Phía bên kia ông Triệu đã kéo Cố Lập Đông bắt đầu giáo huấn:

“Lập Đông à, đã kết hôn rồi thì càng phải làm việc cho tốt.

Nỗ lực làm việc nuôi sống vợ con.

Cống hiến nhiều hơn cho tổ quốc, cho đơn vị, cho đại tạp viện chúng ta.

Không được phụ sự vun đắp của mọi người dành cho cháu..."

Hà Ngọc Yến thấy Cố Lập Đông không muốn nghe những lời giáo huấn dài dòng của đối phương.

Thế là trực tiếp tiến lên ngắt lời:

“Lập Đông, còn hai nhà nữa chưa đi kìa."

Cố Lập Đông lập tức gật đầu, nói với ông Triệu là phải tới thăm hỏi hai nhà sát vách, rồi kéo Hà Ngọc Yến tới nhà họ Tiền.

Sau nhà họ Tiền là nhà họ Lữ gần cửa chính nhất.

Lúc họ đi lại, bà Khổng sớm đã xán tới bên cạnh chồng mình thầm thì:

“Thằng nhóc Lập Đông này không đáng yêu, tìm cái cô vợ này cũng chẳng phải hạng hiểu chuyện."

Ông Triệu hừ lạnh:

“Chẳng thế mà nói trong nhà vẫn phải có bề trên trông nom mới được.

Không có bề trên trông nom đúng là không ra làm sao."

Sau khi thăm hỏi hàng xóm xong quay về nhà, đôi vợ chồng trẻ nào biết được sự thầm thì sau lưng của nhà họ Triệu.

Dù sao thì sau khi gửi xong kẹo hỷ cho hàng xóm, chuyện kết hôn này cơ bản đã hoàn thành.

Lúc này mặt trời đã lặn hẳn, Cố Lập Đông kéo sáng bóng đèn trong gian chính trực tiếp nói:

“Ông Triệu với bà Khổng là như vậy đó, bình thường chúng mình không cần thân cận, cứ giữ khoảng cách là không sai đâu.

Đi mấy nhà hàng xóm này rồi, chỉ có nhà họ Đổng, nhà họ Triệu là cần đặc biệt chú ý."

Hà Ngọc Yến nghe Cố Lập Đông lải nhải kể về bối cảnh của những gia đình trong đại tạp viện này, liên tục gật đầu.

Dù sao cô cũng đã gả tới đây rồi, sau này những người này đều là hàng xóm.

Ai chơi được thì chơi, không chơi được cô cũng sẽ không để mình chịu thiệt thòi mà chiều lòng người khác.

“Hàng xóm trong đại tạp viện này, đàn ông đa số đều làm việc trong xưởng.

Mấy nhà trong đại tạp viện này ngoại trừ nhà chúng mình, nhà họ Thẩm, nhà lão Lâm là tài sản riêng của gia đình ra.

Những nhà khác phòng ốc đều là tài sản của xưởng."

Chuyện này trước khi kết hôn Hà Ngọc Yến đã biết rồi.

Gian phòng phía Tây họ đang ở hiện tại, cùng với phòng nhĩ của gian phòng phía Tây sát vách, cả hai căn phòng đều là của ông cụ nhà họ Cố.

Sau khi ông cụ qua đời Cố Lập Đông liền thừa kế hai căn phòng này.

“Ngày nào đó ai trong viện đổi công việc hoặc đổi nhà với người khác thì hàng xóm sẽ thay đổi.

Cho nên em chung sống với họ không cần phải chịu thiệt thòi đâu."

Thời đại này không có mua bán nhà cửa cá nhân.

Một gia đình nếu muốn đổi nhà đều là sau khi tìm được người phù hợp thì hoán đổi với người ta.

Công việc cũng cùng một đạo lý đó.

“Biết rồi, đừng lo lắng."

Cố Lập Đông nói một tràng dài như vậy, Hà Ngọc Yến nghe xong chỉ thấy người này thực sự rất tinh tế.

Khác với vẻ ngoài cứng rắn dã tính, bên trong thực sự là một người mẹ bỉm sữa nam hiếm thấy.

Mà người mẹ bỉm sữa nam Cố Lập Đông chẳng hổ với danh xưng này.

Sau khi nói xong tình hình đại tạp viện với Hà Ngọc Yến lại chạy sang phòng nhĩ sát vách xách nước nóng để cho Hà Ngọc Yến tắm rửa.

Đại tạp viện không giống như nhà chung cư, tắm rửa là có phòng nước chuyên dụng.

Cố Lập Đông pha sẵn nước tắm cho Hà Ngọc Yến, trực tiếp xách tới một ngăn nhỏ mới được ngăn ra trong phòng nhĩ.

Tiếp đó liền bảo Hà Ngọc Yến qua đó tắm rửa.

Cùng lúc đó, gian phòng phía Đông đối diện với gian phòng phía Tây, lúc này bà Trịnh đang bấu víu vào cửa sổ nhà mình nhìn chằm chằm động tĩnh đối diện.

Thấy họ nhà nào nhà nấy đều gửi kẹo hỷ, ngay cả nhà mụ già Khổng mồm mép ở tiền viện cũng gửi.

Ngặt nỗi chẳng gửi cho nhà bà.

Đúng là bắt nạt người mà.

“Mẹ, con muốn ăn kẹo hỷ, con muốn ăn kẹo hỷ."

Đứa trẻ hư Đổng Kiến Dân chẳng thèm quan tâm chuyện đó, thấy lời hứa cả ngày của mẹ mình về kẹo hỷ không thấy bóng dáng đâu.

Ngay lập tức liền nằm lăn ra đất.

Vừa lăn lộn vừa gào khóc đòi ăn kẹo hỷ.

“Ăn ăn ăn, ăn cái rắm.

Người ta bắt nạt mẹ con góa phụ chúng mình, đến một viên kẹo cũng không nỡ cho.

Mày còn khóc nữa, sao mà chẳng có tiền đồ gì thế này."

Bà Trịnh miệng thì mắng nhiếc nhưng động tác trên tay lại nhẹ nhàng bế đứa con trai bảo bối vào lòng.

Ai không biết còn tưởng họ đây là phải chịu uất ức thấu trời xanh.

Hàng xóm trong đại tạp viện nghe thấy động tĩnh này từng người một trốn trong nhà không ra ngoài.

Đừng nói tới chuyện cho Đổng Kiến Dân kẹo ăn, ngay cả đi khuyên bảo bà Trịnh một câu cũng chẳng có nốt.

Bà Trịnh thấy mình biểu diễn nãy giờ mà chẳng ai thèm để ý tới mình.

Đảo mắt một cái liền không kêu khóc nữa.

Bế con trai lên liền nói:

“Kiến Dân à!

Bảo bối của mẹ.

Đi qua nhà bà Phùng mà đòi kẹo."

Đổng Kiến Dân nghe vậy liền chạy tới nhà họ Tào đòi kẹo, chưa đầy một phút đại tạp viện lại vang lên giọng nói của bà Phùng.

Hà Ngọc Yến ở trong ngăn nhỏ còn chưa kịp cởi quần áo đã nghe thấy động tĩnh bên ngoài.

Đợi sau khi nghe rõ chỉ muốn cười lạnh.

Cái đức tính này của bà Trịnh cô sẽ không nuông chiều đâu.

Còn việc những người hàng xóm khác đối xử với nhà họ Đổng thế nào thì đó là việc của họ.

Hôm nay kết hôn cô đã thấy Đổng Kiến Thiết rồi.

Cũng thấy vị đồng chí Lâm bên cạnh Đổng Kiến Thiết.

Lần trước ở tòa nhà bách hóa cô đã muốn nhắc nhở đối phương một câu nhưng không tìm thấy cơ hội.

Hà Ngọc Yến quyết định mấy ngày tới rảnh rỗi sẽ tìm cách vạch trần chuyện cũ của Đổng Kiến Thiết cho đồng chí Lâm xem thử.

“Yến Tử, có cần thêm nước không?"

Ngay lúc Hà Ngọc Yến đang suy nghĩ thì ngoài rèm cửa ngăn nhỏ vang lên giọng nói của Cố Lập Đông.

Ngăn nhỏ nằm ở góc phòng nhĩ, ba mặt là tường, ra vào dùng một tấm rèm vải chắn lại.

Mà Cố Lập Đông lúc này đang bưng một chậu nước ấm pha sẵn đứng ở bên ngoài.

Nhiệt độ trên mặt còn cao hơn cả chậu nước ấm trên tay!

“Được ạ!

Anh để nước xuống đi..."

Lời Hà Ngọc Yến còn chưa nói xong đã thấy rèm cửa bị vén lên một góc.

Một đôi bàn tay to màu đồng cổ bưng một cái chậu tráng men ở đó.

Mà chủ nhân của đôi tay to đó tầm mắt bị rèm cửa chắn cho kín mít.

Vốn dĩ Hà Ngọc Yến có chút thẹn thùng.

Nhưng động tác này của Cố Lập Đông ngược lại khiến sự thẹn thùng của cô vơi đi không ít.

Lúc đón lấy chậu nước ấm đó cô còn đặc biệt dùng ngón tay gãi gãi lòng bàn tay đối phương.

Nhìn thấy đôi bàn tay to kia vụt một cái liền rụt về, nghe thấy tiếng bước chân vội vã, tiếng đóng cửa dồn dập, Hà Ngọc Yến phì cười thành tiếng.

Đồng thời cũng bắt đầu kỳ vọng vào đêm nay.

Tắm rửa xong mở cửa ra liền thấy Cố Lập Đông đang đứng dưới hiên nhà.

Hà Ngọc Yến vừa nghĩ liền biết đối phương làm vậy là vì cái gì.

“Anh ngốc à!

Chẳng biết bảo em cài cửa vào à!"

Cửa gỗ kiểu cũ bên trong có lắp then cài.

Cố Lập Đông chỉ cần nhắc cô một câu là được rồi, không cần thiết phải đứng canh ngoài này, phí công cho muỗi đốt.

Trong gian chính Hà Ngọc Yến nhìn rõ mấy vết muỗi đốt trên cánh tay Cố Lập Đông, trách móc nói.

Chương 31 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia