“Liệu có ai nhắm trúng thành tích và ngôi trường đăng ký của cậu ấy không?

Dù sao thành tích này tuy rất tốt nhưng không quá nổi bật.

Bắc Kinh nghe thì là một thành phố, nhưng thực tế dân số không ít.

Cơ bản là rất khó bắt tận tay người ta.”

Cố Lập Đông nghĩ ngợi:

“Cũng có khả năng đó.

Anh hỏi dì Cố trước về phương diện này đã.

Phương án xấu nhất là trực tiếp chạy đến trường hỏi xem có trúng tuyển Tào Đức Học hay không."

Đây là một con đường khác.

Thế nhưng trước khi làm thì phía bên này cần tìm hiểu rõ mọi chi tiết.

Ngay lúc hai vợ chồng đang nói chuyện, Tào Đức Tài chạy về đến nhà lại thấy em trai của Dương Tuấn là Dương Soái đang mỉa mai em trai mình.

“Chẳng phải bảo là sinh viên ưu tú sao?

Chẳng phải bảo thi được điểm cao sao?

Ha ha, đến giờ mà vẫn chưa có giấy báo nhập học, không có trường nào nhận anh đâu!

Chẳng bù cho anh cả tôi, anh tôi nhất định phải vào trường danh tiếng đấy."

Dương Tuấn thường xuyên nói vào tai các em chuyện mình nhất định phải vào trường danh tiếng.

Đương nhiên bây giờ chuyện đó cũng được lôi ra để khoe mẽ.

Tào Đức Tài thấy em trai sắc mặt khó coi, trực tiếp xông lên:

“Cái thằng nhóc con kia, mày nói nhảm cái gì đấy.

Mày bảo anh mày vào trường danh tiếng, trường gì?

Anh mày chỉ là kẻ mồm mép thôi.

Sao chẳng thấy có giấy báo nhập học nào gửi tới thế này..."

Tào Đức Tài lời này còn chưa dứt, phía bên kia Dương Soái đã chống nạnh, cười hì hì:

“Sao lại không có?

Anh tôi nhận được giấy báo nhập học từ sớm rồi.

Chỉ là không nói cho mấy đứa ngu các người biết thôi."

Anh hắn đã nhận được giấy báo nhập học từ những ngày trước rồi.

Hơn nữa là đích thân đến văn phòng tuyển sinh của trường để lấy.

Bởi vì anh hắn nói phải quay lại Bắc Kinh sớm, giấy báo nhập học gửi đi đâu cũng không tiện, bèn dứt khoát đến trường nhận trực tiếp luôn.

Chuyện này đương nhiên chẳng ai nói ra.

Bọn hắn cũng là sau khi giấy báo được mang về mới biết chuyện.

Trong mắt Dương Soái, người lợi hại như anh mình mà lại dính dáng đến loại phụ nữ xấu xí như Tào Đức Mỹ thì thực sự là chịu thiệt thòi rồi.

Tất cả đều tại lão bác của bọn hắn, chiếm mất tiểu viện của nhà bọn hắn.

Nếu không, loại tủi nhục này anh cả căn bản chẳng cần phải chịu đựng.

Tất cả là vì hắn và em gái nên anh cả mới phải chịu tủi nhục như thế.

Vì vậy hắn vô cùng chán ghét nhà họ Tào.

Dù cho có ăn của nhà họ Tào, ở nhà họ Tào, nhưng Dương Soái vẫn cảm thấy người nhà họ Tào vô cùng đáng ghét, ép anh hắn chỉ có thể tạm bợ với hạng phụ nữ xấu xí như Tào Đức Mỹ.

Vừa rồi thấy Tào Đức Học vì chuyện giấy báo nhập học mà suy sụp, trong lòng hắn thấy hả dạ vô cùng.

Những lời nói ra đương nhiên không hề khách sáo.

“Tao khinh, cái hạng như anh mày thì thi đỗ được trường đại học tốt gì.

Đầu óc Tào Đức Mỹ không tỉnh táo nên mới bị bọn mày lừa thôi."

Chuyện của em trai khiến tính khí Tào Đức Tài cũng trở nên nóng nảy.

Lời nói ra cũng thật độc địa!

Dương Soái nghe Tào Đức Tài bôi nhọ anh mình, tức giận quát lớn:

“Anh cả tao đã được Đại học Nhân dân trúng tuyển rồi.

Anh ấy là sinh viên ưu tú..."

Lời này vừa thốt ra khiến không ít hàng xóm đang vây xem đều đồng loạt nghiêng người nhìn sang.

Đại học Nhân dân cơ đấy!

Tuy không so được với Thanh Bắc nhưng cũng là một ngôi trường đại học lừng lẫy tiếng tăm.

Nghĩ vậy, ánh mắt họ nhìn về phía nhà họ Dương cũng hơi thay đổi.

Còn Hà Ngọc Yến sau khi nghe tên ngôi trường này thì lại liếc nhìn chồng mình một cái.

Ý tứ trong ánh mắt rất rõ ràng:

“Cái giấy báo nhập học này liệu có liên quan gì đến Dương Tuấn không?”

Cố Lập Đông cũng có thắc mắc này.

Tuy nhiên thấy Đổng Kiến Thiết có vẻ muốn động tay động chân với thằng nhóc Dương Soái này, anh cuối cùng cũng bước tới kéo người ra:

“Thôi được rồi, thôi được rồi.

Đừng quên chuyện chính còn chưa làm."

Tào Đức Tài lúc này mới nhớ ra còn phải chạy ra bưu điện một chuyến.

Thế là anh trực tiếp bồi cho Dương Soái một cước nhân lúc đối phương không chú ý.

Rồi trực tiếp xông vào nhà, kéo em trai ra, chạy thẳng về hướng bưu điện.

Màn náo nhiệt dường như kết thúc tại đây.

Mọi người bắt đầu bàn tán về vấn đề trúng tuyển của Tào Đức Học.

Căn bản chẳng ai tin Tào Đức Học lại không được trúng tuyển.

Còn Cố Lập Đông sau khi đuổi được anh em nhà họ Tào đi, bèn bước tới cạnh Dương Soái:

“Anh trai cháu có nhà không?"

Tên Dương Tuấn này cũng chỉ có mấy ngày đầu mới về là không ra khỏi cửa.

Sau đó cơ bản ngày nào cũng đi ra ngoài không biết làm gì.

Cố Lập Đông và người này chẳng có giao thiệp gì.

Nhưng vì có chút nghi ngờ nên không ngại thử thăm dò một chút.

“Liên quan gì đến chú?"

Bỗng dưng bị đá một cái, Dương Soái hậm hực xoay người đi về phía nhà bác gái Chu.

Cố Lập Đông thấy vậy liền nhìn về phía vợ mình.

Hà Ngọc Yến:

“Anh định đi gọi điện cho dì Cố đúng không?

Chuyện ở bưu điện hỏi xong là biết kết quả ngay thôi."

Phía bưu điện tiến triển vô cùng thuận lợi, nhưng kết quả lại khiến người ta tuyệt vọng.

“Chỗ chúng tôi không nhận được bất kỳ giấy báo nhập học nào mang họ Tào cả."

Nhận được câu trả lời như vậy, hai anh em nhà họ Tào đều thấy nhói lòng.

“Anh cả, nếu em thật sự không thi đỗ thì phải làm sao?"

Tào Đức Học trước đó vốn rất tự tin, cảm thấy mình chắc chắn đỗ đại học.

Thấy đến hôm nay bưu điện vẫn chưa có thư từ của mình, cậu bắt đầu nghi ngờ có phải mình thật sự đã bỏ lỡ điều gì đó hay không.

Tào Đức Tài tự thấy mình là kẻ thô lỗ, thật chẳng biết trả lời câu hỏi của em trai thế nào.

“Cùng lắm thì... cùng lắm thì năm sau thi lại."

Hai anh em đang nói chuyện thì thấy em gái xách túi lớn túi nhỏ đi tới.

Bên cạnh còn đi kèm cái gã Dương Tuấn đáng ghét.

“Đi đâu đấy?

Sao lại mua nhiều đồ thế này?"

Cô em gái này từ khi về nhà đã đòi bố mẹ tiền không biết bao nhiêu lần rồi.

Lần nào cũng bảo trừ vào khoản chi tiêu của những năm qua.

Trời mới biết anh và em trai thứ hai đã đi làm từ lâu, căn bản chẳng dùng bao nhiêu tiền của gia đình.

Không chấp nhặt với em gái không có nghĩa là họ sẵn lòng để số tiền đó cho hạng mặt trắng như Dương Tuấn dùng.

Nhìn xem em gái anh mua những thứ gì?

Giày bông kiểu nam, găng tay kiểu nam, áo len quần len kiểu nam.

Toàn bộ đều là quần áo may sẵn, đều phải tốn không ít tiền và phiếu vải mới mua được đồ tốt.

Vốn đã vì chuyện của em út mà đau lòng, lúc này Tào Đức Tài lại càng thấy trong lòng khó chịu hơn.

“Kệ em!"

Tào Đức Mỹ đối với hai anh trai mình chỉ biết trợn mắt trắng.

Tiếp đó cô ta quay đầu hỏi:

“Dương Tuấn, anh còn thiếu gì nữa không?

Mai chúng mình có thể lại cùng đi mua tiếp."

Chương 330 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia