“Hà Ngọc Yến nhìn cảnh tượng này, về đến nhà liền trực tiếp vào bếp giúp chồng một tay.”
Cố Lập Đông về trước cô một bước, hôm nay anh mua thức ăn sẵn ở căng tin, đang hâm nóng lại trong bếp chuẩn bị dọn ra bàn.
Nghe thấy vợ về, lại nhìn vẻ mặt của cô, Cố Lập Đông liền biết vợ mình đã nghe ngóng được chuyện ở căn viện nhà họ Tôn.
“Đêm qua lại bị ném đồ rồi.
Đồ bẩn, gạch đá vụn, cửa kính vỡ đều có cả.”
Hà Ngọc Yến nghe xong liền cau mày:
“Một người cũng không bắt được sao?”
Cố Lập Đông lắc đầu:
“Không bắt được, bọn chúng ném vào nửa đêm nên người canh chừng ở đó cũng ít đi.
Kẻ ném đồ rất thông thạo địa hình ngõ ngách ở đó, thoắt cái đã chẳng thấy tăm hơi đâu rồi.”
Mấy cái chiêu trò không làm c.h.
ế.t người nhưng lại làm người ta thấy ghê tởm này thực sự rất khó đối phó.
Chỉ có kẻ trộm nghìn ngày chứ không có ai đề phòng kẻ trộm nghìn ngày được.
Nghe nói đã có hộ dân bắt đầu lung lay ý định, chuẩn bị đi tìm đơn vị xin đổi nhà khác.
Bây giờ anh chỉ mong sao đừng xảy ra những chuyện như trong bức thư đã viết.
Hai vợ chồng vừa ăn cơm vừa thảo luận chuyện này.
Đằng kia Đổng Kiến Thiết bỗng nghe thấy bên ngoài có tiếng động cơ ô tô nổ máy.
Ngay sau đó thấy có người ở cửa gọi tên mình.
Anh ta chạy ra xem, quả nhiên là Cố Học Thiên.
Lúc này anh ta cũng chẳng màng đến việc than vãn nữa, vội vàng thay một bộ quần áo rồi leo lên chiếc xe Jeep của đối phương.
Đợi xe lăn bánh Đổng Kiến Thiết hỏi thẳng luôn:
“Tiểu Cố, chuyện ngõ Liên Hoa kia là cậu giúp một tay phải không?
Có thể đừng làm mấy cái trò kinh tởm đó được không?
Dù sao sau này nhà tôi cũng định dọn vào ở, ném nhiều đồ bẩn quá e là mùi hôi thối mãi chẳng tan hết được đâu.”
Cố Học Thiên đang lái xe nghe thấy lời này liền bĩu môi, nhưng miệng lại nói:
“Được rồi, chẳng phải làm vậy cũng là vì tốt cho nhà cậu sao?
Không làm cho nó kinh tởm một chút thì người ta đâu có dọn đi nhanh thế được.
Cậu xem, mới làm có vài ngày mà đám người đó ai nấy đều bắt đầu lung lay rồi.
Thôi được, nếu cậu cảm thấy không chịu nổi thì sau này không ném đồ bẩn nữa là được chứ gì.”
“Ha ha, thực sự cảm ơn cậu.
Không có sự giúp đỡ của người bạn như cậu thì mọi chuyện chẳng thể suôn sẻ đến thế được.”
Cố Học Thiên cười hì hì:
“Có gì to tát đâu, chúng ta đều là anh em tốt mà, chút chuyện nhỏ này không cần khách sáo.
Đúng rồi, nghe nói bố vợ cũ của cậu tên là Lâm Đông phải không?”
Thấy đối phương hỏi chuyện này, Đổng Kiến Thiết vô thức cau mày.
“Đúng vậy, tên là Lâm Đông.
Sao thế, cậu quen ông ta à?”
Cố Học Thiên cười đầy bí hiểm:
“Không có gì, chỉ là tôi có người bạn ở phương Nam có quen một người đàn ông họ Phong.
Nghe nói trước kia từng là xưởng trưởng của một xưởng in ở Bắc Kinh...”
Lời chưa nói hết Đổng Kiến Thiết lập tức nhớ ra lai lịch của vị xưởng trưởng họ Phong này.
Chẳng phải chính là vị xưởng trưởng họ Phong của xưởng in đã lén in ấn tài liệu ôn thi đại học rồi bỏ trốn sau khi bị điều tra vào năm ngoái sao?
Lúc đó vì người này đã gánh hết mọi tội lỗi lại còn bỏ trốn luôn nên bố vợ anh ta mới có thể bình an vô sự trải qua lần đó.
Không ngờ bạn của Cố Học Thiên lại tình cờ gặp được xưởng trưởng họ Phong này.
Nếu như... nếu như đưa được người này về Bắc Kinh, liệu có thể trực tiếp hạ bệ được lão già họ Lâm kia không?
Cố Học Thiên chú ý đến biểu cảm của Đổng Kiến Thiết là biết anh ta đang định làm gì.
Trong lòng lại thầm mắng Đổng Kiến Thiết là kẻ thiển cận, có một người bố vợ nhiều mối quan hệ như thế mà không biết tận dụng, cứ khăng khăng khiến mình ra nông nỗi này.
Tuy nhiên hắn nói chuyện này với Đổng Kiến Thiết không phải vì mục đích hạ bệ Lâm Đông, mà chỉ vì người này có một phần mảng kinh doanh có thể hợp tác với Ngụy Lão Tam.
Chuyện Đổng Kiến Thiết ra khỏi nhà cũng không ai mấy để ý.
Hà Ngọc Yến nhìn thấy cũng chỉ cảm thấy thắc mắc, không hiểu Đổng Kiến Thiết rốt cuộc có sức hút gì mà Cố Học Thiên lại năm lần bảy lượt qua lại với anh ta như vậy.
Hơn nữa chuyện căn viện nhà họ Tôn kia chẳng phải là do Cố Học Thiên muốn giúp đỡ nhà họ Đổng đòi lại căn viện nên mới bày ra mấy cái trò đó sao?
Hai người này quen nhau chưa đầy một tháng mà đã ra vẻ anh em chí cốt như vậy, thực sự khiến người ta không biết nói gì hơn.
Cố Lập Đông cũng không đoán được mục đích thực sự của Cố Học Thiên, chỉ có thể chắc chắn rằng chuyện căn viện nhà họ Tôn đối phương định làm xong rồi đổ vấy lên đầu anh, còn ơn huệ thì sẽ đòi ở chỗ Đổng Kiến Thiết.
Tuy nhiên anh sẽ không để đám người này thuận lợi làm việc xấu đâu.
Vì sự sơ hở của ngày hôm qua nên hôm nay ở ngõ Liên Hoa đã sắp xếp gần mười thanh niên không có việc làm.
Những thanh niên này một phần là thanh niên trí thức xuống nông thôn nay đã trở về thành phố, một phần là thanh niên nhàn rỗi ở địa phương.
Những người này từ sớm đã được Lầu Giải Phóng và Cố Lập Đông tổ chức lại, chủ yếu làm các công việc buôn bán nhỏ để kiếm tiền.
Người đông việc ít nên chỉ có thể làm việc này, nhưng số tiền kiếm được khiến những thanh niên này hiểu rằng bản thân họ vẫn có thể tự nuôi sống chính mình.
Những người này chủ yếu được sắp xếp ở một số đoạn đường ra vào ngõ Liên Hoa, còn những vị trí quan trọng khác phía Đội trưởng Hoắc sẽ sắp xếp người canh chừng.
Sở dĩ coi trọng như vậy là vì một phương pháp thanh trừng căn viện nhà họ Tôn được viết cuối bức thư kia chính là phóng hỏa.
Đúng vậy, phóng hỏa.
Một hành động thật đáng sợ biết bao.
Chính vì điều này Hà Ngọc Yến và Cố Lập Đông có thể khẳng định chắc chắn 100% Cố Học Thiên không có ý đồ tốt đẹp gì.
Hắn bày ra chuyện này không phải để giúp Đổng Kiến Thiết thu hồi căn viện nhà họ Tôn, mà là để hãm hại Cố Lập Đông.
Nếu thực sự để hắn làm thành công, Cố Lập Đông rất có khả năng sẽ bị vu oan thành công.
Đó mới là lý do khiến mọi người coi trọng sự việc này đến thế.
Đêm đến lúc đi ngủ Cố Lập Đông vẫn nghĩ thầm có nhiều người canh chừng như vậy chắc sẽ không xảy ra chuyện gì lớn đâu.
Thế nhưng sự việc vẫn cứ xảy ra.
Khoảng 1 giờ sáng có tiếng gõ cửa phòng.
Cố Lập Đông bật đèn pin lên, thận trọng hỏi:
“Ai đấy?”
“Lập Đông, là tôi đây.”
Bên ngoài là giọng nói của Lầu Giải Phóng.
Cố Lập Đông nhận ra giọng anh ta liền khoác vội chiếc áo ngoài, xỏ giày ra mở cửa.
Hà Ngọc Yến cũng bị đ.á.n.h thức, cô nhìn các con thấy chúng vẫn đang ngủ say mới mặc quần áo đi ra ngoài theo.
Trong gian chính Lầu Giải Phóng vẻ mặt thở hổn hển, rõ ràng là vừa mới trải qua một cuộc chạy đua kịch liệt.
“Ngõ Liên Hoa xảy ra chuyện rồi!”
Hà Ngọc Yến nghe xong liền giật nảy mình.
Cố Lập Đông cũng ra bộ chuẩn bị ra ngoài xem thế nào.