“Sự biến đổi này khiến nhiều người hàng xóm rốt cuộc đã phản ứng lại.

Lần lượt tiến lên khuyên nhủ hòa giải.”

Trong nhà, bà Phùng với tư cách là nhất đại mã quản lý đại tạp viện, chỉ đành khuyên hai câu:

“Vợ Lập Đông à, thằng bé Kiến Dân đúng là nghịch ngợm.

Cháu đừng để bụng.

Nhà nó tình hình đặc biệt, mọi người đều biết chuyện này không liên quan gì đến cháu."

Ngoài hiên nhà, bà Trịnh đang ngồi xổm xuống ôm lấy đứa con trai bảo bối chuẩn bị gào khóc.

Để có thể phá hỏng chuyện vui hôm nay của Cố Lập Đông, nhằm trả thù việc đối phương đào chân tường con trai mình trước đó.

Nhưng bà còn chưa kịp mở miệng, Cố Lập Đông đã quăng ra một câu:

“Nếu bà muốn bí mật của Đổng Kiến Thiết bị người ta biết thì cứ việc tiếp tục quậy đi..."

Bà Trịnh thực sự muốn quậy, nhưng sự việc chạm tới đứa con trai bảo bối, bà liền trở nên rụt rè hẳn.

Đặc biệt là mấy ngày trước Cố Lập Đông từng nói lời tương tự, cái bộ dạng nhảy dựng lên của con trai bà vẫn còn nhớ rõ.

Lúc này bà đứng dậy bế đứa con trai nhỏ vẫn còn đang khóc gào, xám xịt đi về nhà.

Khúc dạo đầu này không hề làm hỏng tâm trạng tốt đẹp của Hà Ngọc Yến.

Ngược lại, Cố Lập Đông ra tay mạnh mẽ như vậy khiến cô càng có thêm nhiều kỳ vọng vào tương lai.

Sau khi phát xong kẹo hỷ cho lũ trẻ, người lớn cũng lần lượt ra về.

Đóng cửa lại, Hà Ngọc Yến rốt cuộc mới rũ người ngồi xuống ghế trong gian chính.

Cô giơ tay xem đồng hồ, đã gần 11 giờ sáng rồi. 12 giờ cả nhà phải đi nhà hàng quốc doanh ăn một bữa, cho nên cô cũng không thể nghỉ ngơi được bao lâu.

“Uống chút nước đường đỏ trước đi..."

Cố Lập Đông pha một ly nước đường đỏ đưa tới trước mặt Hà Ngọc Yến.

“Anh cũng ngồi xuống nghỉ ngơi một chút đi chứ!"

Hà Ngọc Yến đón lấy nước đường đỏ uống một ngụm, thấy đối phương vẫn đứng đó ngơ ngẩn nhìn mình.

Không nhịn được phì cười, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, ra hiệu cho đối phương ngồi xuống.

Cô ngồi trên một chiếc ghế thái sư.

Chỗ ngồi của ghế rất rộng, cô chỉ ngồi một nửa.

Cố Lập Đông nhìn một nửa chỗ ngồi này, muốn đi qua lại không dám đi qua, sắc mặt đỏ bừng lên vì nén nhịn.

Tiếng cười của Hà Ngọc Yến càng lớn hơn.

Lần này cô trực tiếp đứng dậy, đẩy người kia vào ghế.

Tiếp đó một phát ngồi xuống, chen lấn người kia vào góc chỗ ngồi.

Nhìn bộ dạng tay dài chân dài của Cố Lập Đông co rụt vào góc chỗ ngồi không dám động đậy, Hà Ngọc Yến liền thấy người này thực sự đáng yêu.

Cô ừng ực uống mấy ngụm nước đường đỏ, nhét vào tay đối phương, ra hiệu cho đối phương uống hết.

Sau đó mới nói:

“Lát nữa cơm trưa đi nhà hàng quốc doanh.

Lúc đó anh không được uống rượu nhớ chưa?"

Tay chân Cố Lập Đông đều có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể truyền tới từ Hà Ngọc Yến, đang khiến anh cảm thấy cả người nóng hừng hực.

Nghe thấy lời Hà Ngọc Yến, cũng chẳng cần biết có nghe rõ hay không, gật đầu lia lịa ra vẻ cái gì cũng nghe theo em.

Bữa trưa ăn ở nhà hàng quốc doanh, người đi cùng có cha mẹ Hà Ngọc Yến, cùng với đại diện bên đại tạp viện là Nhất đại gia, Nhất đại mã.

Sau khi ăn cơm xong Hà Ngọc Yến theo Cố Lập Đông về nhà, lúc này mới hoàn toàn thả lỏng hẳn.

Cả một buổi chiều cô đều ở trong căn phòng mới được trang hoàng xong xuôi để ngủ.

Còn Cố Lập Đông thì ở bên ngoài dọn dẹp đồ đạc.

Để chừa chỗ trống ra đặt của hồi môn mà Hà Ngọc Yến mang tới.

Lúc Hà Ngọc Yến thức dậy thì hoàng hôn đã buông xuống.

Có thể nghe thấy tiếng cười đùa của lũ trẻ ngoài sân, ngửi thấy mùi nấu cơm.

Thay một bộ quần áo vừa ra khỏi gian chính.

Đúng lúc thấy Cố Lập Đông bưng một chậu sủi cảo đi vào.

“Tỉnh rồi à!

Đang định đi gọi em đây!"

Hà Ngọc Yến nhìn những viên sủi cảo trắng béo đang bốc hơi nghi ngút trên bàn hỏi:

“Sao gói sủi cảo cũng không gọi em?"

Cố Lập Đông hì hì cười:

“Không tốn bao nhiêu công sức.

Anh nghĩ hôm nay là ngày lành, ăn một bữa sủi cảo để ăn mừng."

Hà Ngọc Yến nghe thấy vậy cũng vui lây, trực tiếp ngồi xuống lấy hai bát sủi cảo.

Uống xong nước sủi cảo, ăn xong sủi cảo.

Cố Lập Đông lại vội vàng đi rửa bát, đợi lúc quay lại đã là hơn 6 giờ tối rồi.

Buổi tối mùa hè mặt trời vẫn chưa hoàn toàn lặn.

Hai người bắt đầu hành trình cuối cùng của ngày hôm nay.

“Đây là gian nhà chính, tổng cộng có ba phòng.

Hai phòng là của nhà họ Tào, một phòng là của nhà họ Thẩm."

Cố Lập Đông vừa giới thiệu vừa chào hỏi bà Phùng đang ngồi ở cửa:

“Bác Phùng, gửi bác và bác trai Tào chút kẹo hỷ ạ."

“Khách sáo thế làm gì?

Buổi trưa đã ăn một bữa rồi, bây giờ còn mang đồ qua..."

Hà Ngọc Yến bước lên trước đưa một gói giấy trên tay qua.

Họ dự định gửi cho mỗi gia đình trong đại tạp viện một gói kẹo hỷ nhỏ.

Đồ không nhiều, giá cũng không đắt, coi như là lời chào hỏi.

Bà Phùng còn muốn từ chối, Hà Ngọc Yến đã kéo Cố Lập Đông đi tới nhà họ Thẩm sát vách.

Nhà họ Thẩm này Hà Ngọc Yến có ấn tượng.

Ông Thẩm là phó trưởng khoa bảo vệ nhà máy máy công cụ, bà Thẩm ở nhà không có việc làm.

Còn con gái độc nhất của họ là Thẩm Thanh Thanh đang làm việc trong bếp sau của nhà hàng quốc doanh.

Cũng chính cô ấy là người khiến mọi người trong đại tạp viện biết tới sự kiện xem mắt.

Cố Lập Đông từng nhắc với cô chuyện này, Hà Ngọc Yến cũng có chút tò mò về Thẩm Thanh Thanh.

Tuy nhiên Thẩm Thanh Thanh không có ở nhà, nghe nói là đã tới nhà họ hàng.

Sau khi đặt kẹo hỷ xuống vợ chồng họ đi tới nhà họ Khâu ở gian phòng phía Tây.

Sau đó là đi tới phòng nhĩ (phòng phụ cạnh gian chính) nhà họ Hồ, gian phòng phía Tây nhà họ Khâu, gian phòng phía Đông nhà họ Tôn, nhà họ Hứa.

Đi xong mấy gia đình này, viện thứ hai chỉ còn lại nhà họ Đổng cùng với nhà lão Lâm sống ở phòng nhĩ phía Đông gian nhà chính là chưa tới.

Nhà họ Đổng thì họ không định tới, còn lão Lâm thời gian này đang ở nhà con gái ở ngoại tỉnh, cho nên tạm thời chưa gặp mặt.

Sau khi thăm hỏi xong viện thứ hai, đôi vợ chồng trẻ bước qua thùy hoa môn (cổng ngăn cách các viện) tới tiền viện.

Tiền viện có tổng cộng bốn phòng ngược, có ba gia đình chung sống.

Nhà lão Triệu sống ở hai phòng bên trong, tiếp đó lần lượt là nhà họ Tiền, nhà họ Lữ.

Trong đó nhà lão Triệu là nhà nhân đinh hưng vượng nhất cả đại tạp viện.

Đồng thời cũng là Nhị đại gia, Nhị đại mã quản lý đại tạp viện.

“Ôi chao, sao lại khách sáo thế này!"

Bà Khổng thấy họ xách đồ tới cửa, chẳng nói chẳng rằng liền bước tới, đưa cả hai tay ra muốn đón lấy gói giấy trong tay Hà Ngọc Yến.

Chỉ với một động tác này Hà Ngọc Yến liền biết người này không mấy t.ử tế.

Chồng của bà Khổng là ông Triệu đang ngồi trên ghế dưới hiên nhà hút thu-ốc.

Chắc là nhận ra sự không vui của Hà Ngọc Yến, ông già này khẽ ho hai tiếng:

“Xuân Hoa..."

Lời này vừa thốt ra bà Khổng rốt cuộc mới thu liễm lại, cười gượng đưa tay lên gãi gãi đầu.

Chương 30 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia