Dương Tuấn cười rụt rè:

“Không thiếu nữa đâu, em cũng đừng lãng phí tiền bạc."

Nói xong, không đợi Tào Đức Mỹ phản ứng, hắn bèn dùng giọng điệu quan tâm hỏi:

“Anh cả, anh hai.

Vừa nãy thấy hai anh từ bưu điện ra.

Có phải giấy báo nhập học của anh hai tới rồi không?"

“Nói đến giấy báo nhập học, Dương Tuấn.

Có phải anh đã nhận được giấy báo trúng tuyển của Đại học Nhân dân rồi không?

Tại sao lại giấu giếm không nói cho chúng tôi biết?"

Tào Đức Tài đương nhiên sẽ không trả lời câu hỏi của Dương Tuấn.

Ngược lại còn chất vấn Dương Tuấn.

Chủ yếu là vì vừa mới bị em trai hắn c.h.ử.i nên Tào Đức Tài thấy rất nghẹn ức.

“Anh cả, đó là giấy báo nhập học của người ta, liên quan gì đến anh dù chỉ một xu?

Cứ hỏi tới hỏi lui, anh không thấy phiền à?"

Nói xong, Tào Đức Mỹ kéo tay Dương Tuấn dẫn hắn vào đại tạp viện.

Thấy vậy, anh em nhà họ Tào không nói thêm gì nữa, nhưng tâm trạng trong lòng không thể nào bình tĩnh lại được.

Cố Lập Đông chính là lúc hai bên đang cãi nhau thì từ bên ngoài về.

Thấy tình hình này, anh không can thiệp.

Trực tiếp gọi anh em nhà họ Tào tới trước mặt:

“Tôi đã nhờ người đi hỏi chuyện giấy báo nhập học rồi.

Cả hai anh em các anh đều chưa từng tận mắt thấy giấy báo nhập học của Dương Tuấn đúng không?"

Hai anh em đồng loạt gật đầu.

Vốn dĩ đã không thích Dương Tuấn nên đương nhiên sẽ không hỏi han gì.

Nhưng quả thực là chưa từng nghe nói đến.

Cố Lập Đông:

“Các anh có từng nghĩ tới một khả năng không?"

Vừa nói, Cố Lập Đông vừa nêu ra khả năng mạo danh thay thế trong kỳ thi đại học.

“Tôi nói đều là giả thiết thôi.

Các anh tốt nhất nên xem giấy báo nhập học của Dương Tuấn trước.

Nếu bên trên không phải tên hắn ta thì những chuyện khác không cần phải phiền não nữa."

Hai anh em nghe lời này thì ngẩn ra một lúc, rồi lập tức phản ứng lại.

Tào Đức Tài trực tiếp xắn tay áo lên, cái dáng vẻ đó trông như sắp đi đ.á.n.h người đến nơi.

Cố Lập Đông lập tức ngăn người lại:

“Đợi đã.

Các anh phải xem giấy báo nhập học một cách có kỹ thuật chứ không phải trực tiếp la lối lên."

Mặc dù tạm thời chưa có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh điều gì.

Thế nhưng Cố Lập Đông cảm thấy tên Dương Tuấn này có điều mờ ám.

Buổi trưa, nhân lúc cả nhà đang ăn cơm.

Tào Đức Tài trực tiếp phát động tấn công.

“Dương Tuấn, nghe nói anh đã nhận được giấy báo nhập học rồi.

Cả nhà chúng tôi vẫn chưa được thấy qua.

Nhân lúc mọi người đều có mặt ở đây, anh mang ra cho mọi người cùng chiêm ngưỡng chút đi."

Lời này vừa thốt ra, Dương Tuấn còn chưa kịp phản ứng thì Tào Đức Mỹ đã nổi khùng:

“Anh cả, anh chỉ tốt nghiệp cấp hai thôi mà.

Anh có đọc hiểu được giấy báo nhập học của người ta không?

Đừng có làm hỏng đồ của người ta."

Tào Đức Tài căn bản không thèm để tâm đến cô em gái đầu óc không tỉnh táo này.

Chỉ dùng ánh mắt sắc lẹm chằm chằm nhìn Dương Tuấn, từng chữ từng câu nói:

“Chẳng phải anh bảo sau khi nhận được giấy báo nhập học thì sẽ cưới em gái tôi sao?

Bây giờ em trai anh bảo giấy báo đã tới rồi.

Đừng có giấu giếm nữa, cho chúng tôi xem một cái đi.

Nếu là thật thì chuyện cưới xin của anh và Đức Mỹ cũng có thể bắt đầu chuẩn bị rồi."

Tào Đức Mỹ định mắng át anh cả đi, nhưng nghe thấy lời này lại hiếm khi bình tĩnh lại được.

Đúng vậy!

Từ khi về nhà những ngày qua, Tào Đức Mỹ chuyện gì làm được đều đã làm rồi.

Chỉ chờ chuẩn bị đồ đạc xong xuôi là có thể kết hôn một cách tốt đẹp với Dương Tuấn.

Anh cả này cuối cùng cũng đã làm được một việc tốt.

Dương Tuấn thấy Tào Đức Mỹ lần này không lên tiếng, trong lòng thầm mắng đối phương, đồng thời cũng oán trách thằng em trai lắm mồm.

Sáng nay từ bên ngoài về, hắn vừa nghe thấy lời bàn tán ở đại tạp viện đã biết là em trai lỡ mồm rồi.

“Hì hì, anh Tào.

Cái giấy báo nhập học này có gì mà xem đâu.

Dù sao thì tôi cũng đã đỗ đại học rồi.

Chờ đến trường nhập học ổn định lại rồi bàn chuyện cưới Đức Mỹ sau."

Tào Đức Tài thực ra chẳng muốn quản chuyện cưới xin gì cả.

Đưa ra hai yêu cầu là để ép đối phương phải thỏa hiệp yêu cầu thứ nhất.

“Vậy chuyện đó hai người tự bàn bạc với nhau.

Nhưng cái giấy báo nhập học này thì tôi vẫn cứ phải xem."

Trong suốt quá trình đó, bác Tào và bác gái Phùng đều không hé răng.

Cả hai đều đã nhìn ra uẩn khúc bên trong rồi.

Đặc biệt là dáng vẻ kích động đến mức không nói nên lời của con trai út, hai người nhìn là đã hiểu ý ngay.

Cuối cùng, cơm còn chưa ăn xong, mọi người đã được thấy giấy báo nhập học của Dương Tuấn.

Tào Đức Học vừa thấy món đồ được mang ra, cái đầu lập tức ghé sát vào.

Hành động cấp thiết này khiến Dương Tuấn thấy bất an thấp thỏm trong lòng.

Tuy nhiên, sau khi mọi người nhìn rõ nội dung trên giấy báo thì mỗi người một vẻ mặt khác nhau.

Tào Đức Học lại càng mang bộ dạng tuyệt vọng, ngồi phịch xuống ghế.

Tên trên giấy báo là Dương Tuấn, không phải Tào Đức Học cậu.

Vì vậy, khả năng mà Cố Lập Đông nói trước đó đã trở nên bất khả thi.

Vậy thì chuyện của cậu là... thật sự không được trúng tuyển?

Chuyện xảy ra ở nhà họ Tào, hai vợ chồng Hà Ngọc Yến nhanh ch.óng nghe nói tới.

“Như vậy thì chỉ có thể chờ tin tức từ phía dì Cố trước thôi."

Cố Lập Đông vừa nói vừa thở dài một tiếng thật sâu.

Trước đó anh đã gọi điện cho Cố Minh Hà.

Đối phương nghe xong nói hôm nay sẽ giúp hỏi thăm kết quả cụ thể.

“Ôi, chuyện tốt lành như vậy mà lại thành ra thế này, đúng là khiến người ta sốt ruột."

Cũng may là đến hơn 3 giờ chiều, Cố Minh Hà đã gọi điện lại cho họ.

“Lập Đông à!

Chuyện đó hỏi thăm được rồi.

Người bạn đó của dì làm ở văn phòng tuyển sinh ấy.

Bảo là không thấy có cái tên Tào Đức Học nào cả."

Cố Minh Hà biết kết quả này có thể rất tàn khốc đối với người tên Tào Đức Học mà bà không quen biết kia.

Thế nhưng bạn bà làm ở văn phòng tuyển sinh, chính thân người đó đã đi lật lại hồ sơ và xác nhận không có thông tin trúng tuyển của người này.

Đầu dây bên kia, Cố Lập Đông sau khi nghe xong thì trong lòng bỗng “hẫng" một nhịp.

“Được rồi, dì Cố.

Con cảm ơn dì nhé.

Chỗ con có việc nên con cúp máy trước đây."

Sau khi cúp điện thoại, Cố Lập Đông vội vàng đi về phía đại tạp viện.

Còn Cố Minh Hà thì đi ra từ phòng làm việc, thấy thằng con út đang ngồi c.ắ.n hạt dưa ở nhà chính:

“Học Thiên, vừa nãy thím Từ của con chắc chắn là không tìm thấy thông tin trúng tuyển đó đúng không?"

Cố Học Thiên dáng vẻ cà lơ phất phơ gật đầu:

“Đúng vậy ạ."

Nghe thấy lời này, Cố Minh Hà thở dài một tiếng thật sâu.

Sáng nay nhận được điện thoại của Cố Lập Đông, bà đã mau ch.óng nhờ chị Từ làm ở văn phòng tuyển sinh của Đại học Nhân dân giúp tra cứu hồ sơ.

Sau đó bà có việc đi ra ngoài một chuyến.

Không ngờ vừa mới về, con trai út đã nói cho bà tin tức này.

Chị Từ đích thân tới thông báo kết quả tra cứu, đúng lúc bà không có nhà.

May mà có con trai út ở đây, cuối cùng cũng không làm chậm trễ việc nhận tin tức tra cứu của người ta.

Chương 331 - Ăn Dưa Mỗi Ngày Sau Khi Đổi Chồng [thập Niên 70] - Đọc truyện ngôn tình tổng tài bá đạo miễn phí | Lão Phật Gia