, để anh làm cho."

Chương 251 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia